Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 38: Nhà chồng ta họ Hàn
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hai hài t.ử , còn đang tại trong sân tiếng động, thì là chạy đến đây lải nhải với khách."
Nữ nhân bước cửa bộ dáng thanh tú, gật đầu với Ngọc Đào, đó vỗ hai hài t.ử.
"Nương, ngươi xem, đây là lễ vật mà a di tặng cho chúng con."
So với Ngọc Đào, tiểu hài t.ử còn phối hợp hơn, cao hứng phấn chấn giơ hạt châu cho mẫu bọn chúng xem.
Nữ chủ nhân thấy hạt châu vàng trong tay đứa nhỏ, với Ngọc Đào: "Phu nhân cần tốn kém như ."
Người , Ngọc Đào lên nghênh đón: "Ta bọn nhỏ đáng yêu nên mới cho, như coi là tốn kém."
Dừng một chút, Ngọc Đào tiếp tục, "Nhà trượng phu họ Hàn."
Vốn dĩ nàng họ của , nhưng suy nghĩ một chút vẫn là nên kéo cờ Hàn Trọng Hoài, nghĩ đến lẽ họ Hàn trong kinh thành cũng nhiều lắm, một cái họ Hàn cũng thể để cho ngươi cân nhắc suy ngẫm.
"Thì là Hàn phu nhân, tướng công của họ Chu."
Giới thiệu phận xong, Chu phu nhân sai bảo mẫu đưa hai đứa hài t.ử ngoài chơi, đó mời Ngọc Đào xuống.
Trừ phi ngại để cho đối phương địch ý của , bằng khi nữ nhân đ.á.n.h giá nữ nhân thì sẽ bất động thanh sắc. Chu phu nhân vài liền đem vải vóc cùng trang sức Ngọc Đào đến triệt để, nhưng mà tầm mắt chạm đến bộ dáng cùng thần thái của Ngọc Đào, trong lòng liền chần chờ.
Một của Ngọc Đào tính là keo kiệt, nhưng cũng giống phu nhân nhà phú quý, huống chi ý tứ của giữ cửa, chỉ một nàng cầm hạ lễ đến đây, cũng mang theo nha nô bộc nào.
Người khác dù nghèo khó đến , của cải trong nhà hết sạch thì cũng sẽ mua một hạ nhân để sai khiến.
nếu Ngọc Đào là phu nhân gì, thần thái của nàng cũng quá thản nhiên, đương nhiên là bộ dáng giống như là cảm thấy tình huống của cái gì đúng.
Ngoại trừ sự thản nhiên , quan trọng nhất là tướng mạo Ngọc Đào xuất sắc, thể xếp top 3 mỹ nhân xinh nhất mà nàng từng gặp.
Thời điểm Chu phu nhân mời Ngọc Đào uống , bất động thanh sắc mà chạm tay nàng, mềm mại tinh tế, bất kể là sờ, đều là hai bàn tay từng công việc nặng nhọc.
Nghĩ đến tướng công nhà suy đoán gia thế của trạch viện bên cạnh giống bình thường, Chu phu nhân hề phỏng đoán phận của Ngọc Đào nữa, dù nữ nhân xinh thì mệnh cũng kém, vô sự đăng Tam Bảo điện, nếu chuyện Ngọc Đào nhờ đại sự gì, coi như là kết một phần thiện duyên.
Khi Ngọc Đào tới cũng nghĩ đến chuyện nếu bên ngoài hỏi về tình huống của nàng, nàng sẽ gì, nhưng rõ ràng vị Chu phu nhân là một năng lực xã giao, căn bản hỏi nàng vấn đề gì khó trả lời, thậm chí hỏi bất cứ chuyện gì của nhà trượng phu nàng.
Hai chuyện phiếm hai câu về chậu hoa cùng hài t.ử trong nhà, Chu phu nhân nàng là hỏi thăm cảnh xung quanh nên liền chủ động mở miệng giới thiệu với nàng.
"Nơi ước chừng hơn ba mươi hộ gia đình, hướng bắc là một thôn quê nhỏ, ngày thường nếu cần một ít đồ ăn cùng gạo, thể gọi bên đưa tới, phía nam chính là một ít trạch viện của thế gia quyền quý, bên một hồ nước, ngày thường ngược thể , nhưng vì đoạn thời gian gần đây chắn đường..."
Đem đường chắn , đương nhiên là bởi vì quý nhân đang tạm trú.
