Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 4: Đào Hương say lòng người chọc bướm luyến

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cả tòa sân viện đều tràn ngập trong gió mát, rừng thông như biển, gió lạnh mát mẻ, thỉnh thoảng vài tiếng chim bói cá kêu vang.

Thời điểm đến quá nóng nên Ngọc Đào xem nhẹ những thứ , hiện tại một nữa trở về mặt Hàn Trọng Hoài, mỗi một bước , nụ mặt nàng càng ngọt ngào.

Chờ đến khi dừng mặt Hàn Trọng Hoài, lúm đồng tiền của nàng giống như trăng lưỡi liềm trong đêm xuân.

Đây là đầu tiên mà ban ngày nàng bên ngoài nhưng mồ hôi, Kỳ Lân viện quả thực chính là thiên đường.

Đôi mắt hạnh giống như là dòng suối rót hàng ngàn ngôi phản chiếu, trong suốt sáng ngời, Hàn Trọng Hoài lười biếng mở mắt , đập mắt chính là nụ của nàng.

Từ khi trong phủ tin đồn thích khác sống , đây vẫn là đầu tiên dám sáng lạn như mặt .

Hàn Trọng Hoài lướt qua hai chân của Ngọc Đào, hai chân trong váy thúy thể tách rời bao nhiêu so với n.g.ự.c nàng, đầu tiên là thấy hoa văn thêu, kỹ là thể thấy hai chân mảnh khảnh thon dài đang chụm cùng một khối.

Nhìn một lát, nha đầu mắt tản mùi vị quả đào vẫn đang trông mong .

Hàn Trọng Hoài vung tay lên, Ngọc Đào đưa tay nhận một thỏi vàng rực rỡ.

"Tạ tứ thiếu gia thưởng."

Thỏi vàng xem như là vui mừng ngoài ý , nàng chỉ là cảm thấy căn phòng bày biện quá xa hoa, như thế nào cũng nên mặt Hàn Trọng Hoài, để cho nàng nhiều hơn hai , ai ngờ cho nàng phần thưởng.

mà cho dù ban thưởng, nàng cũng lý do gì để ở nơi lâu hơn.

Lưu luyến cất bước rời , đến cửa viện, Ngọc Đào đầu Hàn Trọng Hoài, phát hiện cũng đang nàng, chỉ là vị trí ...

Ngồi xe lăn thật đúng là , cách gần, ánh mắt thẳng n.g.ự.c, cách xa, tầm mắt rơi thẳng xuống m.ô.n.g.

Thị vệ trong bóng tối thấy chủ t.ử cùng nha mắt đưa mày , trong lúc nhất thời chút ngây .

Bầu khí của hai như thế nào giống như là tình ý .

Ánh mắt của nha đầu vô cớ gây rối, ánh mắt của đại nhân cũng vài phần hứng thú.

"Đại nhân, thuộc hạ nha đầu tên Ngọc Đào thông phòng cho đại nhân."

Ngọc Đào xuất hiện ở nơi mà mật thám truyền tin tức, đương nhiên Kỳ Lân viện sẽ chằm chằm nàng vài phần, chằm chằm thể điều tra việc gì, nhưng ngược dò xét chuyện nàng đến Kỳ Lân viện.

Mặt trời nghiêng về phía tây, cành thông đỉnh đầu Hàn Trọng Hoài thiếu một khối, ánh sáng cũng vì mà chiếu lên mặt .

Mí mắt Hàn Trọng Hoài giật giật, còn mở miệng thấy Trần Hổ nhảy lên cành cây, dùng cành khô che khuất chỗ trống .

"Ta thích hương vị nàng."

Trên mặt còn ánh sáng rực rỡ quấy nhiễu khác, lúc Hàn Trọng Hoài mới mở miệng .

Hắn thích ăn đào, là thích mùi thơm của nước trái cây nổ tung trong khoang miệng, mà hương vị nha đầu cùng mùi thích giống .

Lần đầu tiên gặp nàng, liền chú ý tới hương vị , còn tưởng rằng nàng giấu đào n.g.ự.c.

"Ý của đại nhân là?"

Lần chạy nhanh, thấy mắt hạnh phát sáng khi thấy thỏi vàng của nàng, Hàn Trọng Hoài suy nghĩ một chút về căn phòng của : "Đến đây , trong phòng còn thiếu một pho lư hương thích hợp."

Hàn Trọng Hoài dựa lưng ghế, phơi nắng mặt trời lâu nên cảm thấy chút nhàm chán, nếu nha đầu đến, việc gì thì thể để cho nàng ở mặt nhảy nhót vài cái, xem như thêm chút cảnh mới.

