Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 5: Đạt được ý nguyện vào Kỳ Lân viện
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:38
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên trong những gia đình quyền quý đều một quy củ mặc định, những đại nha đầu mỹ mạo của các nữ trưởng bối đều là cho nhóm nam chủ t.ử trong phủ nuôi dưỡng.
Tình huống của Hàn nhị thiếu gia chút đặc thù, chính thê, ba thị , nha đầu hầu hạ càng là nhiều, loại tình huống , nếu ở mặt Hàn lão phu nhân xin nha , về tình về lý cũng thích hợp.
Nếu Hàn lão phu nhân cho, sẽ giống như là dung túng cho tôn t.ử tham hoa háo sắc, để ý đến cảm nhận của đại tức phụ.
Hơn nữa hiện tại còn một tháng nữa mới qua ba năm tế thần của lão quốc công gia, cho dù là thông phòng cũng thể an bài mù quáng như .
Nhị thiếu gia cũng việc cho nên đ.á.n.h chủ ý chậm chạp, cũng trực tiếp nhắc tới Ngọc Đào, mà là mỗi ngày đều ở Phúc Hoa viện chơi vài canh giờ.
Mấy ngày trôi qua, Ngọc Đào Hàn lão phu nhân tâm tư của , dù hạ nhân của Phúc Hoa viện đều đùa giỡn nàng, để cho nàng ngày nếu phát đạt thì cũng đừng quên bọn họ.
Vốn dĩ Ngọc Đào còn chút do dự đối với việc thông phòng, nhưng Hàn nhị thiếu gia bức bách như , nàng lập tức hạ quyết tâm.
Cũng nàng tự cam chịu, chỉ là như thế nào thì việc lựa chọn Hàn Trọng Hoài đều hơn.
Diện mạo thì , tuy rằng Hàn nhị thiếu gia là con vợ cả, chống lưng so với Hàn Trọng Hoài dày hơn, nhưng rõ ràng trong tay Hàn Trọng Hoài nhiều bạc hơn.
Nàng cũng chính phòng, giá trị của nam nhân bao nhiêu quan trọng, quan trọng là trong tay nam nhân tiền , tiền tiêu .
Nam nhân thể háo sắc nhưng thể nghèo.
Đừng thấy mỗi ngày Hàn nhị thiếu gia đều đến Phúc Hoa viện điểm mão, cũng thấy thưởng cho khác một đồng tiền nào, nhưng cho dù là như thì bọn hạ nhân vẫn còn tranh hầu hạ , cũng ý đồ là cái gì, sẽ là bọn họ cho rằng cho dù Hàn nhị thiếu gia thưởng tiền nhưng cũng thể khiến cho Hàn nhị thiếu gia nhớ kỹ bọn họ, đó đề bạt bọn họ nhiều hơn.
Đáng tiếc loại chủ t.ử như Hàn Nhị thiếu gia, cũng sẽ nhớ rõ ai rửa tay, lau giày cho .
Liên tiếp mấy Hàn nhị thiếu gia ngăn cản, s* s**ng bàn tay, Ngọc Đào cố tình chọn một ngày mà tâm tình Hàn lão phu nhân tồi, bóp chân cho bà , giống như là nhớ tới cái gì đó, nhẹ nhàng "A" một tiếng: "Đầu óc nô tỳ ! Nô tỳ cũng quên bẩm báo với lão phu nhân, Tứ thiếu gia nhận hạ lễ mừng sinh nhật mà lão phu nhân đưa là trong tình huống gì."
Lư hương thần thú ba chân mạ vàng bỏ thêm đàn hương bên trong, mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt bằng gỗ theo sương khói tản bốn phía trong phòng, lão phu nhân dựa gối dựa chợp mắt, lời Ngọc Đào thì thoáng mở to mắt.
"Hoài ca nhi cái gì?"
Ngọc Đào đề cập tới, Hàn lão phu nhân cũng sớm quên việc .
Bà sẽ phí tâm nhớ đến sinh nhật của tiểu bối, mấy ngày nay đều là Tôn ma ma ghi nhớ, thời điểm sai biệt lắm thì nhắc tới một miệng, nếu là mấy tôn t.ử mà lão phu nhân yêu quý , bình thường đều sẽ để cho đại nha đầu chọn mấy món hạ lễ từ trong khố phòng đưa ngoài.
"Trong phủ sợ chỉ còn lão phu nhân còn nhớ thương tới Tứ thiếu gia."
