Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 49: Bị tên điên Hàn Trọng Hoài lăn lộn chết
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Đào cơn đói cho tỉnh, ngửi thấy mùi khói nướng sặc sụa, nàng theo mùi hương tìm nơi tỏa mùi thơm.
Cách phòng ốc xa, Hàn Trọng Hoài đang nướng cái gì, lửa màu vàng cam, nước thịt ngừng tràn , mỗi một giọt dầu của thịt rơi xuống, ngọn lửa bốc lên một tiếng, mùi thơm tỏa bốn phía.
Ngọc Đào nuốt nước miếng, tiếp khi nàng đến cổ đại thì vẫn từng ăn thịt nướng.
Chiên rán đều , nhưng chính là từng ăn thịt nướng đống lửa như .
Bây giờ ngửi thấy, những ký ức từng ăn tiệc nướng khi còn ở hiện đại đều lượt xông .
Bước chân về phía Hàn Trọng Hoài của Ngọc Đào vô cùng vững vàng kiên định, đợi đến nơi thì giống như một vũng nước mềm mà sấp trong lòng .
"Đại nhân thật lợi hại."
Bàn tay đặt lên mu bàn tay của Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào cố gắng giả vờ tham gia lao động.
Trên giá nướng là một con thỏ, thỏ trông béo, nhưng cũng đủ cho nàng và Hàn Trọng Hoài ăn .
"Đại nhân bắt thỏ ở ?"
"Ta đang gốc cây, đó thấy nó đ.â.m cái cây ở mặt ."
"Vậy nó nhất định là sắc của đại nhân mê hoặc." Ngọc Đào đột nhiên xoay trong lòng Hàn Trọng Hoài, đối diện với khuôn mặt của Hàn Trọng Hoài, "Dung mạo của đại nhân, nô tỳ một đều say lòng một ."
"Lửa quá nóng?"
Đối mặt với m.ô.n.g ngựa của Ngọc Đào, Hàn Trọng Hoài lười biếng buông một bàn tay đang đặt lưng nàng bãi cỏ ở phía , để cho lưng của Ngọc Đào bức tường ngăn cách nóng.
Ngọc Đào: "..." Người cũng quá hiểu nàng.
Bởi vì hình thể của Hàn Trọng Hoài rộng lớn hơn nàng, nàng nhét trong lòng , hai tay Hàn Trọng Hoài che chở hai bên nên thể ngăn cách hơn phân nửa nhiệt độ, hiện tại Hàn Trọng Hoài lui về phía , lưng nàng nướng một hai canh giờ như , lẽ sẽ nướng chín ba phần.
"Đại nhân, vì ngài tướng quân nhiều năm như mà da vẫn trắng?"
Ngọc Đào híp mắt dựa gần Hàn Trọng Hoài, chỉ là chạm đôi mắt như của Hàn Trọng Hoài, cổ nàng giống như điểm huyệt, cách nào mượn cơ hội tựa Hàn Trọng Hoài.
"Sinh trắng, giống với nàng."
Ngọc Đào suy nghĩ một chút, mà Hàn Trọng Hoài nhắc đến hẳn là nương của .
Chưa từng qua Hàn Trọng Hoài nhắc tới mẫu của , nhưng nàng cảm giác dường như hận nương của , nhưng đối với cha ruột của , lộ cảm giác mang theo chán ghét.
"Lão phu nhân hẳn là tướng mạo như thiên tiên, bằng cũng sẽ sinh một Phan An như đại nhân."
Ngọc Đào vỗ m.ô.n.g ngựa, nhân cơ hội di chuyển về phía , về phần ánh mắt của Hàn Trọng Hoài, chỉ cần nàng vùi đầu đủ thấp, tất cả đều quan hệ với nàng.
"Đại nhân phẩm mạo như , nhất định tiểu công t.ử cũng sẽ tầm thường..."
Ngọc Đào đang đắc chí vì lưng sắp còn nướng đến nóng bỏng nữa, nhưng ngay đó liền cảm thấy trời đất cuồng, lưng dựa bãi cỏ chỉ nóng mà còn chút lạnh, mà Hàn Trọng Hoài đang đè lên nàng: "Như càng thoải mái hơn ?"