"Ngọc Đào tỷ, tỷ sợ?"

Đợi đến khi thấy Kỳ Lân viện, lúc hai tiểu nha đầu mới dám th* d*c.

Ở trong mắt các nàng, khắp nơi của Kỳ Lân viện đều lộ cổ quái, từng trận gió lạnh vẫn liên tục thổi, Tứ thiếu gia cũng kỳ quái, một tia khí lực ở chỗ âm u, ngay cả mí mắt cũng lười nâng lên một chút.

Ngọc Đào nghĩ tới hai bọn họ thấy cách bày trí ở chính sảnh của Kỳ Lân viện nhưng vẫn suy nghĩ như , nghi hoặc về phía hai : "Các ngươi thấy Tứ thiếu gia thưởng vàng cho ?"

Ngọc Đào lấy nguyên bảo lắc lư mặt các nàng, sợ say nắng nên gió lạnh cái gì, xa hoa cái gì đều là ảo giác do đầu óc của nàng choáng váng.

"Nhìn thấy."

Nhìn thấy một thỏi vàng lắc lư ở mắt, mặc dù hai nha đầu thật thèm thuồng nhưng nếu để cho các nàng lấy lòng Tứ thiếu gia, các nàng ai cũng dám.

Vừa mới đặt xong hạ lễ thể đến chỗ của Tứ thiếu gia để chuyện.

Các nàng hành lễ lui về phía , Tứ thiếu gia một lời, loại tình huống các nàng nên trực tiếp rời , nhưng hết tới khác Ngọc Đào giống như hiểu, mặt Tứ thiếu gia, cứng rắn đợi một thỏi vàng.

Trách Ngọc Đào là đại nha , so với các nàng lá gan mạnh hơn bao nhiêu .

Nghe các nàng thấy, Ngọc Đào lập tức an tâm, bỏ thòi vàng túi tiền, tuy rằng Ngọc Đào yêu tiền nhưng keo kiệt, nàng lấy hai miếng bạc vụn từ trong túi chia cho các nàng.

Người sáng suốt liền nguyên bảo là cho Ngọc Đào, các nàng thể nhận bạc vụn là vui mừng ngoài ý , hai chậm rãi vội vàng cảm tạ Ngọc Đào, tiền tiêu vặt hàng tháng của tiểu nha đầu nhiều lắm, cơ hội thấy chủ t.ử cũng ít, so với tiền tiêu vặt của các nàng bạc còn nhiều hơn.

"Ngọc Đào tỷ tâm thiện, trách tính tình như Tứ thiếu gia, thấy Ngọc Đào tỷ cũng thưởng."

Các nàng chỉ tứ thiếu gia c.h.é.m , nhưng từng tứ thiếu gia thưởng .

Ngọc Đào đáp, rời khỏi Kỳ Lân viện nàng cũng biện giải cho Hàn Trọng Hoài nữa, miễn cho tất cả đều nghĩ Hàn Trọng Hoài hơn, đó đều chen chúc đến Kỳ Lân viện.

"Tam , ngươi thật sự hứng thú dạo một chút ? Hải Đường cô nương của Thủy Nguyệt lâu kiều mị động lòng , cầm kỳ thư họa, giỏi thi từ ca phú, ngươi nhất định thể nàng ưu ái.

"Thi từ ca phú thể thảo luận cùng các đồng học khác, thể cùng các đại nhân của Hàn Lâm viện chuyện thấu đáo, cần gì đến nơi phố hoa, lấy sự ưu ái của một nữ t.ử phố hoa."

"Lời của tam ngươi đúng , thể so sánh nam nhân với nữ nhân, Hải Đường cô nương chính là thanh quan..."

Nam t.ử còn xong, đối phương khẽ một tiếng, giống như là nhạo danh hiệu "Thanh Quan Nhân", kỹ nữ chính là kỹ nữ, nào cách rõ ràng gì.

Nghe tiếng chuyện đang đến gần, Ngọc Đào lòng tránh nhưng hành lang chỉ một cái, ngay cả cửa sổ cũng một cái để cho nàng nhảy ngoài, phía sum suê hoa cỏ, nàng chỉ thể trấn định về phía , thấy hai vị thiếu gia phát hiện sự tồn tại của các nàng, Ngọc Đào uốn gối hành lễ: "Nhị thiếu gia, Tam thiếu gia."

Hai tiểu nha đầu theo sát phía , tiếng thỉnh an của các nàng thanh thúy vang dội, vụng trộm hai vị thiếu gia vài .

