Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 58: Canh hai
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hàn đại nhân nghỉ ngơi một lát ?"
Quan coi ngục phạm nhân m.á.u thịt mơ hồ hình trong phòng giam, căng da đầu hỏi Hàn Trọng Hoài.
Nửa canh giờ , đồn rằng Thái t.ử điện hạ trở về cung, lẽ đợi lát nữa sẽ tới, sợ đến lúc đó tràng diện khó coi, ghê tởm đến thái t.ử điện hạ.
Hàn Trọng Hoài gật đầu: "Đem miệng bóp lên."
"Hạ quan lập tức ."
Nghe cuối cùng Hàn Trọng Hoài cũng t.r.a t.ấ.n xong, quan coi ngục buông lỏng, một cái trán đều là mồ hôi lạnh.
Mở miệng đưa đề nghị cho Hàn Trọng Hoài, khác gì bảo c.h.ế.t.
Nói chừng c.h.ế.t còn đơn giản hơn một chút, cầm đao giơ tay c.h.é.m xuống mạng sẽ còn, mà mở miệng với Hàn Trọng Hoài, canh giờ là giai đoạn chuẩn , còn chờ đáp , giống như là một bàn tay nắm c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c.
Khóe mắt quét tới m.á.u đỏ tươi dính tay Hàn Trọng Hoài, quan coi ngục nuốt xuống một ngụm nước miếng.
Trong các tù nhân thẩm vấn, qua viên là dễ thẩm vấn nhất. Nhiều năm quan, nuôi da thịt non mịn chịu nổi khổ sở, hơn nữa bọn họ quá rõ ràng thẩm tra phạm nhân sẽ là như thế nào, cho nên thường hù dọa một chút thì bọn họ sẽ mở miệng.
Thời điểm nhận vụ án, quan coi ngục chỉ cảm thấy đây là một chuyện đơn giản, nhưng ngờ sở thích của Hàn Trọng Hoài đặc biệt như , lên thẩm vấn mà là phiên t.r.a t.ấ.n.
Phạm nhân chơi chiêu cũng , bởi vì Ngay từ đầu Hàn Trọng Hoài dỡ bỏ cằm của bọn họ, cho bọn họ cơ hội chuyện c.ắ.n lưỡi.
g**t ch*t hai , nếu tiếp, đến lúc đó chỉ sợ lúc c.h.é.m đầu quá ít, phô trương đủ để cho dân chúng xem náo nhiệt.
"Ta... khai... Ta khai..."
Xương cốt vặn về, Tô Tề Ninh mềm nhũn thành một đống, chờ nổi mà mở miệng, theo lời , một ngụm m.á.u phun .
Vết m.á.u bẩn xiêm y, nếu là bình thường nhất định quan coi ngục sẽ một cước đạp qua, nhưng bộ dáng quỷ quỷ của Tô Tề Ninh, quan coi ngục sợ một cước của sẽ đạp tan thành từng mãnh, sai kéo lên: "Ngươi cẩn thận , nếu chút giấu diếm, cũng chỉ thể để Hàn đại nhân đến hỏi."
Nhắc tới Hàn Trọng Hoài, mấy miếng da còn lành lặn mặt Tô Tề Ninh tràn đầy hoảng sợ, ngay cả đồng t.ử cũng thu nhỏ một vòng.
Hiện tại đối với Tô Tề Ninh mà , phỏng chừng so với Diêm Vương Hàn Trọng Hoài còn kh*ng b* hơn vài phần.
*
"Đại nhân mời dùng."
Quản ngục bỏ thêm lá bạc hà nước ấm đặt ở mặt Hàn Trọng Hoài, tay Hàn Trọng Hoài chìm xuống nước, vết m.á.u đó nhuộm đỏ cả chậu nước.
Giữa mày của tên quản ngục đập thình thịch, xem một chút lá bạc hà còn xa mới đủ để loại bỏ mùi m.á.u tươi tay Hàn Trọng Hoài.
