Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 55: Canh một

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Cuối cùng Hàn đại nhân cũng nhớ tới nơi là phủ Quốc công nhà ngươi, thể tùy ý ngươi gì thì ."

Sáng sớm Khánh Bình quận chúa đến thỉnh an Thái t.ử, ngoài liền đụng Hàn Trọng Hoài.

Ánh mắt từ xuống quan sát Hàn Trọng Hoài, thấy xiêm y, nghĩ coi như là còn chút đầu óc, đến mức vì một thông phòng mà triệt để hủy hoại .

mà chút đầu óc cũng đủ tiêu trừ lửa giận trong lòng nàng , theo nàng thấy nếu Hàn Trọng Hoài tâm thì sáng sớm nên quỳ gối cửa phòng của phụ nàng , mà là bây giờ mới tới.

Lúc phỏng chừng là thông phòng tỉnh nên mới cho yên tâm.

Hừ một tiếng, Khánh Bình : "Hàn Trọng Hoài ngươi quá cuồng vọng, cho dù chuyện binh bộ ngươi thể thoát hiểm, nhưng chuyện mà hiện tại ngươi đang cũng đủ để cho ngươi rớt đầu một trăm ."

Hai mắt Hàn Trọng Hoài xanh đen, môi sưng lên, khí sắc kém rối tinh rối mù, nhưng ánh mắt thanh minh sắc bén, hành lễ thỉnh an Khánh Bình quận chúa: "Quận chúa, thần còn quan hệ với phủ Quốc công."

"Hàn đại nhân thật đúng là tránh nặng tìm nhẹ, những lời bổn quận chúa với ngươi, chẳng lẽ ngươi chỉ một câu ?"

"Thấm nhi..."

Trong phòng truyền đến tiếng của Triệu Dận, Khánh Bình phụ bảo nàng đừng khó Hàn Trọng Hoài, trừng mắt Hàn Trọng Hoài một cái, đến gần hạ thấp giọng : "Hàn đại nhân vì một nha đầu mà khinh thường hoàng , bổn quận chúa nhớ kỹ."

Nói xong Khánh Bình phất tay áo rời , phụ nàng khoan dung, dùng đến Hàn Trọng Hoài nên khả năng truy cứu Hàn Trọng Hoài, nhưng nàng cũng dễ lừa gạt như .

Khánh Bình quận chúa nổi trận lôi đình, Hàn Trọng Hoài bình tĩnh, ánh mắt nặng nề, tới cửa phòng Thái t.ử quỳ xuống: "Vi thần tham kiến Thái t.ử điện hạ."

"Người ?"

Sau khi Triệu Dận tỉnh mới đêm qua Hàn Trọng Hoài vì thông phòng mà xông thôn trang, nghĩ tới Hàn Trọng Hoài thể ở thời điểm mấu chốt mà xoay loại chuyện , nhưng ngẫm cảm thấy việc Hàn Trọng Hoài thể .

Hàn Trọng Hoài nặng tình cảm, bằng cũng sẽ vì lão quốc công gia từng chịu qua ủy khuất mà liều mạng cùng hợp tác, quét sạch khối u ác tính trong triều.

Nghĩ đến lẽ thông phòng chính là mang đến thôn trang.

"Điện hạ nhân hậu, tiện nội của vi thần còn gì đáng ngại."

"Làm nhớ rõ là ngươi từng cưới thê t.ử?"

Triệu Dận sai cung nhân xốc màn trướng lên, "Tiến chuyện, ngươi quỳ ở bên ngoài đau chân nhưng cô phí sức chuyện."

Đến trong phòng Hàn Trọng Hoài còn quỳ xuống, Triệu Dận khoát tay áo, "Không cần quỳ nữa, chuyện đều xong, quỳ thì tác dụng gì."

"Thỉnh điện hạ trách phạt."

"Ngươi cảm thấy cô trách phạt ngươi như thế nào?" Triệu Dận hỏi ngược , "Ngươi còn trả lời cô, một tiểu thông phòng trở thành tiện nội của ngươi?"

