Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 59: Hắn có cái gì mà cùng ta tức giận?

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lò huân hương trong phòng mùi cam quýt, hương vị chua nhẹ thanh mát hòa lẫn với mùi đào Ngọc Đào cho vô cùng tỉnh táo, giống như đang ở trong rừng rậm trời mưa, giẫm lên đất ẩm ướt, chân nhấc càng cao càng rút bùn lầy, ngược càng khiến chân lún càng sâu.

Ngọc Đào phân biệt ánh mắt của Hàn Trọng Hoài là ý gì, chỉ thể cảm giác ánh mắt của khác với .

sự khác biệt ý nghĩa gì, nàng vô cùng mờ mịt.

Sức nặng đè lên nàng nặng, hẳn là Hàn Trọng Hoài chống tay ở một bên, triệt để đè lên nàng, chỉ là nàng giật giật thể, cảm thấy Hàn Trọng Hoài dán c.h.ặ.t, kéo dài cách cho nàng.

Cõng ánh sáng, sống mũi phập phồng của Hàn Trọng Hoài giống như một ngọn núi cao dựng , nàng thể những cảm xúc khác trong mắt Hàn Trọng Hoài, chỉ là ánh mắt một nam một nữ gần gũi giằng co như , cảm xúc gì cũng cả, kết quả cuối cùng là thở ái trong ánh sáng mờ mịt bao phủ.

Ngọc Đào ngược ý tứ cởi xiêm y , nhưng Hàn Trọng Hoài dán quá c.h.ặ.t, cho nàng khe hở cử động tay.

"Đại nhân định xem như cả đêm?"

Ngọc Đào nghiêng đầu, mấy ngày nay nàng đều ăn canh sâm bào ngư, cũng từ góc độ Hàn Trọng Hoài thấy rõ ràng hai cằm của nàng .

Hàn Trọng Hoài vẫn trả lời, nhưng Ngọc Đào nghiêng đầu một phát hiện ngạc nhiên.

Lỗ tai đỏ.

Ngọc Đào: "???"

Nhìn đầu lỗ tai trắng nõn nhuộm màu đỏ thẫm, nghi vấn đ.á.n.h sâu trong đầu nàng, Hàn Trọng Hoài đây là thẹn thùng?

Không đúng!

Không đời nào!

Lần dã ngoại ở nơi hoang dã , lấy trời chăn, lấy đất đệm cũng thấy thẹn thùng mà chỉ thấy hưng phấn.

Một gần như điểm mấu chốt, thể chỉ dựa nàng mà cảm thấy thẹn thùng.

Nhất định là gần đây quá nhiều chuyện , bên ngoài đều nhớ mắng , cho nên lỗ tai mới đỏ.

Ngọc Đào tự thuyết phục bản , nhưng ngay đó Hàn Trọng Hoài một hành động khiến cho nàng hiểu lầm.

Hắn nhận thấy nàng chăm chú lỗ tai của nên ánh mắt nghiêng sang một bên, dường như cảm thấy tự nhiên.

Làm thể, Hàn Trọng Hoài đây là một tiểu xử nam nào đó xuyên qua !

Trong đầu nàng còn đang suy nghĩ nên thế nào, cuối cùng ngay đó Hàn Trọng Hoài cũng hành động.

Đầu của áp xuống hôn lên môi nàng, cảm giác nụ hôn chính là Hàn Trọng Hoài.

Lại tiếp nàng cũng từng hôn môi với khác, nhưng thế nào mà xác định nụ hôn của mỗi giống . Có lẽ nhiều nam nhân đều thích vội vàng chiếm hữu nữ nhân, nhưng đầu lưỡi chạm , hương vị tràn xoang mũi đều sẽ giống .

Môi lưỡi của Hàn Trọng Hoài di chuyển ở giữa cổ nàng, nàng nhịn suy nghĩ liệu nàng cơ hội để so sánh .

Mùi hương khác , nhưng nếu là hôn cơ thể thì là sẽ quá khác .

"A..."

Ngọc Đào đau đớn khẽ gọi một tiếng, về phía Hàn Trọng Hoài mới c.ắ.n nàng một cái, rõ ràng so với nàng trạng thái của còn hơn, ánh nến hai mắt phát ánh sáng nhàn nhạt.

"Dưới phủ một mật thất..." Có giáo huấn , sẽ vì để cho Ngọc Đào chuyên chú mà đem nàng đặt ở trong mưa, nhưng còn thể dùng thủ đoạn khác, "Mật thất công dụng thẩm vấn, hình cụ đều đầy đủ hết."

Hắn dứt lời, cánh tay Ngọc Đào liền quấn lấy cổ , ngửa đầu m*t một cái yết hầu của : "Đại nhân, cổ ngài thật ..."

Nếu Hàn Trọng Hoài hôn cổ nàng lợi hại như , chứng minh thích cổ nàng, chiêu của nàng gọi là khen ngược .

