Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 6: Cá mặn bắt đầu nhận tiền thưởng đi làm việc
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe tin Ngọc Đào Kỳ Lân viện, Thanh Trúc nên bày biểu tình gì.
Tuy rằng nàng đưa cho Ngọc Đào một cơ hội, nhưng nghĩ tới Ngọc Đào sẽ thật sự .
Trên cả pphủ đều cảm thấy Ngọc Đào xui xẻo, Kỳ Lân viện chịu c.h.ế.t, nhưng nàng nghĩ đến chuyện khi rời khỏi Phúc Hoa viện, mấy câu với Ngọc Đào, cảm thấy Ngọc Đào sẽ rơi kết cục giống những hạ nhân lúc .
Nói chừng Tứ thiếu gia âm lệ ngoan tuyệt, đối với mỹ nhân thêm vài phần nhẫn nại.
Vừa nghĩ trong tay cũng pha xong, Thanh Trúc bưng đĩa thư phòng.
Đem chén hàn mai nhẹ nhàng đặt ở bên cạnh tay Tam thiếu gia, Thanh Trúc yên lặng bên cạnh chờ phân phó.
Nửa canh giờ trôi qua, Tam thiếu gia nâng chén uống ba ngụm, nhưng liếc mắt nàng một cái.
Hơn mười ngày trôi qua, Thanh Trúc sớm quen với chuyện khi xử lý công việc sẽ hết sức chăm chú, nhưng hôm nay tin tức của Ngọc Đào, nhịn nghĩ, nếu nàng diện mạo như Ngọc Đào, Tam thiếu gia thể đối xử với nàng khác biệt một chút .
Ít nhất khi ngửi thấy mùi đào ngọt ngào, cho dù như thế nào cũng sẽ ngẩng đầu lên.
Buổi tối chạm dáng mềm mại sẽ thêm vài phần thương tiếc.
Ước chừng ánh mắt của nàng quá mức nhập tâm, Hàn Trọng Thời cũng phát hiện nên nghiêng mắt nàng : "Chuyện gì?"
Thanh Trúc lắc lắc đầu, nhưng mà chợt nghĩ đến Hàn Trọng Thời thích khác giấu diếm , : "Nô tỳ chỉ là một tin tức, cho nên suy nghĩ xuất thần."
"Ừm?" Hàn Trọng Thời lật công văn mắt, thất thần mà đáp một tiếng.
"Lúc nô tỳ ở Phúc Hoa viện một tỷ cùng lớn lên, nàng từng cầu xin lão phu nhân cùng đến chỗ thiếu gia, nhưng đổi tâm ý như thế nào, cầu lão phu nhân để cho nàng đến chỗ của Tứ thiếu gia, chỉ là một chuyện nhàn rỗi..."
Vốn dĩ Thanh Trúc còn tưởng rằng việc xong liền xong, nhưng nghĩ tới bàn tay đang lật sách của Hàn Trọng Thời dừng một chút, bởi vì lời của nàng mà trong đầu hiện lên một .
lúc là bởi vì cách đây lâu gặp qua đó, mà nha đầu lớn lên cũng tính là xuất chúng.
"Ngọc Đào?"
Thanh Trúc sửng sốt: "Thiếu gia Ngọc Đào?"
Hàn Trọng Thời gật đầu cũng nhiều, theo lời của Hàn Trọng Giác, nha đầu đến chỗ của , nhưng mẫu , mà hiện tại nha đầu Kỳ Lân viện, chỉ sợ là vì tránh Hàn Trọng Giác.
Khóe miệng Hàn Trọng Thời nhếch lên nụ nhạt, xem ánh mắt của nha đầu cũng giống với , đều so với Hàn Trọng Giác, Hàn Trọng Hoài mạnh hơn một bậc.
Thanh Trúc thật sự nghĩ tới Hàn Trọng Thời sẽ Ngọc Đào, nụ mặt , Thanh Trúc bất giác mím môi, Ngọc Đào giở trò gì, chẳng lẽ mục đích nàng Kỳ Lân viện vẫn là vì đến bên cạnh Tam thiếu gia?
