Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 34: Cho dù là phạm nhân bị bắt giam thì cũng có thể ăn uống... ??? 

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cái gì gọi là ngươi chơi với , liền đưa ngươi ?

Trần Hổ tự hỏi nửa ngày, cũng hiểu chủ t.ử "chơi" là ý gì.

Sẽ là đêm qua chủ t.ử yêu cầu gì đối với Ngọc Đào, nhưng mà Ngọc Đào thà c.h.ế.t theo?

từ vẻ mặt của chủ t.ử giống như , hơn nữa tính tình Ngọc Đào cũng giống như là thà c.h.ế.t theo.

Gõ cửa phòng Ngọc Đào, sắc mặt của Trần Hổ biến ảo giữa hiền hòa và nghiêm túc, bởi vì nghĩ rốt cuộc là chủ t.ử ý gì, cho nên quyết định dùng biểu tình gì để đối đãi với Ngọc Đào.

Dưới tình huống , Ngọc Đào mở cửa thấy một khuôn mặt chữ điền vặn vẹo.

Nhìn thật đúng là tỉnh cả ngủ.

Ngọc Đào giật giật cái cổ chút sái: "Sao Trần thị vệ tới đây, là thiếu gia việc gì phân phó ?"

Trần Hổ gật đầu: "Thiếu gia phân phó đưa ngươi khỏi phủ Quốc công."

Trần Hổ mở miệng chú ý vẻ mặt của Ngọc Đào, thấy nàng giật một chút thì khôi phục vẻ mặt như bình thường, chuyện cho vô cùng khó hiểu, theo lý thuyết một nha đầu lời như là nên là kinh hoảng thất thố, hơn nữa còn yêu cầu gặp chủ t.ử để cầu tình .

Nàng cũng sợ chủ t.ử đưa nàng ngoài là do chán ghét nàng, để cho nàng thể về phủ Quốc công nữa?

Trần Hổ nghĩ trăm cũng nghĩ , chỉ thấy khuôn mặt mềm mại của Ngọc Đào bất giác hiện lên một tia đáng thương, nhưng mà lời cũng là yêu cầu gặp chủ t.ử.

"Trần thị vệ thể tiết lộ một chút, đưa là như thế nào? Muốn đem đưa đến chỗ nào, khi đến đó thì gì? Có thể cơm ăn, thể ngủ ?"

"Đương nhiên là thể, cho dù là phạm nhân tạm giam thì cũng thể ăn uống, huống chi Ngọc Đào cô nương vẫn là thông phòng của đại nhân."

Một cước của chủ t.ử để ấn tượng nhẹ cho Trần Hổ, cho nên khi Ngọc Đào lo lắng, liền nghiêm túc trấn an, "Đại nhân phân phó đưa cô nương đến thôn trang mới mua, nhưng cụ thể để cho cô nương cái gì thì đại nhân cũng phân phó."

Hắn xong thì thấy Ngọc Đào bình tĩnh hơn, thấy Ngọc Đào hỏi nữa, Trần Hổ nhịn thêm: "Đại nhân đem cô nương đưa , là bởi vì cô nương bồi "chơi"."

"Chơi?"

Vốn dĩ Ngọc Đào đang nghĩ nên thu dọn cái gì để mang , chữ "Chơi" thì suy nghĩ liền nghiêng nghiêng.

Nàng thể nào hồi tưởng chuyện đêm qua, thời điểm buổi tối đầu óc dễ dàng tỉnh táo, nàng thái độ ngày hôm qua của nàng đối với Hàn Trọng Hoài nhất định là giải pháp tối ưu, bằng hôm nay Hàn Trọng Hoài cũng sẽ đưa nàng .

nhớ ngày hôm qua, nàng gì mới đúng.

Hóa Hàn Trọng Hoài nghĩ chơi với , nổi lên lòng hiếu kỳ đối với chuyện tình cảm nam nữ, mà bên cạnh chút khác biệt với các nha đầu khác như nàng, cho nên liền đem đối tượng chơi đặt ở nàng.

Chỉ là cảm thấy đây là chơi, nhưng nàng cảm thấy đây là ép buộc.

Nghe Hàn Trọng Hoài đưa nàng , tiên là trong lòng nàng thở phào nhẹ nhõm, nàng ghét nhất chính là khác dò xét nội tâm của nàng, mà Hàn Trọng Hoài đây là đang chuyện mà nàng ghét nhất.