Ngọc Đào khẽ thở dài một tiếng, "Tứ thiếu gia nhận hạ lễ của lão phu nhân cao hứng bao nhiêu, còn cho nô tỳ tiền thưởng."
Lão phu nhân Ngọc Đào đang bóp chân bên cạnh, thấy nàng gắt gao nhíu mày, bộ dáng sầu đến chịu nổi, : "Tiểu nha đầu ngươi, nhận tiền thưởng còn than thở."
"Ngọc Đào là lão phu nhân đau lòng cho Tứ thiếu gia, lúc Ngọc Đào đến, bên cạnh Tứ thiếu gia một hầu hạ cũng , một trong viện, cũng đang suy nghĩ cái gì."
Nói xong, bàn tay của Ngọc Đào cũng dừng , ngược càng thêm dụng tâm, ngón tay mềm mại mỗi một ấn đều đụng đến phần gân đau nhức của lão phu nhân, cố gắng suy nghĩ chuyện ở tình huống cực kỳ thoải mái.
"Làm bên ngay cả hầu hạ cũng ."
Hàn Trọng Hoài là động một chút sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t hạ nhân, lão phu nhân qua chuyện , tuy rằng thích nhưng cũng đáng thương tuổi còn trẻ mà tiền đồ c.h.ặ.t đứt, trở thành phế nhân thể thẳng.
Hơn nữa mấy ngày nay liên tiếp mơ thấy lão quốc công gia, nghĩ Hàn Trọng Hoài là tôn t.ử mà ông thích nhất khi còn sống, lão phu nhân thở dài: "Ra chiến trường để xây dựng tiền đồ, hủy là hủy, nếu thể thông minh như Thời ca nhi, thì cũng sẽ rơi kết cục như hiện tại."
Lời cũng là lời mà Ngọc Đào thể tiếp.
Lại tiếp mặc dù Hàn Trọng Thời là nam chủ của cuốn sách , nhưng mấy năm tất cả hào quang đều tập trung ở Hàn Trọng Hoài, nhưng mà nam chủ thì vẫn là nam chủ, Hàn Trọng Hoài cũng tàn phế.
"Khó lúc ngươi chú ý tới những thứ , là một đứa nhỏ ngoan." Lão phu nhân sờ sờ đầu Ngọc Đào, nàng hầu hạ, để cho nàng gọi Tôn ma ma cửa.
Thấy vẻ mặt ôn hòa của lão phu nhân, Ngọc Đào loại dự cảm đây là cuối cùng bà sờ đầu nàng, lúc đây nàng sẽ thật sự rời lưu luyến rời, mặc kệ chuyện thành , chỉ sợ về ít khi nàng thể thấy lão phu nhân như .
Tôn ma ma cửa, lão phu nhân liền mở miệng: "Vốn tưởng rằng nàng thể lấy đại cục trọng, nghĩ tới bên nặng bên nhẹ lợi hại như , đây là để cho bên ngoài chê phủ Quốc công chúng !"
Lão phu nhân đầu đuôi, nhưng thể khiến cho bà nổi giận, Tôn ma ma cần nghĩ nhiều cũng là do Hàn đại phu nhân, cũng chính là Quốc công phu nhân hiện tại.
Nhìn lão phu nhân tức giận, Tôn ma ma chút kinh ngạc, bà nhận hiếu kính của Ngọc Đào, cũng đáp ứng sẽ giúp Ngọc Đào chuyện, vốn định tìm cơ hội đề cập đến chuyện của Kỳ Lân viện, nghĩ tới Ngọc Đào tự khơi mào lửa giận của lão phu nhân, hơn nữa tức giận hướng về phía Hàn đại phu nhân.
Hiểu ngầm lão phu nhân đang tức giận cái gì, Tôn ma ma tiếp lời: "Tuổi tác của Tứ thiếu gia và Tam thiếu gia sai biệt lắm, Tam thiếu gia là bởi vì cô nương Chu gia nên mới trì hoãn, nhưng chỗ Tứ thiếu gia vẫn từng động tĩnh gì."
Làm bà bà hiếm khi hài lòng với đại tức phụ, Hàn lão phu nhân cũng chút bất mãn đối với đại tức phụ của , chuyện càng cảm thấy cái chức đại tức phụ hề xứng đáng chút nào.
"Vốn dĩ lúc lão gia t.ử chọn hôn sự cho đại nhi còn cảm thấy xứng đáng..." Hàn lão phu nhân nhắc tới chuyện cũ thì ngừng cảm thấy phiền lòng, đặc biệt khi nghĩ đến chuyện hiện giờ Hàn đại phu nhân là Quốc công phu nhân, chiếm mất vị trí ban đầu của bà .
