Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 50: Sinh ra đã là một kẻ ngốc

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngọc Đào nghĩ đến đầu tiên của .

Nàng xem qua ít phim truyền hình và tiểu thuyết, về cơ bản đầu tiên ngay cả khi đối phương gây đau đớn, nhưng nữ nhân cũng sẽ tạo đau khổ cho chính .

Nàng cảm thấy chuyện đặc biệt .

Nếu là một chuyện vui vẻ, thì dựa cái gì mà chỉ để cho đối phương đạt niềm vui áp đảo, còn chính thì run rẩy, giống như là ngũ mã phanh thây.

Muốn vui sướng liền cùng vui sướng.

Cho nên trong tưởng tượng của nàng, đầu tiên của nàng và Hàn Trọng Hoài, nhất định là nàng dẫn dắt Hàn Trọng Hoài hầu hạ nàng thoải mái.

khi chuyện xảy , hai chữ thoải mái quan hệ gì với nàng.

Mưa to trút xuống, một mặt nàng lo lắng chính bắt Hàn Trọng Hoài thì sẽ cuốn khỏi tảng đá, một mặt lo lắng sấm sét trời bổ lên .

Tiếng sấm ầm ầm, tia chớp màu xanh đem cây cối cách bọn họ xa nổ tung, chia năm xẻ bảy.

Ngọc Đào phân biệt nước mặt là nước mắt nước mưa, nếu văn gì gì đó, đề tài về đầu tiên khó quên, chừng bài văn của nàng còn thể đoạt giải.

Con ai thể đầu khó quên như nàng.

Thời điểm ôm xuống tảng đá Ngọc Đào còn ý thức nữa, khi tỉnh nàng phát hiện đang trong căn nhà nhỏ núi.

Căn phòng mưa lớn cuốn trôi lung lay sắp đổ, thỉnh thoảng gió thổi xuống mấy mảnh ngói đen, khiến cho mái ngói đến giá gỗ trong phòng bắt đầu lung lay.

Thật tuyệt, nàng c.h.ế.t trong mưa, mà sẽ c.h.ế.t bởi vì xà nhà đè c.h.ế.t.

Ánh mắt Ngọc Đào tập trung xà nhà đang lay động, khuôn mặt Hàn Trọng Hoài che khuất tầm mắt của nàng, lúc nàng mới phát hiện thứ đang lắc là xà nhà, mà là Hàn Trọng Hoài.

"Nàng đang nghĩ đến ?"

Chạm ánh mắt mờ mịt của Ngọc Đào, ngón tay Hàn Trọng Hoài chọc chọc trán nàng.

Ngọc Đào cầm ngón tay Hàn Trọng Hoài, đặt ở bên môi hung hăng c.ắ.n một ngụm.

, đầu óc nàng đều đang suy nghĩ về .

Nghĩ xem nên như thế nào mới thể g.i.ế.c .

Ngọc Đào giống như một quả đào ngâm trong nước sôi, da mềm đều ngâm sạch, chỉ còn thịt tươi, Hàn Trọng Hoài nuốt hết trong bụng.

......

"Hết mưa ?"

Đột nhiên Ngọc Đào dậy, ánh mặt trời ngoài cửa sổ, nhất thời phân biệt đêm nay là đêm nào.

Cánh tay nóng rực từ phía vờn quanh nàng, Ngọc Đào theo bản năng trốn tránh, nếu như cả đau đớn như xe cán qua, nàng đều trực tiếp trực tiếp trèo qua cửa sổ chạy trốn.

Hàn Trọng Hoài thật đúng .

"Đừng run lên."

Không là bởi vì lạnh vì sợ hãi mà da thịt của Ngọc Đào nổi lên từng tầng da gà, bàn tay Hàn Trọng Hoài phất qua, đem da thịt xoa dịu, ngược cho bắt đầu run lên.

Giọng của khàn khàn, cần vẻ mặt của , chỉ cần âm thanh Ngọc Đào đem đ.á.n.h cho tàn.

Nàng cho dù mặc xiêm y thì cũng chạy , chừng còn thể bởi vì chân mềm chạy nhanh, c.h.ế.t vì sạt lở đất, vì Ngọc Đào yên lặng về chỗ cũ.

Nàng trốn tránh ánh mắt của Hàn Trọng Hoài, nhưng nàng xoay theo hướng nào, Hàn Trọng Hoài liền di chuyển theo hướng đó, giống như là mèo ăn no đang bắt chuột, đối với thịt cũng còn hứng thú, ngừng dùng móng vuốt cùng ánh mắt mà đùa giỡn con mồi.

Ngọc Đào quấy nhiễu đến mức chịu nổi nữa, mặc kệ tức n.g.ự.c mà trực tiếp chôn ở trong gối đầu.

