Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 41: Để cho ngươi nếm thử tay nghề của ta

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nhìn Hàn Trọng Hoài giường, mặc dù Ngọc Đào tức giận nhưng cũng can đảm đẩy xuống đất.

Hơn nữa giường cũng bẩn, đẩy xuống đất thì ích lợi gì, còn là lãng phí sức lực của nàng .

mà để cho nàng nhận mệnh rửa sạch cho thì cũng khả năng, khoác thêm xiêm y, Ngọc Đào mở cửa thò đầu thăm dò kêu một tiếng: "Trần thị vệ."

"Ngọc Đào cô nương."

Quả thât Trần Hổ đến cùng với Hàn Trọng Hoài, giọng từ xa đến gần, trong chốc lát đến cửa, Trần Hổ khô ráo hơn một chút, cũng là tự cầm ô mà che cho Hàn Trọng Hoài , nếu thật sự là như thì .

Phía Trần Hổ là Đại Hoa đang theo, cả tràn đầy đề phòng.

Thấy Ngọc Đào, Đại Hoa khẩn trương kêu "Phu nhân."

Cả giống như là Trần Hổ hoảng sợ.

"Nước chuẩn xong, bây giờ đại nhân như thế nào?"

Trần Hổ trạng thái của chủ t.ử thể lập tức ngủ , lúc thấy Ngọc Đào thì cũng khiến cho cảm thấy kỳ quái.

Chỉ là hỏi một lát cũng nhận Ngọc Đào đáp .

Ngọc Đào ít bạc, thời gian cũng tiền để đèn l.ồ.ng, Trần Hổ chỉ thể phân biệt vẻ mặt của Ngọc Đào qua ánh nến yếu ớt.

Ngày thường ánh mắt như thu thủy lạnh lẽo, lúc giống như là một tội nhân gì đó.

Trần Hổ chút chần chờ hoài nghi lầm, do dự một chút: "Ngọc Đào cô nương?"

Ngọc Đào nghiêng : "Thiếu gia ở trong phòng."

Nói xong, nàng đến bên cạnh Đại Hoa, sờ sờ giọt mưa nhỏ dính mặt nàng , "Trần thị vệ tuổi nhỏ, cũng là nam nhân hạ lưu gì, dù cũng nên nam nữ khác biệt ."

Ngữ điệu của Ngọc Đào nhẹ, Đại Hoa còn hiểu lời ý gì thì Ngọc Đào dắt .

Trần Hổ chần chờ một chút mới hiểu , sắc mặt đỏ lên, Ngọc Đào đang chỉ trích cái gì đối với cô nương nhà quê , chợt nghĩ , cho dù gọi nha đầu dậy chuẩn nước nóng, nhưng một tiểu nha đầu mà thôi, phòng để đ.á.n.h thức khác thì , cũng khuê phòng của tiểu thư gì đó, thời điểm Ngọc Đào còn ở Kỳ Lân viện, mỗi ngày còn đóng cửa sổ khi ngủ .

Hơn nữa là hạ nhân đều tùy thời để chuẩn hầu hạ chủ t.ử , căn bản xông phòng của nha đầu , ngược buổi tối nha đầu xổm trong viện, suýt nữa cho hoảng sợ.

Đi tới một sương phòng cách khá xa, trong phòng quét dọn qua, còn mở cửa sổ để thông gió, một chút mùi hôi cũng , lấy một bộ chăn đệm trải thể ngủ.

Ngọc Đào đẩy cửa thì vô cùng cảm kích vì bình thường Đại Hoa chăm chỉ, ngay cả chỗ ở cũng nàng quét dọn sạch sẽ.

Nếu là dựa sự lười biếng của nàng, phòng của nàng Hàn Trọng Hoài chiếm mất, sợ là hơn nửa đêm nàng cũng chỗ để ngủ.

Đối với phương diện việc Đại Hoa đặc biệt thông minh, cần Ngọc Đào chuyện nàng phòng tạp vật cầm chăn đệm đến, một bên trải giường, một bên tò mò hỏi chuyện , nàng ở chung với Ngọc Đào nhiều ngày như , cho tới bây giờ từng thấy Ngọc Đào đên mặt, nàng hung dữ giống như là biến thành một khác: "Phu nhân, những lời ngươi với ý gì?"

