Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 31: Làm sao ta lại nghe thấy ngươi muốn nàng xướng khúc.....?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả thật Hàn Trọng Hoài ngoài viện để tìm , chẳng qua tìm là Lục Ti, mà là một hiện tại nên ở trong viện. Ngước mắt lên mặt trời, lúc cửa sổ phòng nàng đang mở rộng, đáng nhẽ nàng nên hô hô mà ngủ mới đúng.
Ngọc Đào đáng lẽ giường, lúc đang gần chính phòng, miệng ngáp nhưng trong mắt mờ mịt nước mắt.
"Biểu cô nương ngươi đừng , ngươi thì cũng sẽ theo."
Ngọc Đào chớp chớp mắt, hốc mắt ửng đỏ, nước mắt tùy thời đều thể rơi xuống.
Chỉ là một chiêu của nàng dùng để khiến nam nhân thích thì hữu dụng, đặt ở mặt Tôn Tư Lộ là công kích hiệu quả.
Tôn Tư Lộ vẫn đáng thương rơi nước mắt, lắp bắp nên lời.
Thật trong bụng Ngọc Đào vài câu tàn nhẫn thể đối phó với Tôn Tư Lộ, nhưng sợ tình huống hiện tại là do đặt cạm bẫy. Chỉ cần nàng mở miệng, lập tức sẽ lao , nàng cậy sủng sinh kiêu, để Tôn Tư Lộ mắt.
Nhìn nước mắt ủy khuất của Tôn Tư Lộ, trong lòng Ngọc Đào yên lặng thở dài.
Tôn Tư Lộ mấy câu thì nàng Tôn Tư Lộ tật . Mà Tôn Tư Lộ tật là chuyện hết sức bình thường, dựa theo trình độ chán ghét Hàn Trọng Hoài của Tôn thị, nếu thể tìm cho Hàn Trọng Hoài một cô nương đắn mới là kỳ quái.
Nếu chân Hàn Trọng Hoài , đưa cô nương tới mặt Hàn Trọng Hoài, tùy tiện một ngây thơ hồn nhiên là thể lừa gạt qua.
Đương nhiên hiện tại chân của Hàn Trọng Hoài mà vẫn cưới Tôn Tư Lộ, nàng cũng là một ngàn một vạn vui vẻ, ai thích chủ mẫu của là một kẻ ngốc, cầm một viên kẹo là thể dỗ dành.
Nói cô nương là ngốc nhưng cũng ngốc , cảm giác rõ ràng lắm, mỗi nàng chuồn êm nàng đều thể bắt lấy chính xác xiêm ý của nàng lớn tiếng .
So với hài t.ử ba tuổi còn khó chơi hơn.
"Ngươi ... Giúp tìm ..."
Tôn Tư Lộ giống như là mất thứ đồ vật gì đó, Ngọc Đào thở dài: "Ngay cả hôm nay biểu cô nương cũng , chỉ là đ.á.n.h mất đồ vật, nô tỳ thể giúp tìm ?"
Cũng Tôn Tư Lộ hiểu lời , nhưng cần quan tâm là hiểu , nàng chỉ ăn vạ, kéo xiêm y của nàng sống c.h.ế.t buông.
Hôm nay khỏi viện Ngọc Đào cảm thấy sẽ xui xẻo, nhưng mà vốn dĩ nàng tưởng rằng sẽ chịu xui xẻo ở chỗ Tôn thị, ai sẽ thua ở chỗ Tôn Tư Lộ.
Nếu là cần thiết, bình thường căn bản nàng sẽ khỏi cửa Kỳ Lân viện, cho dù là Hàn Trọng Giác đang cấm túc nàng cũng cảm thấy ở bên ngoài chạy loạn sẽ gây phiền toái.
Hơn nữa cũng chỉ những nha đầu còn lên bờ mới thể mỗi ngày mục tiêu mà dạo trong phủ, gặp nam chủ t.ử, gã sai vặt thêm vài cũng thể lưu ấn tượng.
