Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 37: Nếu thật sự không được nàng còn có thể bán trứng gà ngâm suối nước nóng... ??? 

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nằm liên tục mấy ngày, đồ ăn nấu chín cũng ăn hết, cuối cùng Ngọc Đào cũng tình nguyện từ giường dậy.

Vài ngày trôi qua, bàn vốn lau chùi sạch sẽ rơi xuống một lớp bụi mỏng, tuy rằng nàng lười biếng, nhưng nghĩa là nàng chịu bẩn.

Nằm yên thấy bụi thì thôi, nếu thấy nàng liền lấy nước bắt đầu lau.

Những thứ như phòng ngủ và nhà bếp sẽ sử dụng nên lau chùi sạch sẽ, những nơi khác nàng quan tâm.

Nguyên nhân trạch viện đáng để Hàn Trọng Hoài mua chính là do nó một suối nước nóng, thấy thu dọn gần hết, nàng đầy mồ hôi hồ nước nóng.

Nước nóng nhiệt độ , Ngọc Đào bước chân híp mắt thở dài một tiếng.

Lần đến suối nước nóng của Ngụy gia, nàng ngâm chân trong nước suối nóng nhưng vẫn là cách một lớp xiêm y, thiếu chút nữa đem nàng đóng băng.

Lần mới xem như là thật sự hưởng thụ.

Sau khi đến cổ đại, nàng tắm rửa chủ yếu là dựa chà lau, thỉnh thoảng thể mượn một cái thùng tắm ngâm một chút, nhưng thùng tắm thể so sánh với sự tự do tự tại như bây giờ.

Tốt nhất Hàn Trọng Hoài nên quên nàng như , ngày lễ ngày tết nàng thể thiếu việc cảm kích , mặc dù hai ngủ với nhưng nếu tặng nàng một trạch viện suối nước nóng, như coi như là một kim chủ .

Dựa hồ bơi, Ngọc Đào thoải mái mơ mộng.

Nếu nàng là một cây hải tảo thì , thể luôn ngâm trong nước, sẽ chủ t.ử nào ép buộc nàng, một hai xem cá mặn lăn qua lăn .

Sợ ngâm suối nước nóng lâu quá thì ngất xỉu ai cứu, Ngọc Đào ngâm sảng khoái nửa canh giờ xong thì quấn xiêm y trở về phòng.

Đem bạc bên cạnh dồn một chỗ, nàng cẩn thận tính toán.

Trên tay nàng hai thỏi vàng do Hàn Trọng Hoài đưa cho, một cái chính là năm mươi lượng, cộng thêm đống bạc vụn vặt khác, ước chừng một trăm năm mươi lượng, ngoại trừ bạc hiện tại , cộng thêm trang sức , hẳn là thể gom hai trăm lượng.

Nghĩ đến đây Ngọc Đào lấy hộp đựng trang sức , đồ vật bên trong thể là trắng đến lóa mắt, càng nàng càng cảm thấy màu sắc của cây trâm vô cùng xinh .

Đáng tiếc ngày đó Trần Hổ đến quá sớm, bằng nàng cảm thấy còn thể từ nọ vớt thêm một chút chỗ .

Người nọ là bạc nhiều chỗ sử dụng, đưa cho mỹ nhân, chừng so với để cho tiêu ở nơi khác còn ý nghĩa hơn.

Trước lúc nhàn rỗi nhàm chán, nàng từng suy nghĩ qua một vấn đề, nếu như một nam nhân thấy sắc nổi lòng tham với nàng, nguyện ý bỏ ngân lượng để khiến nàng chú ý, nàng cầm ngân lượng đó .

Đáp án là nàng sẽ nhận.

Nàng là sợ phiền toái, ban đầu thu tiền thì sảng khoái, nhưng đó tuyệt đối thể thiếu việc ứng phó với nam nhân cho nàng bạc.

Chiếm tiện nghi của khác cũng dễ dàng như .

đổi giả thiết, nếu một nam nhân thấy sắc nổi lòng tham với nàng, đưa bạc cho nàng, khi thu bạc thì nàng sẽ gặp , bạc nàng thu .

Vậy đương nhiên là nàng sẽ thu.

