Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 39: Trâm của ta vẫn chưa cắm vào tóc nàng...
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Đào chạm trâm cài tóc bên ngoài mũ, lập tức vấn đề ở đó.
Nàng đến để trả son phấn, nhưng quên mất rằng đây là nơi mà nam nhân đưa son phấn cho nàng.
Nam nhân tàng cây sang một áo suông màu tối, ngọc bội trang trí bên hông là đồ rẻ tiền, ngờ thể keo kiệt thành như .
Xem là mấy ngày đều ở đây canh giữ chờ nàng xuất hiện chứ?
Ngọc Đào dời ánh mắt, nhưng khi nàng lên xe, Triệu Hằng Kiêu chắn mặt nàng.
"Mấy ngày gặp, phu nhân khỏe ?"
Lần thấy Ngọc Đào nàng vẫn còn b.úi tóc kiểu cô nương, hôm nay biến thành b.úi tóc của phụ nhân.
Hắn thể cảm giác nàng Ngọc Đào b.úi tóc phụ nhân sẽ càng thêm nhu mị, khỏi ngứa ngáy bộ dáng chiếc mũ rèm che của nàng.
Làm thể tin chữ duyên , ban đầu chẳng qua là do thấy phụ nhân đội mũ che dáng yểu điệu nên liền thêm vài , ai gió thổi vặn nâng rèm mũ của Ngọc Đào lên, lộ hàm trắng nõn tỳ vết của nàng, còn đôi môi phảng phất như bôi nước đào.
Có một mỹ nhân quên, nhưng cũng một mỹ nhân mà chỉ c.ầ.n s.au khi thấy, chỉ cần vài phần giống bức chân dung, hoặc một ngón tay, bộ khuôn mặt của nàng sẽ xuất hiện trong tâm trí.
Đây là đến tận xương tủy, chứ chỉ khuôn mặt .
"Ngươi là?"
Ngọc Đào cởi mũ, ngẩng đầu lên, giọng tràn ngập nghi hoặc, "Vị công t.ử nhận sai ."
"Phu nhân nhớ rõ tại hạ, tại hạ quên phu nhân, trâm ngọc ở đầu phu nhân cực ."
Trên mái tóc đen nhánh của nàng cũng thêm trang sức nào khác, chỉ đơn giản là một cây trâm ngọc, mà ngọc trâm là do tặng.
Mặc kệ Ngọc Đào là ái của ai, nàng coi trọng lễ vật mà tặng, chỉ như cũng thể khiến cho vui vẻ.
Lần bên cạnh Ngọc Đào là Trần Hổ, Triệu Hằng Kiêu hề cố kỵ, xong liền cầm lấy cây t.ử trâm đầu : "Mỹ ngọc phối giai nhân, ngọc trâm mới xứng với phu nhân."
T.ử ngọc điêu khắc tường vân cùng thú văn, ánh mặt trời màu ngọc càng trong suốt, liền là đồ vật bình thường.
Tuy rằng trong lòng nhưng đầu óc Ngọc Đào vẫn còn đang hoạt động, cái tiện nghi gì thể tham, cái tiện nghi gì thể tham.
Không thèm cây trâm thêm vài , giọng điệu của Ngọc Đào phẫn nộ: "Công t.ử thật kỳ quái, lên liền quen , hiện tại lấy cây trâm tặng , nào nữ nhân nhà lành nào tùy tiện nhận lễ vật của khác."
Ngọc Đào phất tay áo lên xe, "Mau , sớm như liền để cho tướng công bồi cửa, cũng sẽ gặp loại đăng đồ t.ử mắt ."
Vốn dĩ Lý Đại đang ở một bên xem kịch, cân nhắc hai quan hệ gì, Ngọc Đào như , lập tức đ.á.n.h xe ngựa rời .
Chỉ là Triệu Hằng Kiêu để cho thuộc hạ mặc kệ giống như , mà là Ngọc Đào liền lập tức hạ lệnh đuổi theo.
Bọn họ theo tính là trắng trợn táo bạo, nhưng đường chỉ mấy cỗ xe ngựa như , chỉ chốc lát Lý Đại phát hiện xe ngựa theo phía bọn họ.
"Không ngờ vị công t.ử còn theo tới, phu nhân thật sự ?"
Nếu Triệu Hằng Kiêu là nhân vật tai to mặt lớn, Lý Đại cũng sẽ chuyện của , nhưng Triệu Hằng Kiêu phong tư tiêu sái, khí vũ hiên ngang, thấy giống bình thường.
"Ta đương nhiên , nhận nhầm nên chiếm tiện nghi ."
