Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 52: Ta không chờ được

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Mang t.h.u.ố.c đến đây."

Thuốc nấu liên tục nhưng ai dám cho Ngọc Đào uống.

Nghe chủ t.ử t.h.u.ố.c, Trần Hổ kinh ngạc cảm thấy đương nhiên, chủ t.ử luôn luôn dứt khoát quyết tuyệt, sẽ giống như bọn họ hao phí quá nhiều thời gian để lựa chọn.

Bưng nước t.h.u.ố.c lên, Trần Hổ ở bên cạnh dừng một chút, bởi vì chủ t.ử đang hôn Ngọc Đào trong lúc nàng còn đang hôn mê.

Hàn Trọng Hoài nhắm mắt ôm cổ Ngọc Đào, vẻ mặt trầm mê, nàng ướt cánh môi.

Hai mắt của nàng vẫn nhắm như cũ, đối với tất cả bên ngoài đều vô tri vô giác.

Nụ hôn dài, đợi đến khi Hàn Trọng Hoài lên, Trần Hổ kinh hãi: "Đại nhân, m.á.u ..."

Trên môi Hàn Trọng Hoài dính vết m.á.u đỏ tươi, vốn dĩ Trần Hổ tưởng là Ngọc Đào hộc m.á.u, nhưng môi Ngọc Đào, giống như chỉ bôi một tầng màu đỏ tươi mỏng, mà môi chủ t.ử giống như vết thương vẫn luôn chảy m.á.u.

"Môi của nàng quá khô."

Hàn Trọng Hoài đôi môi trắng bệch giường trở nên đỏ thẫm, vẻ mặt lộ chút thỏa mãn.

Buổi sáng khi , môi Ngọc Đào chính là màu sắc , giống như ban đêm hút no m.á.u của .

"Thuốc của đại nhân."

Trần Hổ dám đưa t.h.u.ố.c đến mặt chủ t.ử, nếu Ngọc Đào uống t.h.u.ố.c sẽ còn tính mạng, thật chủ t.ử sẽ như thế nào.

"Không uống."

Hàn Trọng Hoài cầm chăn bọc Ngọc Đào , "Đi thôn trang của Ngụy gia."

Hiện tại Thái t.ử điện hạ vẫn đang ở tạm tại thôn trang của Ngụy gia, nếu Thái t.ử ở đây, tự nhiên trong thôn trang sẽ ngự y tùy hầu.

"Đại nhân, canh giờ , nếu quấy nhiễu Thái t.ử điện hạ..."

Trần Hổ quỳ thẳng xuống, Ngọc Đào c.h.ế.t, nhưng càng sợ chủ t.ử nhất thời xúc động, gây mầm họa cho .

Thái t.ử điện hạ ở chỗ là để tĩnh dưỡng, nếu bởi vì một thông phòng mà tối nay chủ t.ử quấy rầy Thái t.ử điện hạ, cho dù Thái t.ử điện hạ so đo, nhưng nếu truyền đến tai Thánh Thượng…

Thế nhân ai Thánh thượng coi trọng Thái t.ử nhất, vì Thái t.ử điện hạ, ngay cả Kỳ vương cũng thể phế liền phế.

"Đại nhân hãy suy nghĩ kỹ, cho dù đại nhân thì cũng nhất định thể gặp điện hạ, càng nhất định cứu Ngọc Đào cô nương, nhưng một khi ngươi gõ cửa trạch viện của Ngụy gia, chừng kế hoạch của đại nhân sẽ hủy trong chốc lát."

Hàn Trọng Hoài ôm Ngọc Đào vòng qua Trần Hổ mặt đất, Trần Hổ dám ngăn cản, chỉ là chăn trong lòng chủ t.ử, hối hận vì sự do dự quyết định của , nếu rót t.h.u.ố.c cho Ngọc Đào, như sẽ đem lựa chọn để cho chủ t.ử.

Biết kế hoạch kế tiếp bao nhiêu quan trọng đối với chủ t.ử, Trần Hổ nôn nóng bất an, Hàn Trọng Hoài lên xe ngựa, ở bên cạnh vẫn nhịn : "Đại nhân, Ngọc Đào cô nương nhất định chịu nổi xóc nảy đường..."

"Vậy đây bồi nàng."

"Đại nhân!"

Trần Hổ mở to hai mắt, vẻ mặt chủ t.ử nhưng rèm xe buông xuống.