Tôn ma ma hầu hạ lão phu nhân lâu, thần sắc của lão phu nhân lập tức bà đang nghĩ cái gì, vội vàng thở dài : "Năm đó khi lão phu nhân chủ mẫu, thể xảy sơ hở như ."
Càng lão phu nhân càng tức giận, vỗ giường: "Ngày mai gọi nàng đến Phúc Hoa viện, tâm nhãn của nàng như , bên ngoài còn tưởng rằng thiếu gia của phủ Quốc công chúng kém cỏi đến nỗi ngay cả thê t.ử cũng cưới ."
"Lão phu nhân, lão nô một câu, chỉ sợ ngày mai khi lão phu nhân đề cập đến chuyện , đại phu nhân sẽ rằng Tam thiếu gia còn cưới thê t.ử, nào chuyện ca ca còn thành , cưới thê t.ử , hơn nữa bây giờ còn đang trong lúc hiếu kỳ."
Tôn ma ma , Hàn lão phu nhân ngẫm cũng đúng, nhưng ngày thường những chuyện nhỏ chú ý thì cả, chú ý thể giải quyết , trong lòng lão phu nhân giống như là mọc lên một cái gai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-5-dat-duoc-y-nguyen-vao-ky-lan-vien.html.]
"Nếu lão phu nhân thích đại phu nhân đối xử lạnh nhạt với Tứ thiếu gia, bằng xử lý chuyện công bằng một chút."
Lão phu nhân Tôn ma ma, chờ lời tiếp theo của bà .
Dưới ánh mắt của lão phu nhân, Tôn ma ma , cũng lừa gạt chuyện Ngọc Đào nhờ bà : "Lão nô chuyện , vẫn là nha đầu Ngọc Đào nhắc nhở, nàng lòng phân ưu cho lão phu nhân, đến Kỳ Lân viện."
"Ngọc Đào?"
Đường nét môi lão phu nhân hạ xuống nửa tấc, nghĩ đến chuyện của Hoài ca nhi cũng là do Ngọc Đào đề cập tới mặt bà .
"Cũng hẳn là như , nàng thấy Thanh Trúc đến chỗ Tam thiếu gia, chỗ Tứ thiếu gia vắng vẻ, nên lẩm bẩm với lão nô cái gì mà xử lý sự việc công bằng, đau lòng cho Tứ thiếu gia."
Những lời đến mức cho sắc mặt lão phu nhân đại biến, nhưng từ vẻ mặt của bà , thể lão phu nhân thích.
Không chủ t.ử nào sẽ thích nha đầu quản việc.
Hoài ca nhi là đáng thương, nhưng Ngọc Đào là gì, thế nhưng còn quyết định cho bà .
Vốn dĩ tìm thông phòng cho Hàn Trọng Hoài, trong lúc nhất thời lão phu nhân còn nỡ đem Ngọc Đào cho ngoài.
Hiện tại Ngọc Đào đầy bụng tâm kế, nghĩ đến chính còn sờ đầu nàng khen ngợi, trong lúc nhất thời trong lòng lão phu nhân tràn đầy chán ghét: "Nàng thì để cho nàng ."
Ngày hôm Ngọc Đào còn phòng lão phu nhân Anh Lạc ngăn : "Lão phu nhân nơi cần tỷ hầu hạ."
Ngọc Đào Anh Lạc, thấy vẻ mặt đồng tình gương mặt trắng nõn của nàng .
Anh Lạc là thích của Tôn ma ma, tin tức linh thông, biểu tình của nàng chứng tỏ cái gì từ chỗ của Tôn ma ma.
Chỉ là là một nha nơi nương tựa, Ngọc Đào cảm thấy nhiều chỗ đáng thương, cũng Anh Lạc đang đồng tình với chuyện gì.
Trên mặt Ngọc Đào xuất hiện một tia khủng hoảng: "Đây là ?"
Hai cùng ở Phúc Hoa viện nhiều năm như nên vẫn chút tình cảm, tuy rằng Anh Lạc xem Ngọc Đào chê , nhưng thấy nàng như thì vẫn hạ thấp giọng lộ chút tiếng gió cho Anh Lạc: "Chuyện ngươi như ý nguyện, nhưng mà lão phu nhân thích ngươi như ."
Nghe như Ngọc Đào lập tức hiểu.
Nàng nhờ Tôn ma ma hỗ trợ thật là mạo hiểm.