Xe phía đuổi theo rời, Ngọc Đào nhíu mày, xem nàng thật sự thích hợp nữ nhân xa, chỉ thể cần cù một công.
Những nữ nhân khác xa, nam nhân đều thể dâng một thành trì mặt các nàng.
Mà nàng thì bất quá thu một cây trâm, quấn lấy.
Đây chẳng lẽ là do ông trời đang cho nàng , mặt nàng còn đạt tới tiêu chuẩn hại nước hại dân, vẫn là nên cố gắng cày cấy, dựa lao động thể dựa mặt?
"Vậy Hàn phu nhân, ngươi hiện tại nên cái gì bây giờ?"
Lý Đại xe ngựa phía , xe phía đuổi kịp bọn họ chỉ là chuyện đơn giản, nhưng lẽ chủ nhân của cỗ xe dặn dò mã phu đ.á.n.h xe quá nhanh.
Làm nàng nên cái gì bây giờ, phỏng chừng bây giờ trả cây trâm cũng vô dụng.
Nếu để cho nọ đuổi theo đến cửa, trong nhà chỉ một nàng ở, sợ là đến ngày hôm thể bò lên giường của nàng.
Chuyện cho nàng khỏi nghĩ, bằng nàng dứt khoát đổi kim chủ , nam nhân diện mạo kém, chờ lên giường phát hiện nàng vẫn là một xử nữ, chỉ nghĩ như nàng cũng thể tưởng tượng bộ dáng tâm hoa nộ phóng, cảm thấy chính nhặt bảo vật của .
mà nàng còn nghĩ tiếp, trong đầu hiện bộ dáng của Hàn Trọng Hoài.
Cũng bên ngoài truyền chuyện sắp sụp đổ là thật giả, nếu là thật, nàng lựa chọn cái gì, việc cho ai cũng giống ai, nhưng nếu là giả, chỉ sợ với tính tình của , thứ chờ nàng phía chỉ là một trận náo loạn nhỏ mà chính là t.r.a t.ấ.n.
Quả thật phủ Quốc công ném khỏi phủ mấy cỗ t.h.i t.h.ể chân.
"Đi về phía hồ nước."
Phân phó của Ngọc Đào khiến Lý Đại do dự một lát: "Hàn phu nhân, bên hồ nước thường xuyên quý nhân nghỉ ngơi, chúng liều lĩnh như , nếu quấy nhiễu quý nhân..."
"Giờ quý nhân cũng sẽ trong phòng mà ở bên bờ sông phơi nắng, chúng vòng quanh một vòng, nếu dám theo chúng liền bớt việc."
Nàng còn nhớ rõ lúc khi Trần Hổ còn ở bên cạnh, Triệu Hằng Kiêu thấy thì nhanh ch.óng thu hồi biểu tình.
Lần dám theo, thể tưởng tượng lá gan của cũng quá lớn, hoặc là do điều cố kỵ.
"Thế t.ử, vị phu nhân đang về phía Ngụy gia."
Tùy tùng bên cạnh Triệu Hằng Kiêu nhắc nhở một câu, "Có thể nàng là của Ngụy gia ?"
"Thôn trang là nơi mà Ngụy gia lấy cho Thái t.ử dưỡng bệnh, cho dù là Ngụy gia cũng khả năng tùy ý , trừ phi nàng là quận chúa đường tỷ của ."
Khánh Bình quận chúa còn lập gia đình, từ nhỏ nhận trăm ngàn sủng ái, khả năng lừa gạt nam nhân để lấy đồ vật đổi tiền, cho nên tất nhiên khả năng là nàng .
Triệu Hằng Kiêu chơi đùa trâm cài trong tay: "Ta hoài nghi là mỹ nhân phận của , cố ý dùng phương thức dọa lui ."
"Nếu thì mạng của nữ nhân ..." Tùy tùng một cái thủ thế c.ắ.t c.ổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-39-tram-cua-ta-van-chua-cam-vao-toc-nang.html.]
Triệu Hằng Kiêu là bí mật hồi kinh, nếu để cho thế t.ử của Phúc vương ngàn dặm xa xôi từ U Châu đến kinh thành, tất nhiên sẽ nhấc lên một phen sóng gió.
"Nàng chút thông minh, nhưng đến mức bản lĩnh chuyện." Triệu Hằng Kiêu sờ sờ trâm, "Quay , hiện tại còn tới lúc bái phỏng Thái t.ử điện hạ."
"Vâng."
"Nghĩ biện pháp điều tra xem nàng là ai, cây trâm của còn c*m v** tóc nàng."
