Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 43: Ta chính là chỉ muốn nàng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngọc Đào nghẹn lời. May mắn Hàn Trọng Hoài ép buộc nàng nhất định gì đó, l**m hôn bên tai nàng một lúc lâu, cuối cùng cũng buông nàng .

Một nữa mặt đất, Ngọc Đào cảm thấy chân mềm nhũn .

"Nàng , giống nàng, sợ c.h.ế.t, thậm chí còn khát vọng c.h.ế.t."

Hàn Trọng Hoài chê Ngọc Đào k*ch th*ch còn đủ, chỉ chỉ đầu, mặt vô cùng thoải mái, "Nếu lưu đày, nàng sẽ bồi theo, nếu c.h.é.m đầu, nàng sẽ tuẫn táng."

Ánh mắt Ngọc Đào dần dần mở to, Hàn Trọng Hoài giống như là dẫn nàng tàu lượn siêu tốc, khi dẫn nàng bay tới một đỉnh núi, nàng tự điều chỉnh tâm tình, chậm rãi trở quỹ đạo bình thường, ngay đó Hàn Trọng Hoài hề cảnh báo mà dẫn nàng xông lên một đỉnh núi khác.

Còn tuẫn táng, cho rằng là hoàng đế , đợi khi c.h.ế.t nàng thể đốt cho mấy đồng tiền giấy lắm , thế nhưng còn sống c.h.ế.t cùng .

Mỗi tâm tình Ngọc Đào đổi lớn, tâm tình Hàn Trọng Hoài sẽ đặc biệt .

Vì dụ như lúc thấy mặt Ngọc Đào tràn đầy phiền lòng thì vui vẻ mà .

"Đại nhân, Trần Hổ cùng Nhạn Tự càng tình cảm sâu đậm với hơn, bọn họ lưu đày theo đại nhân, hoặc là cùng tuẫn táng với đại nhân, so với nô tỳ hầu hạ đại nhân sẽ càng hơn..."

" chỉ nàng."

Hàn Trọng Hoài nhẹ một tiếng, "Trái tim của nàng."

Nụ của thuần túy, nhưng Ngọc Đào càng cảm thấy luống cuống, nó chính là một tên điên, gì là .

Loại chính là điển hình cho việc khác sống , bản chán sống sống, khác d*c v*ng sống, liền đem cùng kéo vách núi.

như nàng cho dù là rơi xuống vách núi, chỉ cần bắt một nhánh cây sắp gãy, cũng sẽ cam lòng buông tay rơi xuống để tan xương nát thịt như .

Vốn tưởng rằng đó ở sơn động chủ động lên là tự nghĩ thông suốt, nghĩ tới phát bệnh nhanh như , còn sống nữa.

Nàng Hàn Trọng Hoài là vì lật một vụ án khi lão quốc công gia còn sống cho nên mới tốn công sức lật đổ một cây đại thụ trong triều đình, chuyện là cố ý tự tìm đường c.h.ế.t, chạy tới xin khác c.h.é.m đầu chứ?

Nhìn tươi mặt Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào suy tư xác suất thể sống sót trong chốc lát, xoay mở cửa, Hàn Trọng Hoài bóng lưng nàng: "Nàng nàng chạy thoát."

"Đương nhiên nô tỳ , nô tỳ chỉ thể sống thêm nửa tháng, sợ đến lúc nô tỳ tuẫn táng cùng đại nhân, tình cảm với đại nhân đủ, nếu lạc đường thì sợ là cách nào tìm đại nhân, cho nên tính toán cùng đại nhân bồi dưỡng thêm chút tình cảm."

Trả lời xong, Ngọc Đào thấy vẻ mặt chờ mong của Hàn Trọng Hoài, nàng khỏi mắng ở trong lòng.

Thấy lười biếng , trong lòng bất bình nên dứt khoát kéo lên, cùng tìm Trần Hổ.

Hàn Trọng Hoài mặc một chiếc áo choàng rộng rãi, bàn tay đang nắm lấy của hai ẩn ẩn ở giữa tay áo, Hàn Trọng Hoài liếc mắt vài , qua bộ dáng vẻ cũng ngại Ngọc Đào vượt quy củ.

"Đại nhân, Ngọc Đào cô nương."

Trần Hổ chắp tay, may mắn là khách khí với Ngọc Đào Khách, xem bộ dáng của chủ t.ử, căn bản cũng oán nàng hầu hạ .