Chính phòng kiệu tám khiêng, tiểu chỉ một cái kiệu nhỏ, thông phòng, dựa hai chân của để đến mặt đối phương, để cho ngủ.
Ngọc Đào cầm tay nải nhỏ màu xanh trắng, nghĩ đến khí lạnh tự nhiên của Kỳ Lân viện, tất cả mồ hôi đều là mồ hôi vui sướng.
Một đường tới Kỳ Lân viện, ở lối ở cửa viện, Ngọc Đào thoải mái híp mắt, nghĩ đến gì đó nên nghiêng mặt xuống gốc cây thông, hôm nay Hàn Trọng Hoài phơi nắng ở bên ngoài.
Thật sự là đáng tiếc, nàng cảm thấy vẻ mặt bởi vì thoải mái mà vui sướng của nàng, nhất định là tự nhiên đáng yêu.
"Thiếu gia đang nghỉ ngơi ở trong phòng."
Người tới ăn mặc giống gã sai vặt mà giống thị vệ, khuôn mặt chữ điền, khóe miệng đường vân mím c.h.ặ.t, loại khí thế cẩn thận quen với cảnh, tay nải trong tay Ngọc Đào, "Trước tiên cất đồ vấn an thiếu gia."
Thấy bộ dáng của , giống như sẽ một như nàng đến, Ngọc Đào âm thầm cảm thấy may mắn, vốn dĩ nàng còn nghĩ lão phu nhân đang tức giận nên phái của Phúc Hoa viện đưa nàng tới đây, khi nàng tới nơi nhất định giải thích nàng là do lão phu nhân đưa tới để thông phòng.
"Tiểu tên là Ngọc Đào, mấy ngày phụng mệnh lão phu nhân đến đưa đồ cho Tứ thiếu gia, khi đó mơ hồ thấy thị vệ đại ca một , vị đại ca tên gì?"
Kỳ Lân viện vô cùng bí ẩn, giống như là nơi nhiều tin tức nhất, Hàn Trọng Hoài c.h.é.m chân , một lát cũng thể truyền khắp phủ, nhưng nếu thật sự hỏi thăm Kỳ Lân viện những nào, căn bản là cái gì cũng .
Đương nhiên Ngọc Đào cũng nghiêm túc hỏi thăm, bên cạnh nàng chỉ một Bích Thúy thích nhất là quan tâm đến những chuyện nhàn rỗi, nàng hỏi Bích Thúy vài câu, Bích Thúy nàng cũng lười lãng phí tinh thần khắp nơi hỏi khác.
Phải rằng nếu mùa hè khí lạnh, chuyện cùng động não đều khó khăn hơn bình thường mấy .
"Trần Hổ."
Trần Hổ gương mặt đến vô cùng ngây thơ của Ngọc Đào, cũng thiếu cảnh giác.
Chủ t.ử trúng nàng, liền nghĩ biện pháp tính toán đem nàng đưa Kỳ Lân viện, ai chỉ mới tìm cách khiến cho Hàn Trọng Giác cách nào ngoài, còn bắt đầu bước tiếp theo, nàng lập tức thiết kế để cho lão phu nhân mở miệng đưa nàng tới.
Tâm kế như thì chắc chắn cũng là một nha đầu bình thường.
Hắn sớm điều tra qua nàng, tự nhiên nàng là loại gì.
Ái mộ hư vinh, lả lơi ong bướm, lúc còn cùng nha đầu khác tranh giành chỗ Hàn Trọng Thời, như thế nào nghĩ đến chuyện chạy tới Kỳ Lân viện.
Tất cả những điều đúng cộng với , Trần Hổ tự nhiên cảm thấy nàng liên quan đến mật thám, chỉ chờ thời cơ để bắt lấy cái đuôi hồ ly mà nàng lộ .
"Sau ngươi sẽ ở tại nhĩ phòng."
Đi ở phía dẫn đường, ngày đó chủ t.ử đồng ý để cho Ngọc Đào tiến Kỳ Lân viện, suy nghĩ xem nên để cho Ngọc Đào ở chỗ nào.