Hàn Trọng Hoài rửa tay mấy , mỗi một vẻ mặt đều bình tĩnh như thường, càng như càng khiến phát hoảng.
Có vài dùng khổ hình đề t.r.a t.ấ.n , thực tế trong lòng sợ hãi, ngoài miệng nhưng vẻ mặt cũng sẽ hiện , mà vài thì hưởng thụ quá trình t.r.a t.ấ.n khác, ánh mắt sẽ giấu hưng phấn.
Hàn Trọng Hoài bình tĩnh như , giống như là một chuyện bình thường, chuyện cho những quen thuộc với tràng diện m.á.u tanh như bọn họ đều nhịn mà run rẩy.
mà Hàn Trọng Hoài t.r.a t.ấ.n nhất định là vì để phát tiết, bằng đang yên đang lành thẩm vấn , nhưng mấy ngày nay chỉ lo lột da là vì cái gì.
Chính là chuyện gì đáng để phát tiết như .
"Thái t.ử điện hạ giá lâm——"
Thái t.ử đến là đến thật, Hàn Trọng Hoài xiêm y, Triệu Dận đến thiên lao, bất quá ở ngoài ngục, nội thị bên cạnh thái t.ử chắn , sợ trong ngục thứ gì bẩn đụng .
Rõ ràng xiêm y Triệu Dận dày hơn nhiều so với những khác, áo choàng bằng lông hồ ly trắng cũng nổi bật bờ vai cường tráng của . Ngược càng lộ hình đơn bạc suy yếu của .
"Tham kiến điện hạ."
"Hàn đại nhân tới vặn, qua ba ngày, là Tô Tề Ninh vẫn còn khai chứ?"
Quan viên bên cạnh Triệu Dận mở miệng , để cho Hàn Trọng Hoài trực tiếp trình lên chứng cứ phạm tội, tránh cho bọn họ ngục.
Hàn Trọng Hoài về phía ngục quan, ngục quan chắp tay : "Tô Tề Ninh nhận tội và khai đồng đảng, điện hạ chờ một chút, hạ quan lập tức danh sách."
"Gọi tới."
Vừa mở miệng, Triệu Dận che môi ho nhẹ hai tiếng.
Quả thật thể trong thiên lao, chỉ ở bên ngoài thể cảm giác lạnh lẽo thấu xương, thấy chung quanh hồn nhiên bất giác, chỉ cảm thấy bên trong bẩn thối chịu nổi, Triệu Dận khẽ, đây là sắp chịu .
mà như cũng đủ , vốn tưởng rằng mấy năm xong nhưng ngờ thể chống đỡ đến bây giờ.
"Hàn đại nhân mệt mỏi mấy ngày, thẩm vấn xong thì trở về ."
Triệu Dận đ.á.n.h giá Hàn Trọng Hoài, trạng thái hiện tại của hơn gặp mặt là bao, trong mắt đều là tơ m.á.u đỏ, "Không nghĩ tới Tô Tề Ninh cốt khí như , thế nhưng để cho các ngươi t.r.a t.ấ.n lâu như mới thú nhận."
Quan coi n.g.ự.c ở một bên trộm Hàn Trọng Hoài, giận mà dám .
"Tạ điện hạ thông cảm, chỉ là việc hết, hạ quan thể lười nhác rời ."
"Bổn điện còn tưởng rằng Hàn đại nhân sẽ gấp nổi mà gặp nội quyến của ngươi."
Triệu Dận trêu chọc .
Hôm nay thấy chuyện Hàn Trọng Hoài để cho nữ quyến theo phía xe ngựa bọn họ, nghĩ đến lẽ Hàn Trọng Hoài để ở trong trạch viện lâu như , bây giờ thể tự đến đón , sợ đường sẽ xảy chuyện ngoài ý , cho nên mới cố ý chạy theo đường của phủ Thái t.ử.