"Hồi điện hạ, thần cứu mạng nàng."

Làm nhiều như , bất quá chính là giữ mạng của Ngọc Đào.

Hắn nàng c.h.ế.t nên mới chiếm hữu nàng, để ấn ký của nàng, nếu nàng c.h.ế.t, một nữa hai bàn tay trắng.

"Cô ngươi cứu mạng nàng."

Nghe đáp án của Hàn Trọng Hoài, Triệu Dận thất vọng, Hàn Trọng Hoài nửa ngày, thể Hàn Trọng Hoài c.ắ.n rách lưỡi.

Vì nữ nhân mà c.ắ.n nát đầu lưỡi, dụng tình như thế, Triệu Dận khỏi chờ mong Hàn Trọng Hoài sẽ một ít lời mà ngày thường sẽ , ví dụ như tâm sự xem coi trọng nha đầu đến mức nào.

Muốn để ý đến phận mà cưới nha đầu .

nghĩ , Hàn Trọng Hoài tỉnh táo là chuyện , cho dù tình cảm sâu đậm đến nhưng cách phận vẫn còn ở đó, nếu Hàn Trọng Hoài thật sự là nha đầu thì cưới, chỉ sợ chính còn răn dạy Hàn Trọng Hoài, để cho c.h.ặ.t đứt niệm tưởng.

"Nghe là nàng uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cùng t.h.u.ố.c phong hàn, khi uống xong thì trúng độc, trong lòng ngươi hiểu rõ thì . Tuy rằng cô ngươi tính toán như thế nào, cũng ngươi tức giận cái gì với phụ ngươi, nhưng trăm nết thiện chữ hiếu đầu, ngươi tùy tiện đoạn tuyệt quan hệ với phụ ngươi, nếu công kích ngươi, bọn họ cũng tuyệt đối bỏ qua chuyện ."

Cũng chính là thái độ của Quốc công gia đối với Hàn Trọng Hoài mới khiến cho bọn Tô Tề Ninh buông lỏng cảnh giác, để cho Triệu Dận bắt khối u ác tính trong phe Thái t.ử.

hiện tại chuyện chấm dứt, Triệu Dận cho Hàn Trọng Hoài nên khuyên hòa hảo với Quốc công gia.

Hàn Trọng Hoài chăm chú , trả lời: "Điện hạ yên tâm, vi thần sẽ bỏ lỡ đại sự của điện hạ."

Thái độ chính là ý định hòa giải với Quốc công gia, Triệu Dận nghĩ đến tin đồn từng qua, dừng một chút, rốt cuộc vẫn hỏi miệng.

Lần quan viên giúp Hàn Trọng Hoài chuyện của phe Phúc vương, Hàn Trọng Hoài liên quan đến Phúc vương, nhưng nghi thì dùng, dùng thì nghi, nếu đạt mục đích, chút chuyện riêng tư hỏi cũng .

"Vì "đại sự" của cô mà ngươi Quốc công gia đuổi khỏi phủ Quốc công, là như thế, chuyện của nha đầu coi như là bù trừ cho , cô cùng ngươi truy cứu."

"Tạ điện hạ."

"Bôi thêm ít t.h.u.ố.c lên lưỡi trở về trong thành , chỗ thánh thượng cô sẽ đưa thư cầu tình cho ngươi."

Nhìn môi Hàn Trọng Hoài, Triệu Dận tiếp: "May mà bẫy rập đối với Tô Tề Ninh ở phía , nếu để cho bên ngoài bộ dáng của ngươi, bọn họ cũng chỉ cảm thấy là cái bẫy gì, cũng sẽ ngươi là vì một nha đầu mới như ."

Vì một nha đầu mà biến chính thành như , nếu truyền ngoài chỉ sợ cũng một ai tin.

"Cô sẽ để cho Tôn thái y xem bệnh cho nha đầu của ngươi, xác định nàng vấn đề gì thì sẽ đưa trở về trạch viện của ngươi."

"Điện hạ nhân từ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-55-canh-mot.html.]

