Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 51: Đứng dậy
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời điểm Hàn Trọng Hoài bước khỏi cổng cung, trời tối đen, đèn trong nhà dân chúng tắt hơn phân nửa, chỉ còn đèn sừng dê cung đình xếp chồng lên ở trong cung, giống như một con rồng vàng quanh quẩn bầu trời.
"Hàn đại nhân chú ý thể, lúc thời tiết biến ảo vô thường, dễ phong hàn nhất."
Tùy đường thái giám đưa Hàn Trọng Hoài đến ngoài cửa cung, thấy thuộc hạ của đang dắt ngựa, đừng xe ngựa mà như áo choàng cũng một cái thì khỏi cảm thán, "Hàn đại nhân còn cưới thê t.ử ? Nếu cưới thì thê t.ử của đại nhân nên đau lòng Hàn đại nhân bôn ba ban đêm, như cũng sẽ để cho hạ nhân chỉ dắt ngựa đến."
Hàn Trọng Hoài chỉ tiếp lời, vốn dĩ là trì hoãn canh giờ đường nên mới bảo thuộc hạ chỉ chuẩn ngựa.
Trương Nhiên hôm nay thì Hàn Trọng Hoài còn như xưa nên mới cố ý lấy lòng , gọi tiểu thái giám hầu hạ bên cạnh an bài xe ngựa, "Đêm khuya đường dài, đại nhân như , chỉ sợ ngày mai đại nhân sẽ sinh bệnh, tiện xin ý chỉ của thánh thượng."
Vậy thì phiền Trương công công .
Thấy Trương Nhiên cố ý lấy lòng, Hàn Trọng Hoài chắp tay cảm tạ, cơ hội giao tiếp của bọn họ thể thiếu.
"Hàn đại nhân hẳn là nên sớm chuyển về thành, ở vùng hoang dã , mỗi ngày thật đúng là phiền toái."
Hàn Trọng Hoài lên tiếng, nếu Ngọc Đào còn ở trong nhà thì vốn dĩ tối nay cũng ý định trở về.
Mà nếu tính toán trở về, thì trở về càng nhanh càng .
Nghĩ đến luận điệu về việc cưới thê t.ử thì xe ngựa của Trương Nhiên, Hàn Trọng Hoài về phía mấy thị vệ đang chờ , chính là cưới Ngọc Đào, nhưng đoán chừng nàng cũng sẽ tâm tư lo lắng thể thổi gió thổi lạnh .
"Ngươi chuyện ?"
Hàn Trọng Hoài đột nhiên về phía thị vệ đến đón , mở miệng hỏi.
Trương Nhiên sửng sốt một chút, về phía thị vệ đang chờ Hàn Trọng Hoài, trong đó một vẻ mặt nôn nóng, chỉ là ẩn trong bóng đêm, nghĩ tới Hàn Trọng Hoài chú ý tới.
"Đại nhân..."
Thị vệ đang lo lắng đem tình huống hiện tại của Ngọc Đào báo cho chủ t.ử , nhưng bởi vì chủ t.ử đang chuyện với Trương Nhiên nên chỉ thể chờ bên cạnh.
Hiện giờ Hàn Trọng Hoài gọi đến mặt, thoáng qua, cũng chuyện về nữ nhân thể bày bàn .
"Câm ?"
Hàn Trọng Hoài nhíu mày, gân đầu ngón tay đột nhiên căng thẳng, giống như là đột nhiên nghĩ đến cái gì đó.
"Ngọc Đào cô nương bệnh..." Nói miệng thị vệ liền cảm thấy , nếu chỉ là chuyện một thông phòng bệnh mà nóng lòng cho chủ t.ử, đây là để cho xem thường chủ t.ử, "Thời điểm thuộc hạ , đại phu Ngọc Đào cô nương chỉ còn một hồi..."
Nói thêm một câu, thị vệ ngẩng đầu phát hiện chủ t.ử còn ở mặt nữa.
Theo ánh mắt kinh ngạc của Trương Nhiên, lúc thấy chủ t.ử lên ngựa, miệng khép chậm một bước, vó ngựa phi nước đại đem bộ tro bụi thổi bay trong miệng .
"Hàn đại nhân?"
Tuy rằng tránh nên dính bụi bặm, nhưng Trương Nhiên bóng lưng chạy như bay của Hàn Trọng Hoài, trong lúc nhất thời phản ứng kịp.
Vừa khi cùng chuyện phiếm vẻ mặt Hàn Trọng Hoài lạnh nhạt, thị vệ chuyện, trong nháy mắt vẻ mặt Hàn Trọng Hoài lập tức đổi.
Hơn nữa Hàn Trọng Hoài còn căng thẳng giống như biến thành một khác, cả âm u lộ m.á.u tươi.
