Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 45: Nàng sai rồi, Hàn Trọng Hoài không có điểm mấu chốt... ???
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm Ngọc Đào tỉnh khá sớm, ăn xong bữa sáng liền bắt đầu xem những thứ nàng mua hôm qua.
Trong căn phòng rách nát của nàng thêm một chiếc la hán bằng gỗ t.ử đàn khảm đông châu, một chiếc kim trướng giá trị trăm lượng vàng, nơi nào còn bộ dáng keo kiệt như lúc .
Mà chủ nhân của căn phòng là nàng thì mặc xiêm y gấm vóc, đeo bộ diêu bằng phỉ thúy, ngay ngắn bàn gỗ uống , còn tưởng rằng tiếp theo nàng sẽ tham gia yến hội gì đó.
Không gì thú vị hơn việc trang điểm cho chính , Ngọc Đào một hồi lâu mới nghĩ đến việc tìm Hàn Trọng Hoài.
Hôm qua Hàn Trọng Hoài c.ắ.n nàng một cái, đó đến chính phòng nghỉ ngơi, vốn dĩ nàng tưởng rằng nửa đêm sẽ sờ tới nhưng đợi đến trời sáng cũng thấy bóng .
Cuối cùng là nào thể kiềm chế d*c v*ng như . Đêm qua nàng còn mơ thấy một giấc mộng xuân, thế nhưng Hàn Trọng Hoài thể nhịn xuống.
Nếu chắc chắn rằng thứ đó của hư, thậm chí nàng còn hoài nghi còn cái bệnh kín gì đó.
Hàn Trọng Hoài ở trong phòng nghỉ ngơi, Ngọc Đào ngước mắt một vòng, gian phòng của chính là do Nhạn Tự sử dụng đồ vật sẵn để bố trí, vẫn lộ mùi vị cổ xưa.
Hiện tại bộ dáng của Hàn Trọng Hoài giống như lúc nàng mới đến Kỳ Lân viện, một giường quý phi nhắm mắt dưỡng thần, chỉ là ở đây cảnh sắc gì , chỉ một mảnh đất trồng rau xanh mướt.
Ngọc Đào trong lòng Hàn Trọng Hoài: "Đại nhân vẽ ?"
Nhìn thấy Ngọc Đào cửa, Hàn Trọng Hoài nhúc nhích tròng mắt, nghĩ tới của nàng chui trong n.g.ự.c , thể mềm mại tràn ngập sức hấp dẫn giống như hôm qua.
Ngày hôm qua còn như gà chọi, hiện tại *xảo tiếu thiến hề, một tia phẫn nộ.
*Xảo tiếu thiến hề: Một câu thơ trong bài thơ Thạc nhân 2
Dịch nghĩa: Nàng khéo, trông ở bên khoé miệng duyên.
Hàn Trọng Hoài "ừm" một tiếng.
Ngọc Đào tự động lý giải tiếng "ừm" của nghĩa là , để cho Trần Hổ đem bàn di chuyển ngoài phòng, nàng đem Hàn Trọng Hoài từ giường kéo lên.
Hàn Trọng Hoài lên một cái chân mềm nhũn, thiếu chút nữa đem Ngọc Đào quăng ngã xuống đất, Ngọc Đào liếc mắt chân một cái, xem lúc nào nàng cũng nên tới tìm Hàn Trọng Hoài, cho động đậy tay chân, bằng chừng qua hai ngày nữa đặt xe lăn để .
"Đại nhân, ngài cảm thấy bên trồng cây tùng thì như thế nào?"
Ngọc Đào chỉ một bãi đất trống, tưởng tượng bộ dáng trồng đầy cây tùng ở nơi .
Trong tay Hàn Trọng Hoài là b.út lông cừu do Ngọc Đào nhét , mặt là mực mài xong, về phía vị trí Ngọc Đào chỉ : "Nàng cái gì?"
"Tự nhiên là đem cách bài trí của nơi vẽ xuống, đó chúng sẽ mua cây cối về bố trí trong đình viện. Một cái trạch viện như cũng thể chỉ trồng rau xanh chứ?"
"Vậy nàng còn trồng cái gì nữa?"
"Hoa hồng, cây trúc đào đều màu sắc vô cùng , hơn nữa nô tỳ còn thích mùi hương của chúng." Nói xong Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài, "Đại nhân đặc biệt yêu thích hoa cây gì ?"
Không ai hỏi qua Hàn Trọng Hoài vấn đề , cũng nghĩ tới vấn đề , chỉ cần hoa hoa cỏ cỏ mùi hương hun , chướng mắt thì cũng chẳng gì khác .
Hàn Trọng Hoài cúi đầu vẽ tranh, là một cây tùng.
Ngọc Đào tiến gần một chút, họa sĩ Hàn Trọng Hoài cũng tệ lắm, thể là mấy cây tùng.