"À."
Ngọc Đào lên tiếng, nàng át chủ bài của chính là thần bí, cho nên Chu phu nhân hết, nàng lộ thần sắc hiểu rõ.
Vốn dĩ nàng cũng hiểu rõ, đường về phía nam phong tỏa, nhất định là Thái t.ử cùng quận chúa còn ở trong thôn trang của Ngụy gia
Cũng vì Thái t.ử thể ở trong đông cung mà chạy đến bên ngoài, tránh cho liên lụy âm mưu dương mưu gì đó, nàng tuyệt đối sẽ về phía nam một bước.
Trò chuyện một hồi, Ngọc Đào liền đề nghị mượn xe.
"Ngươi mới chuyển tới nên đồ đạc đầy đủ là chuyện bình thường, bảo Lý đại bồi ngươi trong thành một chuyến, tất cả đều là hàng xóm, ngươi yếu cầu gì, chỉ cần tới tìm hỗ trợ."
"Có thể gặp hàng xóm như Chu tỷ tỷ, xem như là chuyện may mắn nhất khi chuyển đến nơi ."
Hai xem như quen thuộc một chút, Ngọc Đào đúng lúc lộ một tia khổ tâm của , tuy rằng cần đem chuyện , nhưng chính là cách giữa hai kéo .
Chu phu nhân vỗ vỗ tay nàng: "Ai cũng lúc khó khăn, tóm đều sẽ vượt qua."
Chờ lên xe ngựa Ngọc Đào mới thả lỏng xuống.
Tiếp xúc với khác là một chuyện hao tổn sức lực, hiện tại Chu phu nhân mới gặp nàng đầu nên mới dễ tiếp xúc như , chỉ sợ chờ về nàng mượn cái gì cũng sẽ phiền toái.
Cho nên nàng nên mua hạ nhân ?
Hiện tại giá mua một tiểu nha đầu cũng chỉ hơn mười lượng bạc, bạc nàng vẫn thể , nếu ngại nhiều nàng còn thể tìm một ký khế ước, như thể tiết kiệm một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-38-nha-chong-ta-ho-han.html.]
Mấy ngày nàng còn là nha đầu hầu hạ khác, hiện tại đang cân nhắc mua nha đầu, mức sống quả thực là nhảy vọt về chất.
"Lý sư phụ, đợi lát nữa chỉ sợ còn phiền ngươi dẫn một chuyến đến thôn xóm cách vách, xem bên đồ vật gì để mua."
"Hàn phu nhân gọi là Lý Đại là ." Cách rèm cửa, mã phu , "Thôn Thanh Hà chúng chính là cùng nhà nông mua chút đồ ăn cùng gà vịt cá nuôi, nếu mua cái gì tinh xảo vẫn đến đầu thành. Nếu Hàn phu nhân ngại phiền toái đến trong thôn, mua cái gì thể với , sẽ mua ở chỗ nông gia mà nhà chúng mua, đó gọi nông gia mang đến."
Cái vẻ thuận tiện, trực tiếp giao hàng đến tận nhà.
"Vậy Lý sư phụ trong thôn tiểu nha đầu nào nguyện ý công ? Trạch viện của chúng thiếu một nha đầu dọn dẹp."
"Ý của Hàn phu nhân là chỉ việc, ký khế ước bán ?"
Nghe Ngọc Đào đáp lời, Lý Đại lập tức : "Có nhiều tiểu nha đầu nguyện ý, qua vụ mùa công việc thì những nha đầu nhàn rỗi, chỉ cần mấy đồng tiền thể thuê các nàng, chờ trực tiếp sẽ Hàn phu nhân hỏi một chút."
Nói xong xe ngựa dừng ở bên ngoài tiền trang.
Ngọc Đào đội mũ rèm che, ngửa đầu tên tiền trang - Bảo Phong Long.
Đây xem như là một trong những tiền trang nổi danh ở kinh thành, lịch sử trăm năm, còn chút quan hệ với triều đình, cũng sẽ sụp đổ liền sụp đổ.
Tiền tiết kiệm của Ngọc Đào cũng chỉ ít, khi hỏi rõ lãi suất và khi nào thể gửi tiết kiệm , nàng tính toán sẽ gửi bạc ở chỗ .
Tổng cộng nàng một trăm năm mươi lượng, mỗi tháng thể ba đồng lãi suất, nếu lấy tiền gốc cần thông báo một tháng.
