Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 42: Ngày ấy nếu ta không... ?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu gia tỉnh ?
Nhạn Tự vui mừng xốc màn che lên, "Nô tỳ hầu hạ thiếu gia lâu như , còn bao giờ thấy thiếu gia bệnh."
Chủ t.ử giường dậy, tuy rằng môi tái nhợt nhưng bộ dáng coi như lấy tinh thần.
"Thiếu gia uống t.h.u.ố.c ?"
Nhạn Tự đưa chén t.h.u.ố.c đến mặt Hàn Trọng Hoài.
Chén t.h.u.ố.c màu nâu là vô cùng đắng, Hàn Trọng Hoài lắc đầu cần.
"Chuyện tới bây giờ thiếu gia càng hảo hảo bảo trọng chính ."
Thấy chủ t.ử uống t.h.u.ố.c, trong mắt Nhạn Tự hàm chứa nước mắt, từ nhỏ nàng hầu hạ ở Kỳ Lân viện, cho dù chủ t.ử đối xử nhẫn tâm với Hồi Thời, nhưng ở trong mắt nàng , chủ t.ử vĩnh viễn là chủ t.ử duy nhất của nàng .
"Không uống là bởi vì chính việc gì."
Hàn Trọng Hoài giật giật cổ, đ.á.n.h giá bài trí trong phòng , thời gian Ngọc Đào ở đây ngắn, nhưng dường như nàng coi nơi là chỗ ở lâu dài.
Trong phòng trừ bỏ một chiếc giường, chỉ thêm một cái bàn và tủ.
Nhìn bất kỳ dấu vết nào, dường như chỉ cần là nơi thể ngủ là .
Mở cửa phòng , rau xanh tươi um tùm trong viện, giống như là do Ngọc Đào chăm sóc, ngược mấy thứ giải thích vì đêm qua Ngọc Đào kiều mị với tiểu nha đầu như .
Miễn là thể cho nàng cơm ăn, mặc kệ là nam nữ, nàng đều thể hào phóng mời lên giường.
"Thiếu gia đang tìm Ngọc Đào ?” Nhạn Tự tức giận với Ngọc Đào, thấy thiếu gia tìm Ngọc Đào khắp nơi, cho dù thiếu gia vui khi nhưng cũng nhịn mà , "Khi chúng đến, căn bản Ngọc Đào hầu hạ bên cạnh thiếu gia, nhất định là do nàng thiếu gia còn là thiếu gia của phủ Quốc công nữa cho nên mới xem thường chủ t.ử."
Khinh chủ chỉ Ngọc Đào, thời điểm bọn họ rời khỏi phủ Quốc công, nhưng hạ nhân lúc dán Kỳ Lân viện cũng đều tránh xa, sợ Hàn Trọng Hoài mang .
Hạ nhân đều hết, ngoại trừ nàng cũng chỉ còn Trần Hổ cùng đám thị vệ.
"Nàng ngốc như ."
Hàn Trọng Hoài khẽ tựa bên cạnh bệ cửa sổ, cả lộ vẻ lười biếng khi khỏi bệnh.
Nhạn Tự thật sự Ngọc Đào hạ cổ gì cho chủ t.ử, lúc khi ở phủ , tuy rằng Ngọc Đào lười biếng hư vinh, nhưng gì cũng lấy lòng chủ t.ử, nhưng hiện tại trực tiếp trốn tránh chỉ vì sợ liên lụy tai họa, cho dù như nhưng chủ t.ử còn giúp nàng chuyện.
Biết hiện tại chủ t.ử chịu nổi k*ch th*ch, Nhạn Tự cố nhịn tiếp tục thêm cái gì nữa, mím môi : "Nô tỳ gọi Ngọc Đào đến?"
"Đợi lát nữa nàng sẽ đến."
Tuy rằng đêm qua nàng nhịn mà toát chán ghét, nhưng cho dù Ngọc Đào tức giận thì đầu óc vẫn thể dùng , cho dù nghèo túng nhưng nếu b*p ch*t thì nàng cũng sẽ vô cùng dễ dàng.
Hàn Trọng Hoài tựa bệ cửa sổ chờ một hồi, quả thật Ngọc Đào liền từ góc chui .