Nói cho cùng Hàn Trọng Hoài là vai phụ nên quá nhàn rỗi, nếu nam chính loại tính cách , nhất định sẽ dò xét cục diện chính trị mà tình cách bò lên, sẽ lãng phí thời gian để xem một con cá mặn nhảy nhót.

Hơn nữa hôm qua ý tứ của nam chủ, rõ ràng Hàn Trọng Hoài một đống phiền toái, nhưng thời gian quan tâm đến chuyện nàng nghĩ gì gì.

Nàng thật đúng là ạ , nàng chính là một nha thông phòng, quản nàng đang nghĩ gì gì để cái gì chứ.

"Là Ngọc Đào ngu dốt, thiếu gia chơi cái gì thì thể bồi ."

Nghe thấy Ngọc Đào cũng hiểu, tâm tình Trần Hổ liền thoải mái, tính tình chủ t.ử khó dò, hiểu lời của chủ t.ử là do ngu dốt, mà là ai cũng đều hiểu lời của chủ t.ử.

"Mời Ngọc Đào cô nương thu dọn đồ đạc."

"Trần thị vệ chờ một chút."

"Ngọc Đào cô nương gặp mặt đại nhân ?"

Đồ đạc của Ngọc Đào nhiều lắm, Trần Hổ thấy nàng dứt khoát thu dọn xong thì nhịn mở miệng , "Mặc dù ở trong thôn trang sẽ thiếu ăn uống, nhưng ngươi ở bên cạnh đại nhân, cho dù thiếu ăn thiếu uống, nhất định đại nhân cũng bận tâm ."

Cảm giác Ngọc Đào chỉ quan tâm đến ăn uống, Trần Hổ chỉ thể khuyên nàng theo phương hướng .

"Ta gặp thiếu gia nhưng nên cái gì."

Ngọc Đào bất đắc dĩ buông tay, rõ ràng nàng đưa thì mức sống sẽ xuống cấp, nhưng nàng cho dù nàng gặp Hàn Trọng Hoài thì cũng vô dụng, Hàn Trọng Hoài ăn bộ dạng nũng nịu của nàng nữa .

Hoặc là vẫn là ăn, nhưng tác dụng lớn như .

Lòng tự chủ của thể khiến bỏ qua cám dỗ, hơn nữa còn chuyển những cảm xúc kìm nén sang một phương diện khác, cũng chính là phương diện quan sát nàng.

Nếu Hàn Trọng Hoài sống trong thời hiện đại, thêm mấy quyển sách tâm lý học, đại khái thể hiểu chuyện cảm thấy nàng đặc biệt chẳng qua là do sức hấp dẫn t*nh d*c của nam nữ.

Đợi đến khi loại hấp dẫn giảm bớt, sẽ từng tầng từng tầng mà lột nàng, đó sẽ phát hiện nàng chỉ là một trống rỗng.

Cái gì nàng cũng , khiến cho cảm nhận sự thú vị đang thiêu đốt, chỉ bản năng sinh tồn.

Thay vì ở chỗ liều mạng ngụy trang chống cự, trốn thoát việc Hàn Trọng Hoài đào cảm thấy thất vọng, còn bằng nàng liền rời như , cho hứng thú của Hàn Trọng Hoài rút lui, như thể thấy rõ tác dụng của nàng.

Cũng chỉ đáng tiếc là kế hoạch kiếm tiền của nàng còn bắt đầu bao lâu, bạc tích góp cũng ít đến đáng thương, Ngọc Đào lên xe ngựa mở tay nải nhỏ của , tiền tích góp thì khỏi nước mắt lưng tròng.

Hàn Trọng Hoài chính là một tên hỗn đãn, thì hào phóng, nhưng thực tế so với sự phục vụ mà nàng dành cho , bạc cho một chút cũng hào phóng.

Nàng là thông phòng của thiếu gia phủ Quốc công, nhưng còn sung sướng bằng một cô nương ở phố hoa.

*

Đưa một nha đầu như nàng khỏi phủ, đương nhiên sẽ là xe ngựa lộng lẫy xa hoa gì, Ngọc Đào lên một chiếc xe ngựa cũ kỹ chật hẹp, bởi vì xe Hàn Trọng Hoài cần hầu hạ, nàng bao lâu liền mở rèm xe .