Loại đùi để ôm như nàng, cần những chiêu cấp thấp .
Hôm nay nàng Tôn thị gọi khỏi Kỳ Lân viện. Tôn thị phái ma ma bên đến Kỳ Lân viện mời , nàng nhưng nếu nàng thật sự , Tôn thị cũng cần tìm cớ, trực tiếp thể định cho nàng một tội danh, đem tiểu nha đầu thông phòng như nàng đ.á.n.h c.h.ế.t.
Đi theo ma ma đến chủ viện, Ngọc Đào nghĩ đến kết quả nhất chính là Tôn thị đ.á.n.h một gậy cho một quả táo ngọt, tiên để cho nàng quỳ khiến cho nàng sợ hãi, đó ôn hòa để cho nàng chọn cành mà đậu, để cho nàng bán một chút tin tức của Hàn Trọng Hoài.
Đáng tiếc Tôn thị thế nào, đại khái cho rằng nàng và Trần Hổ là cùng một loại , căn bản đến chuyện bảo nàng phản bội Hàn Trọng Hoài, lãng phí một bụng bí mật nhỏ về Hàn Trọng Hoài mà nàng chuẩn .
Tôn thị gọi nàng đến mặt, đương nhiên là hỏi Hàn Trọng Hoài, chỉ là chỉ hỏi bề ngoài, cũng chỉ là vài câu hầu hạ Hàn Trọng Hoài .
Thái độ ôn hòa khiến cho Ngọc Đào cũng sắp quên mất là do nàng hại nhi t.ử của Tôn thị đ.á.n.h cấm túc.
Nói vài câu, Tôn thị để cho nàng , nàng thật cẩn thận, chỉ thiếu mức vòng quanh mê cung trở về Kỳ Lân viện, nghĩ tới vẫn Tôn Tư Lộ quấn lấy.
"Biểu tiểu thư, chúng thôi, tại chỗ tìm thứ ngươi rơi."
"Ô... Tìm..."
Tôn Tư Lộ vẫn luôn ở chỗ cũng là một chuyện , nơi yên tĩnh ngay cả tiếng chim hót cũng , nếu Tôn Tư Lộ vấn đề gì, chỉ sợ nàng sẽ gặp phiền toái.
Dù như thế nào cũng gặp phiền toái.
Sợ Tôn Tư Lộ , Ngọc Đào cầm tay nàng , bàn tay nắm c.h.ặ.t, Ngọc Đào liền phát hiện nàng bình tĩnh ít.
Tuy rằng Tôn Tư Lộ đến lợi hại, nhưng vẻ mặt nhu thuận. Nghĩ đến lẽ trong nhà Tôn Tư Lộ dạy dỗ qua, gia đình quan viên xuất hiện một đích nữ ngốc, nếu là loại ngốc t.ử chuyên náo loạn ầm ĩ, thật sự là khó thể giấu , chỉ đem nàng huấn luyện cho thật ngoan ngoãn, mới thể chống đỡ mặt mũi.
Nhớ tới khóa học điều dưỡng đó, Ngọc Đào dắt Tôn Tư Lộ nhanh chậm, trong miệng nhẹ nhàng ngân nga một giai điệu dịu dàng.
Bất kể thời đại nào, giai điệu chữa bệnh cho lòng đều thể ích.
Nhìn Tôn Tư Lộ dẫn nàng đến một con đường cụ thể, Ngọc Đào tìm kiếm ký ức về đường của phủ Quốc công trong đầu nguyên chủ.
Tuy rằng nàng nghĩ Tôn Tư Lộ đưa nàng , nhưng trong đầu nàng hiện lên một chỗ mà nguyên chủ đ.á.n.h dấu trọng điểm.
Nghĩ đến đây, Ngọc Đào cũng chỉ thể đến đó thử vận khí .
"Biểu cô nương, nô tỳ còn cho cô nương nô tỳ tên là gì."
"Nô tỳ tên là Ngọc Đào, ngọc là ngọc bội, đào là đào tiên, biểu cô nương ngửi qua hương đào ?"
