Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 48: Xem ngôi sao
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy rằng cảm thấy Hàn Trọng Hoài kỳ quái nhưng Ngọc Đào ý nghiên cứu sâu, dù tìm hiểu một đầu óc bệnh đang suy nghĩ cái gì, phần lớn là nghiên cứu , hơn nữa thể sẽ đem chính lệch.
"Đại nhân ngoài một chút ?"
Hàn Trọng Hoài gật đầu.
Thấy Hàn Trọng Hoài đồng ý, tiên Ngọc Đào một bộ xiêm y thuận tiện , đó mới một nữa trở mặt Hàn Trọng Hoài.
"Đại nhân mua trạch viện ở đây thật đúng là tuyệt, nơi non xanh nước biếc, mùi hương hít trong mũi đều mang theo mùi thơm."
Ngọc Đào phương hướng, mang theo Hàn Trọng Hoài về phía nhà.
"Ồ."
Hàn Trọng Hoài tùy ý lên tiếng, nhưng mà tiếng đáp cho lá gan của Ngọc Đào lớn hơn một chút.
Tay đặt ở phía cổ tay Hàn Trọng Hoài, bàn tay của đong đưa theo mỗi bước chân, da thịt chạm vài . Cuối cùng Ngọc Đào nắm lấy ngón tay của Hàn Trọng Hoài, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy .
Hai tay nắm c.h.ặ.t, Hàn Trọng Hoài giãy dụa: "Nàng là cái thứ gì chứ?"
Những lời lực sát thương cực lớn, Ngọc Đào giật , đối diện với ánh mắt thăm dò của Hàn Trọng Hoài, phân tích một hồi lâu từ vẻ mặt lạnh nhạt của , lúc mới xác định là đang mắng nàng.
"Là một quả đào."
Ngọc Đào nghiêm túc trả lời.
Dù Hàn Trọng Hoài cũng nhận định nàng nguyên chủ, so với là cô hồn dã quỷ gì đó, quả đào vẫn đáng yêu hơn nhiều.
Bàn tay đang cầm tay của Ngọc Đào dùng sức một chút, da thịt mỏng như cánh ve nhanh ch.óng đỏ lên, nước đào tràn , nhưng trong gió thêm một chút hương vị ngọt ngào của quả đào.
Ngọc Đào đau đến nước mắt lưng tròng, đáng thương : "Đại nhân, xương của nô tỳ sẽ vỡ chứ?"
"Quả đào thì gì xương cốt."
Ngọc Đào: "..."
Tay Hàn Trọng Hoài luồn theo ống tay áo của Ngọc Đào sờ trong, ngón tay nhẹ nhàng, thể cảm giác da thịt của nàng một tầng lông tơ ngắn ngủi, thật giống như một lớp lông mềm quả đào .
Tuy rằng lúc thẳng thắn nàng Ngọc Đào thật sự, nhưng bao giờ nghiêm túc nghĩ tới nàng là cái gì.
Nếu là là mật thám do bên ngoài tỉ mỉ chuẩn cho , dựa theo tình báo nàng thể thu thập , chỉ sợ sớm coi là phế vật mà vứt bỏ.
Hình như là một quả đào chính là đáp án thiết thực nhất.
Một quả đào đầy đặn và ngọt ngào, chỉ thuộc về .
Đem mặt và cánh tay Ngọc Đào đều nhéo một , Hàn Trọng Hoài dựa cổ nàng hít sâu một .
So với thở tươi mát mà nàng , mùi nàng tươi mới và dễ ngửi hơn nhiều.
"Nàng đem đưa ?"
"Đại nhân là ."
Đi nửa canh giờ, đường núi bắt đầu khó , Ngọc Đào xoay thể mơ hồ thấy lầu các trong kinh thành.
Càng lên cao khí càng dễ chịu hơn, Ngọc Đào mặt đất bằng phẳng cách đó xa, nắm tay Hàn Trọng Hoài đến chỗ đó xuống.
Ngọc Đào lấy đất chiếu, động tác xuống vô cùng lưu loát dứt khoát.
Một tay của nàng còn đang nắm tay Hàn Trọng Hoài, khi xuống, nàng ngẩng đầu .
Tầm mắt Hàn Trọng Hoài từ xa thu hồi, cúi đầu về phía Ngọc Đào: "Cứ như ?"
Ngày đầu tiên là mua đồ trang sức, ngày hôm là mua cây trồng hoa, hôm nay chính là kéo đến một nơi hoang vu, để cho xuống?
"Đại nhân còn như thế nào nữa?"
Ngọc Đào chớp chớp mắt, Hàn Trọng Hoài hiểu lầm gì đối với nàng , sẽ là cho rằng nàng là một hướng dẫn viên du lịch, đối với việc sắp xếp hành trình cũng một tay.
