Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 40: Vào đi, chăn của ta đã ấm…. 

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cùng lúc đó ở phủ Quốc Công.

Từ khi chứng cứ Hàn Trọng Hoài trình lên Thánh thượng chứng minh là chứng cứ giả. Sau cơn giận dữ của Thánh Thượng, tình cảnh của phủ Quốc Công là một mảnh sầu muộn bi t.h.ả.m.

Có tin đồn quốc công gia đem Hàn Trọng Hoài đuổi khỏi gia phả, hạ nhân trong phủ cũng bắt đầu nhiều chuyện hơn, chằm chằm xem khi nào thì trong Kỳ Lân viện đuổi , nếu thì nơi sẽ để cho ai ở.

"Ngươi đúng là vận khí , may mắn đuổi khỏi Kỳ Lân viện, bằng sẽ đuổi khỏi phủ ."

Nhóm nha đầu thảo luận thấy Hồi Thời trầm mặc , khuỷu tay chạm chạm nàng : "Biểu tình của ngươi là cho ai xem, chẳng lẽ ngươi còn trở về Kỳ Lân viện?"

Hồi Thời cũng trong lòng nghĩ cái gì, Trần Hổ đuổi nàng , đương nhiên nàng rời khỏi Hàn Trọng Hoài, thật vất vả mới đuổi Ngọc Đào, cuối cùng cũng thể để cho chủ t.ử khác, nhưng Trần Hổ là chủ t.ử hạ lệnh đuổi nàng .

Vốn dĩ Trần Hổ cho nàng bạc và khế ước bán , nàng thể ngoài sống qua ngày, nhưng cho dù như thế nào thì nàng cũng , nàng tình nguyện đụng đầu c.h.ế.t cũng rời khỏi phủ Quốc công, vì Trần Hổ liền đem nàng đưa đến chỗ của Đại phu nhân.

Chuyện cho nàng khỏi nghĩ, Hàn Trọng Hoài nàng Đại phu nhân việc , cho nên mới đuổi nàng khỏi Kỳ Lân viện.

Nếu là bởi vì Đại phu nhân, thật sự là oan uổng cho nàng , nàng cũng đem bất kỳ tình huống nào của tiết lộ cho Đại phu nhân , chỉ là tiết lộ hành tung, thể cho nữ nhân mà đại phu nhân an bài thể gặp .

Nàng nghĩ Hàn Trọng Hoài từng gặp qua mấy nữ nhân xinh cho nên mới tình cảm đặc biệt với Ngọc Đào, nếu ánh mắt những nữ nhân khác hấp dẫn, đó nàng với chuyện đều là âm mưu của đại phu nhân, như thể để cho thấu tất cả, xinh chỉ là vẻ bề ngoài, tâm địa mới là quan trọng nhất.

Ai ngờ sự tình phát triển thành như , là nàng đ.á.n.h giá quá cao vị trí của trong lòng Hàn Trọng Hoài.

Nàng cho rằng tình cảm của bọn họ giống bình thường, nhưng thực tế đuổi nàng , ngay cả gặp cũng gặp nàng một nữa.

"May mắn đuổi ngoài, bằng sẽ cùng gặp tai ương."

Hồi Thời tiếp lời, mấy ngày nay nàng vẫn luôn nghĩ xem nên thế nào mới thể trở về Kỳ Lân viện, vặn hiện tại cũng cần suy nghĩ nữa, Hàn Trọng Hoài sủng ái nhưng còn thể lấy bổng lộc của võ quan, hiện giờ xảy chuyện, ngay cả Thánh thượng cũng chán ghét , một khi cách chức, sẽ trở thành thứ dân chỉ hai bàn tay trắng.

Mặc dù hận chính động tâm, nhưng ít nhất hiện giờ liên lụy là vạn hạnh.

"Hiện tại ngươi tính toán như thế nào?Ta lúc ngươi còn chủ ý trở về Kỳ Lân viện, hiện tại chủ ý còn, ngươi sẽ cứ nửa vời ở tại đây."

Người nhắc tới, nụ mặt Hồi Thời liền trở nên hổ.