Nàng vùi một cái, lâu Hàn Trọng Hoài tìm điểm cân bằng như thể nàng, ôm thể nàng chuyển, trời đất cuồng, từ sấp gối đầu biến thành sấp .

"Đại nhân, ngài cảm thấy vui vẻ ?"

Hàn Trọng Hoài gật đầu.

Cho dù đêm qua tính là tận hứng, nhưng cảm giác chiếm hữu mang đến kh*** c*m gần như ngập đầu.

"Vậy đại nhân còn c.h.ế.t ?"

Hàn Trọng Hoài híp mắt, ở cổ Ngọc Đào nặng nề hít một cái: "Muốn c.h.ế.t ở nàng."   “......”

Tuy rằng vẫn là bình thường, nhưng cuối cùng cũng dấy lên hy vọng sống sót. Ngọc Đào nhắm mắt , nếu nàng còn cái c.h.ế.t uy h**p, tất cả vấn đề cũng tính là vấn đề nữa.

"Ta ."

Ngọc Đào mơ mơ màng màng giọng của Hàn Trọng Hoài, theo bản năng bắt lấy tay .

Ăn xong liền , nào chuyện như .

Hàn Trọng Hoài cúi đầu ngón tay Ngọc Đào, cúi đầu bắt đầu hôn từ đầu ngón tay đầu tiên, đợi đến khi hôn đến đầu ngón tay cuối cùng, Ngọc Đào ngại ngứa mà buông tất cả ngón tay .

"Chờ trở về."

Người đang ngủ say giường "ừm" một tiếng, .

Đợi đến khi Ngọc Đào chân chính tỉnh táo , Hàn Trọng Hoài còn nữa, đẩy cửa ngoài phòng liền thấy một chiếc kiệu đang đặt ở đó, đám Người Trần Hổ đang chờ ở bên cạnh.

Chiếc kiệu cũng giống như những chiếc kiệu bình thường khác, chỉ là xuất hiện núi thì quá mức kỳ quái.

"Đây là?"

Ngọc Đào đ.á.n.h giá thứ mắt , nàng chỉ mới ngủ mà nhận đãi ngộ như ?

"Đại nhân phân phó thuộc hạ đưa Ngọc Đào cô nương xuống núi."

Thật đúng là để cho nàng , Ngọc Đào lướt qua vách núi dốc : "Không đẩy xuống chứ?

“Ngọc Đào cô nương đùa, trong núi đường lớn, chúng đưa Ngọc Đào cô nương xuống từ đường lớn."

Nghe con đường bằng phẳng khác Ngọc Đào liền yên tâm, chỉ là khi lên kiệu, nàng rèm kiệu đang buông xuống, bước chân dừng tại chỗ.

"Trần thị vệ, phiền ngươi kéo rèm giúp một chút."

Rèm mở , bên trong trống rỗng, lúc Ngọc Đào mới sải bước . Nàng đây là Hàn Trọng Hoài cho sợ hãi, chỉ sợ còn tận hứng nên một cái kiệu AVI.

"Đại nhân ?"

Kiệu một đoạn đường, lúc Ngọc Đào mới cân nhắc vì Hàn Trọng Hoài rời sớm như , theo lý thuyết thời gian nên nhàn rỗi, ở nhà ăn chờ c.h.ế.t mới đúng.

Chẳng lẽ lên giường cùng nàng hữu dụng như , thoáng cái cho tinh thần phấn đấu, quyết định ngoài đ.á.n.h thiên hạ.

"Đại nhân việc xử lý, ít ngày nữa sẽ trở về."

"Có chuyện gì cần xử lý?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-50-sinh-ra-da-la-mot-ke-ngoc.html.]

Ngọc Đào đuổi theo hỏi, nàng dứt khoát vén rèm lên, chằm chằm Trần Hổ, chờ cho nàng một đáp án.

"Ngọc Đào cô nương..."

Vốn dĩ Trần Hổ định lừa gạt cho qua chuyện, nhưng thấy mặt Ngọc Đào, còn dấu ấn triền miên triền miên cổ nàng, do dự , "Đại nhân cho cô nương ?"

"Có , thời điểm đang ngủ một đống, nhưng chỉ rõ một câu rời ."

"Vậy..."

"Trần thị vệ, quan hệ giữa và đại nhân giống như bình thường, nếu ngươi cho đại nhân , cũng sẽ ở trong nhà chờ đại nhân, chỉ là ngày đêm lo lắng rơi lệ, chỉ sợ lúc đại nhân trở về đến mù mắt."

Nói xong Ngọc Đào dùng khăn lau nước mắt nơi khóe mắt.

Uy h**p trắng trợn khiến cho Trần Hổ thể đầu hàng, nếu mắt Ngọc Đào thật sự vấn đề gì, khi chủ t.ử hỏi, nhất định Ngọc Đào sẽ chỉ ngón tay về phía .

