Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 62: Ta đối với nàng không tốt

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Làm thể biến mất?"

Trần Hổ nghĩ tới mới rời nửa ngày, trong phủ liền xảy sai lầm lớn như , theo thấy cho dù phủ một ngọn lửa thiêu đốt thì cũng nghiêm trọng bằng việc thấy Ngọc Đào, "Các ngươi đều là ăn , cửa phủ cũng canh giữ cho kỹ, nếu nha đầu bên cạnh phu nhân cũng thấy , thể là do các nàng ngoài tản bộ, với các ngươi một tiếng ?"

"Lúc bọn thuộc hạ cũng cho rằng như , nhưng đến lúc ..."

Nghiêng đầu ngoài phòng, hoàng hôn bao phủ vạn vật, chỉ còn nửa khắc nữa là bầu trời sẽ tối sầm .

Ngọc Đào là một đầu óc, là đầu óc thì sẽ chạy ngoài mà một lời thời điểm như , khả năng nàng tự ngoài tản bộ là quá nhỏ.

Nghĩ đến lẽ Ngọc Đào khác bắt , đầu Trần Hổ càng nhiều mồ hôi lạnh hơn: "Chẳng lẽ là phủ Quốc công bắt ? Bọn họ truyền tin ?"

Nếu Hàn Phong Lâm đ.á.n.h chủ ý lên Ngọc Đào, ông thể chuyện bắt .

Nếu rơi tay Hàn Phong Lâm thì cũng là vấn đề, những gì Hàn Phong Lâm đều rõ ràng, nếu đòi thì cũng đơn giản.

Chỉ sợ là do khác bắt .

"Phủ Quốc công vẫn truyền tin, phu nhân mất tích trong phòng nhưng cũng để bất kỳ manh mối gì … Việc chúng báo cho đại nhân ?"

Thị vệ nuốt nước miếng, còn nhớ rõ bộ dáng đại nhân sống mà xông và thôn trang của thái t.ử lúc , lúc mới qua bao lâu mà Ngọc Đào xảy chuyện, xảy chuyện là sinh bệnh thì còn thể đến chỗ Thái t.ử để cầu xin, nhưng hiện tại mất tích, cũng chỉ thể bọn họ gặp xui xẻo.

"Ngươi cảm thấy việc thể ?"

Sắc mặt Trần Hổ đen sì, ngược nhưng thể giấu đến khi nào.

Thời điểm Hàn Trọng Hoài từ thiên lao , đám Trần Hổ đồng loạt quỳ gối mặt , các quan viên khác thấy thế đều vòng sang một bên, quan coi ngục nghĩ thầm những hình cụ trong lao thu hồi, nếu xảy chuyện gì khiến cho Hàn Trọng Hoài nổi giận thì dù cũng một thời gian để bình tĩnh, sẽ lập tức xé da mấy đang quỳ .

So với mấy ngày , hôm nay vẻ mặt của Hàn Trọng Hoài thư giãn hơn nhiều, mặt mang theo ý nhàn nhạt, giống như là mới ở trong ngục chuyện vui đùa với đồng liêu.

Chỉ là khóe miệng Hàn Trọng Hoài nhạt, ánh mắt chạm đến mồ hôi lạnh mặt đám Trần Hổ thì tiêu tán còn.

"Sao thế ?"

Cho dù là Hàn Phong Lâm quỳ gối cửa Hàn phủ thì cũng đến mức cho bọn họ kinh hoảng thành bộ dáng .

"Đại nhân..."

Trần Hổ nên mở miệng như thế nào, là tháng Ngọc Đào đắc tội với vị thần tiên nào, đầu tiên là thiếu chút nữa mất mạng, đó đột nhiên mất tích.

Nàng xui xẻo đáng thương, mà bọn họ hạ nhân càng đáng thương hơn.

"Phu nhân mất tích!"

Duỗi đầu rụt đầu đều là một đao, Trần Hổ c.ắ.n răng mở miệng.

Sau khi , một khoảnh khắc im lặng.

Hàn Trọng Hoài giống như là lặp lặp mấy tin tức ở trong đầu, vẫn nổi trận lôi đình, giọng bình tĩnh cũng vội vàng: "Không thấy khi nào?"

"Hồi đại nhân, là gần trưa chúng phát hiện phu nhân cùng nha đầu bên nàng đều thấy . Sáng nay tổng quản của phủ Quốc công mang đến mấy hạ nhân phủ Quốc công, bọn họ giao tình với phu nhân, phu nhân gặp bọn họ nên trở về phòng nghỉ ngơi."

"Bọn thuộc hạ hoài nghi là phủ Quốc công phái bắt phu nhân , bọn họ phái những hạ nhân sương mù, hấp dẫn lực chú ý của bọn thuộc hạ, đó phái lẻn trong phủ..."

"Có chứng cớ ?"

Hàn Trọng Hoài thản nhiên , "Nàng để một chữ nào ?"

Giọng của chủ t.ử bình thản, nhưng Trần Hổ thể thấy rõ ràng câu hỏi đang đè nén cảm xúc nồng đậm.

"Hồi đại nhân, ."

