Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 63: Ta chờ không được

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lần Hàn Trọng Hoài tìm tìm suốt mấy ngày, Hàn Phong Lâm đưa thư đòi gặp , cũng chấp nhận gặp Hàn Phong Lâm một .

gặp mặt liền tay ông .

Trên mặt Hàn Lâm Phong cố vẻ, nhưng cho dù như thế nào thì cũng che giấu sự khiếp đảm của ông .

Biết ở trong tay Hàn Phong lâm, đợi ông mở miệng, Hàn Trọng Hoài dậy rời .

Hàn Phong Lâm đuổi theo vài bước, thấy Hàn Trọng Hoài ngừng nửa bước thì mắng mấy tiếng súc sinh: "Lão t.ử sinh loại súc sinh như ngươi, sớm nên sớm b*p ch*t ngươi!"

Ông mắng c.h.ử.i cũng chút quá muộn, đợi đến khi thấy bóng dáng nửa bước thì mới dám phun lời khỏi miệng.

Nếu như là Hàn Phong Lâm, Hàn Trọng Hoài chỉ thể đem kinh thành lật ngược lên trời mà tìm Triệu Hằng Kiêu ngoài.

Triệu Hằng Kiêu đang chờ thời cơ diện thánh, thấy Hàn Trọng Hoài sờ tới, nhíu nhíu mày: "Ngươi đây là ý gì? Ngươi ầm ĩ đến gặp như , nếu để cho bên ngoài phát hiện thì bây giờ?"

Càng là thời khắc thì càng thể gây sai lầm, Hàn Trọng Hoài nhận giúp đỡ của Phúc vương, của bọn họ, Triệu Hằng Kiêu từ xuống đ.á.n.h giá, "Ngươi vội vàng chạy tới đây là vì xin chuyện ? Chúng , nếu ngươi thành tâm xin , nhất định sẽ tiếp nhận, nhưng mà ngươi cứ tay như ..."

Ánh mắt của Triệu Hằng Kiêu ý vị thâm trường, là bởi vì nữ nhân của Hàn Trọng Hoài mà bọn họ náo loạn bất hòa, Nếu Hàn Trọng Hoài lòng cầu hòa, thì nên mang nữ nhân đến.

Hàn Trọng Hoài bình tĩnh , tay đ.ấ.m mắt một quyền.

Động tác của Hàn Trọng Hoài quá nhanh, Triệu Hằng Kiêu nhất thời phòng đ.á.n.h một cái, gào thét một tiếng, đau đến kịp phân biệt là xảy chuyện gì, may mà hộ vệ bên cạnh là dạng ăn mà , nhanh ch.óng tiến lên ngăn trở Hàn Trọng Hoài, cho tiếp tục tay.

"Hàn Trọng Hoài, rốt cuộc là ngươi ý gì! Ta là hài t.ử của phụ vương, là thế t.ử danh chính ngôn thuận, ngươi đối với như , ngươi cho rằng đối với ngươi chỗ gì!"

Đến lúc đó cha của bọn họ vinh dự đăng đại bảo, kế vị cũng nên là , Hàn Trọng Hoài cứ như sợ ?!

Trong lúc nhất thời Triệu Hằng Kiêu kinh nghi, hoài nghi phụ vương hứa hẹn với Hàn Trọng Hoài cái gì đó.

Người đủ năng lực thường thích nghĩ đông nghĩ tây, Triệu Hằng Kiêu bỏ lỡ cơ hội đ.á.n.h trả nhất, đợi đến khi Hàn Trọng Hoài đại môn mà vẫn còn đang che mắt, một đ.ấ.m cũng thể đáp trả .

"Người ở chỗ , truyền mệnh lệnh của , để cho ám tuyến bắt đầu lan truyền tin thế t.ử của Phúc vương đến kinh thành."

"Đại nhân, đây là quá rõ ràng ?"

Trần Hổ do dự , nếu như tới, cho dù lời truyền bên ngoài thì cũng ai nghĩ đến Hàn Trọng Hoài.

mới xảy xung đột, đây là đang đắc tội rõ ràng với Phúc vương .

"Ta chờ kịp..." Quá mức bình tĩnh cho cả ngừng toát đau đớn, cần tìm cho một ít việc để , cần khác đem ánh mắt tập trung , chủ động phun tung tích của Ngọc Đào.

Nghĩ đến trạng thái của Thái t.ử mà hôm qua thấy, Hàn Trọng Hoài nhàn nhạt bổ sung một câu, "Thái t.ử điện hạ cũng đợi ."

Dầu hết đèn tắt chỉ là chuyện sớm muộn.