Chơi đùa t.ử ngọc trâm tay, Triệu Hằng Kiêu híp mắt hồi tưởng mùi hương Ngọc Đào, mùi quả đào nhàn nhạt, cũng là từ chỗ nào nàng tản .
Sau khi mười mấy mét về phía hồ nước, Ngọc Đào nhận một tin và một tin .
Tin là giống như kết quả nhất mà nàng tưởng tượng, nàng bỏ rơi Triệu Hằng Kiêu, tin chính là xe ngựa nàng thị vệ gọi là "Thích khách", bắt dừng .
"Các ngươi là ai!?"
Thị vệ lớn tiếng hỏi, Lý đại sợ tới mức quỳ mặt đất, Ngọc Đào ngoài xe, tự hỏi nên quỳ xuống cầu xin tha thứ, là kêu một tiếng Khánh Bình quận chúa đang mặc xiêm y màu hồng nhạt cách đó xa.
Nhìn thấy roi tay thị vệ, Ngọc Đào duỗi đầu: "Nô tỳ Ngọc Đào, thỉnh an quận chúa."
Khánh Bình cái tên quen thuộc, tò mò về phía vài bước, lá xanh che khuất, thấy khuôn mặt và dáng của Ngọc Đào liền đây là "Ngọc Đào" mà quen.
"Như thế nào ngươi ở đây? Hàn đại nhân tới ?"
Không Ngụy Thải Vũ ở đây, rõ ràng Khánh Bình quận chúa dễ chuyện hơn nhiều, tuy rằng cằm khẽ nhếch, vẫn mang theo kiêu ngạo của , nhưng thấy bộ dáng Ngọc Đào mới yên tâm, như sẽ hạ đến bắt nạt nàng.
"Đại nhân đến, là do trở về chỗ ở nhưng nhầm nơi ."
Bỏ qua chi tiết nàng nhận đồ của , những thứ khác Ngọc Đào đều thành thật mà , cái gì mà nhận nhầm , đó theo tới nơi .
Giọng điệu của Ngọc Đào bình thản, nhưng Khánh Bình thì nhíu mày: "Vậy mà còn đăng đồ t.ử như , các ngươi ngoài tìm, nếu tìm thì đem trói tới đây."
Biết Khánh Bình như là vì nàng, mà chỉ đơn thuần là quen cảnh nam nhân khi dễ nữ nhân, nhưng Ngọc Đào vẫn cảm kích hành lễ: "Ngọc Đào tạ ơn quận chúa, nếu quận chúa, hôm nay nô tỳ liền nên cái gì bây giờ."
Khánh Bình Lý Đại đang xụi lơ mặt đất, hạ nhân vô dụng như theo, thật đúng là ngăn chuyện xảy : "Hàn đại nhân thật đúng là bỏ , để cho ngươi một bên ngoài."
Ngọc Đào cúi đầu .
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của nàng, Khánh Bình thú vị khoát tay áo: "Về ."
"Ngọc Đào cáo lui."
Cuối cùng hành lễ thêm một nữa, Ngọc Đào thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên giọng của Khánh Bình: "Ngươi Hàn đại nhân mua sản nghiệp ở đây, đó đưa ngươi tới đây?"
Ngọc Đào lên tiếng.
Không Khánh Bình nghĩ đến cái gì, thở dài: "Ta những chuyện ngươi hiểu là hiểu, dù ngươi hãy cố gắng an ủi Hàn đại nhân , quá mức liều lĩnh, bổn quận chúa thể thông cảm cho việc kêu oan vì lão quốc công gia, nhưng dù cũng là chuyện quá khứ, cho dù bằng chứng thật nhưng phạm vi liên lụy cũng quá rộng..."
Nghe ý tứ vẻ Hàn Trọng Hoài sắp trở thành pháo hôi?
Lúc nàng Hàn Trọng Hoài đang đại sự, hơn nữa chuyện còn đem nổi bật của Hàn Trọng Thời che thì cảm thấy , đoạt nổi bật của nam chủ thì sẽ kết cục ?!
phủ Quốc công chỉ thể xuất hiện một thiên kiêu là Hàn Trọng Thời.
Nếu án oan gì thì cũng nên là nam chính bỏ trăm cay ngàn đắng, cuối cùng cũng vạch trần tất cả bí mật.
Xem rõ ràng Hàn Trọng Hoài trở thành bước đệm cho nam chủ, sự ảm đạm của sẽ cho nam chủ càng thêm sáng bóng.