Nàng đưa đến đại phòng, Đại phu nhân gì với nàng nhưng cũng an bài nàng chuyện gì, hiện giờ nàng suy nghĩ thấu đáo nên sẽ đến chỗ của Đại phu nhân quy phục, tiếp theo xem Đại phu nhân nguyện ý dùng nàng .

Nghĩ đến Đại phu nhân, trong lòng Hồi Thời vài phần lo sợ, ít ngày nữa Hàn Trọng Hoài sẽ đuổi khỏi phủ Quốc Công, nếu như nàng sẽ giá trị lợi dụng đối với Đại phu nhân, Đại phu nhân còn thể tiếp nhận sự đầu hàng của nàng ?

Nha đầu đang chuyện sắc mặt của Hồi Thời, đại khái nàng đang lo lắng cái gì, như vô tình mà : "Vì ngươi cầu nhị thiếu gia?"   -

Nhị thiếu gia?

Hồi Thời Lúc cau mày, nàng cảm thấy đang trêu đùa nàng, phủ Quốc công ai mà Nhị thiếu gia chán ghét Tứ thiếu gia nhất, lúc nàng hầu hạ ở bên cạnh Hàn Trọng Hoài, cũng mới gặp qua một Nhị thiếu gia nh.ụ.c m.ạ Hàn Trọng Hoài.

Lần thiếu chút nữa Hàn Trọng Hoài mất mạng ở chùa, lẽ cũng là b.út tích an bào của nhị thiếu gia.

"Ngươi cảm thấy đang hại ngươi ? Ta cũng cái bản lĩnh , là vì ngươi mà suy nghĩ, ngươi ngẫm xem ngươi là nha đầu của Tứ thiếu gia, hiện giờ ba ba bên cạnh Nhị thiếu gia mà hầu hạ, đây là chim lựa cành mà đậu , chọn đúng chủ t.ử, giúp Nhị thiếu gia tăng thêm mặt mũi, ngươi càng nhiều, Nhị thiếu gia sẽ càng cao hứng, chỗ của ngươi cũng càng nhiều ."

Nha đầu đang chuyện nháy mắt với nàng , nha đầu bên cạnh đang cùng chuyện thì nhao nhao gật đầu: " cũng là đạo lý , Nhị thiếu gia là thiếu gia đích xuất, hơn bao nhiêu so với Tứ thiếu gia."

"Nếu ngươi theo , coi như là đ.á.n.h mặt chủ t.ử cũ của ngươi."

Nghe bọn họ xong, rõ ràng mặt Hồi Thời vài phần ý động, đợi đến khi ngoài, mấy nha đầu nháy mắt với nha đầu mở lời đầu tiên.

"Hồng Mai tỷ, tỷ đối xử với nàng như , việc như cho nàng ."

Hai chữ "chuyện " thêm trọng âm, ai cũng đều cái "chuyện " cũng thật sự là chuyện gì.

Mấy nha đầu hầu hạ ở đại phòng, ai mà Nhị thiếu gia thích nhất chính là nha đầu xinh , ban đầu Hồi Thời thể lấy một chút chỗ ở chỗ Nhị thiếu gia, nhưng mới mẻ qua , nàng cũng sẽ khác gì những nha đầu khác Nhị thiếu gia đụng qua.

Chỉ sợ cuộc sống so với bọn họ còn kém hơn một chút, bởi vì Hồi Thời đủ , hơn nữa còn là nha đầu hầu hạ bên cạnh Hàn Trọng Hoài.

Hồng Mai nhạt: "Ngày nào nàng cũng cao ngạo khó chịu, thể cho chủ t.ử cũ mất mặt thì cao hứng như , thể thấy cũng là loại nha đầu gì, nếu nàng sống quá , sẽ để cho những nha đầu như chúng chịu thiệt ."

Hồng Mai mở miệng, chủ yếu vẫn là vì Hàn đại phu nhân mà phân ưu, tuy rằng Hồi Thời là nha đầu hầu hạ Hàn Trọng Hoài, nhưng gì cũng là do lão quốc công gia lựa chọn, nếu nàng an bài thì khó tránh khỏi lưu miệng lưỡi, nhưng nếu là Hồi Thời tự xông lên mặt Nhị thiếu gia thì giống.