Hàn Trọng Hoài quỳ xuống hành đại lễ, cam đoan xử lý chuyện trong kinh mới giục ngựa rời .

Trước khi vẫn gặp Ngọc Đào, thời điểm Tôn thái y khám cho Ngọc Đào mới cho nàng Hàn Trọng Hoài .

"Phu nhân an tâm, độc của ngươi giải , nghỉ ngơi thêm vài canh giờ nữa thì sẽ đưa ngươi về chỗ ở."

Tuy rằng Ngọc Đào chỉ là thông phòng, nhưng một thái y như ông khám bệnh cho một nha đầu thì quá mất mặt, vì dứt khoát liền xưng hô như .

Ngọc Đào cảm tạ, đợi đến khi Tôn thái y rời nàng mới dứt khoát xuống giường, hoạt động một chút chuẩn tùy thời rời .

Ở chỗ quá an , cho dù Thái t.ử điện hạ truy cứu, nhưng đêm qua nàng lời Khánh Bình quận chúa , nếu Khánh Bình nhất thời cảm thấy phiền lòng, mà nàng lúc còn ở đây, thì thể tránh khỏi một trận đòn.

Còn tới nửa canh giờ, Ngọc Đào chính thể rời .

Tôn thái y thấy nàng hành động tự nhiên nên cũng giữ nàng: "Thuộc hạ của Hàn đại nhân đang chờ ngươi, ngươi trực tiếp ."

"Tôn đại nhân, cần đến chỗ điện hạ tạ ơn ?"

Nếu thể trực tiếp rời thì đương nhiên nàng trực tiếp rời , nhưng nếu cứ như , thể bước khỏi đại môn là *mục vô hoàng quyền, đó c.h.é.m đầu .

"Quận chúa dặn dò qua, điện hạ tĩnh dưỡng nên phu nhân cũng cần , nếu phu nhân tạ ơn thì thể thỉnh an quận chúa."

Ngọc Đào đáp một tiếng, đến chỗ ở của Khánh Bình quận chúa thỉnh an.

Nàng của phòng Khánh Bình một hồi lâu nhưng vẫn thấy nàng xuất hiện, bất quá ước chừng là sợ nàng ở trong gió lạnh thì sẽ xảy vấn đề gì, ăn vạ ở chỗ , nha trong phòng với nàng vài câu: "Quận chúa tất cả đều là do ngươi, giận ch.ó đ.á.n.h mèo cũng đến ngươi, ngươi thể rời ."   

"Ngọc Đào cảm tạ quận chúa."

Hành lễ xong, Ngọc Đào tới cửa hông thì gặp Trần Hổ đang chờ ở cửa.

Xiêm y của Trần Hổ nhăn nhúm, ánh mắt cũng phủ đầy tơ m.á.u đỏ, giống như là cả đêm đều nghỉ ngơi.

"Phu nhân việc gì là ."

Nghe cách xưng hô của Trần Hổ, Ngọc Đào một loại cảm giác thụ sủng nhược kinh, bên ngoài gì về nàng thì thôi, nhưng đám Trần Hổ rõ thế nhưng còn gọi lung tung như .

"Làm phiền Trần thị vệ, Trần thị vệ theo đại nhân việc."

"Đại nhân để thuộc hạ ở chiếu cố phu nhân, chỗ đại nhân thuộc hạ khác theo."

Lấy chân đạp cho Ngọc Đào lên xe ngựa, Trần Hổ tự cưỡi ngựa bên cạnh.

Ngọc Đào trong lòng Trần Hổ tức giận, nhưng mà vẫn cố gắng nhịn để đối đãi với nàng.

Đổi là nàng, nàng cũng tức giận.

Đêm qua Hàn Trọng Hoài ôm nàng uy h**p vệ của thái t.ử, sơ sẩy một chút chính là mất mạt, vì một mạng của nàng mà Hàn Trọng Hoài lấy tất cả mạng sống của và thuộc hạ đ.á.n.h cuộc.