Vẽ xong cây tùng, cổ tay Hàn Trọng Hoài dời , vẽ lên cây non.
Lúc Hàn Trọng Hoài đều theo lão quốc công gia chiến đấu chiến trường, vốn dĩ nàng tưởng rằng để Hàn Trọng Hoài vẽ tranh, sẽ vẽ cho nàng vài vết mực lớn, hiện tại xem Hàn Trọng Hoài đúng là đa tài đa nghệ.
"Võ thể cầm thương, văn thể động b.út, đại nhân đúng là một là văn võ song chân chính."
"Nàng chỉ sửa sang phòng của ." Đối mặt với lời khen ngợi của Ngọc Đào, Hàn Trọng Hoài tiếp lời, ngay đó Ngọc Đào liền cảm giác ch.óp mũi ướt đẫm.
Bút lông dùng xong vốn nên đặt nghiên mực, nhưng Hàn Trọng Hoài dùng để vẽ lên mặt nàng.
Ngọc Đào lui vài bước: "Vốn dĩ nô tỳ nghĩ rằng khi trở về đại nhân sẽ ngủ chung một phòng với nô tỳ, hơn nữa phòng của đại nhân hẳn là tự bày biện, chỉ đại nhân mới cái gì để ở là mắt nhất."
"Luôn mồm xưng chính là nô tỳ, nhưng thấy nàng thật sự coi là nô tỳ, thậm chí còn cảm thấy nàng coi là đại nhân."
Ném b.út trong lu rửa mực, rõ ràng là Hàn Trọng Hoài ý định động b.út nữa.
Trần Hổ động tĩnh thì ngơ ngác về phía hai , như thế nào cãi , nhưng mà Ngọc Đào cũng chút quá phận, từ hôm qua đến hôm nay chủ tớ tôn ti, chủ t.ử giáo huấn nàng cũng là bình thường.
Trần Hổ di chuyển sang bên cạnh, ý định mở miệng chuyện cho Ngọc Đào.
Sau đó liền thấy Ngọc Đào ngửa khuôn mặt mực vẽ lên ôm lấy cánh tay chủ t.ử.
Tuy rằng mặt chút bẩn, nhưng ánh mắt Ngọc Đào lóe ánh sáng nhỏ vụn.
Hơn nữa vẫn thể cho cánh tay Hàn Trọng Hoài cảm nhận sự mềm mại xương quai xanh của nàng.
Nàng khẽ bĩu môi: "Nếu coi đại nhân là đại nhân, coi chính là nô tỳ, nô tỳ cần phí sức như , tất cả những gì nô tỳ đều là vì lấy lòng đại nhân, đại nhân cảm giác ?"
Âm cuối Ngọc Đào kéo đến chín khúc mười tám cong, cho Hàn Trọng Hoài nắm lấy cánh môi đang vểnh lên của Ngọc Đào, sợ cái miệng của nàng phát âm thanh kỳ quái gì đó.
Bị bóp thành miệng vịt, Ngọc Đào nghĩ cho dù là nam nhân lão sắc phê, nhưng đối với nữ nhân buồn nôn nũng cũng sẽ điểm mấu chốt, cúi đầu liền cảm thấy biên độ áo choàng của Hàn Trọng Hoài chút đúng, giống như là cái gì đó chống đỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-45-nang-sai-roi-han-trong-hoai-khong-co-diem-mau-chot.html.]
Ngọc Đào: "..." Nàng sai , sắc phê điểm mấu chốt.
Mẹ nó như cũng thể cương, sẽ là một ngày ba bữa Hàn Trọng Hoài đều uống canh hổ tiên .
Vốn tưởng rằng Ngọc Đào sẽ hung hăng khiển trách, cho dù tránh phạt quỳ nhưng cũng sẽ phạt một ngày cơm để ăn, nhưng Trần Hổ còn hiểu chuyện gì phát hiện vẻ mặt hai khôi phục bộ dáng như lúc , tuy rằng chủ t.ử cầm b.út, nhưng cũng giống như đang tức giận.
“???” Chẳng lẽ thời điểm di chuyển sang bên cạnh bỏ lỡ mất cái gì ?
Bị Hàn Trọng Hoài kéo trong phòng ngủ của , Ngọc Đào tự nhiên ở giường mềm của .
"Sau buổi trưa phòng của đại nhân sẽ ánh sáng chiếu , đại nhân thể ngẫm giờ mùi cùng giờ thể cái gì ở trong phòng, đồ đạc bày biện như thế nào mới cảm thấy thoải mái."
"Ừm."
Hàn Trọng Hoài đáp một tiếng, ở gian trong một lúc mới , Ngọc Đào thấy một xiêm y ngoài thì nghi hoặc : "Đại nhân gặp ?"
Hàn Trọng Hoài liếc nàng một cái: "Đi xem hoa cỏ."
"Được?"