"Đây là Ngọc Đào , đây là đang ?"

Hàn nhị thiếu gia nha đầu đang tới, nhất thời tinh thần tỉnh táo. Tuy rằng Ngọc Đào là nha đầu của Phúc Hoa viện, nhưng một câu thể gọi tên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-4-dao-huong-say-long-nguoi-choc-buom-luyen.html.]

"Hồi nhị thiếu gia, tam thiếu gia, nhóm nô tỳ tới Kỳ Lân viện, lão phu nhân đưa hạ lễ mừng sinh nhật cho Tứ thiếu gia."

"Là chỗ lão Tứ..."

Hàn nhị thiếu gia chậm, tròng mắt chuyển nhanh, trong chốc lát tròng mắt xoay Ngọc Đào bao nhiêu vòng.

Hiện tại hối hận, chỉ chạy ngoài nhưng như thế nào quên mất trong nhà còn một quả đào tươi hái như .

Gần đây tâm trạng khẩn trương, chán tiểu thông phòng ở hậu viện nên mới lừa Hàn tam thiếu gia cùng tới Thủy Nguyệt lâu thư giãn, vốn tưởng rằng Hàn Tam thông phòng, chỗ của nữ nhân, nhưng nghĩ tới vẫn là đao thương bất nhập.

việc gì, trời tuyệt đường , đây là đưa lên một so với Thủy Nguyệt lâu còn cực phẩm hiếm thấy hơn .

"Nhị thiếu gia, Tam thiếu gia, lão phu nhân còn chờ chúng phục mệnh."

Hai mặt, một là nam chủ quá tiền đồ, một thì hậu viện một đám nữ nhân, thỉnh thoảng tin tức tiểu của tên lão sắc phê vì cướp một cây trâm hoa mà đ.á.n.h truyền .

Người nào nàng cũng giao tiếp.

"Ừm."

Người gật đầu chính là Hàn Tam thiếu gia, đáp ứng, Ngọc Đào hành lễ: "Nô tỳ quấy rầy Nhị thiếu gia cùng Tam thiếu gia, xin cáo lui ."

Lúc nàng qua Hàn Tam thiếu gia nửa mắt, chút kinh ngạc.

Bởi vì gặp qua Hàn Trọng Hoài, nàng nghĩ một nhân vật thứ yếu cũng thể tuấn như , Hàn Trọng là nam chủ chỉ sợ là thiên thần đời.

Lúc thấy bộ dáng của , tuy rằng cũng là tuấn nhưng so sánh với Hàn Trọng Hoài cũng chỉ thể là mỗi mỗi vẻ.

Hàn Trọng Thời lông mày kiếm hẹp, mắt như điểm sơn, một cỗ thư sinh nho nhã, còn sự vắng vẻ thông suốt với trọc thế nhân.

Mà Hàn Trọng Hoài...

Ngọc Đào suy nghĩ một chút, nếu Hàn Trọng Hoài như thế nào, chính là chút tà tính.

Nam nhân tuấn hiếm thấy, nhưng trong tuấn mang theo chút tà tính, còn tà mà dâm, phong cách độc đáo như càng hiếm thấy.

Hai thiếu gia tuấn phi phàm, hai tiểu nha đầu đều nhanh như , tình nguyện theo phía Ngọc Đào, cách xa còn nhịn đầu .

Hàn nhị thiếu gia lúc bắt ánh mắt các nàng, nghiêng môi hướng các nàng một tiếng, hai tiểu nha đầu đều đỏ bừng mặt.

Hàn nhị thiếu gia vung cây quạt một cái, mặt mày hớn hở: "Đám tiểu nha đầu thật thú vị."

Hàn Trọng Thời chú ý tới chuyện và tiểu nha đầu mắt mày : "Nếu nhị ca việc gì..."

"Tam a, ngươi thấy nha đầu phía , vốn dĩ nàng cũng là thông phòng của ngươi."

Hàn Trọng Thời ngẩng đầu , mặc dù thấy chính diện nhưng trong đầu hiện lên khuôn mặt của nha đầu .

Con đối với hoặc đồ vật xinh , trí nhớ đều sẽ hơn một chút, sẽ chuyện gặp qua quên.

"Lúc nàng đến chỗ ngươi, hẳn là Nhị thẩm t.ử để ý tới nàng, cho nên nàng còn ở Phúc Hoa viện việc."

Hàn nhị thiếu gia sớm chú ý tới Phúc Hoa viện một diệu nhân nhi như , mấy ngày ngẫu nhiên nhị thẩm xin một nha đầu bên tổ mẫu, còn tưởng rằng xin , hiện tại xem rõ ràng là Hàn Trọng Thời phúc khí.

