Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 44: Răng Hàn Trọng Hoài khẽ nhúc nhích, cắn lên trên mặt... ???
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào tiệm vải, Ngọc Đào bắt đầu đao to b.úa lớn mà chọn lựa, chọn tất cả đều là lăng la tư lụa tương xứng với phận của nàng.
Nhạn Tự vải trăm lượng một thước, Ngọc Đào mắt cũng chớp một chút mua, cũng nàng lấy can đảm từ .
Ánh mắt quét đến Hàn Trọng Hoài đang phía nàng một lời, can đảm rõ ràng là chủ t.ử cho nàng.
Chưởng quầy của cửa hàng khúm núm uốn gối đến bên cạnh Ngọc Đào, thể chất liệu xiêm y Ngọc Đào. Rõ ràng bộ như cũng là vì nhận chủ t.ử bất phàm.
Chó cậy thế chủ.
Trong đầu Nhạn Tự toát từ , nhưng mà thấy cái gì đó, chỉ so sánh Ngọc Đào với chính , mà còn so sánh với nha đầu nông thôn , thế nhưng Nhạn Tự một tia hâm mộ.
Nàng bổn phận của nha đầu, nhưng nào nha đầu mà từng ảo tưởng chính thể mặc lăng la tơ lụa, mang bộ diêu châu ngọc giống như chủ t.ử.
Trong phòng tiểu nhị lấy đồ, Nhạn Tự hầu hạ Ngọc Đào nên thuận thế ở một bên, mà Ngọc Đào chọn một lúc lâu giống như nhớ tới cái gì đó, vẫy vẫy tay với Nhạn Tự.
Có chủ t.ử ở đây, Nhạn Tự chỉ thể tiến lên, vốn tưởng rằng Ngọc Đào quen nàng ở một bên việc, nghĩ tới Ngọc Đào cầm vải ướm thử lên : "Màu sắc hợp với ngươi, thưởng cho ngươi."
Nhạn Tự tấm vải lụa màu hồng trong tay , chút tỉnh táo, thế nhưng Ngọc Đào thưởng đồ cho chính .
Trong lúc nhất thời cảm thấy Ngọc Đào thật sự coi trọng , cảm thấy thưởng mà cao hứng.
Ngọc Đào mua quá nhiều vải ở của tiệm, cũng là vì tiết kiệm tiền cho Hàn Trọng Hoài, mà là thời gian tiêu xài chỉ nửa tháng, cho nên phần lớn đều chọn xiêm y xong, để cho tú nương sửa theo dáng của nàng.
"Lão bà t.ử thợ may hai ba mươi năm, từng thấy qua nào vòng eo thon gọn như phu nhân."
Thước kẻ may đặt lên eo Ngọc Đào, lão bà t.ử may đồ ngạc nhiên tán thưởng .
Bà thường ở nội trạch, eo của phụ nhân cô nương cũng hiếm thấy, eo nhỏ như Ngọc Đào cũng từng thấy qua, nhưng từng thấy qua ai n.g.ự.c phồng lên như , nhưng eo còn thể mảnh khảnh như .
Nghe tú nương khen ngợi, Ngọc Đào về phía Hàn Trọng Hoài.
Sau đó chỉ thấy ánh mắt Hàn Trọng Hoài theo thước kẻ may, thưởng thức kích thước mỗi một chỗ nàng.
Người trong miệng sống còn gì luyến tiếc, cần sống sót, nhưng vẫn là một lão sắc phê như cũ.
Thêm bạc nhờ tú nương của của tiệm tăng ca sửa xiêm y cho nàng, tiếp theo Ngọc Đào dừng cửa hàng trang sức, bước cửa hàng là một trận càn quét.
Vốn dĩ Ngọc Đào là yêu cái , lúc cảm thấy chi phí cho yêu cái quá cao, điều kiện hiện tại chỉ đủ sống nên nàng mới chủ ý với những thứ , nhưng mà hiện tại hoặc là mang đến cho Hàn Trọng Hoài cảm giác mới mẻ, để cho ý nghĩ tiếp tục sống, hoặc là cho dù cố gắng vẫn vô dụng, nàng chỉ thể bồi Hàn Trọng Hoài c.h.ế.t.
Nói như , nửa tháng nàng sẽ thể sống thoải mái bao nhiêu thì thoải mái bấy nhiêu.