Đường phố nhộn nhịp, bên ngoài một nam nhân thấy khuôn mặt của nàng thì ném một ánh mắt bay về phía nàng.

Chỉ là động tác ném mị nhãn , cho dù là nữ nhân bình thường đến thì cũng nam nhân sẽ động tâm, nhưng nam nhân khiến cho ghê tởm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-34-cho-du-la-pham-nhan-bi-bat-giam-thi-cung-co-the-an-uong.html.]

Ngọc Đào đáp trả cho nọ một cái liếc mắt, tay đặt ở cửa sổ xe, ngắm cảnh sắc mà ngày thường khó thấy.

"Trần thị vệ đói ?"

Ngửi thấy mùi vịt , Ngọc Đào giật giật mũi, chờ mong về phía Trần Hổ đang đ.á.n.h xe.

Đương nhiên là đói, nhưng thấy giọng điệu chờ mong của Ngọc Đào, Trần Hổ tự giác xuống xe mua vịt cho Ngọc Đào.

Người , tên nam nhân mà nàng trợn trắng mắt liền tiến lên nghênh đón: "Tiểu nương t.ử đây là a?"

Ngọc Đào để b.úi tóc của cô nương lập gia đình, xe ngựa nàng cũng chỉ là bình thường, quan tâm bộ dạng Trần Hổ đ.á.n.h xe uy vũ , nhưng bộ dáng của Ngọc Đào khiến cho đùa giỡn.

Ngọc Đào lười biếng dựa cửa sổ xe, liếc mắt đang chuyện một cái, đưa tay chỉ chỉ cửa hàng trang sức cách đó xa.

Nam nhân chỉ sợ mỹ nhân để ý tới , thấy nàng chỉ trang sức, nam nhân tủm tỉm : "Tiểu nương t.ử là trâm hoa ? Không bằng tiểu nương t.ử cho một cái, đến lúc đó ngươi bao nhiêu liền mua cho nàng bấy nhiêu."

Lúc ngay cả trợn mắt Ngọc Đào cũng lười trợn, nàng để ý tới , ban ngày ban mặt, nam nhân cũng dám thật sự cái gì, nhưng bộ dáng Ngọc Đào cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn.

"Tiểu nương t.ử, nàng tựa như tiên nữ trong mộng của , nàng xem trang phục của cũng nhất định là mua cây trâm , nếu tiểu nương t.ử nàng với một câu, liền lập tức bỏ tiền mua trâm."

Đối đãi với tiên nữ còn một câu mới mua trâm, Ngọc Đào quét qua vẻ mặt gấp gáp của đầu.

thật sự là chút tinh thần đ.á.n.h bạc, thấy Ngọc Đào để ý tới , thật đúng là mua một cây trâm.

Trâm bạc nên ít nhất cũng đáng giá hai lượng bạc, thấy trâm thật, Ngọc Đào chỉ chỉ tiệm son phấn.

Ngọc Đào thu tay quá nhanh, nọ nhân cơ hội sờ tay cũng sờ .

"Ta cũng mua trâm mà tiểu nương t.ử nàng , nàng vẫn chuyện với ?"

Ngọc Đào che môi ngáp một cái, cũng thèm liếc mắt một cái.

Người nọ do dự tiệm son, nếu mỹ nhân trong xe nguyện ý cùng cái gì, đương nhiên là nguyện ý mua son phấn, nhưng nàng như , sợ cho dù mua son phấn cho nàng thì nàng vẫn để ý tới .

Trong lúc đang cảm thấy khó xử, một đạo bóng dáng màu xanh biếc bay qua mắt , rơi Ngọc Đào.

Đồ bay tới là một cây trâm ngọc bọc trong lụa, trâm ngọc trong suốt, cho dù tính là cực thì cũng là đồ rẻ tiền.

"Vị tiểu nương t.ử thấy cây trâm như thế nào?"

Người chuyện chú ý đến Ngọc Đào một lát, đem tất cả chuyện diễn đều trong mắt, Ngọc Đào ngước mắt về phía nọ, ăn mặc tính là hoa quý, dùng lụa xanh cột tóc, bên mang theo một tùy tùng.

Nhìn giống như giàu , nhưng thần thái chút giống quý công t.ử.