Tuy rằng phận hai bình đẳng, nhưng giường vẫn giành sự thưởng thức cho .

Thu hồi tư duy tản , Ngọc Đào dọc theo cổ hôn lên , lặp động tác Hàn Trọng Hoài thi triển nàng, lúc giao cổ ôm , môi Ngọc Đào còn chạm vành tai , một tiếng nuốt nước miếng rõ ràng.

Tuy rằng thấy nhưng trong mắt nàng hiện lên bộ dáng yết hầu của phập phồng, ngón tay lướt qua thể mềm mại bởi vì mồ hôi mà ẩm ướt của , nàng dự cảm sẽ giống như khiến cho nàng thoải mái.

Động tác kế tiếp nước chảy thành sông, động tác cũng sai biệt lắm, chỉ là mưa to tầm tã, nàng cũng cần lo lắng đá sẽ rơi xuống.

Dưới tình huống chuyên chú, nàng phát hiện thì đào thật đúng là phun nước.

Vốn dĩ Hàn Trọng Hoài hồi phủ cũng sớm, hai tùy tùy tiện tiện lăn qua lăn đến nửa đêm.

Ngoài phòng tất cả âm thanh đều yên tĩnh, từ lúc nào ánh nến trong phòng tắt, tối đen cùng yên tĩnh là cảnh nhất để ngủ, nhưng Ngọc Đào mở to hai mắt, nửa điểm buồn ngủ cũng .

Dường như Hàn Trọng Hoài ở bên cạnh nàng bình phục th* d*c cũng là như .

Đầu tiên là ngón tay chạm , đó thế nào mà môi dán một khối.

"Đại nhân, lỗ tai của ngài đỏ rực..."

Khóe mắt m.ô.n.g lung tản đến bên cạnh, Ngọc Đào đưa tay chọc chọc lỗ tai của Hàn Trọng Hoài, "Hiện tại nhiều cả đêm ngủ chỉ nghĩ đến đại nhân ..."

Nàng tai đỏ, nhưng bây giờ nàng đều lộ màu phấn.

Hắn tối nay sẽ bao nhiêu nhớ , nhưng nàng sẽ bồi trắng đêm dứt...

Không nến, ngược ánh mắt Hàn Trọng Hoài càng sáng hơn, trong bóng đêm phập phồng bất định, Ngọc Đào loại cảm giác sói chằm chằm.   

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-59-han-co-cai-gi-ma-cung-ta-tuc-gian.html.]

Giống như là trong nháy mắt trời sáng lên, chính Ngọc Đào cũng xác định nhắm mắt ngủ một giấc, là chỉ nháy mắt dài một chút, chỉ thấy Hàn Trọng Hoài từ giường dậy, xiêm y chuẩn ngoài.

Mệt mỏi chớp chớp mắt, Ngọc Đào chống mí mắt: "Hôm nay đại nhận trở về sớm ?"

Nếu ý định dậy đưa tiễn, ít nhất mở miệng hỏi thăm một câu.   "Ừm."

Hàn Trọng Hoài gật đầu, sửa sang xiêm y, về phía vài bước, đột nhiên bước chân dừng xoay .

Vừa Ngọc Đào còn đang chuyện nhưng từ khi nào nhắm mắt , ngửa mặt tựa gối, mái tóc đen rải rác hai bên, ngại bày dung nhan đang ngủ của .

Rời khỏi phòng, Hàn Trọng Hoài lên ngựa, đột nhiên ném ngọc bội bên hông xuống.

Ngọc bội rơi mặt đất chia năm xẻ bảy, Trần Hổ khó hiểu cảnh tượng mắt : "Đại nhân đây là?"

Ngọc đạp nát chỉ là một miếng ngọc bình thường, thứ cho mắt vụng về chỗ nào đúng mà cần đập nát nó.

"Đột nhiên đập đồ."

Vẻ mặt Hàn Trọng Hoài lạnh nhạt, giống như là một chuyện cực kỳ bình thường.

"Vậy đại nhân trở về phủ ?"

Trần Hổ cẩn thận hỏi, đồ sứ trong phủ bày biện ít, nếu đập, đập những thứ thì tiếng vang lên mới thanh thúy.

Trần Hổ cảm thấy phản ứng của coi như nhanh, nhưng rõ ràng vẫn lấy lòng chủ t.ử, bởi vì xong chủ t.ử xoay lên ngựa, ý phản ứng .

"Có lẽ đại nhân cãi với phu nhân ."

Không Đại Hoa từ xuất hiện, bóng lưng Hàn Trọng Hoài rời , "Khi nương cùng cha cãi cũng thích đập đồ."

Nghe nàng chủ t.ử cùng Ngọc Đào cãi , Trần Hổ đồng ý, chợt câu tiếp theo của nàng , nhíu mày: "Nói bậy!"

"Như thế nào mà bậy?"

