Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 46: Trách không được là huynh đệ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thời điểm Triệu Hằng Kiêu tới, Hàn Trọng Hoài đang đào đất, mà Ngọc Đào đang vặn vẹo cổ chân, nước mắt lưng tròng quỳ gối một bên ở giường mềm.

Nghe tiếng xe ngựa vang lên, Ngọc Đào còn nghĩ Hàn Trọng Hoài còn khách tới cửa, cửa nàng ngẩn , lúc cố ý con đường nhưng thấy Triệu Hằng Kiêu, nghĩ tới dám tới cửa.

"Đây là ?"

Ánh mắt Triệu Hằng Kiêu từ Hàn Trọng Hoài đang cầm cuốc, lướt đến mặt Ngọc Đào, thấy nàng giống như chịu qua ủy khuất gì đó, khỏi thương hương tiếc ngọc .

Ngọc Đào cúi đầu đáp lời.

Hiện tại nàng nào dám cái gì, nàng dùng cả đống thủ đoạn mới thể để cho Hàn Trọng Hoài giúp nàng đào hố, Triệu Hằng Kiêu tới bộ dáng gian tình với , đây là chọc giận Hàn Trọng Hoài đang sống sờ sờ .

May mà coi như Triệu Hằng Kiêu còn chừng mực, đáp án thì cũng tiếp tục truy vấn nữa mà về phía Hàn Trọng Hoài: "Hàn tướng quân thật sự là nhàn hạ thoải mái."

Nhìn cái cuốc dính đầy bùn đất tay Hàn Trọng Hoài, Triệu Hằng Kiêu hừ , vốn dĩ định đến gặp Hàn Trọng Hoài, chỉ tính toán ở một bên để xem bộ dạng nghèo túng của Hàn Trọng Hoài, nhưng phụ vương của quan tâm đến an nguy của Hàn Trọng Hoài.

Hàn Trọng Hoài ném cái cuốc xuống, híp mắt, tựa hồ đang xem nam nhân mặt là ai.

Chạm đến vẻ mặt của , vẻ mặt Triệu Hằng Kiêu chút tức giận: "Hàn tướng quân đây là quên ? Ta nghĩ Hàn tướng quân sẽ quên mới đúng, dù thì quan hệ giữa hai chúng cũng tầm thường."

Một nam nhân vẻ mặt "ái " với một nam nhân khác rằng quan hệ của bọn họ tầm thường, Ngọc Đào ở bên cạnh run run nổi da gà, thể nào, vốn dĩ nàng cho rằng bọn họ đều là thịt của nàng. Thân thể hứng thú, nhưng thực tế là đôi tiểu tìn lữ đang giận dỗi, mà nàng kẹp pháo hôi ở bên trong.

Triệu Hằng Kiêu xong, Hàn Trọng Hoài mặt đổi sắc, Ngọc Đào thì vẻ mặt kinh hãi.

Dưới loại tình huống cho nụ mặt Triệu Hằng Kiêu suýt nữa chống đỡ nổi, tới cửa mang đến cho Hàn Trọng Hoài một đường sinh cơ, hiện tại biến thành giống như là tới cầu xin Hàn Trọng Hoài.

Vốn dĩ mạo hiểm đến giúp Hàn Trọng Hoài, hiện giờ như càng , nhưng nghĩ đến lời dặn dò trong thư của phụ , còn mấy bớt lo của , Triệu Hằng Kiêu phất áo bước chính đường: "Nếu Hàn Trọng Hoài ngươi sống, cùng chuyện một chút."

Nghe như thế, Ngọc Đào lập tức lấy tinh thần mà chân của Hàn Trọng Hoài, hy vọng thể động chân một chút để về phía Triệu Hằng Kiêu.

Một lát cũng thấy Hàn Trọng Hoài động một bước, ánh mắt Ngọc Đào nâng lên về phía vẻ mặt của , thấy ánh mắt tối sầm, giống như là nàng chân bao lâu thì liền đỉnh đầu nàng bấy lâu.

"Trâm ngọc ?"

Ngọc Đào vô cùng dứt khoát chỉ về phía phòng: "Hắn tặng."

