Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 61: Nàng cũng được xem như là người sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
EQ của một thấp như thế nào mới thể dùng mạng sống để bức khác yêu .
Mặc dù Hàn Trọng Hoài sẽ thật sự b*p ch*t nàng nhưng mặt Ngọc Đào vẫn nồng đậm mệt mỏi: "Đại nhân, nô tỳ vẫn sống dễ dàng."
Làm mà sống thể dễ dàng đây, nếu dễ dàng thì hiện tại nàng đang một một giường, mà là tên nam nhân bên cạnh lôi dậy đông tây, phiền giấc ngủ của nàng.
Hàn Trọng Hoài nàng ỷ sự dung túng của , nàng thật sự là ỷ việc dung túng.
Giống như trong nhà nuôi một con mèo, mèo dựa chủ nhân mà ăn uống, việc gì còn thể cho chủ t.ử hai móng vuốt, nhưng mèo thể giống ?
Ít nhất mèo còn thể xổm đầu chủ nhân, chủ nhân che mũi xúc phân cho nó.
Sủng vật vẫn là sủng vật, chừng một ngày nào đó chủ t.ử tức giận rời giường, ngày thường cảm thấy mèo đáng yêu giống như nũng, nhưng ngày nào đó chịu nổi cho nó một cước, hoặc là trực tiếp ném nó khỏi nhà.
Thứ Hàn Trọng Hoài chính là tình yêu? Cho dù dung túng nàng nhưng sự chênh lệch về phận cũng luôn khắc ở trong lòng , nặng quy củ, nghĩa là quy củ.
Hắn hai gia tăng quan hệ để thỏa mãn chỗ trống trong lòng .
Có lẽ nếu gặp một nữ nhân lãng mạn, nàng sẽ nghĩ rằng hiểu gì về tình yêu, cho nên sinh tâm tư dạy dỗ .
thật ngượng ngùng, bởi vì nàng cũng hiểu tình yêu, vì cách nào để dạy cho .
Vốn dĩ Ngọc Đào hưởng thụ cảm giác nhũn , loại cảm giác sảng khoái khi hung hăng lấp đầy, nhưng Hàn Trọng Hoài quấy rầy như , đầu óc nàng bắt đầu phức tạp lên.
Phát hiện tìm phiền não cho , nàng nhanh ch.óng đem những ý nghĩ vung đầu, ngáp một cái, quyết định chính vẫn là ngủ.
Đầu tiên là ánh mắt thong thả chớp chớp, đó mở mắt, mí mắt dịu dàng đặt lên mắt, bên môi nhếch lên, ngoan ngoãn giống như động vật mới sinh lâu.
Hàn Trọng Hoài ngẩn , mở mắt nàng một chút, còn thử mạch đập như cổ nàng.
Rốt cuộc là vô tâm vô phế mới thể giây bóp cổ đe dọa, giây ngủ .
Hàn Trọng Hoài cảm thấy buồn , nhưng lúc giống như là đang Ngọc Đào, mà giống như là chính .
"Kỷ Ngọc Đào, nàng cũng xem như là ?"
Hắn từng thấy qua loại như Ngọc Đào, cũng loại như nàng đời nhiều lắm, nhưng bi ai chính là còn ý nghĩ đưa nàng xa.
Nắm lấy mũi Ngọc Đào, một lát Hàn Trọng Hoài cảm thấy thú vị nên buông tay .
Khi còn nhỏ vì lấy lòng lão quốc công gia, chỉ cần gãi đúng chỗ ngứa của lão đầu t.ử đó, học tập binh pháp cưỡi ngựa b.ắ.n cung, biểu hiện của thông minh khác hẳn với những khác của Hàn gia.
nếu lấy lòng Ngọc Đào, chẳng lẽ mỗi ngày đều bồi nàng ngủ.
Phỏng chừng như cũng sẽ cho nàng cảm thấy cao hứng, ngược chỉ sợ nàng càng thích ngủ một .
Con thể kỳ quái như , mục tiêu, đối với cái gì cũng cả, kiên định sống.
"Nàng trốn mùng một chẳng lẽ trốn mười lăm ?"
Biết Ngọc Đào sẽ trả lời , nhưng Hàn Trọng Hoài vẫn như cũ mở miệng , ngược bởi vì nàng sẽ mở miệng đáp mà d*c v*ng chuyện, "Nàng cho rằng nàng thông minh bao nhiêu, chẳng qua chỉ là một kẻ nhát gan."