Mở miệng chính là Ngọc Đào: "Đại nhân đuổi khỏi phủ Quốc Công, hiện tại một cũng còn, bạc giữ cũng là tiện nghi cho khác, bằng tiêu xài tất cả."

Trần Hổ nghẹn một tiếng, về phía chủ t.ử, phát hiện chủ t.ử đang chằm chằm Ngọc Đào.

Đôi mắt đen lóe lên ánh sáng hứng thú, dáng vẻ giống như là hài lòng với lời mà Ngọc Đào .

Bởi vì suy nghĩ mà Trần Hồ tự nhéo một cái, nhất định là bởi vì tối qua ngủ ngon cho nên đầu óc đủ tỉnh táo.

Véo xong chính , thấy Ngọc Đào còn chờ trả lời, Trần Hổ nặn tươi : "Ý tứ của Ngọc Đào cô nương?"

"Còn ý gì, ngươi sửa sang sổ sách, xem còn bao nhiêu bạc sổ sách, nửa tháng cùng đại nhân tiêu xài."

Nghe lời của Ngọc Đào giống như là chắc chắn chủ t.ử sống , mồ hôi Trần Hổ tích tụ một tầng, tuy rằng chủ t.ử vẫn an tĩnh nhưng vẫn nhịn mà hỏi chủ t.ử của : "Đại nhân?"

Hàn Trọng Hoài khẽ gật đầu.

Nếu chủ t.ử đồng ý, Trần Hổ lập tức báo cáo sổ sách cho Ngọc Đào.

Lúc khi còn ở Phủ Quốc công, Kỳ Lân viện cũng dùng bất kỳ cái gì của phủ Quốc công, bạc của Kỳ Lân viện đều là chiến lợi phẩm mà Hàn Trọng Hoài thu hoạch ở chiến trường.

Hiện tại ước chừng tay bọn họ cũng mấy vạn lượng bạc.

Nghe con , Ngọc Đào hài lòng gật gật đầu, dắt Hàn Trọng Hoài đổi xiêm y cửa, Ngọc Đào Nhạn Tự đang nhắm mắt theo đuôi: "Ngươi cũng một xiêm y, mặc xiêm y kém nhất của ngươi ."

Nhạn Tự khó hiểu, chủ t.ử một chút, đó Ngọc Đào, còn bộ dáng tránh né tai họa, hiện tại chỉ huy nàng việc: "Vì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-43-ta-chinh-la-chi-muon-nang.html.]

"Bởi vì chất liệu bộ xiêm y của ngươi khác nhiều lắm so với ."

"Ta..."

Ngọc Đào là thông phòng chứ thị, chất liệu xiêm y của hai bọn họ giống thì cái gì kỳ quái.

“Còn mượn một bộ xiêm y cho Đại Hoa, nàng sẽ ngoài cùng chúng ."

Nhạn Tự để ý tới mệnh lệnh của Ngọc Đào, nhưng ví dụ của Trần Hổ ở phía , cho dù cam lòng thì cũng chỉ thể lời về phòng, một xiêm y chất liệu kém.

Làm xong những thứ , Ngọc Đào thấy Chu phu nhân cách vách phái tới truyền lời, trực tiếp kéo Hàn Trọng Hoài cửa.

Mà Hàn Trọng Hoài giống như là một con b.úp bê ngoan ngoãn, Ngọc Đào dắt cái gì, liền ngoan ngoãn mà theo nàng.

Sáng nay bọn Trần Hổ động tĩnh lớn như , mang đồ vật đến, mời đại phu, là chính chủ của trạch viện đến.

Đánh một đoạn thời gian giao tiếp, mặc dù Ngọc Đào cùng quận chúa quen , nhưng Chu phu nhân càng nghi hoặc phận của Ngọc Đào là gì.

Nếu là phu nhân của đại gia, chút keo kiệt, nhưng nếu là nha đầu phận, phong thái nhiều một chút.

Cho nên chủ nhân của trạch viện cách vách đến, Chu phu nhân nghĩ trái nghĩ liền tự tới cửa xem tình huống là gì.

Cửa mở , Chu phu nhân lập tức sững sờ.

Còn tưởng rằng tốn chút công phu, nghĩ tới tới lập tức gặp .