Bọn họ chỉ mới đưa chủ ý, nhưng đến hai ngày trong phủ liền truyền tin tức Nhị thiếu gia ngủ với nha đầu bên Tứ thiếu gia, Trần Hổ tin tức thì một lúc lâu vẫn ngậm miệng , trong thời gian vẫn luôn Nhạn Tự năn nỉ cầu tình cho Hồi Thời, cũng nghĩ xem nên mở miệng với chủ t.ử như thế nào, ai ngờ Hồi Thời chủ động tìm Nhị thiếu gia.

"Đại nhân..."

Hắn đều kinh ngạc thành như , chỉ sợ đại nhân càng thêm lạnh lòng.

"Chỉ là chuyện bình thường, cũng vứt bỏ nàng, nàng tìm tương lai hơn cho cũng là chuyện đương nhiên."

Nói xong giữa mày Hàn Trọng Hoài nhăn , nếu như Ngọc Đào cũng cho rằng vứt bỏ nàng, đó chạy về phía khác ôm ôm ấp ấp thì nên như thế nào?

Nhớ tới dáng vẻ run rẩy của Ngọc Đào, tự nhiên là đem nọ g**t ch*t, đem Ngọc Đào đoạt về, đó cho nàng một cái giáo huấn để nàng nhớ lâu.

"Đã bao nhiêu ngày ?"

Hàn Trọng Hoài ghé mắt về phía giá bát bảo ở một bên, kệ khăn tay thêu mộc tê màu lam nhạt, khăn là Ngọc Đào thường dùng, hiện tại treo lên để vật nhớ .

Thấy chủ t.ử như , Trần Hổ lập tức hiểu hỏi mấy ngày là ý gì, vội vàng đáp: "Đã là ngày thứ mười tám Ngọc Đào cô nương rời khỏi phủ ."

Về phần những chuyện khác Trần Hổ khác dám nhiều, đem một nữ nhân xinh nhu nhược đặt ở nơi hoang vắng mười tám ngày, chừng đợi đến khi bọn họ tới đó t.h.i t.h.ể của Ngọc Đào chuột gặm còn xót cái gì.

"Mới mười tám ngày, thế nhưng giống như qua qua vài năm."

Trần Hổ đ.á.n.h giá vẻ mặt của chủ t.ử, vài tia si tình, thậm chí một loại ảo giác, nếu bọn họ tìm Ngọc Đào mà thấy c.h.ế.t, chừng chủ t.ử sẽ vì nàng mà thủ hiếu vài năm.

Ngày đầu tiên Hồi Thời nhờ cậy Nhị thiếu gia thì diễn suôn sẻ, nhưng ngày hôm cảnh ngộ liền kém , đầu tiên là hỏng đồ sứ mà nhị thiếu gia yêu thích, đó va chạm với nhị thiếu phu nhân.

Thời điểm Hàn Trọng Hoài đuổi , mưa to tầm tã, Hồi Thời trong mưa mà ăn một trận roi phạt, cũng coi như là đưa tiễn chủ t.ử cũ của .

*

Chuyện loại bỏ Hàn Trọng Hoài khỏi gia phả là do Tôn thị xúi d.ụ.c, mà là do quốc công gia tự quyết định.

Ngược khi Tôn thị thấy Hàn Phong Lâm quyết định dứt khoát như thì cảm thấy chút đáng thương cho Hàn Trọng Hoài.

Đều hổ dữ ăn thịt con, ngày thường còn thấy Hàn Phong Lâm cầm Hàn Trọng Hoài đến để thúc giục hai hài t.ử của bà , nhưng hiện tại Hàn Trọng Hoài xảy sơ suất, Hàn Phong Lâm đá liền đá.

Hơn nữa còn sợ mất mặt mũi mà lấy lão gia t.ử lý do, là do khi lâm chung lão gia t.ử dặn dò ông .

"Hẳn là lúc các vị trưởng lão trong tộc cũng qua lời dặn dò khi lâm chung của phụ ."

Ngoài phòng mưa to tầm tã, trong nhà thờ dòng tộc xếp hàng trăm cái bài vị tổ tông, nến đỏ thắp sáng, ấm áp như mùa xuân.