Vốn dĩ Ngọc Đào buồn chán nên mới để thời gian trôi nhanh, nghĩ tới còn dẫn tới một tay chân hào phóng như .

Nhìn , Ngọc Đào chỉ chỉ cửa hàng son phấn.

Người nọ nhếch môi , cầm quạt xếp chỉ chỉ để tùy tùng bên cạnh để mua.

Tùy tùng mua các loại son phấn khác , trong một cái hộp gỗ đặt mấy loại son đỏ rực cùng phấn má hồng.

Chỉ là Ngọc Đào thấy những thứ nhưng cũng lộ khuôn mặt tươi , mà đưa tay chỉ chỉ về phía kẹo hồ lô bên đường.

Nam nhân lúc lấy lòng Ngọc Đào lui sang một bên, thấy Ngọc Đào chỉ chỉ kẹo hồ lô, khỏi oán giận : "Như thế nào tiện nghi..."

Triệu Hằng Kiêu ở quán thấy Ngọc Đào, với bộ dáng của nàng mà cho chú ý tới thì thật sự là khó, thấy nàng chỉ tới chỉ lui, cảm thấy việc vui nên liền ném trâm.

Vốn tưởng rằng nàng thấy trâm thì cho dù như thế nào cũng nên cảm thấy mỹ mãn, nghĩ tới nàng còn thể chỉ đồ vật khác.

mà ai là do nàng thấy đồ vật động tâm, nhưng bộ như chỉ là thử lòng , thực tế tham lam tiền tài?

Nhìn gương mặt kiều mỵ ướt át của Ngọc Đào, Triệu Hằng Kiêu tiếp tục kêu hầu mua.

Ngọc Đào ăn vịt nướng chậm, Trần Hổ đợi một hồi lâu mới mua , đợi đến khi hồ lô ngào đường đến tay Ngọc Đào, Trần Hổ mới cầm vịt tới.

Thấy bên cạnh xe vây quanh, Trần Hổ nhíu nhíu mày: "Các ngươi chuyện gì?"

Trần Hổ hỏi, Ngọc Đào liền buông rèm xuống gặm hồ lô ngào đường, công thành lui chính là tình cảnh hiện tại của nàng.

Thấy rèm buông xuống, Triệu Hằng Kiêu ngẩn , chợt còn lợi hại hơn so với lúc , Trần Hổ Không bình thường, xua tay rời : "Ta việc gì, chỉ là ở đây một chút mà thôi."

Trần Hổ nhíu mày, nhất định mấy nam nhân chạy tới đây là vì Ngọc Đào, nhưng bộ dạng đắn của bọn họ, Ngọc Đào mở miệng , cũng thể tìm bọn họ gây phiền toái.

"Về đừng bên cạnh xe ngựa của khác."

Khóe mắt đảo qua mấy , Trần Hổ đ.á.n.h xe rời .

"Tiểu nương t.ử thật đúng là cần mặt mũi, cứ như trực tiếp lừa gạt đồ vật....... "

Xe ngựa , đầu tiên mua trâm cho Ngọc Đào lập tức oán giận, "May mắn là chỉ mua một cây trâm, vị gia , ngươi mua son phấn ít nhất cũng tiêu hết mấy chục lượng ?"

Một hộp phấn thượng đẳng cũng chỉ mấy lượng bạc, nhưng nãy mua cho nhân chính là một hộp, hơn nữa hộp đựng còn bằng gỗ lim, liền rẻ.

Con chính là sinh vật tương phản, trâm bạc do bỏ tiền thì nhất định sẽ đau lòng, nhưng nghĩ đến tổn thất nhiều hơn , tại trong lòng khổ sở như .

"Mỹ nhân kinh thành thật đúng là thú vị."

Triệu Hằng Kiêu cũng đau lòng bạc, vẻ mặt hứng thú xe ngựa xa, còn từng thấy qua nữ nhân nào dám lừa gạt bạc của .

Tùy tùng bên cạnh thấy thế thì hỏi: "Có cần thuộc hạ đuổi theo ?"

"Không cần, đ.á.n.h xe đơn giản..."

Ngoại trừ đơn giản , còn chút quen mắt, cũng mỹ nhân trong xe là sủng nuông chiều của đại nhân nhà nào ở kinh thành.   

 

 

Loading...