Lúc Trần Hổ từng nghĩ tới nếu Ngọc Đào c.h.ế.t đường thì cũng nên liên lụy chủ t.ử, nhưng lời của chủ t.ử, hiện tại hận thể quỳ xuống cầu phật tổ, ngàn vạn thể để Ngọc Đào c.h.ế.t.

"Vừa là lỗ tai hỏng là như thế nào, các ngươi lời của đại nhân ?"

Hàn Trọng Hoài , chỉ Trần Hổ ngơ ngác, những khác cũng cảm thấy .

"Bởi vì cảm thấy lão quốc công là bởi vì mà c.h.ế.t, cho nên đại nhân thống khổ ba năm … Ngọc Đào cô nương , mới quen cùng đại nhân tới ba tháng."

Một là trưởng bối nuôi nấng lớn lên, một là nha đầu thông phòng phận.

Bọn họ đều hoài nghi là lỗ tai xảy vấn đề, hoặc là chủ t.ử đang đùa.

cũng đều nhịn mà hoảng hốt.

Tính tình của chủ t.ử quá khó cân nhắc, mấy ngày nay đối xử với Ngọc Đào bất đồng, bọn họ đều thấy, nếu chủ t.ử ...

Thị vệ trẻ tuổi nhất ở đây sợ tới mức ánh mắt nước.

"Khóc cái gì mà , đại nhân chỉ là tùy ý một câu!"

Ổn định xong thuộc hạ, Trần Hổ trì hoãn mà giục ngựa chạy theo.

Ông trời phù hộ, ngàn vạn đừng để Ngọc Đào xảy chuyện ngoài ý gì, nguyện ý dùng tuổi thọ mười năm của để đ.á.n.h đổi.

Sợ Ngọc Đào nhịn xóc nảy nên xe ngựa chạy cũng nhanh, thậm chí Hàn Trọng Hoài còn vớt theo một đại phu để tùy thời khám bệnh.

"Nếu nàng c.h.ế.t, ngươi bồi chúng ."

Giọng của Hàn Trọng Hoài trầm thấp dễ , nhưng lời âm trầm cho phát run.

Dưới khí thế của ngay cả dũng khí cãi đại phu cũng , run rẩy ngừng bắt mạch cho Ngọc Đào, mở túi châm cứu , châm cứu để treo mạng cho Ngọc Đào.

Ngọc Đào trong n.g.ự.c Hàn Trọng Hoài, vẫn vô tri vô giác với bên ngoài, lúc nàng đang sách.

Nàng trong ngôi nhà cũ rách nát ở hiện đại của , máy tính mặt nàng lấp lánh ánh sáng xanh, đây chính là cuốn sách mà nàng xuyên qua.

Nàng mở to hai mắt, nghiêm túc từng chữ, chỉ là chỉ thể thấy những đoạn mà nàng lúc , những trang tiếp theo thế nào cũng .

Tiểu cúc hoa lấy tư thái sông cạn đá mòn ngừng chuyển động.

Cắn răng mắng th* t*c, nàng chỉ thể du ngoạn ở khu bình luận, hết bình luận, bên trong thảo luận Hàn Trọng Thời, thảo luận Thanh Trúc, thậm chí còn cho Thanh Trúc và Tân Đế thành tổ CP, để cho Thanh Trúc từ trạch đấu phát triển thành cung đấu, nhất phẩm phu nhân tính là gì, thái hậu mới là câu chuyện truyền cảm hứng.

Cái gì loạn thất bát tao đều , nhưng bên trong nhắc tới Hàn Trọng Hoài.   

Thế nhưng ai nhắc tới loại bệnh kiều cố chấp , cũng quá với nàng khi gặp Hàn Trọng Hoài, Hàn Trọng Hoài một loạt thao tác tao nhã .

Cả thể rời khỏi ghế, Ngọc Đào dứt khoát gõ bàn phím, bắt đầu đăng bài nhỏ ở khu vực bình luận.

Bắt đầu kể chuyện từ khi nàng gặp Hàn Trọng Hoài, nửa đoạn đầu còn đỡ, đợi đến nửa nghĩ đến thời điểm t.r.a t.ấ.n, lời tục tĩu điên cuồng phát , phòng ngừa "lời từ đáy lòng" của trang web kiểm tra đo lường độ th* t*c mà che chắn, nàng còn thêm ký hiệu cách "lời chào hỏi".