Nói nhát gan, nhưng lúc nào nàng cũng bộ dáng to gan, mâu thuẫn cho ngừng khám phá suy nghĩ của nàng.
Trong phòng địa long đem hương đào hun đến say lòng , cho dù Ngọc Đào ngủ, trái tim cũng bay đến nơi nào nhưng tay Hàn Trọng Hoài vẫn đặt cổ nàng như cũ, cảm thụ mạch đập trong bàn tay, ngủ một giấc sâu nhất trong mấy ngày nay.
*
Thời điểm Hàn Trọng Hoài tỉnh , đem Ngọc Đào cùng kéo xuống giường, chân Ngọc Đào lắc lư, thiếu chút nữa ngã mặt đất.
Ôm cây cột Ngọc Đào miễn cưỡng vững, híp mắt Hàn Trọng Hoài mặc xiêm y rửa mặt.
"Đại nhân thức dậy thật sớm?"
"Làm một cái kết thúc, quét sạch đồng đảng của Tô Tề Ninh nên nhàn rỗi."
Ngọc Đào chỉ là tùy ý một câu, nghĩ tới Hàn Trọng Hoài sẽ trả lời, hơn nữa cảm giác khi trả lời, giống như là thời gian rảnh rỗi nên thể cùng nàng tiêu hao.
Mở to mắt, nàng theo bản năng : "Không là thế t.ử của Kiến Vương và thế t.ử của Phúc Vương kinh ?"
Đây rõ ràng là mưa gió sắp tới, thể nhàn rỗi.
"Ta đối với cái vị trí hứng thú."
Hàn Trọng Hoài mặc xong quan bào hoa văn màu đỏ thẫm, nha đầu hầu hạ rửa mặt trong phòng sớm lui xuống, Ngọc Đào phản ứng lời của Hàn Trọng Hoài, trong lúc nhất thời nên tiếp lời như thế nào.
vẫn luôn chằm chằm nàng, giống như chờ nàng chuyện.
"Không hứng thú , càng tự do."
"Nếu Phúc vương đăng cơ, sẽ là hoàng t.ử, nếu Kiến vương đăng cơ, sẽ coi là của thái t.ử mà thanh lý. Nàng cảm thấy loại nào thì tự do hơn?"
À...
Có thể mới sáng sớm tinh mơ đừng hỏi nàng một câu hỏi nghiêm túc như . "
"Không là đại nhân thích Phúc vương ?"
Hàn Trọng Hoài liếc nàng một cái: "Thích cũng vô dụng, thích cũng tác dụng gì."
Lời rõ ràng ý chỉ, may mắn Hàn Trọng Hoài chằm chằm nàng nhất định chờ đáp án, xong liền rời khỏi cửa phòng, bước chân nhanh chậm triều.
Bám khung cửa cho tỉnh ngủ, nàng cảm thấy dường như khi tỉnh , Hàn Trọng Hoài đổi một chút, lúc là âm thầm đòi vài thứ, hiện tại biến thành mở miệng rõ ràng.
"Phu nhân, hôm nay còn đá cầu ?"
Hàn Trọng Hoài , Đại Hoa liền hưng phấn cầm cầu lông gà đến mặt Ngọc Đào, nàng cảm thấy phu nhân chỗ nào cũng , chính là ngày thường hoạt động quá ít, cả thoạt mềm nhũn.
Theo lời của gia gia nàng , chính là một chút sức sống.
Ngọc Đào quả cầu lông gà trống, tối hôm qua nàng cố ý cảm giác độ sâu một chút, phỏng chừng cho dù hai chân phế thì cũng biện pháp nhảy rớt cái gì.
Hơn nữa vốn dĩ thể nàng yếu ớt, chừng t*ng trùng còn dễ dàng chui như , mỗi ngày nàng vận động aerobic, đem thể bảo dưỡng , chừng thể sẽ biến thành mảnh đất màu mỡ.
"Quên , một hồi là , nhảy nữa."
Rõ ràng chủ t.ử thấy cầu là ý định đá, nhưng nháy mắt mấy cái đổi suy nghĩ, Đại Hoa khó hiểu: "Phu nhân, hôm qua còn mỗi ngày đều đá một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-61-nang-cung-duoc-xem-nhu-la-nguoi-sao.html.]
"Đào mệt mỏi."
Ngọc Đào chớp chớp mắt, cho dù như thế nào cũng đá cầu.
"Nếu ngươi nhàn rỗi, ngoài chơi một chút , hỏi thăm chút tin tức trở về."
"Phu nhân tin tức gì?" Đại Hoa lập tức dời lực chú ý, chờ Ngọc Đào phân phó.