Hỏi rõ ràng những chuyện , còn chính là con dấu cùng hóa đơn, Ngọc Đào ở một bên chờ, bên ngoài chuyện phiếm, đột nhiên một cái tên quen thuộc xuất hiện với tần suất khá cao.
"Xem như phủ Quốc công vị thiếu gia thứ xuất hại t.h.ả.m, vì nổi bật mà chứng cứ oan uổng mệnh quan triều đình, hiện giờ chỉ mũ ô sa của giữ , ngay cả phủ Quốc công cũng chịu liên lụy bởi vì ."
Nghe thấy phủ Quốc công, Ngọc Đào liền lấy tinh thần, liếc mắt mấy đang chuyện, đều là nam nhân lạ mặt bình thường.
Người chuyện thấy hấp dẫn ánh mắt , thanh âm chuyện lớn hơn vài phần, xem gì đúng.
Thời điểm nàng ở phủ Quốc công, mơ hồ là Hàn Trọng Hoài một chuyện lớn, nhưng cụ thể là cái gì nàng cũng tìm hiểu, hiện tại xem nàng là một đại nha đầu hầu hạ bên cạnh Hàn Trọng Hoài, nhưng còn rõ ràng bát quái bằng bên ngoài phủ .
"Thiếu gia thứ xuất chính là tiểu chiến thần lúc ? Không lúc gãy chân , bây giờ đang quan?"
"Nếu chân vẫn gãy thì , sẽ gây tai họa lớn như cho cả nhà, võ quan thể bằng quan văn, tiểu cữu nhà cũng quan, nhất định Hàn thiếu gia sẽ trị tội, là nương nhờ Thái t.ử điện hạ mới thể chiếm địa vị như bây giờ, mà hiện tại đại quan đối phó chính là của Thái t.ử điện hạ, đây là ăn no việc gì , đang sống sờ sờ tìm c.h.ế.t."
"Ý ngươi là nhất định sẽ ngã?"
“Cũng , tiểu cữu t.ử nhà , cha của là Hàn Quốc công gia tặng lễ để khơi thông, nhưng mấy đóng cửa tiếp, ai nhận lễ của phủ Quốc công."
Ngọc Đào thấy đoạn nọ tiểu cữu của quan, ngữ khí của nọ, còn tưởng rằng là một đại quan gì gì đó đó, xem là một uống cháo đến no, liền bắt đầu lo lắng nhà khác thể mỗi ngày đều thịt ăn .
Ngọc Đào xong vài câu thì hứng thú mà rời , cầm lấy con dấu, điểm dừng tiếp theo của nàng là tiệm vàng.
Tất cả trang sức tay đều bán, ngoại trừ trâm ngọc đầu, bây giờ nàng là còn trang sức gì.
Cầm hơn bốn mươi lượng bạc nóng hổi mới lò, so với trang sức bạc cho thỏa mãn hơn nhiều.
"Chúng Phi Hoa Phường một chuyến."
Nhìn hộp son trong tay, nàng tính toán để cây trâm mà nọ đưa, nhưng son thì cần, dù mấy thứ son phấn cũng thể đáng giá mấy lượng bạc.
Lại từ Phi Hoa Phường , tay Ngọc Đào tăng thêm mười lăm lượng.
Sau khi đưa tiền thưởng cho Lý Đại, Ngọc Đào tủm tỉm : "Chuyện trong thành coi như xong, kế tiếp sẽ phiền toái ngươi."
"Không phiền toái phiền toái, đều là những chuyện nhỏ nhặt tốn sức."
Thấy Ngọc Đào bán đồ, Lý Đại còn nghĩ là nàng túng quẫn, vớt một chút nước lược, nghĩ tới nàng tay chính là nửa lượng bạc tiền thưởng, hào phóng ai mà thích, nụ mặt Lý đại cũng rõ ràng hơn nhiều.
"Hàn phu nhân, bên quen , thấy bọn họ ngươi một hồi."
Thu tiền thưởng xong, Lý đại chỉ sang một phương hướng, Ngọc Đào qua thì ngẩn .
Nàng từng gặp qua nam nhân một , thời điểm nàng qua, phe phẩy quạt gấp tay, lúm đồng tiền như hoa với nàng.
Ngọc Đào theo bản năng sờ sờ mũ che mặt của , rõ ràng nàng mang theo đồ che mặt, nhưng nọ giống như thể thấy diện mạo mũ che mặt của nàng.