Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 33: Hy vọng Hàn Trọng Hoài có thể phóng cho nàng một con người... ???
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng kêu đau, Hàn Trọng Hoài còn thể yên lặng bên cạnh nàng, kêu đau liền rời .
Chân dài vài bước qua nguyệt môn, bóng dáng ẩn ẩn ở trong màu xanh biếc rậm rạp.
Mệt mỏi, thật sự mệt mỏi, ngay cả khi nàng đau đớn rưng rưng cũng thể dịu dàng.
Ngọc Đào xổm một lát, sợ hôm nay chuyện xảy nên đề phòng Hàn đại phu nhân xuất chiêu, nàng ôm n.g.ự.c chạy theo bước chân Hàn Trọng Hoài đến Kỳ Lân viện.
Trở chỗ ở, Ngọc Đào đóng cửa sổ quan sát chỗ đụng , đỏ một mảng nhỏ, mơ hồ còn sắp chuyển sang màu xanh.
Nằm giường, nàng nghĩ với thái độ hiện tại của Hàn Trọng Hoài, nàng đưa tới cửa cũng vô dụng, bằng một lát nữa lấy lòng, ai ngờ xuống đến khi trời tối, thời điểm tỉnh còn là tự nhiên tỉnh , mà là cảm thấy chính giống như là gặp nguy hiểm gì đó cho khiếp sợ, dọa đến nỗi bật tỉnh.
Cửa sổ đóng c.h.ặ.t khiến cho ánh sáng trong phòng tối tăm, Ngọc Đào dụi dụi mắt, cố gắng mở to một hồi, cuối cùng cũng đối diện với mắt bên cạnh của Hàn Trọng Hoài.
Người ban ngày giận dỗi cáu kỉnh với nàng hiện tại đang đoạt gối đầu của nàng, giường của nàng, còn dùng con ngươi đen nhánh mà chằm chằm nàng.
Theo lý thuyết, bây giờ nàng nên dậy ngay lập tức, thành thành thật thật dập đầu bồi tội với Hàn Trọng Hoài, nhưng nàng lên.
Loại cá mặn tham sống sợ c.h.ế.t như nàng là bản năng, với tình huống hiện tại, bản năng của nàng nhắc nhở nàng chỉ cần là .
Yên lặng một lát, Ngọc Đào ý đồ di chuyển trong n.g.ự.c Hàn Trọng Hoài.
Hàn Trọng Hoài cũng ngăn cản nàng, thậm chí ngón tay của nàng duỗi về phía y bào của nhưng bất kỳ phản ứng gì.
Môi Ngọc Đào chạm cổ , nhẹ nhàng m*t một chút, thấy thái độ tiếp nhận của , liền liên tiếp để mấy nụ hôn, chậm rãi di chuyển lên tai .
Thời điểm nàng tất cả, Hàn Trọng Hoài giống như một con sủng vật lười biếng, tuy rằng ánh mắt kh*ng b* nhưng thể mềm mại, mặc cho khác gì thì .
Một trong những nguyên tắc của Ngọc Đào: Có thể giải quyết thứ bằng lửa đạn, ngàn vạn cần lãng phí bộ não.
Nàng thể cảm giác Hàn Trọng Hoài đối xử với nàng bất đồng, sự khác là từ khi nào nàng cũng suy nghĩ sâu xa.
Dù nàng chính là một như , mặc kệ bởi vì chuyện gì mà Hàn Trọng Hoài đối xử với nàng, nguyện vọng nhân sinh của nàng vẫn là một phế vật.
Nụ hôn mềm mại rơi mắt Hàn Trọng Hoài, mũi, tai, cổ...
Nhìn vết đỏ da thịt tái nhợt hiện lên càng thêm dồn dập, Ngọc Đào do dự mà ngắm môi Hàn Trọng Hoài.
Nàng nhớ rõ xem qua một nữ nhân tình cảm nội tâm cao thượng, một loại gọi là bán bán môi, coi nụ hôn là chạm linh hồn, cái gì cũng thể nhưng thể hôn môi.