Đã là thông phòng, đãi ngộ so với tỳ nữ bình thường sẽ hơn một chút, nhưng cũng thể quá , phần lớn phòng trong viện đều đám thị vệ bọn họ chiếm, nghĩ tới nghĩ lui liền an bài Ngọc Đào ở nhĩ phòng bên cạnh chính phòng.
"Chủ t.ử trầm mặc ít , ngày thường ngươi chớ phát động tĩnh quá lớn ầm ĩ đến ngài, ánh mắt mà việc."
Trần Hổ cố ý dặn dò một , "Không cái gì thì đừng , chủ t.ử thích ở mặt dong dài ngừng. "
Từ lời của Trần Hổ, Ngọc Đào ngầm hiểu một trọng điểm.
Phải an tĩnh.
Điều đối với nàng mà thật sự quá đơn giản, thời tiết , hơn nữa nhiệt độ Kỳ Lân viện , tùy tiện cho nàng một cái gối mềm, nàng thể yên lặng nghỉ ngơi một ngày.
Đến chỗ ở, Ngọc Đào càng thêm hài lòng.
Tuy rằng lúc là đại nha ở Phúc Hoa viện, nhưng nàng vẫn cùng Bích Thúy ngủ một gian, mà hiện tại rốt cục nàng cũng chỗ ở của riêng , một cái giường lớn mềm mại, hai mắt Ngọc Đào tỏa sáng.
"Thiếu gia sẽ đến gian phòng qua đêm?"
Phòng ở bày biện đơn giản, nhưng cái giường lớn liền giống như chỉ cho một nàng ngủ.
Nghe vấn đề của Ngọc Đào, Trần Hổ cũng xác định.
Lúc chủ t.ử từng nữ nhân, cũng an bài như thế nào, nghĩ rằng chừng sẽ qua đêm, vì liền nâng một cái giường lớn phòng.
"Nói chừng..."
"Vậy nếu thiếu gia đến phòng qua đêm, phòng đơn sơ như thể cho thiếu gia bất mãn ?"
Ngọc Đào nhíu mày, trong lời đều là vì Hàn Trọng Hoài mà suy nghĩ.
Trần Hổ ngẫm cũng đúng, đối với vấn đề thoải mái cùng thuận mắt chủ t.ử yêu cầu cực cao, cách bày biện của phòng đối với một nha đầu thông phòng là đủ , nhưng nếu một ngày nào đó chủ t.ử tới chỉ sợ sẽ bất mãn.
"Ta sẽ sai đưa thêm mấy món đồ tới đây, nếu thiếu cái gì, ngươi thể hỏi lấy."
Vốn dĩ Ngọc Đào cho rằng Trần Hổ là thị vệ, nhưng cảm thấy giống như là quản sự trong viện, đương nhiên cũng thể là kiêm chức.
mà nàng thích loại quản sự thẳng nam ở trong trạch viện quá lâu, cái gì cũng hiểu, cái gì cũng hào phóng, cái gì cũng dễ chuyện.
Đặt tay nải xuống, Ngọc Đào rửa mặt xong, gương đồng thoáng trang điểm cho một chút,
Xiêm y nàng chỉ hai ba bộ nên thể nhờ cậy gì, chỉ thể hạ chút công phu ở mặt.
Làn da của nàng vốn trắng, bôi phấn ngược sẽ , lấy son phấn màu đỏ nhạt đ.á.n.h qua khóe mắt, cầm một cái tăm nhỏ lấy mực vẽ lông mày dọc theo lông mi kéo dài tới đuôi mắt.
Chỉ một nét vẽ tăng thêm ưu thế của bản nàng, vốn là mắt hạnh câu thêm sắc xuân, bởi vì mặt phấn, môi là màu tự nhiên, cho dù là nữ nhân kỹ cũng khó thể cái gì kỳ quái, càng đừng là nam nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-6-ca-man-bat-dau-nhan-tien-thuong-di-lam-viec.html.]
Nhìn gương hai , nàng coi như là tận trách.
Ở chỗ lão phu nhân, lão phu nhân nàng giả bộ khoe khoang, mà nơi của Hàn Trọng Hoài, hẳn là nàng mỹ mạo như hoa.