"Có lẽ nô tỳ là mang theo chút hương đào."
"Thấy mũi Tôn Tư Lộ giật giật, Ngọc Đào liền so với lúc lực chú ý của nàng tập trung ít, ít nhất sẽ chú ý tới lời nàng .
Nhìn Thiên Trúc Quỳ ven đường, Ngọc Đào chuyện, dắt Tôn Tư Lộ cùng ngửi ngửi.
"Hoa chỉ xinh , còn mùi ngân đan thảo cùng nguyệt quý, ngửi tinh thần sẽ tỉnh táo..."
Ngọc Đào dời sự chú ý của Tôn Tư Lộ, hơn nữa ngừng chuyện với nàng , để cho tư duy của của nàng thể chuyển động theo tiết tấu của nàng.
Thời điểm sắp tới đích, Tôn Tư Lộ còn rơi lệ, chỉ là hốc mắt còn sưng đỏ.
Ngọc Đào thấy nàng dừng bước, sợ nàng nhận cái gì đúng, chỉ thấy nàng nhăn mũi : "Ta còn ... Nghe..."
Biết nàng cái gì, Ngọc Đào đổi một giai điệu trấn an nhẹ nhàng.
Tôn Tư Lộ khẽ nhắm mắt đường, bước chân chút lảo đảo.
Người ngốc tư duy đơn giản, cảm giác đối với các loại trạng thái cảm xúc đều rõ ràng hơn bình thường, Tôn Tư Lộ mới lợi hại như , hiện tại sức lực qua , cả lập tức mệt mỏi.
Thấy nàng mệt mỏi, Ngọc Đào cũng cảm thấy chút mệt mỏi.
Canh giờ hẳn là lúc mà nàng đang ngủ, nhưng vì Tôn thị mà chạy tới đây chiếu cố bệnh.
"Ngươi đang hát cái gì?"
Nghe giọng phát , thanh âm của Ngọc Đào dừng một chút, nâng mắt lên.
Cách đó xa, Hàn Trọng Thời đang cầm sách trong tay, vẻ mặt nghi hoặc, vẻ giống như đang sách quấy rầy, nhưng mặt cũng tức giận.
Không tức giận là , trong lòng Ngọc Đào cũng buông lỏng.
Nguyên chủ đ.á.n.h trọng điểm ở chỗ cũng là bởi vì nguyên chủ thời điểm Hàn Trọng Thời sẽ ở chỗ sách.
Về phần vì khi nguyên chủ lập tức tạo chuyện tình cờ, đó là bởi vì nàng là nha đầu đầu tiên phát hiện Hàn Trọng Thời thường xuyên ở đây sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-31-lam-sao-ta-lai-nghe-thay-nguoi-muon-nang-xuong-khuc.html.]
Mà nha đầu đầu tiên phát hiện Hàn Trọng Thời phạt mạnh.
Có vết xe đổ, nguyên chủ ngẫu nhiên gặp là , vì chỉ là đem cái chỗ vẽ ký hiệu nơi quan trọng nên vẫn còn tới nơi .
Vốn dĩ Ngọc Đào còn nghĩ canh giờ Hàn Trọng sẽ ở chỗ , nghĩ tới lúc Hàn Trọng Thời thật sự ở đây.
Lại tiếp, vốn dĩ nàng là thông phòng của Hàn Trọng Thời, tuy rằng là bia đỡ đạn, nhưng cùng Hàn Trọng Thời chút duyên phận cũng kỳ quái.
Trong lòng yên lặng tạ ơn ông trời, Ngọc Đào hành lễ: "Nô tỳ Ngọc Đào thỉnh an Tam thiếu gia, vị là Tôn biểu cô nương."
Tôn Tư Lộ thấy lạ, tại trạng thái vốn bình tĩnh sụp đổ, há miệng lên.
Nàng , Hàn Trọng Thời cách nào chú ý đến những chuyện khác, chỉ thể về phía nàng .