Đại Hoa khó hiểu về phía Trần Hổ, nàng Trần Hổ tính là hạ nhân, phận cao hơn nàng nhiều nên dám cứng rắn với , "Vậy Trần thị vệ ngươi xem vì đại nhân đập vỡ ngọc bội?"

Làm ?

"Dù ngươi cũng nên đem đại nhân để so sánh với một phụ nhân nông thôn, hôm nay sẽ phạt ngươi, nếu ngươi dám đem lời truyền loạn, cho dù Ngọc Đào phu nhân coi trọng ngươi nhưng ngươi cũng tránh khỏi việc đ.á.n.h một trận."

Đại Hoa đáp một tiếng nhanh ch.óng chạy .

Chỉ là phu nhân dạy nàng , phu nhân tiền hàng tháng của nàng do Hàn phủ xuất , cũng ký khế ước bán với Hàn phủ, nếu nàng gặp chuyện gì cũng dám biện giải, chỉ cần đáp ứng đó bỏ chạy là .

Chạy thấy bóng dáng Trần Hổ, Đại Hoa cảm thấy quên lời dặn của Trần Hổ nên trong phòng Ngọc Đào: "Phu nhân, đại nhân quăng ngọc bội xuống đất, giống như là tức giận với phu nhân?"

Câu cuối cùng Đại Hoa xác định , phu nhân nhà nàng xinh giống như Thiên Tiên, sẽ nỡ cùng nàng tức giận.

Nói đến cũng kỳ quái, thời điểm Hàn Trọng Hoài , Ngọc Đào mệt mỏi chịu nổi, khi ngược nàng còn buồn ngủ nữa, khoác xiêm y dậy: "Hắn cái gì để tức giận với ?"

Đại Hoa kể chuyện xảy một : "Ta chỉ là suy đoán, khả năng là đại nhân tiếng đập đồ cũng chừng."

"Nói chừng chính là như ."

Ngọc Đào ngáp một cái, dù nàng hồi tưởng , cảm thấy chọc giận Hàn Trọng Hoài chuyện gì.

Thời điểm rời khỏi giường đều là trạng thái cực kỳ hài lòng.

"Hàn Trọng Hoài ?"

Đại Hoa quen với việc ở mặt khác phu nhân sẽ xưng hô với đại nhân là đại nhân, thời điểm chỉ hai bọn họ thì mới lén lút gọi tên đầy đủ của đại nhân.

"Nói là Hình bộ thẩm án, hôm qua đại nhân bắt nhiều như , chừng hôm nay muộn mới hồi phủ."

"Không trở về cũng ."

Ngọc Đào trả lời một câu, thời điểm mặc xiêm y, thấy Đại Hoa mặt đỏ tai hồng dám nàng, Ngọc Đào tự cúi đầu dấu vết ái .

Những dấu vết cũng gì, đau cũng lưu ấn, chỉ là... Ánh mắt Ngọc Đào rơi bụng .

Lần lấy chén canh tránh thai, thiếu chút nữa đem mạng của bồi thường lên.

Có thể tránh phiền toái thì đương nhiên tránh phiền toái, nhưng hiện tại Nhạn Tự thấy nàng thì sợ hãi, càng khả năng cho nàng canh tránh thai.

Hơn nữa, nàng cũng chút dám uống t.h.u.ố.c thang lung tung.

Cho nên hiện tại nên cái gì bây giờ, thuận theo tự nhiên?

Theo lý thuyết cho dù là thật sự hài t.ử, sinh cũng là cùng họ với Hàn Trọng Hoài, cùng nàng quan hệ, ngay cả cuộc sống của nàng cũng mặc kệ, như cũng đừng suy nghĩ sâu xa đến vấn đề hài t.ử.

nàng cũng thể vứt bỏ tình mẫu t.ử, nếu trong quá trình sinh con nàng khó sinh thì bây giờ, nơi sinh mổ, những kiếp nạn khác nàng đều vượt qua, bởi vì sinh con mà c.h.ế.t thì là quá t.h.ả.m .

Nghĩ đến những vấn đề , Ngọc Đào bảo Đại Hoa tìm cho một quả cầu lông gà, chịu đựng sự lắc lư như bóng vỗ n.g.ự.c, một bãi đất trống đá hơn một ngàn cái.

Cảm thụ mồ hôi nóng phun bên ngoài, nàng thật lòng hy vọng hôm nay Hàn Trọng Hoài đừng trở về, lượng vận động của nàng ít nhất nửa tháng mới thể khôi phục .

Mệt mỏi sấp bàn, Ngọc Đào bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, trình độ giãy dụa với vận mệnh hôm nay của nàng xem như là cá mặn nhảy long môn, còn chỉ thể hy vọng ông trời thể mở mắt .

Cầu cầu, hãy chiếu cố con cá mặn đang nỗ lực cố gắng , Amen!   

 

 

Loading...