Lúc nàng Trần Hổ bên cạnh nên mới dám dùng chiêu để đuổi sắc quỷ , đổi là tình huống hiện tại của nàng, nam nhân khác liếc mắt nàng nhiều một cái, nàng cũng dám trợn trắng mắt, chỉ sợ kéo nàng trong ngõ nhỏ.

Cất xong bạc và trang sức, Ngọc Đào sang một xiêm y nhất của nàng, b.úi tóc phụ nhân, đó cầm lấy trâm ngọc ngoài.

Trừ cái , trong tay nàng còn cầm chậu cây cảnh mà Trần Hổ mua lúc , tất cả chuẩn xong, lúc nàng mới mở cửa viện gõ cửa lớn của nhà hàng xóm kế bên.

Nơi vẻ hoang vu vắng vẻ, ở trong thành nên cũng chợ bán hàng rong, nhưng thể mua sản nghiệp ở nơi , phú thì cũng quý.

Mấy ngày nay nửa đêm ngay cả tiếng ch.ó sủa nàng cũng mấy tiếng, chứng minh buổi tối ở nơi sẽ nhàn rỗi chạy tán loạn.

Hơn nữa cách đó mấy dặm chính là thôn trang của Ngụy gia, khi đó nàng Ngụy Cẩm Dương , Thái t.ử điện hạ đang ở trong thôn đó để tĩnh dưỡng thể.

Hướng về phía , nàng càng cần lo lắng về vấn đề an ở nơi .

Thứ duy nhất mà nàng cần lo lắng chính là vấn đề ấm no của nàng.

Là một con cá mặn coi việc sống là nhiệm vụ quan trọng nhất, so với chờ mong Hàn Trọng Hoài mười ngày nửa tháng chơi chán mới đón nàng về phủ Quốc công, nàng càng nguyện ý tự tìm biện pháp thỏa, để cho lo ăn mặc.

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-37-neu-that-su-khong-duoc-nang-con-co-the-ban-trung-ga-ngam-suoi-nuoc-nong.html.]

Trạch việc mà Ngọc Đào chọn đến bái phỏng, bên ngoài trồng một cây lựu ngụ ý , ở ngoài nhà bên trong, còn thể thấy những cành hoa cắt tỉa tinh xảo, mơ hồ thể tiếng đùa của trẻ con.

Trạch viện như , liền ở chính là cả một đại gia đình, ít nhất là nữ chủ nhân, sẽ là nơi ở của nam t.ử độc gì cả.

Ngọc Đào gõ cửa, một lát liền mở cửa.

Người gác cổng mở cửa cho Ngọc Đào xong, theo bản năng hành lễ, chỉ là hành lễ xong thì thấy phía nàng trống rỗng, chỉ một nàng mà thấy nô bộc theo thì chút nghi hoặc: "Vị phu nhân chuyện gì?"

"Ta mới chuyển đến nhà bên cạnh, bái phỏng hàng xóm, phu nhân nhà ngươi rảnh gặp khách ?"

Thái độ của Ngọc Đào vặn, đuôi mắt khẽ nhướng lên, giống như là kiên nhẫn tự chuyện với hạ nhân, nhưng bởi vì hàm dưỡng tệ, cho nên đem kiên nhẫn giấu lớp da mặt.

cần nàng như , gác cửa chỉ cần nàng là hàng xóm ở trạch viện cách vách liền nàng một cái, cũng quên thắc mắc vì phu nhân đắn cửa mang theo nha tỳ nữ.

Mảnh đất khó mua, một phần lớn đều là đại quan chiếm, phần nhỏ còn mới để cho những tầng trung ở, nhưng thể mua sản nghiệp ở đây thì cũng thể thiếu bạc .

Vốn dĩ chủ nhân của trạch viện bên cạnh ý bán, nhưng bán bạc thật sự mê , lúc mới đem nhà bán .

Lúc còn chủ t.ử , mua trạch viện bên cạnh giống bình thường, thể là quan lớn gì đó, để cho bọn họ ít thăm dò tin tức chọc nhà thích, nghĩ tới hôm nay tự tới cửa bái phỏng.

"Phu nhân tiến chờ một chút, tiểu nhân lập tức thông báo cho phu nhân nhà chúng ."

Người giữ của dám để cho Ngọc Đào ở bên ngoài chờ lâu, mời nàng trong nhà, bảo nha đầu pha cho nàng uống.