Triệu Hằng Kiêu ở trong phòng, Ngọc Đào dứt khoát thừa nhận nàng dây dưa với như thì tức giận đảo mất: "Ngọc chút bình thường, xứng với tư thế tiên nhân của nàng, mang đến cho nàng một cây trâm hơn."

Ngày đó Hàn Trọng Hoài ném trâm ngọc xuống đường, đương nhiên Triệu Hằng Kiêu cũng tiếng động.

Sau đó còn lo lắng Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài phạt, hiện tại xem Hàn Trọng Hoài chính là một tên hèn nhát.

Triệu Hằng Kiêu tươi sáng lạn, tay duỗi trong n.g.ự.c lấy một cái hộp gấm dài, giống như là hộp đựng trâm.

Thấy Hàn Trọng Hoài cửa, Ngọc Đào thở phào nhẹ nhõm, nàng Triệu Hằng Kiêu Hàn Trọng Hoài sống như thế nào.

Nàng thu hồi ánh mắt, liếc mắt một cái, chỉ thấy bọn thị vệ trong đình viện đều nghiến răng nghiến lợi nàng, nàng mờ mịt về phía Trần Hổ, giải thích cho nàng.

Không nghĩ tới trực tiếp nghiêng , giống như ngay cả ánh mắt đụng nàng cũng cảm thấy ghê tởm.

Này cũng quá khó hiểu .

Khóe mắt chạm tới cỏ xanh mặt đất, màu xanh biếc cho nàng bừng tỉnh đại ngộ, những đang vì Hàn Trọng Hoài mà tức giận, cảm thấy nàng đội mũ xanh cho Hàn Trọng Hoài.

Những cũng quá năng lực suy nghĩ, nếu là nàng che che đậy đậy, Triệu Hằng Kiêu chủ động vạch trần, như sẽ lý do đầy đủ để hoài nghi nàng và Triệu Hằng Kiêu cái gì đó, nhưng nàng đây là chủ động thẳng thắn.

Bọn họ thế nhưng còn cảm thấy nàng cái gì, sẽ là Hàn Trọng Hoài cũng cảm thấy như , mặc dù trong lòng nàng chút tính toán, nhưng thực tế cái gì nàng cũng , nếu hiểu lầm loại tình huống , thì nàng cũng quá thiệt thòi .

"Như thế nào, đến địa bàn của ngươi, ngươi còn sợ gì ngươi ?"

Triệu Hằng Kiêu quét mắt lướt qua thị vệ ngoài phòng, như Hàn Trọng Hoài.

Hàn Trọng Hoài xua tay, đến một lát trong đình viện trống , mặc dù bọn thị vệ hết nhưng Ngọc Đào vẫn còn đang liệt ghế dài.

Chân của nàng treo lơ lửng ghế gấm, thế nào cũng giống như là trọng thương thể nhúc nhích, vì lý do chính đáng để ở chỗ .

Hàn Trọng Hoài cũng thể mở miệng để cho nàng lui .

Thấy thế, Triệu Hằng Kiêu suy nghĩ ít, tin là Hàn Trọng Hoài thật sự nhớ rõ là ai, nếu là ai, chắc chắn sẽ tiếp theo cuộc chuyện của bọn họ sẽ vô cùng bí mật, Hàn Trọng Hoài thể thản nhiên đem Ngọc Đào lưu , rõ ràng là ý định để mạng của Ngọc Đào.

Đôi chân ngọc vươn từ trong giường mềm, mặc dù gấm vóc vây kín nhưng cản trở chuyện tưởng tượng làn váy màu xanh biếc là đôi chân đến mức nào.

Mỹ nhân như nếu c.h.ế.t thì thật sự đáng tiếc, hơn nữa mỹ nhân còn quan hệ với , thể cô phụ nàng.

Nghĩ như , Triệu Hằng Kiêu đổi đề tài: "Hàn tướng quân, hoa cỏ lớn lên ở đất đai thích hợp mới thể nhẹ nhàng nở rộ, tại hạ là tích hoa, thể thấy chà đạp hoa ."