May mắn là đ.á.n.h cuộc thắng, nếu đ.á.n.h cuộc thua, lẽ Trần Hổ mà lúc nàng thấy chỉ tơ m.á.u trong mắt, mà là tất cả đều là tơ m.á.u.

vì mạng của nàng mà liều mạng như , cảm động, Ngọc Đào là một thoáng cảm động, nhưng nghĩ đến nguyên nhân khiến cho chuyện phát sinh là Hàn Trọng Hoài, cảm động của nàng lập tức biến mất vô tung vô ảnh.

Nếu Hàn Trọng Hoài mang nàng đến trong mưa phát điên thì nàng cũng sẽ phong hàn, nếu phong hàn thì nàng cũng sẽ lo lắng nàng sẽ sinh hài t.ử vấn đề, nếu lo lắng sẽ sinh hài t.ử vấn đề thì nàng cũng sẽ uống canh tránh thai, dẫn đến hai loại t.h.u.ố.c tương xung tương khắc mà trúng độc.

Nếu nàng trúng độc, cũng sẽ cần nhờ thái y cứu mạng.

Cho nên , tất cả vẫn là do Hàn Trọng Hoài gây , quan hệ gì với nàng.

Giống như lời mà nha đầu bên cạnh Khánh Bình quận chúa , tất cả đều là di nàng mong , oan đầu nợ chủ, đều là nhân quả do Hàn Trọng Hoài tạo thành.

Nghĩ là nghĩ như , nhưng trong đầu Ngọc Đào bất giác hiện hình ảnh lúc nàng mới tỉnh , một giọt m.á.u rơi trong mắt nàng.

Từ trong miệng khác nàng , vì khi nàng tỉnh miệng của Hàn Trọng Hoài biến như .

Thời điểm thể đang ở trạng thái du hồn, nàng chỉ là ác ý thú vị suy nghĩ nếu nàng c.h.ế.t thì Hàn Trọng Hoài sẽ như thế nào, nghĩ tới nàng thật đúng là c.h.ế.t một hồi ngắn ngủi như .

Nghĩ đến đây Ngọc Đào c.ắ.n đầu lưỡi một cái, cảm thấy đau thì lập tức thu lực, mím lưỡi một chút để dấu vết lưu , rốt cuộc là bao nhiêu lực mới thể đem đầu lưỡi c.ắ.n rách.

"Phu nhân dọa c.h.ế.t , việc gì là ! Ta tưởng phu nhân thể về nữa."

Đại Hoa mới xong Trần Hổ gõ đầu: "Nói cẩn thận."

Trải qua chuyện hôm qua, hiện tại Trần Hổ cảm thấy so với mạng của thì mạng của Ngọc Đào còn quan trọng hơn, còn cách nào một nữa trải qua loại k*ch th*ch như hôm qua, hiện tại lời may mắn về Ngọc Đào thì sợ hãi.

"Phu nhân, ý của như ..."

Đại Hoa ôm đầu, nàng lo lắng cả đêm, vài hạ nhân nhất định là Ngọc Đào mất mạng, còn đại nhân là đem Ngọc Đào chôn, thời điểm bọn họ như nàng còn cùng bọn họ đ.á.n.h một trận.

"Ta ngươi ý đó, nấu chút nước cho ."

Thời điểm nàng tỉnh mặt, cổ đều là m.á.u, nàng còn tưởng rằng là Hàn Trọng Hoài tức giận cầm đao vẽ lung tung mặt nàng, đó mới phát hiện là m.á.u của Hàn Trọng Hoài.

Từng giọt m.á.u , từ hồng biến thành đen, tuy rằng khi ở thôn trang nàng rửa sạch, nhưng hiện tại vẫn còn mang theo mùi m.á.u tươi.

Đêm đó ở trong mưa, nàng bởi vì Hàn Trọng Hoài mà chảy vài giọt m.á.u, m.á.u dính , chớp mắt trả cho nàng nhiều m.á.u như .

Mùi m.á.u ngửi qua thể quên , như xem nàng còn kiếm lời.  

 

 

Loading...