Mà hiện tại càng ngày càng xác định, ở trong mắt chủ t.ử, cùng Ngọc Đào ai quan trọng hơn.

"Đại nhân là lật án."

"Lật án?"

"Ta thể nhiều cho cô nương , cô nương chỉ cần đại nhân an vô ưu, mấy ngày , hẳn là chúng thể chuyển về kinh thành … Cô nương?"

Nghe âm thanh c.ắ.n răng, Trần Hổ ngẩn , "Ta cái gì đúng ?"

Đương nhiên đúng, nơi nào là đúng.

Nghe Trần Hổ , đột nhiên sương mù vẫn che mắt nàng tản , nàng bắt đầu nhớ thái độ mấy ngày nay của Hàn Trọng Hoài, còn thái độ của những thị vệ như Trần Hổ, dường như nàng Hàn Trọng Hoài mang .

Vì cái gì nàng tin tưởng Hàn Trọng Hoài sống, hơn nữa khi c.h.ế.t sẽ lôi kéo theo nàng chôn cùng.

Hơn nữa còn tin tưởng đến nỗi cần lý do, liều mạng cho dấy lên hy vọng sống sót.

Nếu Hàn Trọng Hoài còn ý chí sống sót, Trần Hổ thể khẳng định bọn họ sẽ chuyển về kinh thành, còn chắc chắn Hàn Trọng Hoài sẽ đảo ngược tình thế.

Lại tiếp mấy ngày nay cũng từng thấy qua đám thị vệ như Trần Hổ hoảng loạn, ngay cả Nhạn Tự cũng bộ dạng nhận mệnh.

So sánh với những bệnh nhân ý chí sống sót mà nàng từng gặp, căn bản tất cả hành vi của Hàn Trọng Hoài đều giống.

Cho nên nàng là Hàn Trọng Hoài đùa bỡn, thật đúng coi là mèo, coi nàng như chuột để trêu chọc.

Lần đầu tiên Ngọc Đào tức giận đến lợi hại như , trở trạch viện, ăn xong bữa sáng đầu vẫn còn mơ hồ choáng váng, đến buổi trưa thì xuống giường.

Đại Hoa sờ trán nàng: "Phu nhân, đây là phong hàn!"

Ở nông thôn sinh một bệnh thể đem sống biến thành c.h.ế.t, Đại Hoa một biểu phát sốt đến nỗi qua đời, sợ Ngọc Đào cũng sốt đến choáng váng, Đại Hoa vội vội vàng vàng tìm gọi đại phu.

"Ta đây rõ ràng là lửa giận công tâm."

Sờ sờ đầu , Ngọc Đào càng tức giận đến lợi hại, nên như thế nào đây, tuy rằng khi đến cổ đại, nàng vẫn luôn là nha nhân quyền nhưng nàng vẫn chút cảm giác ưu việt.

Nàng Hàn Trọng Thời là nam chính, chuyện xưa đều sẽ xoay quanh sự trưởng thành của Hàn Trọng Thời, mặc dù Hàn Trọng Hoài ầm ĩ đến mức hung dữ, nhưng trong chuyện xưa cũng chỉ là một vai phụ quan trọng.

Hơn nữa ở bên cạnh Hàn Trọng Hoài bao lâu, nàng bởi vì một nguyên nhân nào đó mà Hàn Trọng Hoài hổ thẹn với lão quốc công gia, bởi vì phần áy náy nên thể sẽ bồi thường tính mạng.

Biết Hàn Trọng Hoài nhược điểm lớn như , cho nên cho dù Hàn Trọng Hoài lăn lộn nàng như thế nào, nàng đều cảm thấy cao hơn một chút.

Ai ngờ nàng lợi dụng nhược điểm của chính để đùa giỡn nàng.

Sau khi đại phu chẩn mạch xong, Ngọc Đào hấp hối : "Trong t.h.u.ố.c pha mấy vị t.h.u.ố.c mát lạnh hạ hỏa, cảm thấy đáy lưỡi nóng rát sinh vết loét."

Đại phu bảo Ngọc Đào mở miệng , thấy duyên lưỡi nàng đích xác dấu vết bốc hỏa, một tiếng quái dị, kê cho nàng một loại t.h.u.ố.c phụ.

"Nếu cô nương yêu cầu gì, chỉ cần gọi hầu hạ." Nhạn Tự bao giờ thấy Ngọc Đào héo rũ như , bộ dáng của nàng giống như hầu hạ chủ t.ử đêm qua, ngược giống như mưa một đêm.

Nghĩ đến nàng bệnh thành như , Hàn Trọng Hoài thể sinh long hoạt hổ, Ngọc Đào càng tức giận hơn.

Đầu óc giống như bột nhão chỉ còn một chuyện tức giận với Hàn Trọng Hoài, nếu đây là do Hàn Trọng Hoài trong đầu nàng chỉ nghĩ đến , thật đúng là .