Hàn Phong Lâm mở miệng, các trưởng lão ở ghế của Hàn gia nhao nhao gật đầu, giống như là sợ gật đầu chậm thì thiếu tiền thưởng.

thời điểm Hàn lão gia t.ử lâm chung thì bao nhiêu ở đó, bất quá là Hàn Phong Lâm dò hỏi, một đám liền trở nên mơ hồ nhớ rõ khi lâm chung lão gia t.ử vẫn yên tâm về Hàn Trọng Hoài.

"Ta nhớ rõ mấy tháng khi lão gia t.ử qua đời gọi đến bên , từng hỏi xem thể gạch bỏ tên của Hàn Trọng Hoài khỏi gia phả ."

Hàn Phong Lâm nghĩ tới còn chuyện , ánh mắt sáng lên: "Đều là do quá mức mềm lòng, đành lòng nhi t.ử của nhà để về, mấy ngày nay phụ thường xuyên báo mộng cho , đều là oán trách lời dặn của mà mềm lòng với tên nghịch t.ử ."

Tuy rằng Hàn Phong Lâm hận Hàn Trọng Hoài gây phiền toái, cho nên mới tính toán đem ném khỏi nhà, lấy cái để lấy lòng khác, nhưng vẫn cần một lý do chính đáng mới thể cho chuyện khó coi như .

Cho nên mới tộc hội , thảo luận xem rốt cuộc khi lâm chung lão gia t.ử cái gì, nên xóa tên của Hàn Trọng Hoài khỏi gia phả .

Hàn Phong Lâm sợ Hàn Trọng Hoài rời nên sẽ náo loạn, nhưng yên tĩnh, bên cạnh cửa, sắc mặt nhàn nhạt, giống như là đối với an bài gì cũng thể thản nhiên ung dung.

Nhìn thấy vẻ mặt của , Hàn Phong Lâm lập tức cảm thấy chán ghét, chính là do cái thái độ lừa gạt ông , cho ông cảm thấy còn hậu chiêu.

Sau ngày hôm , quả thật là Hàn Trọng Hoài hậu chiêu, tìm chứng cứ cùng nhân chứng, nhưng nhân chứng c.h.ế.t đường tới kinh thành, chứng cứ thì một phần là giả.

Hiện tại bệ hạ còn giáng tội, đó là bởi vì còn đến kỳ hạn quy định, chờ đến kỳ hạn, Hàn Trọng Hoài còn đường lui, như còn thể như thế nào nữa.

Hàn Phong Lâm đây là đang *đoạn đuôi cầu sinh, hiện giờ phủ Quốc công mưa gió phiêu diêu, chịu nổi việc Hàn Trọng Hoài liên lụy.

*Đoạn đuôi cầu sinh: c.h.ặ.t đứt đuôi của để thể sống tiếp.

"Nếu là di nguyện lâm chung của lão gia t.ử, mặc dù ngài từng là vì cái gì, nhưng c.h.ế.t là lớn nhất, hôm nay chúng sẽ thành di nguyện của ?"

Một vị trưởng lão đưa đề nghị, những khác nhao nhao hưởng ứng.

Vì biểu lộ công bằng, đáng lẽ hiện tại bọn họ nên hỏi Hàn Trọng Hoài dị nghị , nhưng bộ dáng thất thần của Hàn Trọng Hoào nên ai mở miệng hỏi , chỉ sợ hỏi lời gì khiến tất cả đều cảm thấy khó xử.

"Khi ghi tên cần ba vị trưởng lão ở đây, hiện giờ xóa tên cũng ."

Mở trang giấy tên Hàn Trọng Hoài , trong đó cũng đề cập đến mẫu sinh của , chỉ là con của thất.

Lần quyển sổ mở , vẫn là do lão gia t.ử đem trở thành đích xuất, khi đó Tôn thị liên tục hôn mê nhiều ngày, cũng vì nên mới đổi .

Hiện tại là xóa tên.

Nhìn một trang giấy gạch bỏ , Hàn Trọng Hoài cảm thấy khổ sở, cũng cảm thấy nhẹ nhàng, giống như là một chuyện sớm muộn gì cũng , cuối cùng cũng chọn thời điểm thích hợp để .

"Từ nay về ngươi còn quan hệ gì với phủ Quốc công nữa, niệm tình cảm phụ t.ử của chúng , đồ vật ở Kỳ Lân viện ngươi lấy thứ nào thì cứ mang ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-40-vao-di-chan-cua-ta-da-am.html.]

