Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 35: Mong Hàn Trọng Hoài bủn xỉn keo kiệt, nàng...
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe ngựa chạy khỏi cổng thành, các cửa hàng trở nên ít hơn, đập mắt là những khu rừng xanh tươi hoặc là một cánh đồng lúa lớn.
Thấy vẻ mặt đáng tiếc của Ngọc Đào, Trần Hổ thở phào nhẹ nhõm.
Vốn dĩ định hỏi Ngọc Đào gì với những lạ , nhưng ai vịt là kết thúc mà chỉ là khởi đầu, đó Ngọc Đào gọi nhiều thứ khác, đồ ăn thì nhưng ngay cả khi thấy lông gà, nàng cũng lông mắt, bảo mua cho nàng một cái.
Hắn là thị vệ cũng gã sai vặt, Ngọc Đào sai khiến như , trong lòng thích nên còn lộ vẻ thích mặt, nhưng Ngọc Đào giống như là thấy, vẫn vô tội mà đòi mua đồ.
Mà nghĩ tới việc chủ t.ử đối xử đặc biệt với nàng, cũng chỉ thể đem thích cố nén xuống, nghĩ đến việc lẽ là do nàng đưa đến trong thôn trang, trong lòng kinh hoảng nên mới trở nên như .
mà lẽ Trần Hổ nghĩ sai, bởi vì kinh hoảng mà Ngọc Đào trở nên , nàng đây là nhận Hàn Trọng Hoài oai phủ đầu với nàng, hiện tại Trần Hổ tỉnh táo nên mới sắc mặt đối với nàng khách sáo, cho nên mới ép một chút chỗ cuối cùng mà thôi.
Tuy rằng khỏi thành nhanh, nhưng sự đòi hỏi hổ của Ngọc Đào, thời điểm đến thôn trang, phía xe ngựa sắp đầy.
mà dường như khi đến nơi , nàng cảm thấy đồ đạc của ít một chút.
Trạch viện nửa cũ, ngay cả đèn l.ồ.ng xanh mà chủ nhân ban đầu treo cũng đổi, cây hồng ở cửa c.h.ặ.t đến loạn thất bát tao, sợ là hái hồng trong nhà chuyển , cho nên ngay cả cành cây cũng cùng c.h.ặ.t .
Bên ngoài lôi thôi thành như , bên trong càng , đồ đạc mới chuyển tới lộn xộn, đừng là cành cây khô rụng lá mặt đất, ngay cả mạng nhện giữa cửa và cửa đều dọn dẹp.
"Từ Lập việc như thế nào , khi tới dặn dò phái tới dọn dẹp, đây là bộ dáng dọn dẹp xong!"
Thiếu chút nữa đụng mạng nhện, biểu tình của Trần Hổ khó coi, nơi nào giống như thể ở .
Ngọc Đào bên cạnh gì, lúc chuyện là vô dụng, chỉ cần bày bộ dáng "Ta kiên cường nhưng kỳ thực ủy khuất", chờ an bài là đủ .
"Ngay cả trông cửa cũng an bài."
Trần Hổ càng đ.á.n.h giá chung quanh càng tức giận, tình huống hiện tại như thì thể an bài Ngọc Đào đến đây, nhưng chủ t.ử hôm nay đưa đến ở, cũng thể mang về phủ Quốc công.
"Đợi đến khi hồi phủ, nhất định sẽ giáo huấn Từ Lập một trận, tiểu t.ử những bản lĩnh tăng, mà trí nhớ còn càng ngày càng kém."
"Phiền Trần thị vệ."
Lúc Ngọc Đào còn tham lam giống như khi ở xe, cầm khăn lau bụi bặm trong phòng, chỉ thành thật thấy yếu đuối.
Trần Hổ giúp nàng đem đồ vật trong phòng đặt về vị trí, ít nhất còn một chỗ .
Đồ đạc thu dọn xong, Trần Hổ canh giờ: "Ngọc Đào cô nương cần vội, bây giờ sẽ trở về phủ sai tới đây dọn dẹp."
Ngọc Đào dừng tay, tiễn Trần Hổ đến cửa.
"Ta còn chạy về phủ phục mệnh cho đại nhân, Ngọc Đào cô nương bảo trọng, nhiều nhất hai canh giờ nữa Từ Lập sẽ dẫn đến đây."
Ngọc Đào nhếch môi, hành lễ tạ ơn: "Hôm nay phiền Trần thị vệ, thể phiền Trần thị vệ một chuyện nữa , giúp chuyển lời đến thiếu gia một câu."
Nghe nàng với chủ t.ử, Trần Hổ lập tức lấy tinh thần: "Ngọc Đào cô nương Trần mỗ mang theo lời gì?"
"Nếu thiếu gia thời gian rảnh rỗi, nhất định đến thăm Ngọc Đào, Ngọc Đào sẽ luôn chờ thiếu gia."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-35-mong-han-trong-hoai-bun-xin-keo-kiet-nang.html.]