Sau hôm Hàn Trọng Hoài gặp qua Triệu Hằng Kiêu, ngày hôm Triệu Hằng Kiêu ở ngoài cửa cung thỉnh cầu diện thánh.

Bắt đầu từ hôm qua, trong thành tin đồn thế t.ử của Phúc vương đến kinh thành, chỉ là thấy thế t.ử của Kiến Vương xuất hiện, sớm gặp mặt thánh thượng nên mới trốn tránh.

Ngay cả chỗ trốn tránh cũng truyền , tránh cho trực tiếp sờ đến chỗ ở, Triệu Hằng Kiêu chỉ thể diện thánh.

Triệu Hằng Kiêu mặc một áo suông hoa văn kỳ lân, đầu đội ngọc quan, mặt đắp một tầng phấn mỏng.

Da thịt của tính là trắng nõn, đột ngột đắp phấn càng cho chú ý quanh mắt đ.ấ.m gây vết bầm tím.

Thần thái tiêu sái mà ở ngoài cửa cung, lửa giận trong lòng Triệu Hằng Kiêu sớm thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, sự tồn tại của Hàn Trọng Hoài giống như là một cái chậu đặt đầu , cái gì ghê tởm cũng đều ở bên trong, thỉnh thoảng rớt một ít ghê tởm .

Người như còn sống, sớm muộn gì cũng sẽ chỉnh c.h.ế.t.

"Nghe thông phòng của ngươi thấy ?"

Từ thư phòng của Thái t.ử , Ngụy Cẩm Dương nhướng mày về phía Hàn Trọng Hoài, mấy ngày nay động tĩnh của Hàn Trọng Hoài cũng nhỏ, từ động tĩnh của đám thuộc hạ đó, xem là do Hàn Trọng Hoài cố ý để cho đang tìm .

Đây rõ ràng là do mất tích trong thời gian dài, bây giờ mới bắt đầu hoảng hốt, tính toán đem nhược điểm đưa đến tay khác để uy h**p .

"Nếu ngươi tin tức, thể cho một tiếng, coi như nợ ngươi một nhân tình."

Vốn dĩ Ngụy Cẩm Dương định giỡn với , trêu chọc vài câu, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc, cũng thu hồi nụ đùa giỡn mặt.

"Ta sẽ giúp ngươi lưu ý, bắt của ngươi là thăm dò , hiện tại động tĩnh đại khái là xem bọn họ bắt nhược điểm bao nhiêu lớn, chỉ cần ngươi bình tĩnh thì cũng sẽ tìm về."

"Ta ."

Đạo lý đều , nhưng mấy ngày nay nhắm mắt , trong mộng đều là Ngọc Đào, mở mắt , trong đầu cũng đều là tên nàng.

Bây giờ chỉ nhanh ch.óng tìm nàng, nhốt bên cạnh, chỉ như mới tinh lực để những việc khác.

"Nói như thế nào cũng chỉ là thông phòng, tuy rằng xinh , là nữ nhân đầu tiên của ngươi, nhưng đại trượng phu sự nghiệp là trọng."

"Ngụy Cẩm Dương khuyên bằng hữu vài câu, chỉ sợ Hàn Trọng Hoài quá coi trọng một nữ nhân, kết quả là hủy hoại chính , "Trịnh đại nhân cố ý đem thiên kim hứa gả cho ngươi, tuy rằng ngươi vì ngươi chấm dứt quan hệ với Phủ Quốc công, nhưng nếu ngươi như thì xây cho một bối cảnh, cưới một nữ nhân phận gia thế bối cảnh tệ thì mới lợi đối với ngươi..."

"Quận chúa kim an."

Lời của Ngụy Cẩm Dương tiếng thỉnh an của nội thị cắt đứt.

Ngụy Cẩm Dương và Hàn Trọng Hoài đồng loạt về phía Khánh Bình quận chúa, hành lễ với nàng .

Sau khi thỉnh an, Hàn Trọng Hoài tự giác , nhưng mà mới hai bước Khánh Bình ngăn cản.

"Hàn đại nhân, ngay cả một câu cũng nhiều với bổn quận chúa ?"

Khánh Bình tới chỗ , ánh mắt Ngụy Cẩm Dương mà bộ hành trình chỉ về phía của Hàn Trọng Hoài.

Hàn Trọng Hoài liếc mắt Ngụy Cẩm Dương một cái, hứng thú đối với tình yêu của khác, nhưng nhớ rõ Ngụy Cẩm Dương sớm lọt mắt Thái t.ử, nửa tháng Thái t.ử cùng Ngụy gia ý tứ kết thông gia.