...
Trong bóng đêm, da thịt Hàn Trọng Hoài một loại trắng như bạch ngọc, da thịt trắng nõn nổi bật đôi môi đỏ thẫm của .
Hình môi đầy đặn, chỉ cần nàng cũng thể cảm nhận sự mềm mại.
Nàng cúi hôn lên, quả thật là mềm mại, mang theo mùi hương thuộc về .
Ngoài đụng chạm Ngọc Đào cũng gì khác nữa, thế nhưng ngoài ý là đáp nàng, đó đẩy nàng ngoài.
"..." Thì là đáp , chỉ đơn thuần là đuổi đầu lưỡi của nàng khỏi lãnh địa của .
Nếu như Hàn Trọng Hoài thể tâm lặng như nước, nhất định nàng sẽ tán thưởng cái mà mỹ nhân trong lòng nhưng loạn nên là Liễu Hạ Huệ, mà nên đổi thành danh hiệu độc quyền của Hàn Trọng Hoài .
đang nóng lên, cái cho đang rụt rè cái gì.
Ngọc Đào cự tuyệt thì dứt khoát lăn bên trong giường, thì nàng hầu hạ nữa.
"Nếu như c.h.é.m hai chân ngươi, sợ là sẽ khiến cho ngươi rời khỏi Kỳ Lân viện nữa."
Ngọc Đào lăn một vòng, lăn trở về trong n.g.ự.c Hàn Trọng Hoài.
"Việc hôm nay cũng do nô tỳ..."
Để cho nàng dỗ dành Hàn Trọng Hoài nàng cảm thấy vấn đề gì, hiện tại nàng chính là dựa Hàn Trọng Hoài để kiếm cơm ăn, nhưng để cho nàng nhận sai nàng nên bắt đầu từ .
Lần ở sơn động, nàng coi như là thấu, để cho nàng cái gì vô vị, mục tiêu nhân sinh của nàng là một phế vật, nếu phế vật, ít nhất cũng sống thật .
Rõ ràng Tôn Tư Lộ chính là cạm bẫy mà Hàn đại phu nhân đặt cho nàng, nàng cũng thể ngây ngốc nhảy bên trong, ngay cả tự cứu cũng tự cứu .
"Ngươi sợ đắc tội Hàn Trọng Thời."
Ngọc Đào cho rằng Hàn Trọng Hoài tức giận khi nàng tìm Hàn Trọng xin giúp đỡ, nhưng ý tứ , tức giận là bởi vì Tôn Tư Lộ mà nàng dây dưa đến địa bàn của Hàn Trọng Thời, mà là biểu hiện của nàng khi xuất hiện.
Ách..
Hàn Trọng Hoài khơi dậy một lửa, giọng mang theo áp lực khàn khàn, giọng như loại hấp dẫn khó tả trong bóng đêm.
càng như Ngọc Đào càng nghiêm túc đối mặt với vấn đề của .
Về mặt sinh lý còn thể nghẹn thành như , hơn nữa còn thể đè nén xuống mà thẩm vấn nàng, thể tưởng tượng sẽ nghiêm túc mà đáp án của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-33-hy-vong-han-trong-hoai-co-the-phong-cho-nang-mot-con-nguoi.html.]
Quả thật nàng sợ đắc tội Hàn Trọng Thời, một cái bia đỡ đạn như nàng thể dám đắc tội với nam chủ.
hiện tại ngẫm , Hàn Trọng Hoài cùng Hàn Trọng Thời đối chọi gay gắt, để cho Hàn Trọng Thời thấy để ý một nha thông phòng, mà là để cho nha thông phòng như nàng thấy rõ như thế nào mới thể cho cao hứng.
Sau đó nàng chọn im lặng như gà.