Đêm qua thấy rõ , hiện tại bình minh sáng sủa, đường nét rõ ràng rơi trong mắt .
Người gầy mập, ánh mắt sáng ngời, giống như trải qua những ngày tháng khổ sở.
Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài tỉnh thì cọ cọ một chút mới chạy tới, xem như là ch.ó, khi vứt bỏ một đoạn thời gian, mặc kệ ăn uống cái gì, khi gặp chủ thì cũng sẽ mờ mịt một hồi mới thể bắt đầu chạy cọ chân.
Hơn nữa nàng cũng xem như là một nữ nhân bộ dạng tồi, vẫn thể giả vờ kiều khí một chút.
Ngọc Đào hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an thiếu gia."
Hai một ngoài cửa sổ, một ở trong cửa sổ, Hàn Trọng Hoài đ.á.n.h giá Ngọc Đào một , vẫy vẫy tay với nàng.
Ngọc Đào vẻ mặt hiện tại của , giống như sẽ tức giận đ.á.n.h nữ nhân vì con đường quan thuận, vì liền bước qua ngạch cửa tới bên cạnh .
"Thiếu gia chuyện gì phân phó?"
"Hôm qua dính mưa, đầu óc tính là tỉnh táo."
Hàn Trọng Hoài mới khỏi bệnh, giọng còn mang theo một tia khàn khàn, khi mở miệng, Ngọc Đào giật một lúc mới phản ứng đang cái gì, đây là vì chuyện ngày hôm qua mà biểu đạt áy náy với nàng?
"Vốn dĩ khi rời khỏi phủ Quốc công tính toán tới đây tìm nàng, nhưng vì đến mộ của lão đầu t.ử, khi gặp càng chuyện với nàng."
Lời Hàn Trọng Hoài chính là suy nghĩ lúc của .
Thời điểm tìm chỗ của Ngọc Đào, Ngọc Đào còn ngủ, nàng khéo léo mời tiểu nha đầu lên giường, ở trong mưa chịu ướt một lúc lâu, thấy Ngọc Đào ngủ mới cửa sờ nàng, khi đó chính là ôm tâm tư chọc cho nàng tức giận.
Hai lâu gặp, dù cũng để cho tình cảnh gặp đặc biệt một chút.
Hàn Trọng Hoài những lời , Ngọc Đào xong lập tức sờ đầu , xem xem là bởi vì sốt mà phát tao , đúng như , thế nhưng thể ôn tồn giải thích chuyện với nàng từ đầu đến cuối.
"Thiếu gia đây là cái gì với nô tỳ?""
Ngọc Đào thật cẩn thận hỏi, ngày hôm qua tâm linh yếu ớt nhưng thái độ cũng như bây giờ, hiện tại thì việc gì, sẽ cùng nàng m.ó.c t.i.m móc phổi chứ.
Hàn Trọng Hoài nàng khom lưng, đôi mắt chút mê mang mang theo sợ hãi, tay kéo nàng trong n.g.ự.c.
Đầu đặt ở cổ nàng, Hàn Trọng Hoài nặng nề hít một .
Ngày ngày nàng đều bất giác ở bên cạnh , đột nhiên biến mất một thời gian, phát hiện mùi đào nàng cho phát nghiện.
Lâu ngửi thấy, hút thêm vài ngụm mới thể bù đắp .
Hô hấp nóng rực ngừng đ.á.n.h cổ, Ngọc Đào tự nhiên giật giật vai, nhưng mà cũng chạy mà chỉ an an đùi Hàn Trọng Hoài.
Tuy rằng Hàn Trọng Hoài hút nàng như sẽ kh*** c*m gì, nhưng ở chỗ bất động, so với việc thì hơn.
Hàn Trọng Hoài hút đủ cũng buông tay, tay ôm Ngọc Đào, cả lười biếng tựa vai nàng, lúc biểu tình tản mạn của hai cùng xuất hiện.
Ngọc Đào mơ màng sắp ngủ, cổ ướt đẫm, giật tỉnh táo.
Nhìn đầu lưỡi Hàn Trọng Hoài còn thu hồi, Ngọc Đào định lười biếng trở về nguyên trạng để tùy tiện l**m, chợt mở miệng : "Ta còn quan hệ với Phủ Quốc công."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-42-ngay-ay-neu-ta-khong.html.]