"Không là hai vị thế t.ử đến kinh thành , bên ngoài hẳn là thể thiếu lời đồn của bọn họ."
Ngọc Đào đoán sai, từ mười mấy năm Tô Tề Ninh và một đám quan viên bắt đầu nuốt quân lương, đem chuyện tài chính của Binh bộ xem như *trần ai lạc định, chỉ chờ thánh thượng định ngày c.h.é.m.
Mà hiện tại chuyện mới mẻ trong thành đều về hai vị vương.
Nói là để thế t.ử kinh, nhưng thực tế đến thực lực của hai vương gia.
Thánh thượng là một quân chủ thanh tỉnh, từ khi định Thái t.ử thì hao phí tâm các hoàng t.ử khác, Hoàng Thượng chỉ thể một, nếu thái độ đối với các hoàng t.ử khác mơ hồ, khác gì hại bọn họ.
Trong kinh thành thể lời đồn về Phúc vương nhiều hơn, tuy rằng U Châu cách kinh thành xa xôi, nhưng khi Phúc vương còn là hoàng t.ử, ở kinh thành thể là kiêng nể gì.
Đám công t.ử ca quen , tất cả đều là thiếu gia ăn chơi trác táng ở kinh thành.
Vốn dĩ đất phong ban đầu mà thánh thượng cho cũng U Châu, là tự hứng thú đ.á.n.h giặc, theo Trấn Quốc tướng quân lên chiến trường vài , tự thích địa phương phồn vinh, vì Thánh thượng liền đem đất phong ở U Châu cho .
Trên một phương diện mà , Hàn Trọng Hoài cùng cha ruột của vài phần tương tự, ví dụ như đều giỏi võ, thành tích chiến trường đều tệ.
So sánh với Phúc vương, Kiến Vương ôn hòa hơn nhiều, từng tin đồn quá khích gì, bất quá cũng vô dụng mới thể như , bởi vì bản lĩnh, cho nên cũng thể chuyện gì.
Ngọc Đào cũng cảm thấy như , nếu là một dân chúng bình thường dùng cách thì thể, nhưng Kiến vương là một vương gia, đất phong cách kinh thành còn xa, lời đồn của ít ai thảo luận, thể là bởi vì bản lĩnh.
"Phu nhân đang suy nghĩ cái gì?"
Đại Hoa thấy lông mày Ngọc Đào chậm rãi nhíu một chỗ, nhịn mở miệng , "Sao lông mày của phu nhân nhíu ."
Mỹ nhân nhíu mày một loại vẻ khác, nhưng Đại Hoa nhớ rõ lúc khi nàng nhíu mày, Ngọc Đào cố ý nhắc nhở nàng , nhíu mày nhiều thì giữa mày sẽ để dấu vết thể xóa , nàng cảm thấy Ngọc Đào để ý cái nên mới lên tiếng nhắc nhở.
Ngón tay Ngọc Đào xoa xoa giữa mày: "Người chính là kỳ quái, một việc rõ suy nghĩ cũng vô dụng, nhưng nhịn mà suy nghĩ."
Sáng nay ý tứ của Hàn Trọng Hoài giống như là tính toán cùng Phúc vương lăn lộn.
Tuy rằng Hàn Trọng Hoài từng đ.á.n.h Triệu Hằng Kiêu đến mặt mũi bầm dập, nhưng nàng vẫn cảm thấy nếu Hàn Trọng Hoài theo Phúc vương lăn lộn, độ khó sinh tồn là thấp.
Dù cũng quan hệ huyết thống, hơn nữa Hàn Trọng Hoài là bản lĩnh.
nàng cảm thấy xét theo trình độ khó hiểu của Hàn Trọng Hoài, nếu đem tâm tư của nghĩ đến đơn giản như thì chính là vũ nhục tên bệnh tâm thần như .
"Phu nhân, bằng chúng dạo trong viện một chút?"
Không Ngọc Đào đang ưu sầu cái gì, Đại Hoa kiến nghị .
Ngọc Đào gật gật đầu, mở tủ gỗ hoa lê , từng hàng áo choàng mới xong, Ngọc Đào chọn một chiếc áo choàng thêu hoa chỉ vàng.
Quả thật là nên ngoài một chút, trong phòng ngày ngày đốt địa long, ấm áp như xuân, nếu nàng ngoài một chút thì lẽ những chiếc áo choàng nàng mới sẽ vĩnh viễn phong ấn trong chiếc tủ .
"Hôm nay Trần thị vệ ở trong phủ?"