Sửa sửa làn váy, nhĩ phòng cách chính phòng vài bước, cánh cửa mở một nửa, gió lạnh mát mẻ ngừng tuôn ngoài.
Bước lên t.h.ả.m mềm, nội thất bên trong cũng bình phong che khuất tầm mắt, các loại vật phẩm bát bảo bày kệ, Hàn Trọng Hoài dựa giường mỹ nhân, phủ lông hồ ly trắng tinh tỳ vết, bên cạnh bày tảng băng tản khí lạnh từ từ, trong tay cầm một quyển sách, đôi mắt hẹp dài ngoài cửa sổ.
Đối diện với là cửa sổ chạm khắc mở rộng, bên ngoài cây xanh đung đưa, thi thoảng chim ở cành cây nhảy nhót kêu to.
Trên mặt cảm xúc, nhưng cho cảm thấy vài phần đáng thương, bộ dáng của giống như là bệnh nhân bệnh nặng sống bao lâu, ở trong thống khổ bệnh tật nên thể thấy thú vui ở đời, nhưng khát vọng sự sống bừng bừng ở ngoài cửa sổ.
Ngọc Đào mới cửa, Hàn Trọng Hoài liền đầu , Ngọc Đào thừa dịp qua thì hành lễ chuyện: "Nô tỳ Ngọc Đào, phụng mệnh lão phu nhân, sẽ hầu hạ bên cạnh thiếu gia."
Hàn Trọng Hoài khẽ "ừm" một tiếng, nữ t.ử đang vui mừng bên cạnh cửa: "Lại đây."
Ngọc Đào cất bước qua, thẳng đến giường mềm, nhưng đó dừng bước, nàng lập tức phản ứng Hàn Trọng Hoài thích xem cái gì, thoáng lui về phía hai bước, thuận tiện cho tầm mắt của Hàn Trọng Hoài.
Đào nhi lay động dừng ở tầm vặn, vốn dĩ Hàn Trọng Hoài mặt Ngọc Đào, nhưng tầm mắt giống như tính toán của riêng nó, hai mắt tự động tìm đến nơi mà nó càng cảm thấy hứng thú.
Lần xiêm y bên trong nàng lộ hoa hợp hoan, cành hoa quấn quanh một đường kéo dài thấy điểm dừng.
"Nhảy nhót một chút xem."
Hàn Trọng Hoài đặt sách xuống, chống đầu Ngọc Đào, mới lấy một món đồ chơi, dù cũng thử chơi đùa.
Nhảy nhót là cái gì?
Ngọc Đào nghi hoặc Hàn Trọng Hoài, từ trong tầm mắt của cái gì đó, nhón mũi chân nhảy nhót một chút.
Thân thể lay động, Ngọc Đào tận mắt thấy ánh mắt tràn đầy lười biếng của Hàn Trọng Hoài dâng lên hứng thú.
là lão sắc phê.
Nàng thu hồi ý tưởng khi mới cửa, đáng thương, cho dù là bệnh nhân u.n.g t.h.ư, cũng là bệnh nhân u.n.g t.h.ư hạnh phúc hơn nàng gấp trăm vạn .
Đầu ngón tay Hàn Trọng Hoài hướng lên , Ngọc Đào hiểu ý tứ của , tiếp tục nhảy nhót.
Liên tiếp vài cái, cho dù là trong phòng đặt một khối băng lớn thì Ngọc Đào cũng thở hồng hộc, sợi tóc trán dính mồ hôi.
Tiến lên quỳ gối bên giường mỹ nhân, Ngọc Đào ngửa đầu đáng thương Hàn Trọng Hoài: "Nô tỳ nhảy nhiều nên mệt mỏi."
Bởi vì nhảy nhót nên xiêm y của nàng kéo , hiện giờ như , Hàn Trọng Hoài cúi đầu liền thể thấy nội y màu trắng bên trong.
Hai mắt Ngọc Đào chớp chớp, dù duỗi đầu một đao, rụt đầu một đao, nếu là Hàn Trọng Hoài thể , xem sờ cứ tùy tiện, đừng để nàng giống như một con thỏ nhảy tới nhảy lui là .