"Nàng hỏi thích trang trí hoa cỏ gì, nhất thời nghĩ tới nên tính toán ngửi, xem một chút."
Nghe chuyện Hàn Trọng Hoài , ánh mắt Ngọc Đào sáng lên, trẻ nhỏ dễ dạy a.
Những gì chính là những thứ mà nàng để cho thử. Ở trong mắt nàng, sở dĩ c.h.ế.t, chính là vì thứ gì đáng để lưu luyến khi ở hiện thế.
Vậy thì chế tạo cho một ít đồ vật khiến cho lưu luyến rời là , ví dụ như để cho bố trí sân viện, để đầy đồ vật mà thích.
Nếu chính thích cái gì, thì thử từng cái, thử đến khi chính thích cái gì mới thôi.
Ở thôn trang bên cạnh, ngoại trừ việc bán lương thực và đồ ăn, còn ít nông hộ dựa việc cung cấp hoa cỏ cây cối cho các gia đình giàu để kiếm sống, Ngọc Đào ngóng xem nhà nào hoa cỏ chất lượng nhất, đó mang theo Hàn Trọng Hoài đến đó.
"Cái cắt tỉa cũng tệ lắm."
Ngọc Đào một cây tùng, mặc dù nàng tệ nhưng cũng mua, mà là vòng bên trong, cuối cùng chọn mấy cây từng cắt tỉa.
"Đại nhân thử một tự cắt tỉa ?"
Hàn Trọng Hoài lắc đầu, chỉ một chỗ như cây: "Cái một ổ sâu, bổ cho nàng xem ."
Ngọc Đào kỹ, thể thấy một ít sâu nhỏ màu trắng.
"Cây cối đều sâu ?"
Ngọc Đào suy đoán , Hàn Trọng Hoài liếc mắt nàng một cái, một cái liếc mắt rõ ràng đang nhạo nàng là kẻ ngốc.
Nàng tin Hàn Trọng Hoài thể chọn cây hơn so với nàng, vì liền theo phía : "Vậy đại nhân quyết định."
Hàn Trọng Hoài qua từng gốc từng gốc cây, cũng là căn cứ cái gì để chọn cây, đó lều hoa xem hoa, chọn xong hoa.
Không thể , ánh mắt Hàn Trọng Hoài tệ, chọn đồ còn mắt.
Cây cối thì xanh tươi, hoa tươi thì kiều diễm.
"Trừ đao thương , Hàn lão gia t.ử còn yêu thích những hoa hoa cỏ cỏ , từng gãi đúng chỗ ngứa, nghiên cứu xem thế nào để trồng hoa, thế nào để trồng cây."
Sau khi đặt xong, đột nhiên Hàn Trọng Hoài với Ngọc Đào.
Hắn lời là Ngọc Đào lộ biểu tình thất vọng, nàng cảm thấy nàng đang dẫn thử những thứ mới mẻ, mà thực tế đối với mà những thứ cũng mới.
Nghe , quả thật mặt Ngọc Đào lộ biểu tình thất vọng, chỉ là lời khác với những gì Hàn Trọng Hoài nghĩ.
"Không những cây mà đại nhân chọn đều là do lão gia t.ử thích chứ?"
Ngọc Đào chú ý tới điểm đặc biệt, phản ứng đầu tiên chính là về phía những chậu cây mà bọn họ chọn, sợ Hàn Trọng Hoài chọn một đống thứ khác thích.
"Là thuận mắt."
Hàn Trọng Hoài thản nhiên , khi vững vàng gót chân, cũng bởi vì sở thích của khác mà ủy khuất , thậm chí trong tiềm thức sẽ để cho bên cạnh cùng ánh mắt với , dựa theo suy nghĩ mà suy nghĩ vấn đề.
Nghĩ đến chuyện Ngọc Đào lừa gạt, sợ sống nữa nên chân chính dụng tâm tự hỏi cần cái gì, hao hết tâm tư lấy lòng , tâm tình Hàn Trọng Hoài sáng sủa lên.
"Kế tiếp thì thế nào?"
Hàn Trọng Hoài đặt câu hỏi, Ngọc Đào một đống hoa cỏ, thăm dò : "Đại nhân hứng thú cùng nô tỳ trồng những hoa cỏ ?"
"Không ."
Thật đúng là đáp án trong dự liệu.
"Vậy đại nhân xem trồng ." Ngọc Đào ý định phản kháng mà dứt khoát tiếp nhận sự cự tuyệt của Hàn Trọng Hoài.
Hàn Trọng Hoài nhướng mày, ngược chút hứng thú, Ngọc Đào thế nhưng chủ động công việc thể lực.
Mà Ngọc Đào hoa cỏ mắt tính toán, đến thời điểm trồng đến cây thứ mấy thì nàng nên lóc nũng để Hàn Trọng Hoài cứng rắn giúp nàng trồng.