"Mỗi nô tỳ ở cửa sổ xa, đều thể thấy ngọn núi , đó ngẫm nếu ở núi cửa sổ của phòng nô tỳ thì sẽ như thế nào, cửa sổ như phòng của đại nhân cũng thấy ngọn núi chứ?"
Hàn Trọng Hoài cúi đầu xuống, từng màn sương trắng che khuất trạch viện của bọn họ.
Ngọc Đào lắc lắc bàn tay đang nắm của hai , chờ mong về phía Hàn Trọng Hoài: "Đại nhân cảm thấy thú vị ?"
Đương nhiên là gì thú vị.
Trừ phi là vì giám thị nào đó, bằng ai sẽ chạy đến nơi để quan sát phòng của khác.
Hơn nữa nếu thấy vị trí cửa sổ như căn phòng của Ngọc Đào, vị trí cũng là điểm quan sát nhất.
Mặc dù phế nhân ba năm nhưng Hàn Trọng Hoài bao giờ hành vi lãng phí thể lực và thời gian rõ ràng như .
mà khi mắt Ngọc Đào, từ một chuyện mà bản thấy thú vị, lúc cũng cảm thấy nhàm chán.
"Bình thường."
"Vậy đại nhân cũng xuống ?"
Ngọc Đào sửa sửa bụi cỏ bên cạnh , mời Hàn Trọng Hoài xuống bên cạnh nàng.
"Sáng nay Nhạn Tự tỷ tỷ đối với nô tỳ đặc biệt khách khí, phòng bếp còn hầm canh tẩm bổ cho nô tỳ, nếu mỗi ngày đều như thì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-48-xem-ngoi-sao.html.]
Ngọc Đào tự nhiên tựa trong n.g.ự.c Hàn Trọng Hoài, ngắm cảnh sắc cao xa, cùng một ít chuyện nhàn rỗi.
Hàn Trọng Hoài cũng lên tiếng, đương nhiên vì thái độ của bọn họ biến hóa, chuyện tối hôm qua trồng hoa, phỏng chừng trong nhà chỉ Ngọc Đào là còn .
Ngón tay chuyển động sợi tóc của Ngọc Đào, sợi tóc lạnh thắt c.h.ặ.t ngón tay buông , Hàn Trọng Hoài ngữ điệu mềm mại của Ngọc Đào, dường như hiểu vì hôm qua vì Triệu Hằng Kiêu mà tức giận.
Nhìn đôi môi lúc đóng lúc mở của Ngọc Đào khép, trái tim Hàn Trọng Hoài giống như một bàn chải nhỏ ma sát qua , thậm chí còn vì nàng mà tìm một lý do giải vây.
Nếu là yêu nàng, chút chuyện vô tâm vô phế cũng là đương nhiên.
Hắn thể so đo với nàng, phóng túng để cho chính trầm luân.
"Đại nhân, ngài xem dê..."
Ngọc Đào tiếng rắc rắc, đầu một vòng, thấy nông dân đang chăn dê.
Hơn hai mươi con dê trắng đang kêu to, Ngọc Đào thấy thú vị, lôi kéo Hàn Trọng Hoài cùng xem dê ăn cỏ.
Ngọc Đào khom lưng, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng, vẻ mặt giống như là thật sự đang cái gì đó mà nàng cảm thấy hứng thú.
"Dê ở kinh thành khác với ở U Châu."
"Hả?"
Ngọc Đào khó hiểu về phía Hàn Trọng Hoài, "Dê ở mỗi nơi còn thể khác ?"
"U Châu lạnh lẽo, lông dê dày hơn, tính tình cũng hoang dã hơn."
"Vậy như thế nào là hoang dã?" Sự chú ý của Ngọc Đào chuyển từ dê đang ăn cỏ sang Hàn Trọng Hoài.
Nàng nhận Hàn Trọng Hoài hứng thú chuyện, tiếp nàng bao giờ chủ động điều tra qua những chuyện mà Hàn Trọng Hoài trải qua, ngược thường xuyên những chuyện của với nàng, ngay cả chuyện thiếu gia của phủ Quốc công cũng thể cho nàng .
Nàng nhớ rõ U Châu là địa phương do Phúc vương trấn thủ, lúc nơi mà đ.á.n.h giặc cũng là ở đó, phụ ruột thịt của là ai, chừng chính là do gặp Phúc vương ở U Châu, đó mới hai quan hệ phụ t.ử.
Mà hẳn là lão quốc công gia cũng chuyện , cho nên mới hạ lệnh cho Hàn Trọng Hoài bước chân khỏi phủ Quốc công.