Mồ hôi tràn , hương đào tỏa bốn phía.
Hương thơm của đào chia mấy loại, mà mùi hương Ngọc Đào vặn, giống như quả đào sắp chín cành ánh mặt trời phơi nắng nửa ngày, hương thơm ngát xông mũi.
Ánh mắt Hàn Trọng Hoài ở nàng dạo một vòng, quả thật đúng như nghĩ, mùi mồ hôi của nàng so với hương vị khi bất động càng thêm ngọt ngào mê .
Hàn Trọng Hoài đưa tay, một thỏi vàng vững vàng rơi nàng, Ngọc Đào màu vàng rực rỡ của thỏi vàng, Hàn Trọng Hoài còn nàng tiếp tục nhảy.
lẽ đ.á.n.h giá cao khát vọng cá mặn của nàng.
Nàng yêu bạc, nhưng nàng càng thích yên nghỉ ngơi.
Ngọc Đào cầm vàng nhét n.g.ự.c, thịt mềm như nước v*t c*ng đ.á.n.h văng , Ngọc Đào ngửa đầu trông mong Hàn Trọng Hoài.
Rõ ràng Hàn Trọng Hoài nghĩ tới nàng còn thao tác như , vẻ mặt ngẩn , nơi mà nàng đặt bạc thưởng.
Ngọc Đào đợi một lúc lâu cũng đợi Hàn Trọng Hoài lên tiếng, bộ dáng của cũng giống tức giận, liền thành thật bên cạnh giường.
Chỗ đặt chân ở giường của Hàn Trọng Hoài cũng thoải mái hơn nhiều so với chỗ của lão phu nhân, trải đệm mềm mại, khí lạnh mềm mại của mùa hè phá lệ cho yêu thích.
Nàng vốn là quỳ xuống, đó chậm rãi biến thành , đó đôi mắt lung lay sắp đổ, trán tựa bên giường ngủ .
Ngọc Đào cảm thấy kiên trì hồi lâu, nhưng thực tế còn tới một khắc đồng hồ, Hàn Trọng Hoài còn nghĩ cách ứng phó với cảnh tượng mắt, chỉ thấy địa bàn của thêm một cái đầu đen nhánh, Hàn Trọng Hoài xiêm y nàng trượt xuống đầu vai, da thịt trắng như tuyết vô cùng mịn màng, đưa tay chạm , cảm giác so với nghĩ còn hơn.
Chơi một món đồ chơi mới, Hàn Trọng Hoài vài phần buồn ngủ nên cũng dần chìm giấc ngủ.
Đám Trần Hổ tiện theo dõi sự riêng tư của chủ t.ử, tất cả đều ở bên ngoài yên lặng chờ chỉ thị của chủ t.ử, đợi một lúc lâu cũng thấy động tĩnh, Trần Hổ to gan mở hé cửa thoáng qua, phát hiện Ngọc Đào đến Kỳ Lân viện còn đến nửa canh giờ, thế nhưng ngủ cùng với chủ t.ử.
Mặc dù là ngủ một chiếc giường.
Một giấc ngủ của Ngọc Đào dài, nhưng ngủ vô cùng thoải mái.
Ở Phúc Hoa viện, chỗ ở của nàng chính là một gian phòng nhỏ, còn cùng Bích Thúy chen chúc, phòng oi bức nhưng Bích Thúy mở cửa sổ, sợ khiến cho thấy đồ đạc trong phòng các nàng.
Thời điểm thường ngày nàng ngủ thoải mái nhất chính là trực đêm cho lão phu nhân.
sự khoan khoái cũng chỉ là tương đối mà thôi, lão phu nhân lớn tuổi nên buổi tối cần băng, hơn nữa ngũ giác của lão nhân cũng chậm rãi thoái hóa, thích dùng hương thơm là đàn hương nồng đậm.
Sau khi tỉnh , Ngọc Đào bám thành giường, hai tròng mắt phát sáng, chỉ cần tên sắc phê Hàn Trọng Hoài gì kỳ quái, cái gì đối với nàng, trong lòng nàng cũng sẽ đ.â.m c.h.ế.t.