"Đại nhân đây là đang cái gì, nô tỳ rõ."
Cười ngây ngô, Ngọc Đào tính toán lăn sang một bên, nhưng nàng còn nhúc nhích, môi Hàn Trọng Hoài đè xuống.
Chỉ là còn hôn, Hàn Trọng Hoài ngẩng đầu lên, giống như tất vả đều là ảo giác của Ngọc Đào.
Cũng đang đè nén cái gì.
"Nướng xong ."
Đem con thỏ từ lửa lấy , Hàn Trọng Hoài dùng lưỡi d.a.o phân chia, Ngọc Đào đem tất cả thịt ngon đặt ở mặt nàng, một loại cảm giác thụ sủng nhược kinh.
Vốn dĩ nàng còn tưởng rằng sẽ để cho nàng ăn, ngờ đối xử với nàng như .
"Đại nhân thật ."
Lời ngọt ngào cần tiền cũng thể một sọt, khóe miệng Ngọc Đào để vết dầu, mặt đất xoa bụng hoàng hôn.
"Đại nhân, nô tỳ cảm thấy ngài và Triệu thế t.ử lớn lên một chút cũng giống , tuấn hơn nhiều so với ."
Đột nhiên Ngọc Đào nhớ tới Triệu Hằng Kiêu, lúc khi nàng thấy Triệu Hằng Kiêu, một chút cũng nghĩ đến Hàn Trọng Hoài, tuy rằng bọn họ là nhưng bộ dạng cũng chỗ tương tự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-49-bi-ten-dien-han-trong-hoai-lan-lon-chet.html.]
Hàn Trọng Hoài thật đúng là kỳ quái, khi ở Hàn gia thì bộ dáng giống với những thiếu gia khác, hiện tại là con riêng của Phúc vương, nhưng mặt mũi điểm tương tự với thế t.ử của Phúc vương.
"Ta giống Phúc vương."
Hàn Trọng Hoài mở miệng . Cũng chính là do ngũ quan của cùng Phúc vương tương tự, mà Phúc vương chiếu cố nhiều đối với , vì mới thể cho Hàn lão công gia nổi lên nghi ngờ.
Giọng điệu của quá mức bình tĩnh, ngược cho Ngọc Đào dám tiếp lời.
"Hắn thấy sắc nổi lòng tham, ép buộc mẫu của , vẫn luôn là con ruột của , nhưng bao giờ nghĩ tới chuyện đón rời khỏi Hàn gia, cho đến khi nổi danh ở U Châu."
"Hắn tìm cách âm thầm hại lão đầu t.ử, để cho tiếp nhận tất cả bộ hạ cũ của lão đầu, đáng tiếc lão đầu mệnh lớn, chống đỡ đến kinh thành mới c.h.ế.t."
Đôi mắt phượng hẹp dài của Hàn Trọng Hoài tràn đầy đạm mạc, liếc mắt Ngọc Đào cứng đờ tay dám tiếp tục xoa bụng, khẽ quát, "Lại cảm thấy sợ?"
Ngọc Đào giật giật thể, tựa đầu lên đùi Hàn Trọng Hoài: "Nô tỳ sợ, nô tỳ đại nhân với nô tỳ những thứ là vì tín nhiệm nô tỳ."
"Cũng thể là coi nàng như là c.h.ế.t."
Cổ Ngọc Đào cứng đờ, nắm lấy tay Hàn Trọng Hoài đặt ở trong n.g.ự.c , ý bảo còn sống.
Tim đập dồn dập chấn động bàn tay, Hàn Trọng Hoài khẽ : "Nàng c.h.ế.t , mạng của là nàng cứu, chỉ chúng cùng c.h.ế.t, sẽ để cho một nàng xuống Hoàng Tuyền."
Nửa đầu lời của Hàn Trọng Hoài êm tai, nửa khiến nổi.