Vẻ mặt Ngụy Cẩm Dương kinh ngạc, Khánh Bình quận chúa cùng Hàn Trọng Hoài chuyện gì để .

"Quận chúa hạ quan cái gì?"

Hàn Trọng Hoài yên nhúc nhích, ánh mắt khẽ rũ xuống, bộ dáng giống như cung kính chờ Khánh Bình quận chúa phân phó.

Bộ dạng của cho Khánh Bình thuận mắt, nàng chán ghét Hàn Trọng Hoài quá mức cao ngạo tự đại, chỉ cần thể cúi đầu, cũng điểm gì.

Cố ý bỏ qua ánh mắt bên cạnh của Ngụy Cẩm Dương, Khánh Bình quận chúa giơ cằm lên: "Hàn Trọng Hoài, ngươi nguyện ý quận mã của ?"

"Quận chúa?!"

Ngụy Cẩm Dương trăm triệu nghĩ tới Khánh Bình quận chúa với Hàn Trọng Hoài cái .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-63-ta-cho-khong-duoc.html.]

Nàng chậm chạp gả cho Ngụy gia, là bởi vì coi trọng Hàn Trọng Hoài?!

Trong mắt Ngụy Cẩm Dương ngoại trừ khiếp sợ, còn xen lẫn thương, một đối với ý cũng đều thể cảm giác , cho rằng hôn sự của cùng Khánh Bình quận chúa sớm nắm chắc.

Vừa còn khuyên Hàn Trọng Hoài tìm một chính thê gia thế bối cảnh cường đại, hiện giờ Khánh Bình quận chúa tới.

Khánh Bình quận chúa chỉ coi như thấy giọng của Ngụy Cẩm Dương, hôm nay nàng chọn thời điểm ở đây để mở miệng, ý tứ mượn cơ hội để c.h.ặ.t đứt với .

"Hàn Khanh, ý của ngươi thế nào?"

Khánh Bình quận chúa hỏi một nữa, nhưng Hàn Trọng Hoài cũng trả lời nàng , chỉ nàng một cách cẩn thận.

Đôi mắt đen phiếm hồng ửng , thẳng một hồi lâu sẽ cảm thấy giống như là ánh mắt của yêu nghiệt.

Khánh Bình chút tránh , nhưng nghĩ đến cái gì đó nên vẫn tiếp nhận ánh mắt xem xét của Hàn Trọng Hoài.

"Quận chúa, thông phòng của hạ quan ở chỗ ngươi."

Hàn Trọng Hoài dùng câu khẳng định, Khánh Bình nhíu mày: "Cái gì thông phòng, Hàn Khanh ngươi cái gì?"

"Vì quân chúa chiêu quận mã?"

Cuối cùng cũng tin tức của Ngọc Đào, vẻ mặt căng thẳng của Hàn Trọng Hoài buông lỏng, hướng Khánh Bình quận chúa hỏi.

Hắn Thái t.ử mơ hồ phát hiện quan hệ giữa và Phúc vương, cho dù là con riêng của Phúc vương nhưng cũng là đường với Khánh Bình, cho nên chủ ý rối loạn luận lý , nhất định là chủ ý của Thái t.ử.

"Bổn quận chúa Hàn Khanh thuận mắt?"

Khóe miệng Hàn Trọng Hoài khẽ nhếch, trong mắt ý : "Vậy quận chúa vẫn nên nhiều một chút, như thuận mắt sẽ chỉ một hạ quan."

"Ngươi đây là cự tuyệt bổn quận chúa?"

Khánh Bình quận chúa nghĩ tới tất cả khả năng, duy chỉ nghĩ tới Hàn Trọng Hoài sẽ cự tuyệt chuyện .

Phụ nàng là nhi t.ử thánh thượng sủng ái nhất, mà nàng là nữ nhi duy nhất của phụ .

Đợi đến khi nàng lập gia đình, sớm muộn gì cũng sẽ phong hào của công chúa, Hàn Trọng Hoài thế nhưng cự tuyệt nàng .

"Hàn Trọng Hoài cẩn thận."

Mặc dù cắm sừng ngay tại chỗ nhưng Ngụy Cẩm Dương vẫn mặt mũi của Khánh Bình tổn thương, c.ắ.n răng cảnh cáo.

"Hạ quan dám cự tuyệt quận chúa, nếu quận chúa nữa mà trúng hạ quan, hạ quan thật vinh hạnh."

Sắc mặt Ngụy Cẩm Dương chuyển sang đen, Hàn Trọng Hoài cũng tổn hại đến thể diện của quận chúa, từ đầu đến cuối chỉ là tự mặt : "Hạ quan còn công vụ trong , ở chỗ cản trở quận chúa nữa."