Bình luận dài sáu ngàn chữ, xong nàng còn một , câu văn lưu loát, tình cảm dồi dào, nếu luận văn nghiệp của nàng trạng thái , như cũng sẽ lão sư gọi hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-52-ta-khong-cho-duoc.html.]

Nhấn nút gửi, Tiểu cúc hoa xoay chuyển, thế nhưng nhảy một cái cửa sổ bật lên "Cảm ơn phản hồi".

Nàng nhớ rõ khi gửi bình luận như .

Thử một chút vẫn thể sách, mà của nàng vẫn thể rời khỏi ghế , chán nản đến mức nàng chỉ thể xem bình luận.

Mở khu vực bình luận , bên bình luận phản hồi nàng.

—— Bình luận dài là bình luận sai ? Như thế nào nhớ rõ bên trong sách một như .

—— Câu chuyện còn khá cảm xúc!!!

—— Nên thêm một đối thủ cố chấp bệnh kiều với nam chủ đắn lý trí, để cho bọn họ cùng tranh nữ chủ, chỉ là Ngọc Đào là ai a?

—— Trả lời cho lầu , ngươi còn nhớ nha đầu pháo hôi đến viện của nam chủ cùng nữ chủ ?

—— Chính là n.g.ự.c to như cái nón bảo hiểm...

Tốc độ tin nhắn gia tăng giống như đang chuyện phiếm trực tiếp, Ngọc Đào chống đầu lướt bình luận, thấy dòng chữ b* ng*c to như nón bảo hiểm, cẩn thận nhớ hôm qua Hàn Trọng Hoài ôm n.g.ự.c nàng.

Tuy rằng một bàn tay cầm , nhưng vẫn còn kém xa nón bảo hiểm.

Đọc tất cả bình luận trả lời nhưng đều Hàn Trọng Hoài, nàng đều mơ mơ màng màng, chẳng lẽ là do nàng xuyên qua mấy cuốn tiểu thuyết trộn lẫn với ?

—— Ta tìm Hàn Trọng Hoài mà vị tỷ ! Mấy xem chương 11, nữ chủ trong phủ một vị thiếu gia c.h.ế.t.

——????

—— Khẩu vị của vị tỷ chút nặng a, thế nhưng ảo tưởng chuyện cùng c.h.ế.t yêu đương.

—— Không tại cảm thấy k*ch th*ch!

—— sẽ là đầu tiên theo dõi AVI kế tiếp.

—— Có cái gì mà theo dõi, nam phụ cũng quá cặn bã, như khi nào nữ nhân mới thể lên, tay gõ bàn phím mà cũng đều run rẩy, tra nam ở trong mưa to, nhất định là chê nước của pháo hôi quá ít.

Bình luận phía càng ngày càng lệch lạc, hẳn là kiểm tra thấy nên trực tiếp chặn xóa mấy tầng.

Sau khi náo nhiệt trở về như bình thường, Ngọc Đào bình luận Hàn Trọng Hoài c.h.ế.t một nữa, nếu như những nhầm lẫn, theo như cốt truyện ban đầu, Hàn Trọng Hoài c.h.ế.t trong hiếu kỳ của lão quốc công gia.

Tuy rằng vẫn cảm thấy Hàn Trọng Hoài coi thường sinh mệnh, nhưng sẽ c.h.ế.t sớm như , nàng vẫn cảm thấy kinh ngạc.

Cho nên sống sót là bởi vì nàng?

Ngọc Đào run rẩy nổi da gà , loại khả năng cũng quá buồn nôn, tuy rằng bộ dạng của nàng xinh , nhưng cũng là Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn gì, bởi vì nàng mà ý niệm sinh tồn trong đầu, ngẫm liền cảm thấy kỳ quái.

Cũng độc giả của cuốn sách đè nén bao lâu, phần bình luận càng ngày càng nhiều , còn đặt biệt danh "Mật đào phun nước" cho nàng, kết quả của sự kiêu ngạo như , đương nhiên là để cho quản lý trực tiếp đem đống bình luận cùng xóa.

Khu vực bình luận khôi phục bộ dáng mà nàng thấy lúc , nàng cũng còn sức lực để đ.á.n.h thêm sáu ngàn chữ nữa.

Chống mặt, Ngọc Đào bắt đầu buồn ngủ, nhốt ở cái chỗ thể động đậy là như thế nào.