Tuy rằng khi lên ngựa khí thế ẩn , nhưng khí m.á.u tươi cho ấn tượng sâu sắc, khó thể hồn.
"Vị Ngọc Đào cô nương là?"
Trương Nhiên về phía thị vệ còn , tò mò .
Biết Trương Nhiên thái giám bình thường, hơn nữa phận Ngọc Đào cũng khó điều tra, thị vệ thẳng thắn : "Ngọc Đào cô nương là thông phòng của đại nhân."
"Thật nghĩ tới Hàn đại nhân là đa tình."
Hàn Trọng Hoài dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ với Phủ Quốc công, bên ngoài ít chê Quốc công gia nhát gan, nhưng bọn họ là những chi tiết, khỏi cảm thấy Hàn Trọng Hoài bạc tình.
Nếu Hàn Trọng Hoài đem sự thật với Quốc công gia, nhất định Quốc công gia sẽ nguyện ý cùng Hàn Trọng Hoài gáng chung hoạn nạn.
Hàn Trọng Hoài đ.â.m lao theo lao, lợi dụng quốc công gia nhát gan, trực tiếp đoạn tuyệt quan hệ phụ t.ử.
Tuy rằng Quốc công gia cho lạnh lòng một chút, nhưng dù cũng là cha ruột của Hàn Trọng Hoài, chỉ là nghĩ tới Hàn Trọng Hoài đều nhẫn tâm đối với cha ruột như , nhưng ngược đối với một thông phòng để ý.
"Các ngươi mau đuổi theo chủ t.ử của ngươi , buổi tối hôm nay gió lớn đường dốc, gấp như , bên cạnh ai thì thể ."
Hàn Trọng Hoài còn bóng dáng, Trương Nhiên dặn dò xong liền trở về trong cung, chỉ tiếc xe ngựa cho chuẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-51-dung-day.html.]
Thị vệ vội vàng chạy nhanh đường cũng đuổi kịp chủ t.ử, đợi đến khi bọn họ thấy tuấn mã của chủ t.ử thì đến cửa trạch viện.
Trong bóng đêm của đại trạch đèn đuốc sáng trưng, tiếng ồn ào, thị vệ truyền lời cả kinh, sẽ là thật sự chuẩn, ngay cả gặp Ngọc Đào một cuối cùng chủ t.ử cũng gặp chứ.
"Đây là?"
Đại phu trong viện một vòng, tuy rằng đêm khuya nhưng đều Trần Hổ ngăn cản .
Trần Hổ với thị vệ, lúc cũng rảnh truy cứu bọn họ đón chủ t.ử nhưng trở về muộn hơn so với chủ t.ử một khắc: "Ngựa cần thả về chuồng, các ngươi tìm đại phu, hỏi thăm khắp nơi xem nơi nào danh y, thì chỉ cần mang về."
"Ta vị gia , đây là chuyện mời bao nhiêu đại phu, vị phu nhân là uống t.h.u.ố.c tương xung tương khắc, trúng độc tính mệnh nguy hiểm, t.h.u.ố.c giải độc chúng kê , giải d.ư.ợ.c thành vấn đề, cho dù ngươi tìm bao nhiêu đại phu đến kê đơn thì cũng là giải d.ư.ợ.c như , chỉ là thể phu nhân yếu ớt, uống t.h.u.ố.c như cũng nhất định thể chịu đựng ."
Người chuyện là đại phu chút danh tiếng trong kinh thành, Trần Hổ gọi tìm đại phu, cảm thấy coi thường, mất hứng , "Ngay từ đầu nên tìm lang băm tới khám bệnh."
Đại phu oán giận cũng cho Trần Hổ dừng , vẫn như cũ hạ lệnh cho thuộc hạ tìm đại phu.
Cho dù kê phương t.h.u.ố.c đều giống thì cũng ngừng tìm , chẳng lẽ để cho chủ t.ử cứ như ở bên giường Ngọc Đào, chờ Ngọc Đào c.h.ế.t .
Trần Hổ về phía trong phòng, thậm chí dám nhớ vẻ mặt của chủ t.ử.
Đôi mắt đen nuốt .
Màn che gấm thêu trong phòng đều rơi xuống đất, hai mắt Ngọc Đào nhắm nghiền, sắc mặt so với giấy còn trắng hơn vài phần.
Hàn Trọng Hoài thuộc hạ bẩm báo thì còn sinh một tia may mắn, nghĩ lẽ là do Ngọc Đào giả vờ để đáp trả sự chiếm hữu của , nhưng giờ phút thấy , tia may mắn liền biến mất.