Ngụy Cẩm Dương nổi nữa, xong liền rời , Khánh Bình bóng lưng c.ắ.n c.ắ.n môi.

"Quận chúa thích ủy khuất chính ?"

Không vẻ mặt của Hàn Trọng Hoài càng ngày càng lạnh nhạt, chạm đến ánh mắt xa của Khánh Bình, câu hỏi một loại châm chọc nên lời.

Khánh Bình trừng mắt : "Ngươi đồng ý , gặp phụ vương ."

Hàn Trọng Hoài gật đầu, theo phía Khánh Bình.

Tất cả đều thuận lợi như , ngược Khánh Bình rối rắm, luôn cảm thấy thái độ của Hàn Trọng Hoài cái gì đúng.

"Ngươi bổn quận chúa giấu thông phòng của ngươi là ý gì?"

Mấy lời ch.ói tai đảo quanh miệng Hàn Trọng Hoài vài , nghĩ đến lẽ Khánh Bình sẽ bởi vì tức giận mà lấy mạng Ngọc Đào, lập tức nhịn xuống.

"Hạ quan hươu vượn hiểu lầm quận chúa, kính xin quận chúa thứ tội."

Lúc nghỉ tới chuyện Ngọc Đào sẽ ở chỗ của Thái Tử, nếu hôm nay Khánh Bình quận chúa nhảy những lời , bên của Thái t.ử sẽ là nơi điều tra kỹ càng cuối cùng.

Có thể lặng yên một tiếng động từ trong nhà mang chỉ mấy như , mặc dù Khánh Bình gả cho , nhưng thể xác định đang ở tay nàng.

Mặc dù còn sống c.h.ế.t, nhưng cuối cùng cũng một chút manh mối.

*

"Hồ nháo!"

Khánh Bình đề nghị Hàn Trọng Hoài quận mã mặt , hai còn đến thư phòng, lời xuyên tai Thái t.ử, "Khánh Bình hồ nháo, ngươi cũng thể hồ nháo theo nàng!"

Triệu Dận chỉ khiển trách một Khánh Bình mà còn nhíu mày về phía Hàn Trọng Hoài.

"Hạ quan tội."

Hàn Trọng Hoài đồng ý với đề nghị của Khánh Bình dứt khoát, hiện giờ nhận tội cũng dứt khoát.

Khánh Bình giọng của , loại cảm giác đùa giỡn.

"Hàn Trọng Hoài, ngươi ý gì?"

"Quận chúa thứ tội."

"Hàn Trọng Hoài ngươi..."

"Được , Khánh Bình, nếu ngươi hồ nháo, cô sẽ cấm chân ngươi!"

Thân thể Thái t.ử càng thì càng yêu thương nữ nhi, nếu nàng khiến cho của Ngụy gia nan kham mặt thì nên trừng phạt, mà hiện tại chỉ coi trừng phạt là uy h**p.

"Phụ vương..."

Khánh Bình c.ắ.n môi, ánh mắt lập tức nổi lên nước mắt, cho dù nàng cường ngạnh với bên ngoài như thế nào, nhưng ở mặt Thái t.ử vĩnh viễn cũng chỉ là một tiểu cô nương.

Nàng đem chủ ý đặt lên Hàn Trọng Hoài, đơn giản là phát hiện phụ tá của cha nàng liên tiếp nhắc tới Hàn Trọng Hoài, thậm chí nàng còn lén cha nàng cùng Ngư Hướng Cổ thảo luận, khi c.h.ế.t sẽ đem quyền phân cho mấy , để cho mấy bọn họ phụ tá tân quân. Mà một trong đó chính là Hàn Trọng Hoài.

C.h.ế.t cùng tân quân đều là những từ mà nàng thể tiếp nhận , nhất định nàng cái gì để cho vẻ vô dụng như .

Phụ vẫn luôn bảo vệ nàng ở phía , để cho nàng tiếp xúc với phân tranh bên ngoài, nhưng chẳng lẽ chỉ cần che tai, che mắt của nàng là sẽ việc gì?

Rõ ràng nhận thấy tất cả mưa gió sắp tới, nàng thể nguyện ý cái gì cũng mà chỉ trốn ở một bên.

Nhìn thấy vẻ mặt của nữ nhi, Triệu Dận nhất định là nữ nhi của tin tức gì nên mới ưu tư quá nhiều.

Triệu Dận nghĩ cứ để cho việc trôi qua như , nhưng vẻ mặt quật cường của Khánh Bình, Hàn Trọng Hoài cúi đầu như đang chờ đợi cái gì đó, ba cứ như giằng co ở trong phòng, giống như là một hai ba.

 

 

Loading...