"Hạ quan dám công tư bất phân."
"Phân biệt rõ công tư là chuyện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-58-canh-hai.html.]
Nếu Hàn Trọng Hoài , Triệu Dận cũng nhiều, quan coi ngục trình lên danh sách, Triệu Dận chăm chú xem, bên trong thiếu mấy cái tên quen thuộc.
Mà đầu tiên chính là cữu cữu của Khánh Bình.
Quan viên bên cạnh thái từ mà đầy mồ hôi lạnh, nếu theo danh sách bắt , quan trường đều lột da, hơn nữa bên trong còn mấy của phe Thái t.ử.
Hiện giờ Thánh thượng triệu thế t.ử của Phúc vương cùng thế t.ử của Kiến Vương đến kinh thành, trong lúc tình thế rõ ràng, cần gì xử lý những chuyện để giảm bớt thế lực của .
"Điện hạ, thần xem..."
"Đây đều là những cái tên mà Tô Tề Ninh báo ?" Đoán bên cạnh mở miệng sẽ cái gì, Triệu Dận trực tiếp mở miệng hỏi.
"Hồi điện hạ, danh sách đều là Tô Tề Ninh báo , ngoại trừ những , Tô Tề Ninh còn một chỗ, nơi đó cất giấu chứng cứ phạm tội kết giao với các quan viên khác."
"Vậy thì dẫn lấy chứng cứ phạm tội, dựa danh sách mà thẩm vấn từng từng một." Triệu Dận ý thương lượng với bên cạnh, đem danh sách đặt trở trong tay quan coi ngục.
Hắn vì bên cạnh cảm thấy hiện tại xử lý việc , bởi vì trong danh sách cũng thuộc về Kiến Vương hoặc Phúc vương, của bọn họ, xử lý chính là suy yếu thực lực của .
mà cũng để ý những thứ .
Triệu Dận phê duyệt danh sách, thấy Hàn Trọng Hoài chuẩn chu tính toán mang binh lính bắt , khi , Triệu Dận nhắc nhở: "Sau gặp Khánh Bình thì tránh một chút, tính tình của nàng là nghĩ cái gì thì cái đó."
Lời đầu đuôi, giống như là nhắc tới chuyện đó, sợ Khánh Bình thù hận thiết kế đối phó với Hàn Trọng Hoài.
Mặc dù thái t.ử ý gì nhưng Hàn Trọng Hoài vẫn hỏi nhiều, chắp tay: "Hạ quan tuân mệnh."
Hàn Trọng Hoài mang theo binh bắt , cầm danh sách cửa nhà bên cạnh, mệt mỏi mở miệng giải thích trực tiếp bắt , đợi đến khi thiên lao đầy thì đêm cũng khuya.
mà thành đông vẫn là một mảnh đèn đuốc sáng trưng, ít còn chuyện gì xảy thì chủ t.ử trong nhà quan sai mang .
Như cũng khiến cho Hàn Trọng Hoài đỡ thắp đèn l.ồ.ng.
Trần Hổ ở cửa trạch viện chờ, thấy Hàn Trọng Hoài trở về, vội vàng đưa gừng nóng qua.
Khí hậu mà cưỡi ngựa thì chỉ sợ gió lùa trong cơ thể.
Đứng ở trong viện, ánh mắt Hàn Trọng Hoài đảo qua chung quanh, phòng của cùng phòng liền kề đều tắt nến, Hàn Trọng Hoài ngậm một ngụm gừng, về phía thuộc hạ.
"Ngọc Đào phu nhân chờ đại nhân nên ngủ , đại nhân bảo nha đầu đ.á.n.h thức nàng ?"
"Gọi ."
Trần Hổ chỉ là tùy tiện hỏi một chút, nghĩ tới chủ t.ử thật sự đ.á.n.h thức Ngọc Đào, lúc thế nào cũng đều là chủ t.ử yên lặng tiến phòng Ngọc Đào khi nàng đang ngủ.