Gió lạnh bên ngoài đ.á.n.h mặt, Ngọc Đào quét qua một vòng, hôm nay thị vệ tuần tra ít, nhưng thấy Trần Hổ.
"Trần thị vệ theo đại nhân việc."
"Vậy lẽ sẽ vui đến phát điên."
Tuy rằng thái độ của Trần Hổ đối với nàng đổi ít, ít nhất coi nàng là nửa chủ t.ử, nhưng nàng cảm giác phiền lòng với những chuyện lông gà vỏ tỏi trong phù, càng cùng Hàn Trọng Hoài ngoài đại sự hơn.
"Hầu hạ phu nhân thật thú vị." Đại Hoa hiểu tại Trần Hổ chạy ngoài, mỗi nàng gặp đại nhân, đều cảm thấy nếu đại nhân công vụ quấn , chỉ sợ đại nhân đều hận thể một mực ở trong phủ, cho dù chỉ cùng phu nhân uống chuyện cũng là vô cùng khoái hoạt.
"Bên ngoài đây là đang náo loạn cái gì?"
Ngọc Đào thấy thị vệ vọt tới cửa, nghĩ thầm khả năng Kỷ gia tới .
"Phu nhân, là của phủ Quốc công, là tìm phu nhân ôn chuyện."
"Tìm ?"
Cũng khả năng là Hàn lão phu nhân tự tìm tới, Ngọc Đào trốn ở một chỗ bí mật hai , tới đều là những thể chuyện ở phủ Quốc công, ngay cả Thanh Trúc cũng ở trong danh sách.
Trong đầu Hàn Phong Lâm đều là cỏ, nhất định là chủ ý xuống tay từ nàng.
Hắn tự tham luyến sắc , chẳng lẽ cũng cảm thấy những nam nhân khác đều coi nữ nhân là tâm can tỳ phế thận ?
Lại tiếp, nàng cũng Hàn Trọng Hoài tính là háo sắc , tuy rằng hiện tại ngẫu nhiên vẫn thẳng n.g.ự.c hoặc m.ô.n.g của nàng, hơn nữa lâu còn thể giơ tay lên sờ.
...... Được , chính là một tên háo sắc.
Chỉ là một bên háo sắc, một bên còn chú ý giao lưu tâm hồn.
"Ta gặp các nàng, bảo các nàng trở về ."
Bọn thị vệ nghĩ cũng đúng, ngay cả của Ngọc Đào cũng gặp, huống chi là những nô tài chỉ là chút giao tình.
Ngọc Đào thị vệ đuổi , đột nhiên cảm thấy bản lòng kính sợ gì đối với Thanh Trúc, thể là Hàn Trọng Hoài quá kiêu ngạo, cho nàng cảm thấy cho dù là nam chủ trong sách thì cũng nhất định cuộc sống , huống chi là Thanh Trúc là nữ chủ cách việc thăng cấp còn xa xa.
"Trở về thôi."
Gió lạnh thổi đủ , Ngọc Đào xoay trở về phòng, tính toán những chiêu trò nhỏ cũng vô dụng, phỏng chừng Hàn Phong Lâm tự ngựa cầu Hàn Trọng Hoài.
Cũng Hàn Trọng Hoài thể nể mặt lão quốc công gia mà thả cho phủ Quốc công một con ngựa , nàng một loại cảm giác, Hàn Trọng Hoài chỉnh Hàn Trọng Thời, tựa hồ là bởi vì nàng.
Lúc chính là bởi vì thái độ của nàng đối với Hàn Trọng Thời rõ nên mới đưa nàng đến trạch viện ôn tuyền.
"A!"
Bước ngưỡng cửa Ngọc Đào còn xuống, đầu đột nhiên đau rần, ngay đó cổ dùng tay c.h.é.m, Ngọc Đào vội vàng kêu lên nhưng che miệng, khi lâm hôn mê, Ngọc Đào mắng chính đáng đời, mỗi động não thì chuyện xui xẻo liền tới.
Trên đầu đ.á.n.h trúng một cái như , cũng thể gõ nàng đến ngốc .
Đợi đến khi Ngọc Đào tỉnh , đầu trùm túi vải, hai tay trói, chỉ thể mơ hồ thấy ánh đèn bên ngoài, xuyên qua lớp vải, ánh đền giống như một vầng trăng tròn.
Đem những thể trói nàng suy nghĩ một vòng, thời điểm túi vải xốc lên, nàng giật , mắt là bất luận kẻ nào mà nàng từng nghĩ tới.