Nhìn bầu trời mưa lớn bên ngoài phòng, Hàn Phong Lâm cảm thấy Hàn Trọng Hoài vô thanh vô tức tiếp nhận tất cả như cho quá mức thất bại, cho ông cũng chỉ thể buồn bực nuốt áy náy cùng tức giận trong bụng mà chỗ phát tiết.

"Chỉ hạn trong hôm nay, bắt đầu từ ngày mai, ngươi bước phủ Quốc công dù chỉ một bước."

"Cẩn tuân theo mệnh lệnh của quốc công gia."

Hàn Trọng Hoài cầm ô rời khỏi nơi , bóng lưng của , trong lòng Hàn Phong Lâm nhịn chần chờ, bởi vì Hàn Trọng Hoài quá lạnh nhạt.

Lạnh nhạt giống như những chuyện xảy là chuyện lớn gì.

nghĩ đến việc lúc Hàn Trọng Hoài cũng bộ dáng giống như , cuối cùng vẫn bọn Tô Tề Ninh thiết kế, dù cũng là phế nhân xe lăn ba năm, Hàn Phong Lâm cố gắng đem tia bất an trong lòng đè xuống.

Hàn Trọng Hoài trở về Kỳ Lân viện mà trực tiếp rời khỏi phủ.

Mưa lớn ngừng rơi xuống, Hàn Trọng Hoài hành lang gấp khúc, phía là một mảnh sương mù mênh m.ô.n.g.

"Hàn đại nhân."

Dường như Lục Ti đợi ở ven đường hồi lâu, Hàn Trọng Hoài thì còn là thiếu gia của phủ Quốc công nữa, lời mà đổi xưng hô.

Hàn Trọng Hoài liếc mắt nàng một cái nhưng bước chân vẫn dừng.

"Phúc vương điện hạ bảo nô tỳ truyền đạt cho đại nhân, nếu ngài chuyện thì bất cứ lúc nào cũng thể giúp đỡ."

Bước chân của Hàn Trọng Hoài dừng , cổ Lục Ti xuất hiện thêm một bàn tay tái nhợt hữu lực, bàn tay Hàn Trọng Hoài siết c.h.ặ.t, khuôn mặt kiều mị của Lục Ti dần dần trở nên vặn vẹo, lúc mới buông tay .

Hàn Trọng Hoài buông tay, Lục Ti liền kịch liệt ho khan, một khắc khi giẫm tới mặt đất, nàng thật sự cảm thấy sẽ c.h.ế.t chắc .

"Ngứa tay."

Đưa tay nước mưa để rửa sạch, Hàn Trọng Hoài lệ mà giải thích.

Một con ngựa gầy cực phẩm trị giá ngàn vàng, quả thật giống như thủ đoạn mà Tôn thị thể . Xuất phát từ b.út tích của Phúc vương thì cũng kỳ quái, liếc mắt Lục Ti: "Nếu , ngươi còn ở chỗ ?"

Lục Ti che yết hầu , gian nan lộ một nụ đối với Hàn Trọng Hoài: "Nếu đại nhân thích nô gia, nô gia chỉ thể ở , vì đại nhân mà trút giận."

Hàn Trọng Hoài giật giật môi, "Vậy thật đúng là phiền ngươi."

"Đại nhân..." Vốn dĩ Lục Ti c.h.ế.t tâm, nhưng hàn Trọng Hoài như một câu, trong lòng nàng dâng lên một tia tia hy vọng, đương nhiên nàng nếu Phúc vương đặt ở phủ Quốc công, như sẽ trở thành một vật bỏ rơi, sẽ thể tự tại giống như theo bên cạnh Hàn Trọng Hoài, "So với vị Ngọc Đào cô nương , nô gia thật sự kém nhiều như ?"

Lục Ti khẽ th* d*c, vô lực tựa cột gỗ lim, mưa bên ngoài đem nàng thấm ướt vài phần, thấy mà thương.

"Nhìn thấy bộ dạng của ngươi, chỉ nghĩ xem nếu là nàng bộ dạng thì sẽ như thế nào."

Hào phóng giải đáp vấn đề của Lục Ti, bước chân của Hàn Trọng Hoài dừng .