Căn phòng kề sát bên phòng ngủ chính sáng đèn lên, bóng lờ mờ, một lát Ngọc Đào mặc xiêm y màu xanh bước khỏi cánh cửa, nàng ăn mặc chu , nhưng xiêm y vẫn chỉnh t.ử, phần cổ lộ một đoạn xiêm y màu hồng đào.
Che môi khẽ ngáp một cái, Ngọc Đào chớp chớp đôi mắt đang mơ hồ ngủ say, tìm kiếm bóng dáng Hàn Trọng Hoài trong ánh sáng nửa tối nửa sáng.
Nói đến cũng kỳ quái, trong sân ít , Hàn Trọng Hoài mặc xiêm y huyền sắc, nhưng nàng thấy Hàn Trọng Hoài.
Hai bất quá mấy ngày gặp, giống như lâu gặp, thoạt thấy Ngọc Đào cảm thấy vài phần xa lạ.
Cũng thể là ảo giác mơ hồ của nàng.
Đầu gối khẽ cong, Ngọc Đào hành lễ: "Nô tỳ gặp qua đại nhân, đại nhân phân phó gì?"
Buổi tối đ.á.n.h thức khác, cũng là nguyên nhân ?
Nàng chờ Hàn Trọng Hoài , nhưng Hàn Trọng Hoài mở miệng, chỉ là ánh mắt nặng nề giữ nguyên tư thế mà nàng, canh giờ lâu, nàng khỏi len lén lưng Hàn Trọng Hoài, tự hỏi lưng cắm một thanh đao , c.h.ế.t cho nên mới thể bảo trì tư thế trong thời gian dài.
Một trận gió lạnh thổi qua, Ngọc Đào rụt cổ, cảm thấy thể cùng Hàn Trọng Hoài hao tổn như .
Chủ động tiến lên một bước, nàng còn động tác nào khác trơ mắt Hàn Trọng Hoài lui về phía nửa bước.
Ngọc Đào:????
Đây là nghiêm túc ?
Nàng tin tà nên tiến lên thêm một bước, Hàn Trọng Hoài ngược lui về phía , chẳng qua nàng liên tục tiến lên hai bước, cách giữa nàng và Hàn Trọng Hoài trở nên gần.
Tay nàng thoáng duỗi nắm lấy tay Hàn Trọng Hoài.
Hàn Trọng Hoài trong sân nhưng tay ấm áp, mà nàng mới từ trong phòng một hồi, tay trở nên lạnh.
Can đảm nắm lấy tay , cho dù quen cũng giả bộ thành thục, Thái độ Ngọc Đào mật: "Thời gian còn sớm, đại nhân vẫn nên nghỉ ngơi ."
Nói xong nàng liền kéo trong phòng , an an tĩnh tĩnh mà phục tùng sự an bài .
Nha đầu trong phủ đưa lên xiêm y sạch sẽ lên, còn đồ rửa mặt.
Nhạn Tự dọn xong đồ vật: "Đại nhân tắm ?"
"Không cần, rửa qua ở bên ngoài."
Ngọc Đào giật giật mũi, quả thật nàng ngửi một mùi bạc hà nhàn nhạt.
Ở bên cạnh chờ Hàn Trọng Hoài thu thập xong, trung y mặc ngủ, Ngọc Đào phục vụ chu nắm lấy tay Hàn Trọng Hoài, dẫn lên giường.
Hàn Trọng Hoài , nàng cũng tự động xuống.
Sau khi xong, nàng đột nhiên phát hiện một chuyện trọng yếu, đám Nhạn Tự nhanh như , nàng cùng Hàn Trọng Hoài , ai thổi tắt mấy cái giá cắm nến !
Đang nghĩ nên động một chút , Hàn Trọng Hoài động , từ bên cạnh xoay chắn mắt nàng, che ánh nến ch.ói mắt.