Ngọc Đào vẫn giống như bình thường, chải b.úi tóc mây, đầu cắm ngọc trâm, ăn mặc bình thường, nhưng bởi vì bộ dáng nghiên mỹ nên vẫn vô cùng xinh .

Nam nhân bên cạnh nàng, đầu đội kim quan, ngũ quan tuấn, liền bình thường.

"Chu tỷ tỷ việc gì?"

Chu phu nhân thu hồi ánh mắt bàn tay đang nắm hai , : "Không chuyện gì, ở trong nhà động tĩnh, nghĩ thể là trượng phu của ngươi tới, sợ bên của ngươi đủ nên mới đến xem chỗ nào thể hỗ trợ ."

Chu phu nhân cố ý dùng từ trượng phu, nhưng vẻ mặt của hai mắt vẫn biến hóa gì.

Tuy rằng vẻ mặt Hàn Trọng Hoài lạnh nhạt nhưng để ý đến phản ứng của Ngọc Đào, vốn tưởng rằng ít nhất Ngọc Đào sẽ khẩn trương một chút, nghĩ tới bàn tay đang nắm tay vẫn mềm mại như cũ, một chút ý tứ khẩn trương cũng .

"Chu tỷ tỷ thật ."

"Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi."

Chu phu nhân thường lướt qua Hàn Trọng Hoài một chút, thấy vẫn mở miệng, liền loại cảm giác ở nơi cho khác phiền chán, cùng Ngọc Đào hàn huyên hai câu thì cáo từ.

"Nàng chiếm tiện nghi gì của nàng ?" Hàn Trọng Hoài hối hận vì lúc để cho Trần Hổ chằm chằm động tĩnh ở bên , giống như là bỏ lỡ nhiều chuyện thú vị.

"Ta hỏi thăm chút tin tức ở chỗ nàng , đó mượn vài thứ."

Ngọc Đào nhún nhún vai, Chu phu nhân rời thì lúc Đại Hoa cùng Nhạn Tự cũng đều xong xiêm y đây, Ngọc Đào hỏi Trần Hổ xe ngựa.

Thấy Ngọc Đào thật sự tư thế cửa, Hàn Trọng Hoài xe: "Thật sự ngoài?"

Hắn nghĩ tới một ngày Ngọc Đào lôi kéo chạy loạn khắp nơi.

"Đại nhân, ngay cả thành ngài cũng thể chứ?"

Nghe Ngọc Đào khiêu khích, Hàn Trọng Hoài lên xe ngựa, đó đương nhiên là đến chỗ thoải mái nhất trong xe ngựa, nhưng mới xuống, Ngọc Đào lập tức chen tới, nhét trong n.g.ự.c , nửa đều đặt ở .

Tuy rằng Ngọc Đào một thịt mềm thơm, so với gối ôm còn mềm mại nhẹ nhàng thoải mái hơn, nhưng Ngọc Đào như rõ ràng là coi như gối mềm.

Hàn Trọng Hoài thoáng đẩy một cái, nhưng nàng càng dính c.h.ặ.t hơn, đôi mắt ẩn nước yên tĩnh : "Sau nô tỳ sẽ tuẫn táng, cho nên nhất hiện tại nên đem tình cảm tích lũy nhiều hơn một chút."

"Ta tưởng khi nàng chính sẽ tuẫn táng, sẽ tính toán giường nửa tháng."

Ngọc Đào nắm tay Hàn Trọng Hoài, để tay đặt lên eo nàng, cho vị trí cố định của nàng càng thêm thoải mái.

"Đại nhân sai , nô tỳ là bởi vì việc gì để nên mới lười động, hiện giờ nhiều bạc, đương nhiên là tràn đầy tinh thần."

Đem việc ngày thường hầu hạ gọi là việc gì để , Hàn Trọng Hoài khẽ khịt mũi, Ngọc Đào sợ thấu b.í.m tóc nhỏ của nàng bắt nàng, nhưng nàng cũng thể thấu , bởi vì tò mò mà thể dễ dàng tha thứ cho nhiều chuyện mà nàng .

Xe ngựa một đường tới kinh thành, dừng ở bên ngoài tiệm vải lớn nhất.

Lúc Ngọc Đào đem Hàn Trọng Hoài dắt càng c.h.ặ.t, chính là thanh toán chi phí, ngàn vạn cũng thể để cho cây ATM của nàng chạy .   

 

 

Loading...