Sắc mặt Ngọc Đào biến hóa quá rõ ràng, Khánh Bình quận chúa dừng một chút: "Ngươi cũng cần lo lắng quá nhiều, cho dù rời khỏi phủ Quốc công nhưng vẫn là tướng quân bách chiến bách thắng, ngươi nhớ những lời để an ủi ."
Hiện tại Ngụy gia lệnh cấm Ngụy Thải Vũ tiếp cận Hàn Trọng Hoài, cho nên những lời cũng chỉ nàng mới thể truyền đạt.
Thị vệ tìm Triệu Hằng Kiêu, Khánh Bình thấy bộ dáng thất hồn lạc phách của Ngọc Đào thì gọi hạ nhân đưa nàng trở về.
Có thị vệ của quận chúa đưa tiễn là một chuyện , ngày hôm Ngọc Đào tỉnh thấy cây lựu c.h.ặ.t cửa nhà khôi phục .
Lý Đại còn bộ dáng uể oải như hôm qua, đang sửa đèn l.ồ.ng, thấy Ngọc Đào mở cửa, lập tức hành lễ với nàng.
"Hàn phu nhân, nhóm tiểu nha đầu còn nông dân trồng rau đều đang chờ."
Hôm qua những chuyện Khánh Bình quận chúa với nàng đều là riêng, Lý Đại cũng chỉ chuyện nàng quen quận chúa, phận của nàng, hơn nữa cái đùi vàng của nàng đang sắp suy sụp.
Nghe ý tứ của Khánh Bình quận chúa, Hàn Trọng Hoài cách chức là chắc chắn, hơn nữa thể sẽ đuổi khỏi phủ Quốc Công.
Trách lúc Hàn Trọng Hoài đều xe lăn, lúc mới đến quan trường vài ngày biến thành như , nếu là như còn bằng vẫn tàn phế như cũ.
Ngoại trừ việc Hàn Trọng Hoài giải quyết chuyện , thứ mà nàng tương đối để ý chính là quan hệ logic trong lời của Khánh Bình quận chúa, ở trong miệng Khánh Bình quận chúa, mà nàng như là Hàn Trọng Hoài xui xẻo, cho nên tiên đưa nàng đến chỗ tránh mặt, đó chờ đuổi khỏi phủ Quốc công thì sẽ đến nơi tìm nàng.
Cho nên sẽ thật sự là sẽ tới tìm nàng ?
Nếu như đến thì nó nàng còn tốn nhiều công sức như , lăn lộn giày vò nhiều chuyện như để cái gì.
Nghĩ đến Hàn Trọng Hoài thì tức giận, Ngọc Đào chọn nha đầu xong thì trở về giường ngủ một giấc, đợi đến khi nàng tỉnh , bước khỏi cửa liền hoài nghi Hàn Trọng Hoài đến đây.
"Phu nhân tỉnh , lấy nước nóng cho ngươi."
Thời điểm chọn nha đầu, trong đầu Ngọc Đào đều nghĩ đến Hàn Trọng Hoài, nàng chỉ tùy ý mà chọn một , nghĩ tới vận khí như , thể chọn một năng lực việc.
Trong viện sạch sẽ hẳn lên, ban đầu Ngọc Đào chỉ dọn dẹp chỗ ở và phòng bếp của nàng, còn con đường mà nàng qua, miễn cho giày dính tro bụi mang trong phòng.
Mà nha đầu quét sạch tất cả, ngắn ngủn tới hai canh giờ, đem tất cả thứ đều dọn sạch một , đem phiến đá xanh lau sạch bóng đến nỗi thể soi gương.
Sau khi rửa mặt, ngay cả khăn tay Ngọc Đào cũng vặn khô, tiểu nha đầu hiểu ý lập tức cầm khăn tay của nàng rặt sạch.
"Phu nhân, hấp xong bánh bao, ngài mau ăn cho nóng?"
So với Ngọc Đào, vóc của tiểu nha đầu thấp hơn nửa bàn tay, khi chuyện cho cảm thấy nhanh nhẹn.
Hơn nữa qua còn là một nhân tài năng, mấy chuyện như giặt giũ nấu cơm quét dọn cái gì cũng , ánh mắt Ngọc Đào dịu dàng: "Ngươi tên là gì?"
"Phu nhân, tên là Đại Hoa."
Đối mặt với ánh mắt sáng ngời của tiểu nha đầu, nếu sợ là quỷ nhập hồn, nhất định Ngọc Đào ôm c.h.ặ.t nàng , to rằng hai chúng thất lạc quá lâu .
Hàn Trọng Hoài ngàn vạn đừng tới tìm nàng, cuộc sống hạnh phúc của nàng chỉ cần Đại Hoa là thể mỹ vô khuyết.