Nghe vẻ như quan hệ với nàng , nhưng nàng nghĩ mãi cũng là quan hệ gì.

"Thời điểm tới ngươi đang cái gì?"

"Ta ngủ nên chạy đến trong viện xem cây giống." Đại Hoa thật, thời điểm nàng ngủ chỉ nghĩ đến chuyện Ngọc Đào mời nàng cùng ngủ giường mềm, nghĩ đến chủ t.ử như , nhất định nàng thật bổn phận của , vì ngủ thì liền dậy xem xem cây giống ngập nước .

"Lời với cũng ý tứ gì, chỉ là buổi tối đừng quấy rầy chúng nghỉ ngơi."

Lúc Ngọc Đào thấy chân Đại Hoa còn dính bùn, đại khái cũng đoán lúc đó nàng ngủ, mặc dù ngủ nhưng khi Đại Hoa Trần Hổ sai khiến việc thì nàng vẫn đau lòng, tiền công nàng cho Đại Hoa là tiền da thịt của nàng, mỗi đồng tiền đều dính m.á.u cùng nước mắt, Trần Hổ tư cách gì mà sai .

Hơn nữa nếu như nổi giận, nàng thể dẫn theo Đại Hoa rời , để cho tự thu dọn cục diện.

"À." Đại Hoa lên tiếng, phu nhân ý gì, nhất định là ý gì, "Phu nhân , gọi là đại nhân, là lão gia ?"

Đại Hoa tò mò hỏi, ngày đầu tiên nàng đáp ứng Ngọc Đào, với bất luận kẻ nào rằng Ngọc Đào ở một trong trạch viện .

cho dù nàng thì ít vẫn đang suy đoán, nếu Ngọc Đào là quả phụ tiền, chính là ngoại thất quan lớn nuôi dưỡng, dù cũng là nữ nhân đắn gì.

Bởi vì những lời đồn đại , nàng còn chuẩn mấy cây gậy ở bên cạnh cửa, thầm nghĩ nếu như nhàn rỗi tới cửa, sẽ để cho bọn họ đều gãy chân.

"Ta cùng tính là một đôi, bọn họ ở đây thì ngươi liền gọi là Ngọc Đào tỷ, ngươi nhớ kỹ ngươi nhận tiền công của bọn họ, nếu bọn họ sai ngươi việc, ngươi thể trốn thì trốn."

Hàn Trọng Hoài đột nhiên tới cửa, đối với Ngọc Đào mà là một chuyện , hơn nữa xem bộ dáng , lẽ Hàn Trọng Hoài đuổi ngoài.

Theo như lời , thể quên trạch viện , một tòa trạch viện cũng tốn ít bạc.

"Làm thể gọi phu nhân là tỷ tỷ, bọn họ là ?"

"Nói cũng tính là , nhưng cũng gì." Chỗ là của Hàn Trọng Hoài, tuy rằng nàng Hàn Trọng Hoài quên nàng, quên căn nhà , nhưng Hàn Trọng Hoài là chủ nhân nên khi tới cửa cũng gì đáng trách, liên quan gì đến hai chữ .

"Ngươi lên ngủ với , sợ Trần Hổ sai ngươi."

Ngọc Đào xốc chăn lên, Đại Hoa lưu loát cởi xiêm y leo lên giường, đột nhiên hơn nửa đêm trong nhà thêm hai , một nha đầu nông thôn như nàng cũng đều sợ hãi, phu nhân hẳn là càng sợ hãi hơn.

“Vậy chúng thể đ.á.n.h đuổi họ ? Trời sáng, chúng thể tìm Chu phu nhân giúp đỡ."

Ngọc Đào sợ nếu thì Đại Hoa sẽ che giấu thái độ, chọc giận đám Hàn Trọng Hoài, vì vỗ vỗ trán của nàng : "Nói thật với ngươi, bọn họ là chủ nhân của trạch viện , chỉ là trông coi nơi đây, bọn họ đến, nếu là đuổi , sẽ tiếp tục ở đây... Đại Hoa, sẽ tiếp tục trả tiền công cho ngươi, ngươi ngàn vạn vứt bỏ ."