Ngủ một giấc buổi chiều, lúc tỉnh dậy đến thời điểm dùng bữa tối.
Kỳ Lân viện phòng bếp nhỏ, đồ ăn đều là tự chuẩn trong phòng bếp.
Cửa mở rộng, mấy tiểu nha đầu nối đuôi , chén đĩa đưa lên bàn Bát Tiên, đồ sứ tiếp xúc với mặt gỗ, một tiếng vang cũng phát .
Năm món ăn một món canh bày xong, Ngọc Đào càng xác định Hàn Trọng Hoài là chủ t.ử tiền.
Những món ăn còn tinh tế hơn so với đồ ăn lão phu nhân, mùi thức ăn cũng càng thuần túy hơn.
Hàn Trọng Hoài Trần Hổ đỡ lên xe lăn, Ngọc Đào ở một bên, suy nghĩ một chút liền cầm lấy bát đũa: "Nô tỳ đến hầu hạ thiếu gia dùng bữa."
Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Trần Hổ, vốn dĩ Ngọc Đào còn tưởng rằng sẽ cự tuyệt, nghĩ tới Hàn Trọng Hoài liếc mắt ngón tay nàng một cái, đó ngửa mặt mở miệng.
Bàn tay khớp xương rõ ràng thả lỏng đặt ở hai bên xe lăn, giống như là cao hứng vì cần nhúc nhích.
Ngọc Đào chọn măng thúy trong đĩa rau, cẩn thận đưa miệng Hàn Trọng Hoài.
Trần Hổ một màn kỳ dị , cũng việc để nha đầu tới là chuyện , chủ t.ử vốn lười, may mắn trong viện đều là các đại nam nhân, sẽ ai đút cơm cho ăn, nha đầu mới tới như , sẽ là chủ t.ử định xuống như chứ.
Mỗi một khi đôi đũa tới gần, cách giữa Ngọc Đào và Hàn Trọng Hoài sẽ kéo , một ngụm cuối cùng Hàn Trọng Hoài c.ắ.n chiếc đũa, con ngươi đen nhánh thẳng vẻ mặt sững sờ của Ngọc Đào, hàm răng trắng tinh chậm rãi buông đũa: "Không ăn."
Đút cơm xong, Ngọc Đào cũng lấy nước súc miệng, nàng bất động Trần Hổ đem súc miệng đưa đến tay Hàn Trọng Hoài.
Mặc dù nàng đến việc nhưng cũng ý định ăn cơm.
Vừa Trần Hổ kinh ngạc nàng, nàng cảm thấy việc chút l* m*ng, hiện tại nàng bắt đầu kiên quyết nhiều thêm một việc dư thừa nào nữa.
Đi theo nha đầu thu thập bát đũa bàn cùng khỏi phòng, đồ ăn của Hàn Trọng Hoài ăn đều là nàng đút, trong mâm còn nhiều đồ ăn từng động qua.
Nàng cầm đũa nếm qua từng món, măng giòn ngọt, vịt tam tiên chỉ mùi vị tươi mới một chút vị tanh nào, chim cút hoàng kim giòn thơm, còn mang theo chút tê cay.
Đồ ăn ngon đến mức khiến cho rơi nước mắt.
Sau khi Ngọc Đào ăn no thì thuận tiện xin nước.
Một nha đầu thông phòng như nàng nếu tắm rửa sạch sẽ một chút thì thể hầu hạ chủ t.ử, tắm rửa thoải mái xong, Ngọc Đào thăm dò về chỗ của Hàn Trọng Hoài.
Nằm xuống giường mới của , vì biểu hiện là một nha đầu nhu thuận chờ mong chủ t.ử phân phó nên cửa sổ bằng gỗ trong phòng mở rộng, bên cửa sổ thắp một ngọn đèn nhỏ tùy thời chờ chủ t.ử gọi đến.
Tuy rằng những chuyện đủ, nhưng Ngọc Đào dính gối ngủ, nếu thật sự việc gọi nàng, cũng một hai tiếng ho khan là thể đ.á.n.h thức.
Ngày đầu tiên , công việc kết thúc một cách mỹ!