*

Mưa vẫn tí tách rơi cho đến khi trời tối, Đại Hoa sợ hạt giống rau trồng trong viện sẽ cuốn trôi nên buổi tối cố ý về nhà, mà ở trong sân canh giữ hạt giống.

Đối với chuyện Đại Hoa qua đêm, Ngọc Đào tỏ vô cùng hoan nghênh.

mà cũng là bởi vì nàng sợ bóng tối, lúc khi nàng còn học điều dưỡng, trường học còn để cho bọn họ ngủ ở nhà tang lễ, tuy rằng nàng sợ c.h.ế.t nhưng nàng sợ c.h.ế.t.

Nàng cảm thấy bất kể là nam nữ là nữ nữ, khi ngủ một cái giường thì đều thể kéo gần quan hệ.

Mấy ngày nay nàng cảm giác sự cần cù của Đại Hoa, nếu là hoa cạy góc tường, nàng tuyệt đối sẽ lớn ngừng.

"Vào , chăn của ấm ." Ngọc Đào chỉ mặc một kiện áo đơn khi giường, xiêm y mỏng manh lộ đường nét xinh của thiếu nữ.

Đại Hoa đỏ mặt, liên tục lắc đầu: "Ta bẩn thỉu, thể ngủ chung giường với phu nhân."

"Không sáng nay ngươi mới tắm rửa ?"

Ngọc Đào duỗi cổ ngửi ngửi, lúc nàng cảm thấy chỗ duy nhất mà Đại Hoa , chính là vì tiết kiệm củi mà những thường dân cho hài t.ử nhà tắm rửa.

nếu trong trạch viện suối nước nóng tự nhiên, đương nhiên nàng sẽ coi đây là phúc lợi dành cho công nhân mà đưa cho Đại Hoa.

Để cho nàng tắm rửa mỗi ngày, mấy ngày nữa sẽ trắng nõn lên ít.

"Vậy..."

Trước khi Đại Hoa còn hầu hạ Ngọc Đào, căn bản cũng thì các phu nhân hiền hòa như , cho nàng tiền cũng gì với tiền công của những nam t.ử khác, còn để cho nàng tắm rửa ở trong viện.

Hơn nữa khi hầu hạ Ngọc Đào, Ngọc Đào cũng để cho nàng quỳ tới quỳ lui, ngày thường chính là quét dọn vệ sinh, ba bữa cơm, cho nàng cũng cảm thấy thẹn khi lấy tiền công, vì mới cố ý tìm chút hạt giống đến trồng ở khu vườn bỏ hoang, nghĩ tới hôm nay trời liền mưa to.

Đại Hoa tới vài bước, ngửi mùi hương nhàn nhạt Ngọc Đào thì sợ tới mức lui vài bước: "Phu nhân, tùy thời xem hạt giống trong viện, ngủ ở phòng của sẽ tiện."

Nói xong Đại Hoa vội bỏ chạy, Ngọc Đào cúi đầu dáng như ẩn như hiện của , nữ nhân lớn lên xinh , chỉ nam nhân mà ngay cả nữ nhân cũng đều yêu , lời hoặc là gạt , hoặc là chính nàng đủ mê như .

Bằng lên động một chút... Ặc, vẫn là nên thôi .

"Ngươi nhớ trải thêm một cái chăn."

Tiếng sấm lớn dội trong tiếng mưa.

Nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ, Ngọc Đào màn che đột nhiên nhớ tới hôm nay chính quên mất một chuyện, ngày hôm qua cũng là thời khắc buồn ngủ như , nàng nghĩ mỗi ngày chỉ ăn với ngủ cũng là một chuyện, bằng mua mấy gốc hoa, việc gì thì chăm sóc hoa cỏ.

Ai đợi đến khi trời sáng, nàng ăn điểm tâm xong thì chỉ lo Đại Hoa trồng rau, còn kiến đ.á.n.h , trễ một chút thì trời mưa, đó chuyên tâm trời mưa.

Một ngày cứ như mà trôi qua.

Cảm giác ăn cũng thật .

*

Ngọc Đào tỉnh là do đ.á.n.h thức, mở mắt nàng cũng vội kêu, mà là cúi đầu về phía đôi tay đang đặt ở cổ nàng.