Đại Hoa ôm trong lòng, mùi hương cùng mềm mại đ.á.n.h úp , Đại Hoa một loại cảm giác thẹn thùng: "Ta sẽ vứt bỏ phu nhân, nếu là cha nương đồng ý, thể vẫn luôn việc cho phu nhân, cần thu tiền công chỉ cần cơm ăn là ..."

"Cái cũng !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-41-de-cho-nguoi-nem-thu-tay-nghe-cua-ta.html.]

Vẻ mặt của Ngọc Đào nghiêm túc, tuy rằng nàng lười biếng, nhưng công, rõ nhân dân lao động vất vả, vì sẽ áp bức cùng giai cấp với .

"Ngươi bỏ sức lao động của , nên thu bao nhiêu thì thu bấy nhiêu, Đại Hoa ngươi nhớ rõ, nếu dùng mấy câu để cho ngươi việc công cho , cho dù mặt ngươi mắng , nhưng trong lòng cũng hung hăng phỉ nhổ."

Đại Hoa ngây thơ gật gật đầu.

"Lời hoa mỹ đến cũng thể cho ngươi lợi ích, nỗ lực của ngươi chính là đang thành mộng tưởng của , cho dù lập gia đình nhưng cũng đừng hy sinh chính để thành cho khác..."

Giống như chuyện hôm nay của Hàn Trọng Hoài, rõ ràng là Hàn Trọng Hoài k*ch th*ch cho nên mới đến giường của nàng, quấy rầy nàng.

tâm tình của uể oải thì liên quan cái rắm gì đến nàng, cho dù trạch viện là của , nhưng nếu thì cũng nên tháo giày cởi xiêm y, yên tĩnh sạch sẽ ở một bên.

Thay vì đ.á.n.h thức nàng dậy, bằng hãy để cho nàng bồi đắm chìm trong cảm xúc của .

Ngọc Đào ở trong sương phòng triển khai hoạt động phổ cập khoa học về nguyên tắc cho Đại Hoa, Trần Hổ vô cùng bất đắc dĩ mà đống hỗn độn giường.

Hàn Trọng Hoài lâm ngủ say, thật lúc Trần Hổ cũng Hàn Trọng Hoài , tìm khắp nơi nhưng vẫn thấy , đó nghĩ đến thể Hàn Trọng Hoài đến chỗ của Ngọc Đào , vì canh đến tận trời tối, cuối cùng cũng thấy .

Ngọc Đào mang theo nha đầu rời , Trần Hổ chỉ thể tự thu thập cục diện rối rắm , cũng thể để cho chủ t.ử cứ như giường ngủ một đêm.

Chỉ là lúc tìm chăn đệm để thế gặp khó khăn, tòa nhà cũng Kỳ Lân viện, căn bản cất giữ cái gì, một nha như Ngọc Đào cũng khả năng đặt hơn mười cái chăn, cho nên trong nhà kho chỉ còn một bộ chăn mỏng.

Về phần gọi Ngọc Đào tới đây, nhớ tới ánh mắt lạnh lẽo khi rời của nàng, Trần Hổ nghĩ tới việc gọi .

Luôn cảm thấy gọi thì cũng là chính khó xử.

Xiêm y để , thiếu đệm trải, may mắn ngày thường Ngọc Đào thích gật gù giường nên tìm một cái chăn mềm lớn ở trong phòng.

Trần Hổ trải chăn mềm giường, một chút thì thấy quen mắt, lúc mới nghĩ đến chăn đưa cho Ngọc Đào, lúc đó là do Ngọc Đào tùy ý chỉ cửa hàng bên đường bảo mua.

May mắn là mua thứ , bằng chủ t.ử của sẽ tr*n tr**ng. tr*n tr**ng mà giường.

Xử lý xong tất cả, Trần Hổ sờ sờ cái đầu nóng lên của chủ t.ử, cũng nghỉ ngơi mà tìm đồ.

Thời điểm đến sương phòng, bên trong phòng cũng tắt nến.

Trần Hổ ngủ , chỉ thể : "Mong Ngọc Đào cô nương chiếu cố đại nhân, phát tín hiệu, sẽ thị vệ chạy tới nơi , hiện tại lấy đồ đại nhân cần, sẽ nhanh ch.óng trở về."