Thị vệ liên tục trả lời hai cái cũng , mặt đất lạnh run, "Thuộc hạ bảo hộ phu nhân chu đáo, kính xin đại nhân trách phạt."

"Lần vì nàng mà mạng của cũng cần, ngươi định để cho trách phạt ngươi như thế nào?"

Nghe lời của chủ t.ử, thị vệ run rẩy càng thêm lợi hại, so với ai khác mạng của chủ t.ử đều quan trọng hơn, đem ngàn đao vạn quả cũng bồi thường nổi.

“Đại nhân..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-62-ta-doi-voi-nang-khong-tot.html.]

Hàn Trọng Hoài lướt qua , bắt đầu hạ lệnh tìm .

Trong thành quá nhiều thù với , trong lúc nhất thời tập trung tìm theo hướng nào.

"Chỗ Hàn Phong Lâm giấu bí mật, dò xét một hai là là do mang , trừ chỗ đó, những mà mấy ngày nay bắt cũng điều tra qua từng một."

Giống như Trần Hổ nghĩ, nếu Hàn Phong Lâm bắt thì việc gì, ông chỉ Hàn Trọng Hoài về phủ Quốc công, nhưng nếu khác tay, chỉ sợ hình cụ dùng Ngọc Đào.

"Thuộc hạ tuân mệnh."

Mấy Trần Hổ phụng mệnh tìm , một đường tìm đến giờ sửu, trở trong phủ, Hàn Trọng Hoài vẫn mặc quan bào ban ngày, ngay ngắn ở chính sảnh chờ.

Thấy ai dám khuyên.

"Đại nhân, Vạn gia, Lý gia, Trương gia … Chúng đều liệt điều tra qua, trong phủ bọn họ cũng dị động, giống như bắt phu nhân."

Những thanh toán đều đang sợ hãi bất an, thể duy trì thể diện cũng nhiều, còn tâm tư phái bắt nữ quyến để trả thù thì càng ít.

Hàn Trọng Hoài đáp một tiếng, trở về phòng ngủ.

Sau khi Ngọc Đào bắt , phòng ngủ vẫn sắp xếp , áo mềm giường quý phi lộn xộn, giống như nàng còn , nhưng tới gần v**t v* chút độ ấm nào.

Nhìn quanh phòng, Ngọc Đào mang bất cứ thứ gì, nhưng khắp nơi trong phòng đều lưu dấu vết của nàng.

*

Ngày hôm , nha đầu trong phủ lên hầu hạ Hàn Trọng Hoài rửa mặt, phát hiện sớm tỉnh .

Cũng cả đêm ngủ .

"Đại nhân, hôm nay…?"

Nhất định còn tiếp tục tìm Ngọc Đào, chỉ sợ đại nhân ảnh hưởng, cùng bọn họ tìm mà mặc kệ chuyện công vụ.

"Điều tra chỗ của Phúc vương và Kiến vương, cẩn thận điều tra rõ ràng xem mấy ngày nay Triệu Hằng Kiêu cái gì báo cho ."

Hàn Trọng Hoài quan phục, nếu tìm , đương nhiên khả năng c.h.ế.t ở trong phủ, nếu hành động, những bắt Ngọc Đào để trao đổi điều kiện thể tiến hành bước tiếp theo.

"Trần Hổ."

Trước khi khỏi cửa, đột nhiên bước chân Hàn Trọng Hoài dừng , ngũ quan ở trong ánh sáng ngược nên càng thâm thúy như uyên.

"Thuộc hạ ở đây, đại nhân phân phó gì?"

"Nàng bắt , là tự tỉ mỉ lên kế hoạch chạy trốn?"

"Cái ..."

Trần Hổ nhất thời trả lời , chủ yếu là Ngọc Đào mất tích bọn họ cũng nghĩ tới khả năng chạy trốn.

"Phu nhân hẳn là sẽ trốn? Đại nhân đối xử với phu nhân ."

Hắn từng thấy qua chủ t.ử đối xử với nào như , Ngọc Đào là một nha nhưng chủ t.ử sủng ái, đây là vinh hạnh lớn lao, thể chạy trốn đây.

"Ta đối với nàng ."

Trước khi Hàn Trọng Hoài rời , thản nhiên phản bác một câu.

Đối với một , là nàng cái gì, thỏa mãn nàng, mà đối với Ngọc Đào cũng như .

Hắn đây là đang đối với , cái gì, cho nên buộc Ngọc Đào cho .

"Coi như là nàng tự chạy trốn, cũng bắt nàng trở về."

Tiếng nỉ non của Hàn Trọng gió thổi tan, là nàng giữ mạng cho , để cho tiếp tục tất cả kế hoạch của , mạng của thuộc về nàng, cho dù nàng c.h.ế.t, *thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, cũng sẽ gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t nàng.

*Thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền: nghĩa là lên tận cùng trời xanh, xuống tận cùn g suối vàng. Đây là một câu trong bài "Trường Hận Ca" của Bạch Cư Dị.

Đặt răng của thịt của nàng, để cho khi nàng thoát khỏi , sẽ cảm nhận đau đớn khi m.á.u thịt tách .  

 

 

Loading...