"Nàng tính toán đây xem trời xuất hiện."
Hoàng hôn dần dần lặn, Hàn Trọng Hoài nhắc nhở .
Ngọc Đào sớm tìm chỗ ngắm , theo Hàn Trọng Hoài leo lên một tảng đá cao: "Đại nhân cảm thấy chỗ thế nào? Nơi gần chân trời, một bàn tay thể hái ."
Không là ảo giác của Ngọc Đào , nàng xong trời, cảm thấy dường như hôm nay bầu trời thấp hơn khi.
"Xem xong ngôi thì sẽ như thế nào? Bầu trời sẽ rớt xuống bản lĩnh giúp cho đối kháng với một nửa thế lực trong triều đình?"
"Bầu trời sẽ rớt xuống bản lĩnh, bởi vì đại nhân năng lực đối kháng với tất cả thứ?" Ngọc Đào mấy thứ canh gà tâm linh đối với Hàn Trọng Hoài cũng vô dụng, vì dứt khoát , "Nô tỳ cảm thấy đại nhân c.h.ế.t, rõ ràng ngài cảm thấy hứng thú đối với nhiều chuyện, như vì đại nhân còn dọa nô tỳ..."
Nói đến cuối cùng ngữ điệu Ngọc Đào chút ủy khuất, một lát nàng liền cảm thấy nước đang rơi mặt.
Ngẩng đầu lên, lẽ là bầu trời rơi nước mắt vì cảnh đáng thương của nàng.
Mây đen đem theo sấm sét kéo xuống, những giọt mưa đầu tiên là tí tách, đó biến thành ào ào.
Ngọc Đào giật lập tức định chạy, nhưng cổ tay Hàn Trọng Hoài nắm c.h.ặ.t.
"Đại nhân?"
Mưa lớn núi mang theo gió, Ngọc Đào há miệng bụng rót một bụng gió, giãy giụa tay nhưng căn bản là thoát .
Sấm sét lấp lánh giữa những đám mây, cảm giác bất cứ lúc nào cũng thể đ.á.n.h xuống bên cạnh bọn họ.
"Nàng là chỉ là dọa nàng, bằng thử một ."
Ngọc Đào còn nghĩ thông suốt lời của Hàn Trọng Hoài là ý gì, nụ hôn của Hàn Trọng Hoài chút do dự rơi môi nàng.
Trên hai đều là nước mưa, Ngọc Đào gió thổi đến phát run, trong lúc nhất thời nguồn nhiệt duy nhất chỉ còn ở môi Hàn Trọng Hoài.
Môi Hàn Trọng Hoài nóng bỏng, còn mùi bạc hà tê dại.
Mưa to gió lớn, mấy Ngọc Đào đều cảm thấy sẽ nước mưa cuốn xuống tảng đá, nàng nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Hàn Trọng Hoài mới lăn xuống.
Dưới sự đe dọa của cái c.h.ế.t, dường như ngay đó trái tim của nàng sẽ nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nụ hôn của Hàn Trọng Hoài một so với một càng bá đạo hơn, một so với một càng sâu hơn, Ngọc Đào bắt đầu còn ý đồ phản kháng, nhưng phía chỉ cảm xúc mang , nghênh đón cuồng hoan.
Đầu thiếu oxy nên bắt đầu choáng váng.
Sấm sét nổ vang bạo liệt, ánh sáng nở rộ khiến cho trong nháy mắt Ngọc Đào cảm thấy c.h.ế.t.
Bị tên điên Hàn Trọng Hoài lăn lộn c.h.ế.t.
Nàng cố gắng bóp cổ Hàn Trọng Hoài, nhưng bàn tay nước mưa ngâm qua nên một chút sức lực nào, thậm chí nàng còn tiếng của Hàn Trọng Hoài.
Trong màn mưa, hai tròng mắt Ngọc Đào nhắm c.h.ặ.t, gắt gao quấn lấy Hàn Trọng Hoài, quấn đến mức cho cách nào hô hấp, đời Hàn Trọng Hoài bao giờ sung sướng như .