Triệu Hằng Kiêu tùy ý, giống như nắm giữ tất cả trong tay: "Ta thể giúp ngươi thoát vây, chỉ cần ngươi đem mỹ nhân cho ."

Lời khiến Hàn Trọng Hoài bắt đầu đ.á.n.h giá mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-46-trach-khong-duoc-la-huynh-de.html.]

Cũng đang giả bộ với Triệu Hằng Kiêu, mà quả thật là nhớ rõ từng giao tiếp với Triệu Hằng Kiêu khi nào.

Theo lý thuyết mà thì trí nhớ của tệ, cho nên nếu như và Triệu Hằng Kiêu thật sự gặp qua nhưng quên mất, thì chính là bởi vì Triệu Hằng Kiêu quá tầm thường, đáng để chú ý.

Mà chính là một râu ria như , hiện tại cướp bảo bối của .

"Thế t.ử Phúc vương?"

Hàn Trọng Hoài mở miệng phận của Triệu Hằng Kiêu, nếu kỹ Triệu Hằng Kiêu thì thể bóng dáng của Phúc vương.

"Hàn tướng quân cần bộ tịch, chúng , ngươi cần gì cố kỵ những mặt mũi tự tôn hư vô đó ở mặt ."

Nụ mặt Triệu Hằng Kiêu giống như là một tầng mặt nạ treo lên, thể tưởng tượng nếu mở phận lẫn thì cũng cho cảm thấy cao hứng.

"Mặt mũi cũng thật lớn."

Hàn Trọng Hoài khẽ, giơ tay lên đ.á.n.h về phía Triệu Hằng Kiêu.

Triệu Hằng Kiêu nhất thời để ý nên Hàn Trọng Hoài đ.á.n.h trúng, liên tiếp vài cái, lúc Triệu Hằng Kiêu mới hồn che chắn, nhưng mà công phu quyền cước của kém Hàn Trọng Hoài một lớn, cho dù phản kháng thì vẫn chịu đòn như cũ.

Như thế nào liền đ.á.n.h ?

Ngọc Đào vẫn luôn dựng thẳng lỗ tai động tĩnh, mới " " kích động xong thì tiếng thịt đập thình thịch.

Thuộc hạ của Triệu Hằng Kiêu đều ở ngoài trạch viện chờ đợi, thấy tình hình trong phòng đúng thì hộ chủ, nhưng mà còn bước trong thì đám Trần Hổ ngăn .

Những chỗ Hàn Trọng Hoài đ.á.n.h Triệu Hằng Kiêu cũng là điểm trí mạng, giống như trưởng bối trong nhà giáo huấn tiểu t.ử, Triệu Hằng Kiêu thấy bộ dáng thành thạo của Hàn Trọng Hoài thì càng cảm thấy hổ khó chịu.

Lúc còn nhớ thương mỹ nhân gì đó, ôm gò má sưng to lên: "Hàn Trọng Hoài ngươi điên , ngươi Phủ Quốc công đuổi , bản hậu thuẫn, nguyện ý xuất thủ giúp ngươi là vì nể tình huyết mạch của chúng , hiện tại ngươi dám đối xử với như ..."

Hàn Trọng Hoài dừng tay một chút, giống như là lời của Triệu Hằng Kiêu hấp dẫn: "Thì huyết mạch hữu dụng như , dám hỏi Phúc vương thế t.ử ngươi dự định cứu như thế nào, để cho Phúc vương mang binh tấn công kinh thành ?"

"Ngươi hươu vượn cái gì đó!"

Triệu Hằng Kiêu cũng sẽ lời của Hàn Trọng Hoài dụ dỗ mà những lời đại nghịch bất đạo gì đó.

Sau khi giận dữ mắng c.h.ử.i, Triệu Hằng Kiêu thấy Hàn Trọng Hoài dừng , bày một bộ dáng nguyện ý rõ, hận thể để cho Hàn Trọng Hoài ngũ mã phân thây, nhưng lời của phụ , chỉ thể nhịn xuống uất ức, chống đỡ thể đau nhức mở miệng: "Ta mạo hiểm đến gặp ngươi chính là vì giúp ngươi vượt qua cửa ải khó khăn , hiện giờ ngươi cùng đường, chẳng lẽ tính toán nhận mệnh như ?"