Chuyện đêm qua Hàn Trọng Hoài qua, hơn nữa mấy ngày nay nàng cũng tin tức, Hàn Trọng Hoài đây là trục xuất khỏi Hàn gia, còn là thiếu gia của phủ Quốc công nữa.
Nếu thiếu gia, hình như nàng thể xưng hô là thiếu gia nữa.
Ngọc Đào coi lời của Hàn Trọng Hoài như một lời nhắc nhở, theo lời đổi xưng hô: "Đại nhân nén bi thương."
Hàn Trọng Hoài chằm chằm Ngọc Đào, chằm chằm một lúc lâu đột nhiên : "Thật là nén đến bi thương."
Nhìn vẻ mặt lười biếng Ngọc Đào, chân Hàn Trọng Hoài giật giật, ý đồ cho nàng tỉnh táo: "Trên huyết mạch của Hàn gia, sở dĩ lão quốc công gia chán ghét , cho khỏi Quốc công phủ, là bởi vì Hàn Phong Lâm cha ruột ."
"Đại nhân cần lo lắng, đại nhân tài mạo như , nếu nhân, nhiều sẽ nguyện ý đến gần."
"Cho nên nàng nguyện ý đến gần?"
Biết rõ Ngọc Đào hiểu nhưng sợ trêu chọc đến phiền toái gì đó nên mới cố ý giả ngu, Hàn Trọng Hoài tiếp lời của nàng, chằm chằm nàng.
Tất nhiên là .
Nàng căn bản nghĩ tới ngay cả chuyện lớn như mà Hàn Trọng Hoài cũng thể tùy tiện cho nàng , nếu Hàn Trọng Hoài con cháu của Hàn gia thì là của nhà nào?
Lại tiếp quốc công gia lấy cái tên Phong Lâm cảm thấy lấy sai .
Hàn Phong Lâm, cái tên liền cảm thấy xanh thành đại dương.
"Lời của đại nhân là cưới ?"
Thiếp là nạp, thê mới là cưới.
Ngọc Đào đối mặt với ánh mắt của Hàn Trọng Hoài, mờ mịt mang theo chờ mong.
Ánh mắt như ưng của Hàn Trọng Hoài dừng hồi lâu mặt Ngọc Đào: "Nàng cưới nàng?"
Ngữ điệu nhẹ nặng, hiện tại đang cảm xúc gì.
"Nô tỳ mơ cũng nghĩ."
Ngọc Đào chớp chớp mắt, thể một câu liền coi như chính thê, đương nhiên so với thông phòng thì hơn.
"Cho dù tiền đồ của , nửa tháng Thánh thượng giáng tội, đem gia quyến của đ.á.n.h Tư Giáo phường?"
À...
"Vậy đại nhân vẫn là đừng cưới." Ngọc Đào lắc đầu, "Nô tỳ thông phòng chính là chỉ hầu hạ một , nếu phu nhân ngược hầu hạ một đống , nô tỳ chịu thiệt."
Đột nhiên Hàn Trọng Hoài đưa tay nắm lấy mặt Ngọc Đào, ánh mắt Ngọc Đào tay ép thành một khe hở, nhưng xuyên thấu qua khe nhỏ cũng thể tâm tình của Hàn Trọng Hoài .
Hơn nữa tâm tình là do câu của nàng.
Người thật đúng là kỳ quái, khác đều thích hư tình giả ý, giả bộ ngụy trang cung kính lương thiện, thì ngược hết tới khác thích những lời khó .
"Nếu nàng theo Hàn Trọng Giác hoặc là Hàn Trọng Thời, cũng chỉ cần hầu hạ một bọn họ."
"Mắt duyên của nô tỳ cảm thấy bọn họ bằng đại nhân, đầu tiên nô tỳ thấy đại nhân, liền cảm thấy hầu hạ đại nhân."
Tuy rằng Hàn Trọng Hoài cân nhắc rõ ràng, đối với nàng cũng ngại thành thật một chút, nhưng những lời mấu chốt như , lúc nên ngụy trang thì vẫn ngụy trang.