"Cái khác Đại Hoa hầu hạ, Nhạn Tự tỷ tỷ bưng cho một chén canh tránh t.h.a.i là ."

"Cái ..."

Hàn Trọng Hoài cưới thê t.ử, theo lý thuyết thông phòng thị hầu hạ đều nên uống canh tránh con, lúc Nhạn Tự hiểu lầm Ngọc Đào hầu hạ chủ t.ử, cũng vì nàng mà chuẩn qua, nhưng hiện tại rời khỏi phủ , hơn nữa rõ ràng chủ t.ử đối với Ngọc Đào bất đồng.

Nghĩ đến đây Nhạn Tự mua một chỗ từ Ngọc Đào, cũng coi như là xoay chuyển những hiểu lầm lúc , "Nếu chủ t.ử phân phó, cô nương đang bệnh, là đừng uống..."

"Chính là bệnh mới uống..." Ngọc Đào khẳng định , "Trước qua, m.a.n.g t.h.a.i trong lúc bệnh, hài t.ử ở trong bụng cũng sẽ ảnh hưởng, sinh chính là một kẻ ngốc."

Mang t.h.a.i là chuyện , nhưng sinh một thiếu gia ngốc nghếch thì quả thật là vô cùng dọa .

Nhạn Tự Ngọc Đào hù dọa, lập tức chuẩn t.h.u.ố.c cho nàng.

Được toại nguyện, Ngọc Đào lộ một nụ , mơ mơ màng màng gảy tua rèm bên giường, chờ t.h.u.ố.c tới, uống hết một chén.

"Sau chuẩn t.h.u.ố.c nhiều hơn, đại nhân rời khỏi phủ Quốc công, về càng cần nhà ngoại đắc lực nâng đỡ, như mới thể khiến chê ."

"Ngọc Đào cô nương..."

Thấy Ngọc Đào dứt khoát uống canh tránh t.h.a.i như , bệnh nên vẻ mặt mơ mơ hồ hồ nhưng vẫn còn nhớ rõ dặn dò nàng , Nhạn Tự khỏi cảm động.

Trước nàng thích Ngọc Đào, chỉ là bởi vì quan hệ với Hồi Thời, mà càng là cảm thấy Ngọc Đào lười biếng thích dùng mánh lới, mặc dù xinh nhưng là nha đầu đắn gì, chỉ leo lên giường bay lên cành cây để sống .

hiện tại xem so với ai, rõ ràng Ngọc Đào cũng đều hiểu chuyện hơn.

Nếu đổi là Hồi Thời, chỉ sợ thể tránh t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i thì tránh, tuy rằng đem chủ đặt ở vị trí đầu tiên trong lòng, nhưng cũng sẽ quản chủ t.ử thứ t.ử thứ nữ thì cưới thê t.ử .

"Cô nương ngươi thật ..."

Vẻ mặt Nhạn Tự khẩn thiết, Ngọc Đào rõ ràng lời nàng , cũng trong t.h.u.ố.c mà nàng uống thành phần mê d.ư.ợ.c gì , mắt nàng đều sương mù mù mịt, cái gì cũng rõ.

Nhìn thấy biểu tình của Nhạn Tự chuyển thành vội vàng, nàng lập tức ý thức , nhưng còn khí lực, rõ ràng là cố gắng mở to mắt, nhưng mí mắt giống như rơi xuống tảng đá, cả liền hôn mê bất tỉnh.

Dường như trong nháy mắt sắc môi của Ngọc Đào bắt đầu trắng bệch, Nhạn Tự dọa nhảy dựng, ngay cả kêu vài tiếng cũng đ.á.n.h thức Ngọc Đào.

"Sao uống t.h.u.ố.c nhưng vẫn còn hôn mê?"

Tuy rằng Trần Hổ hiểu y thuật, nhưng bộ dáng của Ngọc Đào cũng nàng vẫn chuyển biến , may mắn đại phu còn xa, gọi đuổi theo.

"Có là đại phu ở nông thôn ?"

Biểu tình Nhạn Tự khẩn trương, canh tránh t.h.a.i mà nàng nấu chính là phương t.h.u.ố.c trong phủ truyền xuống, cho nên của nàng mới đúng.

"Ta gọi thêm mấy đại phu."

Trong lòng Trần Hổ cũng chột , Ngọc Đào nhắm c.h.ặ.t mắt, nghĩ đến lúc Ngọc Đào uy h**p, nếu mù mắt, thể chủ t.ử chỉ tàn nhẫn phạt một trận, nếu trực tiếp còn, chủ t.ử g.i.ế.c mới là lạ.

Đại phu tới tận đêm, đợi đến khi tin tức truyền đến chỗ Hàn Trọng Hoài, thành Ngọc Đào sắp xong .   

 

 

Loading...