Ngọc Đào là tiếc mạng nhất, nàng chính là tiếc mạng nhưng giờ phút giường run rẩy thành như , nếu tiếc mạng chỉ sợ đợi đến khi trở về c.h.ế.t.
Dưới gầm giường đặt mấy chậu than, thấy Ngọc Đào nóng đến mức đá chăn, Hàn Trọng Hoài cau mày đá chậu than , nhưng một lát , Ngọc Đào run rẩy tràn mồ hôi lạnh.
Đem chậu than dập tắt châm lên, lặp lặp , Hàn Trọng Hoài đặt tay ở cổ Ngọc Đào, lúc da thịt của nàng mềm mại hơn bao giờ hết, giống như bên trong thể còn hồn phách chống đỡ, còn sống động.
Dưới loại tình huống , Ngọc Đào sợ lạnh sợ nóng nên chảy mồ hôi thể cho yên tâm, cho nàng còn sống.
"Đứng dậy, dậy!
Giọng trầm thấp của Hàn Trọng Hoài vang lên trong phòng, lặp lặp hai tiếng, tay Hàn Trọng Hoài đặt cổ Ngọc Đào.
Nếu như thích thứ gì nhưng , cũng nên là biến mất tay .
Chỉ là trong chớp mắt tay dùng sức, ánh mắt chạm đến nước mắt của Ngọc Đào bởi vì khóe mắt khó chịu tràn , tay đột nhiên còn sức.
Hắn thế nhưng luyến tiếc Ngọc Đào c.h.ế.t.
Rõ ràng đưa nàng đến chỗ là vì buông tay, Ngọc Đào c.h.ế.t liền c.h.ế.t, mới qua mấy ngày cảm thấy nàng thể c.h.ế.t.
Nữ nhân giường trông yếu ớt hơn bất cứ lúc nào.
Hai tròng mắt nhắm nghiền, làn da trắng bệch, chỉ mắt vì bệnh mà đỏ bừng lên.
Tay nàng còn mềm mại hơn cổ, Hàn Trọng Hoài nắm giống như là cái gì cũng cầm , tay chạm nàng, thẳng đến n.g.ự.c nàng, bàn tay cảm nhận l.ồ.ng n.g.ự.c nàng đang chấn động, lúc mới cảm thấy đụng mạng của nàng.
"Có chuyện gì xảy ?"
Trần Hổ vẫn luôn chú ý động tĩnh trong phòng, thấy cuối cùng chủ t.ử cũng từ trong hoảng loạn mà tỉnh táo , lập tức mở miệng : "Chúng đem Ngọc Đào cô nương từ núi đón xuống, trở trong nhà nàng liền thoải mái, đại phu chẩn đoán là phong hàn nhưng cô nương đúng, nàng là do tức giận bốc hỏa, quả thật trong miệng nàng lở loét..."
Đại phu đầu tiên khám cho Ngọc Đào cũng tính là lang băm, chỉ là y thuật hạn, hiểu biến hóa, bệnh nhân bệnh, liền kê đơn t.h.u.ố.c đó.
Ngọc Đào uống t.h.u.ố.c của , tuy rằng tính là đúng bệnh, nhưng cũng sẽ khiến cho bệnh tình nghiêm trọng.
"Vấn đề là do Ngọc Đào cô nương lo lắng trong bệnh, đối với t.h.a.i nhi , cho nên hỏi Nhạn Tự xin canh tránh thai, trong canh tránh t.h.a.i một vị t.h.u.ố.c tương xung với d.ư.ợ.c d.ư.ợ.c liệu trong t.h.u.ố.c phong hàn, vì mới khiến cô nương trúng độc."
Biết trúng độc bọn họ lập tức để cho đại phu giải độc, ai uống t.h.u.ố.c xong ngược càng nghiêm trọng hơn.
Hiện tại tuy rằng bảy tám đại phu đều kê t.h.u.ố.c giải độc giống , nhưng cũng đều dám cam đoan uống t.h.u.ố.c Ngọc Đào .
Thuốc giải là đúng, chỉ sợ hiện tại thể Ngọc Đào hư nhược chịu nổi d.ư.ợ.c tính của t.h.u.ố.c giải, uốn xong t.h.u.ố.c liền đời nhà ma.
"Đại nhân xem?"
Trần Hổ lá gan quyết định sinh t.ử của Ngọc Đào, may mắn chủ t.ử trở , chỉ là đối với chủ t.ử mà , thể lựa chọn càng khó hơn.
Hàn Trọng Hoài ở giường, ánh đèn tối tăm nên rõ vẻ mặt, Trần Hổ chủ t.ử nghiêng mặt, lúc mới phát hiện vẻ mặt của chủ t.ử cũng hơn Ngọc Đào giường bao nhiêu, ánh đèn màu cam cũng trắng bệch như .