"Mắt duyên? Lần đầu tiên và thứ hai nàng thấy đều bỏ chạy."
Hàn Trọng Hoài để cho Ngọc Đào lên, tay đặt nàng chơi đùa túi thêu bên hông nàng, khóe miệng như .
"Khi đó nghĩ đến chuyện thông phòng cho ai, về thứ ba nô tỳ gặp đại nhân liền rời mắt ."
Ngọc Đào tựa cổ Hàn Trọng Hoài, để cho thấy biểu tình thành khẩn của nàng.
Hai , khóe miệng Hàn Trọng Hoài nở nụ mở rộng, giống như mèo canh giữ trong cửa động hồi lâu, cuối cùng cũng thấy chuột ngoài.
Dự cảm lành quanh quẩn trong đầu Ngọc Đào, chợt Hàn Trọng Hoài : "Mặc dù ít khi đến Phúc Hoa viện, nhưng chúng mới gặp mặt một hai ."
Trên lưng Ngọc Đào thấm mồ hôi: " đó là đầu tiên nô tỳ đơn độc gặp đại nhân..."
"Nói nhiều sai nhiều." Tay Hàn Trọng Hoài từ đùa với túi thêu bên hông nàng, xuyên qua mái tóc của nàng, thỉnh thoảng ngón tay chạm cổ trơn bóng như ngọc của nàng, "Nếu là khi chân hỏng, nàng cảm thấy với bản tính của nàng, thể tìm cách lấy lòng ?"
Dựa theo tính cách của nguyên chủ... Thật đúng là sẽ.
Ngọc Đào một chút ký ức của nguyên chủ, nhưng đều là những chuyện quan trong, ví dụ như nguyên chủ sinh như thế nào, bán đến phủ Quốc công, ngày thường đều công việc gì.
về việc lấy lòng Hàn Trọng Hoài , nàng thật sự .
Hàn Trọng Hoài chậm rãi kề sát lỗ tai nàng, giọng khàn khàn cho mồ hôi lưng nàng chảy ngừng.
Lúc đuổi g.i.ế.c cũng cho nàng cảm thấy khủng hoảng như bây giờ.
Nàng luôn cảm thấy Hàn Trọng Hoài vẫn luôn tr*n tr** ở mắt nàng, cho dù đôi khi nàng đoán suy nghĩ của , thậm chí khi chính mở miệng, nàng mới là của Hàn gia.
Bởi vì là nhân vật trong sách, nàng chỉ cần ngoi đầu càng lợi hại thì càng phản diện, khả năng trở thành đá kê chân của nam chủ càng lớn.
bây giờ mặt một như , bí mật của nàng lột như .
Ngọc Đào sợ hãi một hồi, nhưng dù tính thích ứng của nàng , chợt yên , tuy rằng bí mật Hàn Trọng Hoài kh*ng b*, nhưng bộ dáng hiện tại của Hàn Trọng Hoài, cũng giống như gì với nàng.
Cảm giác đùi từ căng thẳng đến thả lỏng, tay Hàn Trọng Hoài thò trong vạt áo nàng, sờ mồ hôi dính nhớp lưng nàng.
Ngón tay mang theo vết chai mỏng lướt qua da thịt, ngại mà lau mồ hôi Ngọc Đào: "Nàng xem nàng đổ mồ hôi đầy lưng."
Lau sạch mồ hôi, Hàn Trọng Hoài tựa vai Ngọc Đào, khẽ hôn lỗ tai nàng: "Ngày đó chẳng qua là cái ."
Hắn "ngày đó", nàng tự nhiên là cái đêm khi nàng đuổi khỏi phủ .
Nàng cởi xiêm y quá dễ dàng, cho nên so với nội dung bên xiêm y, càng tìm hiểu tâm tư của nàng, lột từng tầng từng tầng để xem xem là cái dạng gì.
Miệng của Ngọc Đào động đậy vài , nên cái gì, hơn nữa cảm giác nếu lúc cái gì thì cũng đúng, nếu nàng thừa nhận nguyên chủ, nàng là yêu ma quỷ quái gì, nhưng c.ắ.n c.h.ế.t chính là nguyên chủ, rõ ràng là Hàn Trọng Hoài .