Ngọc Đào thản nhiên , cây cảnh tùng bách mà nàng lấy lễ gặp mặt cũng rẻ, loại mức độ phục vụ là nàng nên .

Đánh giá chung quanh, nhà xem như thanh nhã, trong phòng đều là tranh chữ, còn hoa cỏ, bức tranh đặt ở phía là tranh của chủ nhân, một bộ tiểu nhi hí điệp đồ.

Nghĩ đến nhà hẳn là hài t.ử, hơn nữa còn chỉ một , Ngọc Đào động tĩnh, đầu liền thấy hai cái đầu nhỏ bám bên cửa, tò mò nàng.

Hai tiểu hài t.ử bốn năm tuổi, một nam một nữ, thấy Ngọc Đào phát hiện, dứt khoát trực tiếp trong phòng.

"A di, a di lớn lên thật xinh ."

Tiểu cô nương sợ lạ, xong liền xuống bên cạnh Ngọc Đào, nghiêng đầu đ.á.n.h giá Ngọc Đào.

Tiểu nam hài nội liễm hơn một chút, gọi một tiếng a di thì theo tiểu cô nương xuống.

Đôi chân ngắn của hai hài t.ử đong đưa trung: "A di, a di đến nhà chúng khách ?"

" , ở cách vách, đến chào hỏi một chút, thể cùng chơi." Ngọc Đào cúi đầu, dịu dàng chuyện với hai đứa nhỏ.

Nghe thấy Ngọc Đào , nụ mặt hai hài t.ử nồng đậm hơn vài phần, chờ mong Ngọc Đào: "A di hài t.ử ?"

Ngọc Đào vuốt bụng: "Trong cũng chỉ mấy cái bánh bao mới ăn thôi."

"A di ăn bánh bao nhân gì, Sài thẩm nhà chúng bánh bao nhân đường là ngon nhất..."

Suy nghĩ của hài t.ử dễ phân tán, từ chủ đề tiểu hài chạy đến bánh bao, đổi vô cùng tự nhiên.

Ngọc Đào vẫn luôn dựng thẳng lỗ tai, mơ hồ bên ngoài động tĩnh, liền sờ sờ đầu hai đứa nhỏ.

"Hai các ngươi thật ngoan."

Nói xong từ trong túi lấy hai hạt châu vàng nhỏ tặng cho bọn họ lễ gặp mặt.

Đây là đồ mà bình thường Hàn lão phu nhân thưởng tết, hạt châu nhỏ nhắn lớn, phía khắc chữ phúc nên cũng đổi bao nhiêu bạc.

Tuy rằng đổi bao nhiêu bạc nhưng Ngọc Đào vẫn cảm thấy đau lòng, nhất là hôm nay nàng thể thuận lợi mượn xe ngựa, bằng chừng nàng sẽ để ý mặt mũi gì mà đem hạt châu đòi về túi.

Nàng đến thăm hàng xóm, đầu tiên là tình hình bên , ví dụ như bình thường đều mua ăn mua uống ở , quy tắc ngầm nào cần tuân theo .

Mà chủ yếu nhất là nhất là mượn một chiếc xe ngựa thành một chuyến, nàng sớm hỏi thăm, thời đại ít tiền trang, bạc đều để ở trong đó, tuy rằng giống như cho vay nặng lãi, nhưng cũng thỏa hơn ít, gửi một trăm lượng đó, ít nhất một tháng cũng sẽ hai ba phần tiền lãi.

Có khả năng Hàn Trọng Hoài xem nàng bao nhiêu ngân lượng để lăn lộn, nàng cũng nghĩ tới chuyện chính nên bán tranh vẽ , hoặc là áp dụng kỹ thuật điểm tâm học ở chỗ La thẩm.

cẩn thận ngẫm , so với vất vả kiếm tiền chịu gió táp mưa sa, đối mặt với sự xem thường của khác cũng tươi nghênh đón, nàng cảm thấy nhưng mỗi tháng đều thể lấy mấy đồng tiền lãi càng thích hợp với nàng hơn.

Ở trong trạch viện cũng cần trả tiền điện tiền nước tiền nhà, một tháng hai ba đồng bạc, nếu thật sự , nàng còn thể bán trứng gà ngâm suối nước nóng cho khác, cuộc sống như , hơn bao nhiêu so với việc ánh mắt để hầu hạ khác.   

 

 

Loading...