Mua đồ trang sức đơn giản hơn so với chọn xiêm y, đồ trang sức đặt là một đống, mà một đống đồ trang sức lấp lánh, nhiều đến cũng sẽ cảm thấy xí.
Mua sai biệt lắm, Ngọc Đào sờ sờ cái bụng trống rỗng, tống cổ đám thị vệ hỏi thăm xem t.ửu lâu nổi tiếng nhất ở đây là nhà nào.
"Như cảm thấy thú vị?"
Thấy Ngọc Đào dừng , Hàn Trọng Hoài dựa đài, nhướng mày nàng.
"Nô tỳ bộ dáng của đại nhân giống như là thú vị."
Ngọc Đào trả lời, dọc theo đường mặt Hàn Trọng Hoài đều mang theo tươi , giống như là cảm thấy thú vị đối với chuyện nàng .
Hàn Trọng Hoài từ chối cho ý kiến, chỉ cần Ngọc Đào bày chính ở mặt , đều cảm thấy mới lạ, còn nữa, Ngọc Đào hiểu , tuy rằng nàng cả, nhưng giống như là đang đè nén áp lực gì đó, mà thích loại áp lực .
Hắn xem khi lột các loại gạch xiềng, cụ thể nàng sẽ bộ dáng gì.
Trở trong xe ngựa, Hàn Trọng Hoài tự nhiên mà ôm lấy eo nàng, khi thấy tú nương dùng thước siết c.h.ặ.t vòng eo nàng, động tác .
Ngửi mùi hương Ngọc Đào: "Ngày mai nàng định tiếp tục mua?"
"Chuyện ngày mai, vì nhất định hôm nay."
Ngọc Đào cậy ôm , tùy ý lười biếng ở trong n.g.ự.c Hàn Trọng Hoài.
Đến t.ửu lâu, Ngọc Đào chỉ gọi một bàn lớn đồ ăn cho nàng và Hàn Trọng Hoài, mà còn tặng mỗi một bàn trong t.ửu lưu một món chiêu bài của quán.
Tiếng hoan hô trong t.ửu lâu vang lên một mảnh, Hàn Trọng Hoài dựa lan can đang trốn tránh đường phố.
"Có theo chúng ."
"Ừm?"
Ngọc Đào tiến gần cuối xuống, nhưng cái gì cũng .
"Cách thời hạn Thánh thượng quy định chỉ còn nửa tháng, bọn họ theo mới thể đang nghiêm túc điều tra vụ án, là nhận mệnh chờ c.h.ế.t."
Nghe theo dõi là vì chuyện , lúc Ngọc Đào mới thu hồi ánh mắt.
"Vốn dĩ sợ chân mỏi nhừ nên tính toán chạy đến ít chỗ hơn, mua ít vài thứ, nhưng lúc đại nhân cho những quan viên sợ tới mức lợi hại như , nô tỳ vẫn nên hao phí nhiều chút sức lực, tiêu xài vàng bạc nhiều hơn, để cho bọn họ đại nhân đang sống mơ mơ màng màng, để cho bọn họ thả lỏng buông lỏng."
Hàn Trọng Hoài chằm chằm Ngọc Đào, một lát mới thoải mái: "Nàng thật là bụng."
Ngọc Đào thẹn thùng .
Buổi chiều Ngọc Đào cùng Hàn Trọng Hoài đến mấy nơi, mỗi đều là tiêu xài một đống ngân lượng lớn.
Đem danh sách trong lòng mua sạch, cuối cùng Ngọc Đào cũng trở về.
"Đi con đường đó."
Ngọc Đào vén rèm lên, chỉ đường cho thị vệ.
Đến đến nơi hai gặp Triệu Hằng Kiêu, Ngọc Đào cố ý tự xuống xe ngựa mua một xâu kẹo hồ lô, nhưng mà chỉ mấy qua đường nàng nhiều , Triệu Hằng Kiêu cũng xuất hiện.
Hoặc là thật sự ở nơi , hoặc là sợ hãi Hàn Trọng Hoài.
Ngọc Đào ngước mắt lên, cố ý đảo qua các các quán nhiều lầu ở chung quanh, đó dừng ở một tòa nhà hoa lệ cao ba tầng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-44-rang-han-trong-hoai-khe-nhuc-nhich-can-len-tren-mat.html.]