Giọng mềm mại mang theo bi thương nhàn nhạt, Trần Hổ là thô lỗ nhưng xong cũng cảm thấy lòng mềm nhũn, nhưng vẫn chút rõ vì Ngọc Đào lời với chủ t.ử ở phủ Quốc công.
Nếu nàng đáng thương cầu khẩn, lẽ chủ t.ử sẽ đưa nàng đến nơi .
Dù lời của chủ t.ử đều bày bàn, là bởi vì nàng cùng "chơi", mới đem nàng đưa .
"Ngọc Đào cô nương yên tâm, nhất định Trần mỗ sẽ chuyển lời, cô nương ở đây một thời gian, trong thời gian thể nghĩ xem đại nhân cô nương cái gì, khi nghĩ rõ ràng thì sai truyền lời cho đại nhân, Trần mỗ đại nhân đối với cô nương là dụng tâm."
Những lời của Trần Hổ xem như là lời từ đáy lòng, Ngọc Đào gật đầu, cự tuyệt ý của Trần Hổ.
Tiễn Trần Hổ , Ngọc Đào vẫn cầm lấy khăn lau phòng, đợi đến khi nàng dọn dẹp thành bộ dáng thể ở cũng gặp cái gì Vương Lập, Từ Lập đây.
Đã sớm đoán thể là kết quả , Ngọc Đào duỗi thắt lưng, chốt cửa giường chuẩn ngủ.
Trong buổi đêm tuyệt vời đầy , nàng mong ước Hàn Trọng Hoài keo kiệt bủn xỉn sẽ cô độc sống hết quãng đời còn , đoạn t.ử tuyệt tôn thì càng .
*
Đến giờ Hợi, Trần Hổ thấy chủ t.ử bận rộn công việc gần xong mới dám tiến lên nhắc tới Ngọc Đào.
Trần Hổ về phủ liền tìm Từ Lập, nên giáo huấn Từ Lập như thế nào cũng đều nghĩ kỹ, ai ngờ Từ Lập mở miệng là do chủ t.ử phân phó cho đến trạch viện, chuyện càng cho khó hiểu.
Đem hạ nhân phái đến trạch viện cũng là vì để cho bọn họ hầu hạ Ngọc Đào, mà là một trạch viện thì như thế nào cũng mấy hạ nhân, bằng một chỗ lớn như tất cả đều để Ngọc Đào thu dọn ?
Hơn nữa cho dù mặc kệ chuyện dọn dẹp, một cô nương một ở trong trạch viện nơi rừng núi hoang vắng, ngẫm liền cảm thấy lẽ buổi tối nàng sẽ sợ đến mức dám ngủ.
Hàn Trọng Hoài loại năng lực thích ứng với cảnh giống như tắc kè hoa biến sắc, thời điểm lười, chân của nhưng một chút cũng nhấc lên, khác nh.ụ.c m.ạ cũng thể một tiếng, một phế vật mỹ đủ tư cách, nhưng hôm nay chính cục triều đình, bàn thể bày đầy sách.
"Nàng chuyện với ?"
Trần Hổ ở mặt thôi, quên hôm nay Trần Hổ đưa Ngọc Đào rời khỏi phủ Quốc Công.
"Ngọc Đào cô nương nếu đại nhân rảnh rỗi thì hãy nghĩ đến nàng, nhất định đến viện thăm nàng, nàng sẽ luôn chờ đại nhân. Ngọc Đào cô nương những lời giống như là thật lòng."
"Ta tin nàng là thật lòng."
Hắn tin tưởng Ngọc Đào đối với ỷ , chỉ là bởi vì nàng chọn trong đám nam chủ t.ử của phủ , còn bởi vì nàng hiện giờ chính nhốt trong tòa nhà rách nát , nàng chỉ thể cầu .
Nghĩ đến vẻ mặt khi Ngọc Đào những lời cùng Trần Hổ, Hàn Trọng Hoài cảm thấy một sợi lông vũ lướt qua trong lòng .
Thời điểm bận rộn thì nhớ tới, tay việc gì, nghĩ đến nàng thì trong đầu đều là hình ảnh của nàng.
Hàn Trọng Hoài che dấu tâm tình sung sướng của , ngũ quan của thâm thúy, bình thường khi thì mắt đen như uyên, một tiếng liền giống như ánh sáng bên trong.
Nhìn thấy chủ t.ử như , Trần Hổ càng khó hiểu: "Vì đại nhân cho Từ Lập phái trạch viện, tối nay cần thuộc hạ đón Ngọc Đào cô nương trở về."
"Đón nàng gì."
Hàn Trọng Hoài khẽ nhíu mày, sẽ đón Ngọc Đào trở về, sẽ xem rốt cuộc thì khi nàng ở mặt , sẽ càng ngày càng nhớ nàng, là chậm rãi quên mất nàng, nếu quên thì quên, sẽ tìm một thứ thú vị khác, nhưng nếu quên , đương nhiên sẽ tìm nàng, khi đó khó khác liền biến thành một chuyện thú vị.