"Đây là?"
"Biểu tiểu thư tìm thấy đồ rơi, đường thấy nô tỳ nên liền bảo nô tỳ giúp nàng tìm kiếm."
Thân thể Ngọc Đào rung động, làn váy bay lên, cho Hàn Trọng Thời thể thấy xiêm y nhăn nheo của nàng.
Nếu là bình thường gặp loại chuyện , tất nhiên Hàn Trọng Thời sẽ phản ứng, nhưng Tôn Tư Lộ là biểu cô nương, chính là khách nhân phủ Quốc công, hiện tại nàng thành như , cũng thể mặc kệ.
"Rơi cái gì? Rơi ở ?"
Hai vấn đề của Hàn Trọng Thời đều đáp án ở chỗ Tôn Tư Lộ, ngược Tôn Tư Lộ giọng của càng lớn hơn, nhiều đến nỗi khàn giọng.
Tôn Tư Lộ giống tiểu hài t.ử đến mười phần, nước mắt nước mũi đồng loạt rơi, cho mà cứng họng.
"Biểu cô nương nhớ rõ đồ vật rơi ở nơi nào. Nô tỳ cho rằng biểu cô nương nên về sương phòng nghỉ ngơi , thể để cho mấy hạ nhân tìm kiếm đồ vật rơi."
Ngọc Đào bảo Tôn Tư Lộ nghỉ ngơi, Tôn Tư Lộ lập tức bắt lấy vạt áo nàng.
Tình huống cho vẻ mặt Ngọc Đào chút bất đắc dĩ, nhưng mà đụng ánh mắt của Hàn Trọng Thời, vẻ mặt bất đắc dĩ lập tức trở nên lấp lánh.
Khi nàng chờ mong mà Hàn Trọng, ánh mắt vị cứu tinh cũng ngoài như , loại ánh mắt , cho khó vì nàng mà giải quyết vấn đề nan giải mặt.
Hàn Trọng Thời sách ở nơi vắng vẻ , Ngọc Đào từ bên gặp , mà đám Thanh Trúc canh giữ ở bên .
Thanh Trúc động tĩnh thì chạy tới, thấy Ngọc Đào ở mặt Tam thiếu gia thì đầu tiên là kinh ngạc, bất quá nữ chủ hổ chính là nữ chủ, ánh mắt nhanh ch.óng tập trung ở Tôn Tư Lộ đang .
"Đây là Tôn biểu tiểu thư ?"
Thanh Trúc xa xa gặp Tôn Tư Lộ một , ước chừng nhận bộ dáng của nàng , "Biểu tiểu thư đây là cùng hạ nhân lạc đường?"
Thanh Trúc nhắc tới chữ hạ nhân khiến cho Hàn Trọng Thời sực tỉnh: "Ngươi đại phòng thông báo một tiếng, bảo bọn họ dẫn đến đưa biểu cô nương về chỗ ở."
Tôn Tư Lộ như , nếu ai nàng là ngốc thì đúng là vấn đề, nàng bám Ngọc Đào như , nếu giải vây cho Ngọc Đào thì cũng chỉ thể gọi của đại phòng đến xử lý.
Nghe Tam thiếu gia dặn dò, Thanh Trúc ngẩn , Ngọc Đào một chút.
Lúc nàng cảm thấy Tam thiếu gia gặp qua Ngọc Đào nên đối với Ngọc Đào ấn tượng, hiện tại xem hẳn là chỉ ấn tượng, chỉ sợ còn chút nhớ thương.
Hầu hạ Hàn Trọng Thời mấy tháng nay, cho dù vui buồn Hàn Trọng Thời cũng lộ nét mặt, Thanh Trúc đem tính tình của hiểu rõ.
Đừng chuyện đại phòng, cho dù là chuyện phiền toái của nhị phòng nếu thể tránh thì cũng tránh, hiện tại hành động của rõ ràng là giúp Ngọc Đào.
"Nô tỳ lĩnh mệnh."