"Thế t.ử, thuộc hạ cảm thấy dường như vị phu nhân chúng ở đây? Nếu nàng , Hàn Trọng Hoài cũng ?"
Thuộc hạ của Triệu Hằng Kiêu cau mày .
Hôm nay Ngọc Đào gây động tĩnh lớn như , ai cũng Hàn Trọng Hoài một sủng tỳ, sủng đến vô pháp vô thiên.
Tuy rằng hiện tại Hàn Trọng Hoài sắp suy tàn, nhưng để cho bọn họ ở kinh thành, chừng sẽ cành đẻ cành con.
Triệu Hằng Kiêu thu hồi ánh mắt như trâm ngọc đầu của Ngọc Đào, vẻ mặt cũng lo lắng: "Nàng chỉ là suy đoán chúng ở chỗ , hơn nữa suy đoán của nàng là vì Hàn Trọng Hoài, mà chỉ là vì chính nàng."
Thuộc hạ rõ lời của chủ t.ử, nghi vấn chủ t.ử.
Triệu Hằng Kiêu tâm tình giải thích: "Thế nhân đều cảm thấy Hàn Trọng Hoài c.h.ế.t thể nghi ngờ, đương nhiên mỹ nhân cũng tự tìm đường lui cho ."
"Vậy khỏi cũng quá bạc tình."
Thuộc hạ cảm thán, nghĩ tới Hàn Trọng Hoài còn c.h.ế.t, nữ nhân bên cạnh bắt đầu trèo tường.
"Chim khôn lựa cành mà đậu."
Triệu Hằng Kiêu cũng cảm thấy bạc tình, ngược cảm thấy mừng rỡ, mà Ngọc Đào phản bội là Hàn Trọng Hoài, tìm nhà tiếp theo là , cho dù bạc tình cũng vẫn .
Ngọc Đào gặp Triệu Hằng Kiêu thì cảm thấy đáng tiếc, nàng cố ý chọn con đường , quả thật chính là hướng về phía .
mà bộ là chạy theo ý nghĩ đổi kim chủ, Triệu Hằng Kiêu cho nàng khẩn trương như , sợ tới mức chạy loạn trong rừng cây, món thù nàng nhớ rõ ràng.
Cảm giác tựa hồ cũng phận phát hiện hành tung, vì nàng liền cố ý mang theo Hàn Trọng Hoài đến nơi , nếu hai bọn họ đối mặt , chừng thể chút tin tức .
Nếu Triệu Hằng Kiêu vấn đề gì lớn, cũng là thể đổi kim chủ.
Nàng cũng cần nghĩ nên thế nào để k*ch th*ch khát vọng sống của Hàn Trọng Hoài.
"Nàng đang tìm ai?"
Ngọc Đào vén rèm xe lên, vấn đề của Hàn Trọng Hoài lập tức ập đến mặt.
Ngọc Đào vô tội c.ắ.n đứt một viên kẹo hồ lô: "Nô tỳ chính là mua kẹo hồ lô, còn thể tìm nào?"
"Trần Hổ nàng gặp qua mấy ở chỗ ."
Xe ngựa bắt đầu di chuyển, Hàn Trọng Hoài vén rèm ngoài cửa sổ.
Bên ngoài đông tấp nập, nếu là ở trong đám đường thì tìm cũng dễ dàng, Hàn Trọng Hoài ngẩng đầu về phía những t.ửu lâu chung quanh.
Ngọc Đào một là nghĩ tới Trần Hổ sẽ đem một chuyện nhỏ nhặt đường cho Hàn Trọng Hoài, hai là nghĩ tới Hàn Trọng Hoài nhạy bén như , cứ như ngẩng đầu mấy t.ửu lâu.
Nàng ở một bên, cũng ngăn cản .
"Ngày đó gặp hai tên đăng đồ t.ử đùa giỡn , hôm nay nếu dẫn đại nhân tới đây, liền đại nhân giúp trút giận, nhưng nghĩ tới đại nhân ở đây, ngay cả xuất hiện bọn họ cũng dám xuất hiện."
Cũng Hàn Trọng Hoài bên ngoài thì cái gì , Ngọc Đào thì thu hồi ánh mắt, đột nhiên tỉ mỉ đ.á.n.h giá nàng một .
Ngọc Đào đến nỗi ngay cả kẹo hồ lô cũng dám ăn từng miếng lớn.
"Đại nhân?"