"Có một lạc với quân binh, vì đem theo binh lính còn sống của mang trong rừng nên bắt một con dê, dùng nó để phân biệt xem đồ ăn hoang dã độc độc... Dê ở nơi đó nếu là dựa gần nó như , sớm đem móng chân đạp lên mặt nàng.
Ngọc Đào móng dê mặt, yên lặng cách xa một chút.
"Có U Châu nhiều thực vật sinh trưởng cũng khác biệt với bên ?"
Nếu là giống thì cũng sẽ cần dê nếm thử.
"Khác nhiều, cỏ ở nơi đó còn mang theo răng cưa."
Tuy rằng từng thấy qua cỏ mà Hàn Trọng Hoài , nhưng đầu óc Ngọc Đào hiện lên những hình ảnh tưởng tượng, ví dụ như Hàn Trọng Hoài trẻ tuổi mặc khôi giáp, thật cẩn thận gạt cỏ dại mà hành quân.
Nhất định khi đó cần khác khuyên sống sót.
Cho dù hiện tại Hàn Trọng Hoài nhắc tới, nàng cũng cảm thấy chán ghét một đoạn thời gian .
"Nàng đang cái gì ?"
Nhận thấy ánh mắt của Ngọc Đào tập trung ở mặt , Hàn Trọng Hoài nắm c.h.ặ.t má của nàng, "Nếu nàng vẫn luôn như , cũng sẽ ăn cỏ xanh ."
Ngọc Đào giật , chợt nở nụ : "Nô tỳ cũng dám coi đại nhân là dê."
Hàn Trọng Hoài nhướng mày, rốt cuộc là lá gan lớn đến mức nào mới dám trực tiếp .
Đến giữa trưa, đám Trần Hổ đem bữa trưa đưa lên núi, núi lương đình, nhưng ít đại thụ, ăn xong Ngọc Đào liền mệt mỏi, để cho bọn Trần Hổ tìm xem núi nhà ở , nếu thì thể thuê một chỗ để ngủ trưa.
mà vì dứt khoát xuống núi ngủ, hiện tại Trần Hổ cảm thấy trình độ khó hiểu của Ngọc Đào sắp bằng với chủ t.ử.
"Buổi tối nô tỳ còn xem cùng đại nhân."
Trước khi ngủ trưa, Ngọc Đào cố ý giải thích hành trình ngày hôm nay với Hàn Trọng Hoài.
Thật lịch trình duy nhất ngày hôm nay của nàng chỉ là cùng Hàn Trọng Hoài ngắm , nhưng sáng sớm hỏi nàng gì, nàng biện pháp nên mới đưa lên núi.
Giữa trưa xuống núi, buổi tối leo lên thì quá phiền phức, còn bằng ở chỗ đến ban đêm.
Hàn Trọng Hoài ngước mắt trời, buổi tối Ngọc Đào xem ngôi nào.
Trên núi một ngôi nhà trống do nông gia khác để , nhà chuyển đến ở chân núi, nhưng luyến tiếc nhà núi nên thường xuyên quét dọn, Trần Hổ mượn chìa khóa của bọn họ, ôm chăn trải giường đến, nửa canh giờ Ngọc Đào cũng dần chìm giấc ngủ trưa.
"Hiện giờ tất cả đều cảm thấy đại nhân đang sống mơ mơ màng màng, buông tha chuyện điều tra án."
Thấy Ngọc Đào , Trần Hổ mở miệng . Cũng nhờ nỗ lực mấy ngày nay của Ngọc Đào mà cho những điều tra đều cảm thấy chủ t.ử nhận mệnh.
"Đại nhân định khi nào thì phản kích?"
Cũng khả năng kéo dài đến nửa tháng mới chân chính chấm dứt, tấu chương như tuyết mà đưa lên bàn thánh thượng, nếu nơi của bọn họ chậm chạp động tĩnh, giống như là bất kính với thánh thượng cùng thái t.ử điện hạ.
"Ngày mai."
Tuy rằng Trần Hổ tín nhiệm chủ t.ử, nhưng vẫn sợ chủ t.ử đối xử quá khác biệt với Ngọc Đào, ảnh hưởng đến khả năng phán đoán tình thế nên mới lên tiếng nhắc nhở, lúc chủ t.ử thẳng là ngày mai thì khỏi kinh ngạc.
Sau khi kinh ngạc thì thỏa mãn chắp tay lui .
Ngọc Đào ở trong phòng hô hô ngủ say, mà Hàn Trọng Hoài đẩy cửa sổ bầu trời bên ngoài, Triệu Hằng Kiêu đến nên cũng cần động tác, hôm nay xem như là thời khắc thư giãn cuối cùng của và nàng.
Còn nữa, hôm nay qua , chỉ sợ nàng cũng sẽ tin lời sống nữa của .