【 Ngươi tỉnh ?】 Trong mơ mơ màng màng truyền đến một tiếng hỏi như , Ngọc Đào xong thì theo bản năng đầu óc mà trả lời , 【Tỉnh cái gì mà tỉnh, chỉ mong một say còn tỉnh . 】

Sau đó nàng liền giọng của Hàn Trọng Hoài.

...... Cho nên vì cái gì mà hỏi ý kiến của nàng, đây là đang chơi nàng .

Chửi bới xong, Ngọc Đào phát hiện nàng tỉnh nhưng là ý nghĩa chân chính tỉnh , nàng thể cảm giác động tĩnh xung quanh, cũng thể cảm giác ánh mắt của đang nhắm , nàng ý đồ mở , nhưng thể cũng chịu sự khống chế của nàng.

“Hàn đại nhân, ban đêm ngươi xông nơi ở của điện hạ là ý gì?! Đây là hành thích điện hạ !"

Hàn Trọng Hoài còn đến cửa lớn ở thôn trang, thị vệ động tĩnh tiến lên ngăn cản.

"Ta đến mời thái y."

"Mời thái y?"

Thị vệ về phía thể chăn chăn che đậy trong lòng Hàn Trọng Hoài, rõ ràng là Hàn Trọng Hoài mời thái y là vì , "Nếu là như , xin Hàn đại nhân chờ mấy canh giờ, đợi đến khi điện hạ tỉnh, sẽ đến bẩm báo."

"Ta chờ ."

Vẻ mặt Hàn Trọng Hoài cực nhạt, nhạt đến nỗi thể bất kỳ một thứ gì.

Vẻ mặt như cho bàn tay cầm kiếm của những vệ bên cạnh thái t.ử càng vững vàng hơn.

"Vậy ngươi như thế nào? Hàn đại nhân rõ ràng, nếu ngươi dám xông bên trong, chúng sẽ đem ngươi như thích khách mà xử tại chỗ."

Nếu thích khách hành thích, bọn họ cũng sẽ nương tay.

"Ta mời thái y." Hàn Trọng Hoài về phía mấy mặt, "Người mang theo đều là tinh nhuệ, các ngươi vài phần nắm chắc, cho dù các ngươi nắm chắc sẽ xông trong trạch viện , nhưng các ngươi thể nắm chắc điện hạ sẽ tỉnh dậy ?"

Trần Hổ lời của chủ t.ử, đầu đầy mồ hôi, thế nhưng chủ t.ử dùng an nguy của Thái t.ử điện hạ để uy h**p những vệ .

"Hàn Trọng Hoài ngươi thật to gan!"

Thị vệ Hàn Trọng Hoài kích động nhẹ, cho dù hiện tại ôm một bệnh nhân, nhưng bọn họ cũng cảm thấy đây là mượn cơ hội gây bất lợi cho Thái t.ử điện hạ.

Bọn họ chuẩn động thủ, ngược thái độ của Hàn Trọng Hoài mềm xuống.

"Mong các vị thông báo quản gia thể chủ sự trong phủ một tiếng, mời thái y đến khám bệnh cho *tiện nội của ."

*Tiện nội: Từ chỉ vợ một cách khiêm tốn khi với khác.

Hàn Trọng Hoài khẽ trong n.g.ự.c, tình cảm nồng đậm giống như là giả vờ.

Bọn thị vệ chắn ở phía thoáng qua, nếu là bên ngoài bọn họ chỉ cần đuổi , thể chủ sự của phủ Thái t.ử, cũng nào cũng thể quấy rầy.

đối phương là Hàn Trọng Hoài, bọn họ từng qua dũng mãnh chiến trường như thế nào.

"Ngươi ở chỗ chờ một chút, thông báo."

Nhìn bóng lưng thị vệ, đôi mắt Hàn Trọng Hoài khẽ trầm xuống: "Ta chờ , nếu là một khắc đáp sẽ lập tức xông như lời ."

"Ngươi!" Người đáp ứng truyền lời xoay hung hăng trừng mắt Hàn Trọng Hoài một cái, quả thật giả vờ truyền lời để hao tổn mấy canh giờ của Hàn Trọng Hoài, nhưng hiện tại Hàn Trọng Hoài uy h**p, thể lập tức tìm quyết định.  

 

 

Loading...