Nếu Hàn Trọng Thời vô phúc tiêu thụ trái mật đào , thì tiện nghi cho .

Hàn nhị thiếu gia cũng khuyên Thủy Nguyệt lâu gì nữa, ngửi mùi đào trong khí, thần hồn bay đến Phúc Hoa viện.

Tâm tư của Hàn Nhị đều mặt, Hàn Trọng Thời nhíu mày: "So với sắc , nhị ca hẳn là nên dành nhiều thời gian hơn việc học, ba năm hiếu kỳ qua, ngươi vẫn là an phận qua đoạn thời gian một chút ."

"Ngươi cũng thích học hàng, trong phủ Quốc công đại ca, ngươi, chỉ cần lót đáy thì sẽ quan hệ gì."

phủ Quốc công một Hàn Trọng Hoài tàn phế, ai lót đáy cũng khó.

Khóe miệng Hàn Nhị thiếu gia nghiêng nghiêng, nghĩ đến Hàn Trọng Hoài liền nhịn mà bày vẻ mặt trào phúng, thấy vẫn thông, Hàn Trọng Thời khuyên nhiều nữa, dù Hàn Nhị tiến bộ cũng liên quan gì đến .

đến chuyện lót đáy, cho dù Hàn Trọng Hoài tàn phế, Hàn Trọng Thời cũng cảm thấy nhị đường ca thể hơn Hàn Trọng Hoài bao nhiêu.

Ít nhất Hàn Trọng Hoài từng hùng, mà nhị đường ca như Hàn Trọng Giác, đời chỉ sợ rắm cũng .

Trên đường ngẫu nhiên gặp nam chủ cùng Hàn nhị thiếu gia, Ngọc Đào dự cảm , quả thật ngày hôm nàng liền gặp Hàn nhị thiếu gia ở chỗ lão phu nhân.

Hàn nhị thiếu gia mặc một áo suông màu xanh ngọc, nửa đều tựa giường mềm của Hàn lão phu nhân, trong miệng cũng cái gì chê , chọc cho lão phu nhân hết sức vui vẻ.

Ngọc Đào thấy Hàn nhị thiếu gia lóe lóe mắt nàng, đến dỗ lão phu nhân là giả, rõ ràng là hướng về phía nàng.

Ngọc Đào , lúc nàng sợ Hàn đại thiếu gia lưu chuyển đến chỗ lão phu nhân chen chúc, lão phu nhân chán ghét Đại phu nhân, sẽ hà khắc với các cô nương đại phòng, nhưng đối với đích tôn nhi chính là sủng ái.

Nếu Hàn nhị thiếu gia lòng nàng, chỉ sợ cũng mất mười ngày nửa tháng ầm ĩ ở Phúc Hoa viện.

"Tổ mẫu, chỗ của thật thoải mái, so với chỗ thơm hơn vài phần."

Người đưa là Ngọc Đào, Hàn nhị thiếu gia đưa tay nhận, tay giống như là hữu lực giống như vô lực, khiến Ngọc Đào dám chắc chén thể rơi xuống .

Giằng co mấy cái nháy mắt, Ngọc Đào trực tiếp đem chén đặt lên bàn.

Hàn nhị thiếu gia nâng chén Ngọc Đào, chậm rãi nhấp một ngụm : "Rõ ràng là hạt sen nhưng mùi vị của quả đào."

Nói xong, cố ý xốc chén lên, lõi sen non nổi lên bên trong.

"Trong cũng đặt nước đào gì."

Lão phu nhân khanh khách giúp tôn t.ử đậy chén , "Trà là do Ngọc Đào pha, tiểu nha đầu lộ mùi đào, pha cũng mang theo hương đào."

Hàn nhị thiếu gia nhắm mắt hít một cái, giống như là hít hương vị mê gì đó, vẻ mặt say mê: "Thật đúng như , nơi của tổ mẫu đúng là một nơi , uống qua nơi của tổ mẫu, trở về uống những hương gì đó của con cũng ."

Ngọc Đào khuôn mặt xanh đen cùng sưng vù mắt của Hàn Nhị thiếu gia, cảm giác thoải mái từ đỉnh đầu lan tràn đến lòng bàn chân, gượng mặt cũng chút nhịn .

Hiện tại hận thể lập tức chạy tới Kỳ Lân viện.

Tuy rằng Hàn Trọng Hoài cũng là một sắc phê, nhưng ít nhất lớn lên tuấn tú!

 

 

Loading...