"Trâm ngọc của nàng từ mà ?"
Trang sức chỗ ở của Ngọc Đào nửa món, nàng giấu là bán, nhưng những trang sức khác đều cất giấu, vì để một cây trâm ngọc.
Không hiểu Hàn Trọng Hoài cây trâm ngọc mắt.
Ngọc Đào còn đang suy tư nên giải thích như thế nào, chỉ thấy Hàn Trọng Hoài đưa tay , Ngọc Đào thấy rõ động tác của , chợt tiếng lạch cạch thanh thúy, theo đó còn tiếng kêu sợ hãi của đường.
Ngọc Đào hậu tri hậu giác sờ sờ đầu, mặt cũng toát cái gì đáng tiếc, dù hôm nay mua nhiều đồ như , Hàn Trọng Hoài đập một cái trâm ngọc tiếng vang, nàng ủng hộ.
Từ trong hộp xe lấy từng bộ diêu trâm, Ngọc Đào lắc lắc đầu, tiếng bảo thạch va chạm phát tiếng vang: "Đại nhân, ngài thấy ?"
Bên trong xe ánh nắng xen , trải qua màn che lọc qua ánh sáng, trở thành màu hồng ôn nhu như nước.
Nữ nhân mặt , mặt phủ ánh sáng, ranh mãnh mà .
Trong lòng cảm giác ngứa ngáy như lông ngỗng gãi qua, Hàn Trọng Hoài cúi đầu hôn lên môi Ngọc Đào.
Nụ hôn hề cảnh báo, Ngọc Đào nếm mùi bạc hà trong miệng Hàn Trọng Hoài, cũng khi dùng xong điểm tâm cố gắng súc miệng vài , sớm hạ quyết tâm hôn nàng.
Hàn Trọng Hoài nếm vị chua chua ngọt ngọt ngào trong miệng Ngọc Đào, đầu lưỡi dây dưa, xem như bổ sung cho việc đêm đó Ngọc Đào cưỡng hôn , khi kêu dừng thì trong lòng trống rỗng.
Chỉ là thời điểm hôn bổ sung, đợi đến khi hôn gần chấm dứt, cái loại trống rỗng ngược tăng gấp bội, tập kích .
Xe ngựa dừng ở cửa trạch viện, Trần Hổ kêu vài tiếng cũng thấy hai , do dự xảy chuyện gì , nên vén rèm lên xem một chút thì thấy hai lượt khỏi xe ngựa, ảo giác , Trần Hổ cảm thấy ánh đèn l.ồ.ng chiếu rọi, môi của hai đều quá đỏ, đỏ giống như sưng lên.
Thời điểm rời khỏi nhà là Ngọc Đào kéo tay Hàn Trọng Hoài, hiện tại trở về là Hàn Trọng Hoài nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngọc Đào, giống như là đang đè nén cảm xúc gì đó.
Đến phòng nhủ, Hàn Trọng Hoài đóng cửa , đè lên Ngọc Đào.
Lại nữa chạm môi khiến cho Ngọc Đào nhíu nhíu mày.
Lúc hôn cảm thấy gì, nhưng dừng một chút hôn, nàng thể ý thức cánh môi của sưng đau.
Cảm giác Hàn Trọng Hoài vẫn còn trầm mê như , trong lúc thở lấy , Ngọc Đào kéo cổ áo : "Đại nhân, ngươi đổi một chỗ khác hôn , nô tỳ đau."
Đôi mắt Ngọc Đào lấp lánh ánh nước, giọng điệu vô cùng đáng thương, là đều chịu nổi bộ dạng nũng như của nàng.
Mà Hàn Trọng Hoài nghiện mùi của Ngọc Đào cảm thấy giống như hắt nước lạnh.
Đó là lý do vì rõ ràng khát vọng càng nhiều, nhưng theo lòng mà chiếm hữu bộ, bởi vì thời điểm khi chính đạt niềm vui vô thượng nàng, nàng thể tùy thời khiến cho rút đồ vật bên trong .
Bờ vai cong duyên dáng lóe lên ánh sáng trong suốt mắt Hàn Trọng Hoài, giống như là thần thịt mê , răng Hàn Trọng Hoài khẽ động, c.ắ.n một miếng ở phía .
Ngọc Đào ăn đau thì hừ một tiếng, cái đầu đen nhánh của Hàn Trọng Hoài, quả thật là .