Mỗi khi như nàng cảm thấy phiền phức vì khác nghĩ nàng quá thông minh, nếu thuần túy coi nàng là một tên ngu xuẩn, sẽ cảm thấy nàng thể hiểu ám chỉ của bọn họ, sẽ cảm thấy ngu xuẩn chính là ngu xuẩn, cái gì cũng hiểu mới là bình thường, mà giống như Hàn Trọng Hoài luôn chất vấn lựa chọn của nàng.
Lại tiếp, ban đầu khi Hàn Trọng Hoài yêu cầu nàng, chỉ là để cho nàng ở giường nhảy lên nhảy nhót một hồi để cho xem chút đồ vật mắt, từ khi nào biến thành như .
Hay là bởi vì lựa chọn lên, nên cũng ép buộc hạ nhân bên cạnh thăng cấp?
Nàng chính là thông phòng, nhận chính là tiền tiêu vặt hàng tháng của thông phòng, thỉnh thoảng chút tiền thưởng, vì nhất định gửi gắm kỳ vọng gì ở nàng, để cho nàng mấy chuyện ngoài phạm vi.
Không Hàn Trọng Hoài bản lấy cái gì từ nàng , nhưng nàng nhận tầng suy nghĩ của .
Các loại giải thích đảo quanh ở trong bụng một , Ngọc Đào động thủ, từng kiện từng kiện xiêm y nàng đều ném ngoài chăn.
Hai tay trơn nhẵn ôm lấy cổ Hàn Trọng Hoài, rời khỏi chăn là xiêm y của Ngọc Đào mà là Hàn Trọng Hoài.
Vạt áo của Hàn Trọng Hoài lộn xộn lộ một chút vết đỏ mà Ngọc Đào lưu , cúi đầu cánh tay mềm mại vươn khỏi chăn một lát: "Ngươi chọc giận ."
Lúc Ngọc Đào mong Hàn Trọng Hoài thể coi nàng như một tên ngu xuẩn, thẳng thắn cho nàng suy nghĩ của , nhưng khi xong Hàn Trọng Hoài cũng cho nàng cơ hội cứu vãn nữa, bước chân khỏi phòng.
Cửa mở đóng , Ngọc Đào oa oa hai tiếng, ý đồ tăng thêm vài phần dã thú cho buổi đêm yên tĩnh.
Không thấy tiếng của Hàn Trọng Hoài nữa, nàng lập tức xác định , hơn nữa còn nhanh.
Ban đêm là dùng để ngủ, nhưng khi nhân loại bước sang nền văn minh, chuyện thơ, liền tình cảm phong phú dư thừa, buổi tối nhất định toát để ép buộc khác cùng trầm luân.
một thể bởi vì tổ phụ c.h.ế.t mà xe lăn ba năm, hơn nữa còn xem nhẹ sống c.h.ế.t, nếu tình cảm dư thừa thì cũng kỳ quái.
Lúc nàng còn nghĩ rõ ràng Hàn Trọng Hoài hứng thú với nàng, nhưng vì đè nàng, hiện tại xem như nàng hiểu , Hàn Trọng Hoài đây là lấy nàng để thử tình cảm.
Phỏng chừng là nam nhân thấy nữ nhân xinh thì xúc động cho hiểu lầm cái gì đó, cảm thấy sinh một loại cảm giác kịch liệt thú vị nên cố ý đè nén dùng phương pháp t.r.a t.ấ.n chính cho cảm xúc càng thêm rõ ràng.
Thời điểm nàng học ngành tâm lý học, vốn dĩ tìm công việc liên quan đến tâm lý, nàng còn tưởng rằng kỹ năng của phế, nghĩ tới ở chỗ ích.
Chỉ là hiểu Hàn Trọng Hoài cái gì cũng vô dụng, cách đối phó mới .
* l**n t*nh m* chỉ là nhất thời, động lực để thử những thứ mới mẻ của Hàn Trọng Hoài biến mất, phỏng chừng sẽ thất vọng vì biểu hiện của nàng đủ .
Nếu chỉ là thất vọng thì , chỉ sợ t.r.a t.ấ.n chính đủ thì sẽ đến t.r.a t.ấ.n nàng, xem thể ép thứ gì mới mẻ .
