Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 47: Tại sao hắn không biết chừng mực của mình..

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:03:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tránh khiến cho chán ghét, Ngọc Đào cũng mặc kệ đôi chân què vấn đề gì của , bước một sâu một nông di chuyển về phía phòng của Hàn Trọng Hoài.

Cửa phòng Hàn Trọng Hoài đóng c.h.ặ.t, nàng gõ hai cái nhưng đáp , nàng ngược , nhưng trong viện đều nàng như hổ rình mồi, nàng chỉ thể tiếp tục què chân trở về chỗ ở.

Đám Trần Hổ sẽ quản nàng, nhưng Đại Hoa chỉ coi một nàng là chủ t.ử, thấy thế, nơi nào quản bầu khí xung quanh, lập tức chạy tới đỡ lấy nàng.

Ngọc Đào giả què chân chuột rút, lúc nửa tựa nàng , "Phu nhân, thấy hình như là đại nhân tức giận phu nhân."

Đại Hoa ánh mắt khác, cũng nhận oán khí của những khác trong nhà, nghĩ đến phu nhân gõ cửa mấy nhưng Hàn Trọng Hoài cũng mở, Đại Hoa buồn rầu, "Phải bây giờ? Vì đại nhân đ.á.n.h vị khách nhân đó lợi hại như , hơn nữa còn tức giận."

Thời điểm xảy chuyện, Đại Hoa ở bên ngoài nên thấy một câu nào, chỉ thấy Triệu Hằng Kiêu che khuôn mặt bầm tím rời , mà khi Hàn Trọng Hoài đập đồ xong thì dùng sức đóng cửa .

" , đ.á.n.h mà còn cảm thấy ủy khuất nhất đời ."

Ngọc Đào hừ hừ hai tiếng, bảo Đại Hoa lấy bữa tối cho nàng, đó cũng bước khỏi phòng một bước giống như Hàn Trọng Hoài.

Chỉ là nàng đóng cửa bao lâu thì mở , cầm lấy đèn, Ngọc Đào tới cửa phòng Hàn Trọng Hoài gõ gõ.

Lần Hàn Trọng Hoài vẫn để ý tới nàng, nhưng nàng công tác chuẩn tác chiến lâu dài, tựa bên cửa tình ý miên man mà mở miệng : "Đại nhân, tức giận nô tỳ như ?"

Hàn Trọng Hoài ở trong phòng tin tức mà mật thám đưa tới, giọng của Ngọc Đào thì ngước mắt lên về phía hình yểu điệu phản chiếu cửa sổ.

Ngọc Đào cực kỳ cầm đèn ở chỗ nào mới thể lộ bóng dáng mảnh khảnh của nàng cửa sổ, hơn nữa chỗ đầy đặn càng đầy đặn.

"Nếu đại nhân tức giận nô tỳ nhận lễ vật của lạ, nô tỳ còn cảm thấy ủy khuất, lúc đột nhiên đại nhân đem nô tỳ đưa đến nơi , nô tỳ lẻ loi một , chỗ dựa bạc, đem lễ vật đưa tới cửa, nô tỳ thu chỉ là vì thêm chút bạc, ít nhất chống đỡ đến khi đại nhân tới đây..."

Bóng đen thướt tha đung đưa, Ngọc Đào gió lạnh thổi đến run rẩy, nhịn hắt tiếp tục : "Lúc đeo cây trâm chỉ là vì cảm thấy thể chống đỡ thể diện mà thôi, đối với nô tỳ mà đó cũng chỉ là một cây trâm."

Giải thích xong Ngọc Đào vẫn thấy động tĩnh của Hàn Trọng Hoài.

Cũng c.h.ế.t ở trong phòng , Ngọc Đào ở ngoài phòng một hồi, mệt mỏi xổm mặt đất.

Trong mắt Hàn Trọng Hoài, đột nhiên bóng đen yểu điệu biến thành một bóng đen tròn vo.

"Đại nhân..."

Đợi đến khi chút mệt mỏi, Ngọc Đào chớp chớp mắt, "Lúc đại nhân đuổi nô tỳ là vì nô tỳ đủ kiên định để về phía ngài, nhưng rõ ràng nô tỳ thật, ngay cả tiền căn hậu quả của việc nhận trâm cũng , ngài còn tức giận..."

"Giống như cái gì nô tỳ cũng đều đúng."

Mất mát xong, Ngọc Đào đợi bên cạnh cửa nữa mà trực tiếp rời khỏi cửa phòng.

Nhìn bóng đen kéo dài dần dần biến mất, Hàn Trọng Hoài dừng b.út tay, Ngọc Đào nhắc tới mới cảm thấy tức giận hơn .

Cho dù cho đến hiện tại, vẫn cảm thấy phiền muộn như cũ.

Hắn đương nhiên Triệu Hằng Kiêu chiếm tiện nghi gì Ngọc Đào, dựa theo đức tính của Triệu Hằng Kiêu, nếu thật sự là chiếm tiện nghi gì thì còn thể vẻ đây ghê tởm gấp trăm .

Cho nên chỉ là tức giận vì Ngọc Đào nhận lấy trâm ngọc của Triệu Hằng Kiêu, hơn nữa còn đeo đầu.

Lời giải thích của Ngọc Đào cũng vấn đề gì, lúc đưa nàng , ôm thái độ để cho nàng tự sinh tự diệt, xem khi đối mặt với áp lực sinh tồn, nàng thể chuyện gì thú vị.