Mặt mũi Triệu Hằng Kiêu bầm dập, tuy rằng vẫn là trang phục như lúc cửa, nhưng bộ dáng công t.ử quý phái như lúc .

Lúc hàng lông mày nghiêng nghiêng khiến cho Hàn Trọng Hoài thuận mắt hơn so với lúc .

Hàn Trọng Hoài cố ý lướt qua Ngọc Đào, phát hiện nàng vẫn về phía bọn họ thì khỏi cảm thấy đáng tiếc.

"Có thể nhận mệnh?"

"Tất nhiên! Bất quá chỉ là một binh bộ thị lang nho nhỏ, xử trí thì gì khó khăn! Ngươi đây là do vận khí quá kém, dưỡng phụ Hàn Phong Lâm của ngươi là kẻ vô dụng."

Triệu Hằng Kiêu chuyện mặt liền giật đau, khống chế mà nhe răng trợn mắt.

Mặc dù mặt Hàn Trọng Hoài , nhưng đôi mắt đen luôn cho cảm thấy Hàn Trọng Hoài giống như đang nhạo .

Không gương để bộ dáng của , Triệu Hằng Kiêu yên: "Ngươi cẩn thận cân nhắc, nghĩ thông suốt thì phái đưa tin cho ."

Triệu Hằng Kiêu điều kiện, nhưng cũng cần miệng.

Còn điều kiện gì, chỉ cần Hàn Trọng Hoài tiếp nhận thế lực mà Phúc vương trợ giúp, từ đó về chính là của phủ Phúc vương, xem như nhận tổ quy tông, thừa nhận là nhi t.ử của Phúc vương.

thật Triệu Hằng Kiêu nguyện ý Hàn Trọng Hoài cốt khí cần đồng ý, nếu Hàn Trọng Hoài tiếp nhận trợ giúp của phủ Phúc vương, như liền thêm một kình địch.

Tuy rằng Hàn Trọng Hoài ở kinh thành mặc kệ ba năm, nhưng ở U Châu và những nơi khác danh vọng của bất đồng với các tướng quân khác, hơn nữa những bộ hạ của lão quốc công gia cũng chuyện huyết mạch gì, so với những khác Hàn Trọng Hoài đều dễ dàng đạt sự ủng hộ của bọn họ hơn.

Cũng chính là những quan hệ mới cho trong lúc vô tình Hàn Trọng Hoài là cùng cha khác nương với , mà phụ vương chút coi trọng đối với Hàn Trọng Hoài, cho nên vẫn luôn nghĩ cách g.i.ế.c Hàn Trọng Hoài.

Đương nhiên chỉ một nghĩ như , mấy năm nay những của cũng khách khí với Hàn Trọng Hoài.

Triệu Hằng Kiêu vội vã rời , Ngọc Đào bóng lưng , cũng trọng điểm hôm nay mà đến là để đ.á.n.h .

Sự chú ý của Ngọc Đào dừng quá lâu ở bóng lưng của Triệu Hằng Kiêu, bởi vì nàng một tiếng giòn vang.

Hộp gấm mà Triệu Hằng Kiêu mang đến ném xuống đất, đồ vật bên trong rơi thành mấy khối.

Bên trong thật đúng là đựng trâm ngọc.

Như xem Triệu Hằng Kiêu thật đúng là thứ , rõ nàng là của Hàn Trọng Hoài mà còn mang theo thứ như tới cửa, nếu nắm chắc mang nàng còn tính, nhưng Hàn Trọng Hoài đ.á.n.h cho một trận xám xịt rời .

Ngọc Đào về phía Hàn Trọng Hoài, vẻ mặt lạnh nhạt, cảm xúc trong mắt giống như trào phúng, xoay sải bước rời .

Trong nháy mắt, hai tên nam nhân thèm khát thể của nàng biến mất mắt nàng, trách .   

 

 

Loading...