Khiến cho nàng ở giường nghẹn mấy mánh khóe mà nàng nguyện ý học tập, nhưng nàng thể khống chế lòng , nàng tự giác bản lĩnh , cũng lãng phí tinh thần học tập. Cho nên chỉ thể hy vọng Hàn Trọng Hoài thể thả cho nàng một con ngựa.
*
Hôm nay triều sớm, Trần Hổ thấy chủ t.ử dậy sớm thì ngẩn : "Đại nhân, nghỉ ngơi thêm một chút, hiện giờ bên ngoài đang nháo đến mưa to gió lớn, nếu đại nhân binh bộ thì thể thiếu phiền toái."
Tô Tề Ninh gặp rắc rối ở binh bộ, Hàn Trọng Hoài trêu chọc , binh bộ liền thành chảo dầu, một giọt nước như Hàn Trọng Hoài nhất định sẽ khiến cho chảo dầu nổ đến long trời lở đất.
Vốn dĩ tưởng rằng hôm qua chủ t.ử trốn nửa ngày, hôm nay cũng tính toán tiếp tục nghỉ ngơi, chờ bộ chứng cứ đến tay thì trực tiếp dẫn bắt Tô Tề Ninh.
"Tâm tình của tệ nên sắc mặt khó coi của khác."
Hàn Trọng Hoài nhếch môi, lời của khiến cho Trần Hổ cũng dám tiếp, theo chủ t.ử lâu như , còn gặp qua thời điểm lúc tâm tình của thì sẽ tự tâm tình .
"Đại nhân gọi Ngọc Đào cô nương tới hầu hạ ?"
Đêm qua Hàn Trọng Hoài đến nhĩ phòng một chuyến, việc cũng giấu bất luận kẻ nào, đám thị vệ cũng dám theo vì chỉ sợ cái gì nên , chỉ là nghĩ tới sáng nay chủ t.ử thức dậy ở phòng ngủ của chính .
"Chuyện tìm thôn trang mấy ngày giao cho ngươi như thế nào ?"
"Hồi chủ t.ử, Ngụy đại nhân hỗ trợ nên xong , thôn trang mua ở gần với thôn trang của Ngụy gia, mặc dù tính là lớn nhưng đồ đạc đều đầy đủ, cũng xem như là một nơi thể ở."
“Nàng sợ là cao hứng điên .” Hàn Trọng Hoài nghĩ đến việc lúc nhắc tới chuyện mua thôn trang, hai mắt Ngọc Đào liền phát sáng, "Nếu thôn trang mua, đem đưa qua ."
"Vâng..." Trần Hổ theo bản năng đáp , nhưng cảm thấy độ ăn ý của cùng chủ t.ử vẫn là đủ, chủ t.ử đưa qua, giống như là chỉ Ngọc Đào, nhưng đang yên đang lành tại đem Ngọc Đào đưa .
"Đại nhân đây là vì mấy tin đồn nhảm nhí trong phủ?"
Tôn Tư Lộ đến, trong phủ Quốc công đều chằm chằm Kỳ Lân viện, hôm qua còn tin đồn Ngọc Đào cậy sủng sinh kiêu, đem biểu tiểu thư bắt nạt khiến cho nàng đều truyền ngoài.
Hàn Trọng Hoài lắc đầu: "Đưa nàng là bởi vì đang giận nàng, ngày ngày mệt mỏi, nàng vấn nhàn nhã như cũ, mà mất hứng."
"Đại nhân?"
Đối mặt với biểu tình nghi hoặc của Trần Hổ, Hàn Trọng Hoài cảm thấy hẳn là Ngọc Đào học theo Trần Hổ, bộ dáng của Trần Hổ, liền cái gì Trần Hổ cũng hiểu, nhưng bộ dáng của nàng, rõ ràng giả ngu nhưng diễn .
"Đưa thôi, nàng chơi với , cũng khó khác."