Tôn ma ma hầu hạ lão phu nhân từ khi bà còn là một cô nương, chính là nha của lão phu nhân, đừng đến chuyện tình cảm của bà cùng lão phu nhân như thế nào, chỉ nhiều năm như bà theo bên lão phu nhân, cái gì mà từng thấy qua, thể bởi vì một khối vàng mà liền động tâm.
Đối với Tôn ma ma mà , mặc kệ nàng đến chỗ của thiếu gia nào cũng cả, quan trọng là phân lượng của nàng mặt lão phu nhân.
Những chuyện Ngọc Đào sớm nghĩ đến, Tôn ma ma sẽ giúp nàng chuyện, đồng thời cũng sẽ bán nàng, như nếu nàng thể thì , nếu nàng cũng sẽ thể lấy lòng lão phu nhân như , cũng sẽ thể ngăn cản con đường của Anh Lạc.
Dù thế nào nữa, Tôn ma ma cũng sẽ chỗ , còn thể biểu hiện lòng trung thành ở mặt lão phu nhân. mà Ngọc Đào cũng hiểu rõ tính tình của lão phu nhân, cho dù lão phu nhân tức giận nhưng lòng của nàng ở Phúc Hoa viện, cũng sẽ mặc kệ để cho nàng thì đó.
Giống như nguyên chủ thuận lợi đến nhị phòng .
Ngọc Đào hoảng hốt trở về chỗ ở, ngủ giường một giấc chính là hai ngày, cả ngủ đến mềm nhũn vô lực, cuối cùng lão phu nhân cũng gọi nàng.
Vào phòng, Ngọc Đào hành lễ xong cũng dám ngẩng đầu, sợ sắc mặt quá sẽ cho lão phu nhân nghi ngờ.
Lão phu nhân thấy bộ dáng ủy khuất của nàng, là chấn nhiếp nàng.
Vốn dĩ chủ t.ử đối với hạ nhân bao nhiêu tình cảm, tuy rằng ngày thường lão phu nhân ít tươi đối với Ngọc Đào, nhưng lòng trung thành của Ngọc Đào xảy vấn đề, sai một thì tình cảm cũng còn nữa.
"Mấy ngày nay suy nghĩ qua, chỗ Hoài ca nhi thiếu hầu hạ, ngày thường ngươi việc tỉ mỉ, xem như là hầu hạ khác, để cho ngươi đến đó."
Lão phu nhân dừng một chút, "Ngươi nguyện ý ?"
Ngọc Đào run rẩy quỳ xuống, giọng run run: "Nô tỳ nguyện ý."
"Nếu nguyện ý, qua buổi trưa liền thu thập đồ đạc qua đó, tận tâm hầu hạ Hoài ca nhi, nếu chọc Hoài ca nhi mất hứng, cũng giữ ngươi."
Lão phu nhân về phía Tôn ma ma, Tôn ma ma tiến lên đưa cho Ngọc Đào một cái hộp gỗ khắc hình hoa lê: "Đây là hồng trang mà lão phu nhân ban cho ngươi, ngươi ở bên cạnh Tứ thiếu gia dụng tâm việc, nên phụ kỳ vọng của lão phu nhân đối với ngươi."
"Tạ lão phu nhân ban cho."
Ngọc Đào nâng mặt lên, nước mắt trong suốt, lúc quỳ thế nhưng trong mắt tích nước mắt.
Bộ dáng lê hoa đái vũ qua vô cùng đáng thương.
Tôn ma ma lấy vòng bạc cổ tay nhét cho nàng, ôn nhu : "Đây là tâm ý của ."
Ngọc Đào cảm động rơi nước mắt, vốn dĩ nàng còn tưởng rằng khối vàng nàng đưa còn nữa, hiện tại xem ít nhất còn nhận một chút.
Nàng liên tục quỳ dập ba cái với lão phu nhân: "Từ nhỏ nô tỳ hầu hạ ở Phúc Hoa viện, Phúc Hoa viện chính là gốc rễ của nô tỳ, lão phu nhân vĩnh viễn là chủ t.ử của nô tỳ, cho dù lão phu nhân thích nô tỳ, ngày ngày trong lòng nô tỳ cũng sẽ vĩnh viễn nhớ đến lão phu nhân ít nhất một ."
Ngọc Đào tình ý chân thành, mặt lão phu nhân thoáng động dung, nghĩ đến bộ dáng ngày thường nhu thuận của Ngọc Đào, đợi đến khi Ngọc Đào rời , trong tráp thêm một đôi trâm vàng, cũng coi như khiến cho nước mắt của Ngọc Đào chảy vô ích.