Hắn xong, trong phòng truyền đến tiếng gõ tường, giống như là đang đáp lời .

Trần Hổ yên tâm rời , Ngọc Đào ngủ một giấc an đến hừng đông.

Mưa dừng nửa đêm, đến giờ mẹo ánh nắng len lỏi trong phòng.

So với Ngọc Đào, Đại hoa còn tỉnh sớm hơn một chút, tỉnh xem rau giống, Ngọc Đào mặc xiêm y xong thì khỏi phòng, nàng đem chỗ nước đọng trong sân xả hết .

Đối với việc Ngọc Đào vô cùng hài lòng, buổi tối nàng dạy Đại Hoa là cho Đại Hoa hiểu , lao động đổi lấy thù lao xứng đáng, chứ biến Đại Hoa thành một kẻ lười biếng giống như nàng.

Trên đời , cần cù thể hưởng thụ niềm vui mà lao động mang , so với chỉ ăn như nàng, chắc chắn là tương lai hơn.

Ngọc Đào dậy đổi chỗ giấu tiền, đó nhàn rỗi việc gì nên phòng bếp.

Bởi vì tỉnh dậy sớm nên hiếm khi thấy Đại Hoa vẫn chuẩn xong điểm tâm cho nàng.

Đại Hoa đang vội vàng nhón củi, thấy Ngọc Đào đến thì ngạc nhiên: "Hôm nay phu nhân dậy thật sớm."

Ngày thường gà kêu mệt mỏi l.ồ.ng cũng thấy Ngọc Đào ngủ dậy.

"Ngủ nên liền dậy."

Tuy rằng đừng để chuyện xảy hôm qua ảnh hưởng đến tâm tình hiện tại, nhưng nàng vẫn thể tránh khỏi việc ảnh hưởng, đương nhiên cũng thể là do hôm qua nàng ngủ quá nhiều, bởi vì Hàn Trọng Hoài xuất hiện nên mới thể ngủ .

Duỗi duỗi thắt lưng, Ngọc Đào : "Nếu tỉnh, sẽ để cho ngươi nếm thử tay nghề của ."

Buổi tối ôm ấp ngủ chung, buổi sáng rửa tay đồ ăn sáng, đối tượng là Đại Hoa, đột nhiên Ngọc Đào cảm thấy tiềm năng hiền thê lương mẫu.

Ngọc Đào lấy bột nhào lên, nàng học một thời gian với La thẩm, phần lớn sợi mỳ đơn giản nàng đều , hơn nữa nàng chút nền tảng mỹ thuật, màu sắc cùng hình dáng của điểm tâm vô cùng tinh xảo, món ăn , hương vị miệng cũng thể tăng lên một phần.

Làm bánh bao nhân nấm hương, còn canh hoành thánh.

Đại Hoa sợ hãi liên tục, đồ ăn miệng, càng cảm thấy phu nhân đúng thật là một , đồ ăn ngon như , thế nhưng ngày thường còn thể ăn thứ mà nàng .

Hai chia ăn xong đồ ăn sáng, thu dọn phòng bếp, lúc Trần Hổ mang theo trở về.

Lần cầm mấy cái rương, ngay cả Nhạn Tự cũng theo bên cạnh .

"Về đại nhân còn quan hệ với phủ Quốc công, tạm thời chút đồ đạc của Kỳ Lân Viện còn đang ở trong thành, đại nhân xác định sẽ ở chỗ , nên sẽ từ từ mang đến."

Trần Hổ cũng giải thích những thứ với Ngọc Đào, nhưng thấy nàng thì như thế nào mà lời liền như nước chảy từ trong miệng.

Ngọc Đào khẽ đáp một tiếng, cũng thêm bất kỳ cái gì mà mang theo Đại Hoa nơi khác, kiên quyết tham dự quá trình bọn họ thu dọn đồ đạc.

*

Thời điểm Hàn Trọng Hoài tỉnh , đầu óc nặng nề, màn che rủ xuống khiến cho thể ảnh đang bận rộn bên ngoài giường: "Ai?"

Tuy rằng mũi nghẹt ngửi mùi vị, nhưng thể dậy sớm như , bàn tay vặn khăn tay gọn gàng như , tất nhiên là Ngọc Đào.  

 

 

Loading...