Khớp xương rõ ràng, trong bóng tối cũng lộ tuyết trắng.

Nhìn hình dạng của bàn tay , đang ở phía cọ nàng là ai thì cũng rõ như ban ngày.

Nhắm mắt , Ngọc Đào tính toán tiếp tục ngủ.

Về phần tới là Hàn Trọng Hoài thì cũng cần đầu nàng cũng thể trăm phần trăm xác định, trắng thành bộ dáng nếu Hàn Trọng Hoài thì cũng là quỷ, hai thứ nàng đều phản kháng .

Ngón tay đầu tiên giống như chơi nhạc khúc, nhẹ nhàng chạm , phía giống như là nhào bột, hơn nữa còn giống như là tiểu hài t.ử đầu tiên tiếp xúc với bột, hăng say nhào đủ loại hình dạng.

"Nàng ngủ sẽ mê."

Cằm Hàn Trọng Hoài tựa cổ Ngọc Đào, thổi một bên tai nàng, "Đối với tiểu nha đầu thì hoan nghênh như , đối với như ?"

Những lời cho Ngọc Đào đột nhiên mở bừng mắt , đến bao lâu, thời điểm nàng lời với Đại Hoa, trời bên ngoài vẫn còn mưa, là mèo .

Ý thức vấn đề lén, Ngọc Đào tiếp tục ý thức những vấn đề khác.

Ví dụ như thể phía nàng mang theo độ ẩm nóng quá mức, trong phòng còn mùi bùn đất khó ngửi.

Hàn Trọng Hoài bắt đầu c.ắ.n lỗ tai nàng, thậm chí chút cận quá độ, phòng ngừa nàng nương tựa kim chủ khác, đối phương cách nào phát hiện nàng là *tâm hoa nộ phóng, Ngọc Đào đẩy bàn tay đang càn rỡ của Hàn Trọng Hoài , xốc chăn lên.

*Tâm hoa nộ phóng: cực kỳ vui mừng, vui sướng.

Thắp nến lên, án sáng lập tức chiếu lên giường, quả thật là Hàn Trọng Hoài ướt đẫm đang ở đó, hơn nữa cởi giày, giày đầy bùn đất đang đặt tấm chăn mềm mại của nàng.

Chuyện quả thực là thể chịu đựng .

"Ta còn tưởng rằng thiếu gia sẽ gặp nữa."

"Nàng sẽ..." Hàn Trọng Hoài nghiêng đầu kéo dài âm cuối, mắt phượng nheo , "Trạch viện cũng hề rẻ.”

“......”

Ngọc Đào cầm đèn bất động bên cạnh, Hàn Trọng Hoài ánh đèn lắc lư khiến cho hốc mắt chút ươn ướt, chớp chớp mắt: "Nàng tò mò nàng cái gì trong mộng?"

"Nếu là lời , thiếu gia cũng sẽ nhu hòa với như ."

Nhìn chăn bẩn thỉu, Ngọc Đào còn tâm tư ngủ, Hàn Trọng Hoài trời mưa còn leo núi gì, buổi tối còn cố ý cho nàng một cái kinh hỉ lớn như .

Tuy rằng bộ dáng coi như nghèo túng, nhưng cũng khác gì so với lúc , gầy, cũng mập, mũi vẫn cứng rắn như cũ, trong mắt vẫn mang theo chút ánh sáng.

"Ta đến mộ của lão quốc công gia một chuyến."

Giống như nghi vấn của Ngọc Đào, Hàn Trọng Hoài chủ động , "Ta với còn là Hàn gia."

Hắn cũng khi tới nơi bản còn đến chỗ của lão gia t.ử một chuyến.

Có lẽ là do khi lão gia t.ử xem là tôn t.ử, tình cảm quá nồng đậm quá chân thật, cho nên khiến cho cảm động, để cho một mực hãm sâu trong vòng xoáy hại c.h.ế.t , cho dù là phế vật ba năm nhưng cũng cách nào chấm dứt.

Cánh tay Hàn Trọng Hoài che mắt , ánh nến của Ngọc Đào khiến cho mắt lập lòe: "Ta mệt , chớ quấy nhiễu ."

Rốt cuộc là ai nửa đêm bò lên giường, rốt cuộc là ai quấy nhiễu ai.   

 

 

Loading...