Nhận trâm ngọc của Triệu Hằng Kiêu, cũng thuộc loại chuyện vì sinh tồn nên nàng mới .

tại tức giận như ?

Hàn Trọng Hoài trong phòng một lúc lâu, Ngọc Đào đến thăm buổi đêm chỉ cho thoải mái, ngược còn cho chữ giấy khó thể lọt mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-47-tai-sao-han-khong-biet-chung-muc-cua-minh.html.]

Đọc mấy mới hiểu nội dung giấy, đốt bí thư, Hàn Trọng Hoài trực tiếp khỏi phòng.

Thị vệ ở bên ngoài trực đêm, thấy chủ t.ử nhà đến phòng Ngọc Đào, giống như là tính toán bước , nhưng vì cái gì mà , đó liền trong viện.

Mấy cái hố đào ở trong viện còn trồng hoa cỏ.

Chỉ thấy Hàn Trọng Hoài nửa xổm, tiếp tục động tác lúc của , đào đất trồng hoa.

"Không thấy quỷ ?"

Thuộc hạ xong Trần Hổ đ.á.n.h đầu: "Đại nhân cái gì cũng tự chừng mực, lung tung nữa thì đem đầu lưỡi các ngươi rút ."

Thị vệ mở miệng vội bịt miệng , nếu Trần Hổ rút đầu lưỡi thì thật sự sẽ rút.

Gió đêm đem động tĩnh nhỏ vụn của những đến trong tai Hàn Trọng Hoài.

Hàn Trọng Hoài cành hoa tay , những chuyện thật sự là chừng mực ? Tại bản chừng mực của .

Chỉ là cảm thấy một ít việc để nghĩ đến chuyện của Ngọc Đào nữa, khiến cho tâm tình của ngày càng phiền muộn hơn.

*

Ngọc Đào tỉnh thì ngoài cửa sổ, lập tức phát hiện chút đúng, cẩn thận quan sát mấy , mới phát hiện đúng là bởi vì trong viện trồng hoa cỏ, khác nhiều so với hôm qua.

Tuy rằng thấy biến hóa nhưng nàng cũng nghĩ đến là do Hàn Trọng Hoài , chỉ cảm thấy là do ai đó ánh mắt, đem việc mà Hàn Trọng Hoài xong thành thật .

"Ta còn tưởng rằng hôm nay sẽ cơm ăn."

Thời điểm Ngọc Đào phòng bếp, Nhạn Tự đang ăn bữa sáng, theo quy củ nha đều là hầu hạ chủ t.ử xong mới thể dùng thức ăn, mà mỗi ngày Ngọc Đào đều tự động bỏ qua bước hầu hạ Hàn Trọng Hoài dùng cơm, ngủ đến khi ăn cơm xong, cho nên mới thể tỉnh cơm ăn.

Hôm qua hạ nhân của Hàn Trọng Hoài đều dùng ánh mắt oán khí nàng, nàng còn tưởng rằng khi phòng bếp thì sẽ nhào một trống, những đến phòng bếp vẫn thấy nồi hấp đang nóng cơm cho nàng như ngày thường, đồ ăn vẻ cũng giống như nhổ nước miếng bên trong.

Nhạn Tự ăn gần xong Ngọc Đào thì đáp lời: "Ngọc Đào cô nương thật sự là đùa, nào phòng bếp để đồ ăn của cô nương, nếu thật là , cô nương thể với , nhất định sẽ nghiêm trị bọn họ."

Nhìn đồ ăn mắt, Ngọc Đào nếm thử một ngụm canh, vị tươi ngon tràn ngập khoang miệng, nàng trong nồi, quả thật thấy bào ngư, vây cá mập và một nguyên liệu khác.

Mua trang sức cùng xiêm y xong, Ngọc Đào còn cải thiện thực đơn hàng ngày của , nghĩ tới phòng bếp tự giác cải thiện cho nàng.

Canh hầm uống mất nhiều canh giờ mới thể nấu , nàng thường lăn lộn ở phòng bếp, bình thường loại hương vị chỉ thể ngửi một chút, nghĩ tới còn cơ hội cho miệng.

"Đây là bữa cơm cuối cùng của chứ?"

Vừa ăn bữa sáng, Ngọc Đào nghi hoặc Nhạn Tự, cho dù thường ngày Nhạn Tự nghẹn tính tình, gọi nàng một tiếng cô nương nhưng giọng điệu cũng lạnh như băng, hôm nay độ ấm quá mức.

"Ngọc Đào cô nương thật giỡn."

Nhạn Tự khẽ xong, "Đại nhân đợi đến khi Ngọc Đào cô nương dùng xong cơm thì nhớ đến chỗ của ngài một chuyến.

Tuy rằng mờ mịt nhưng tốc độ ăn uống của Ngọc Đào chậm, rõ ràng hôm qua phòng bếp bữa tối lệ cho nàng, hiện tại thứ cho bụng, tất cả đều đợi ăn no .

Sau khi ăn xong, Ngọc Đào lời đến phòng Hàn Trọng Hoài.

Hàn Trọng Hoài một áo suông màu nguyệt bạch, vẻ mặt khác gì với khi đập hộp gấm ngày hôm qua, đều là lãnh đạm.

"Hôm nay ?"

Hàn Trọng Hoài há miệng hỏi, giống như là tức giận Ngọc Đào, nhưng nguyện ý cho nàng cơ hội tiếp tục cứu vớt .  

 

 

Loading...