Thanh Trúc đoán tâm tư của Hàn Trọng Thời đối với Ngọc Đào, chính cứng rắn ở nơi cũng vô dụng, dứt khoát lời xoay tìm của đại phòng.
"Đa tạ Tam thiếu gia."
Phòng ngừa Hàn Trọng Thời tính tự giác đưa Phật đưa đến Tây thiên, Ngọc Đào mấp máy môi một chút, nàng nắm chắc chuẩn xác thần thái, còn đáng thương hơn vài phần so với Tôn Tư Lộ bên cạnh nàng.
Không chỉ đáng thương vài phần, còn động lòng hơn vài phần.
Lời đồn trong phủ cũng qua, tuy rằng tất cả đều là vô căn cứ, nhưng quả thật nhan sắc của Ngọc Đào hơn ít so với Thanh Trúc.
Tuy rằng trong lòng Hàn Trọng Thời chỉ nghĩ đến việc quan, nhưng nghĩa là hiểu nữ nhân nào càng xinh hơn.
Đặc biệt là mặt , vốn nên đến viện t.ử của .
Hắn thường ở chỗ sách cũng là bí mật gì, khi nghiêm trị mấy nha đầu, ai dám đến nơi .
Ngọc Đào tới nơi cũng giống là trùng hợp, lẽ là ở chỗ nên cố ý hướng xin giúp đỡ.
"Khúc nhạc mà ngươi ngân nga là cái gì, giai điệu ngược vài phần đặc biệt, khi ngươi ngâm nga, biểu cô nương an tĩnh hơn nhiều so với bây giờ."
Tôn Tư Lộ ngừng, Hàn Trọng Thời khả năng che miệng nàng để cho nàng im lặng , chỉ thể mở miệng để cho Ngọc Đào nghĩ biện pháp.
Ngọc Đào vẻ mặt của Hàn Trọng Thời, tuy rằng vẻ như Hàn Trọng Thời đang nghĩ biện pháp cho Tôn Tư Lộ im lặng, nhưng nàng cảm thấy ánh mắt nàng chút ý tứ khác.
Về phần là ý tứ gì khác, thiếu gia nha mỹ mạo, cũng khả năng ý tứ trong mắt là ba quỳ chín dập bái nàng sư phụ.
Trong lúc nhất thời Ngọc Đào do dự nên ngân nga tiếp .
Có lẽ là vì nàng do dự quá lâu, Hàn Trọng Thời kiên nhẫn nàng nữa, mà là ngước mắt về phía nàng.
Nàng nghĩ nên lăn lộn một chút để bỏ qua , đầu óc còn chuyển hướng sang nơi khác, chợt phía truyền đến giọng quen thuộc: "Tam ca đang cái gì với thông phòng của ? Làm thấy ngươi nàng xướng khúc?"
Hàn Trọng Hoài như , Ngọc Đào xong liền dự cảm lành.
Nàng Hàn Trọng Hoài ở lưng nàng khi nào, bao nhiêu.
"Ngươi tới vặn." Hàn Trọng Thời trả lời vấn đề của Hàn Trọng Hoài, chỉ là ý bảo chú ý Tôn Tư Lộ, "Người ngoài như chúng khuyên nàng , ngươi thì giống."
Quả thật là giống, nếu chuyện gì ngoài ý thì Tôn Tư Lộ chính là nguyên phối của Hàn Trọng Hoài.
Ngọc Đào yên lặng di chuyển sang bên cạnh nửa bước, thoát ly khỏi vòng chiến đấu.
nghĩ tới nàng dời, Hàn Trọng Hoài tiến lên một bước, cùng nàng song song.
Bả vai hai cẩn thận chạm , Ngọc Đào nghiêng về phía , vốn dĩ nàng đắp nặn bộ dáng nhu nhược vô lực của một chút, bộ dáng yếu ớt chạm liền ngã xuống.
khi khóe mắt chạm tới Hàn Trọng Thời đang phía , nghĩ đến việc nếu nàng ngã xuống, chỉ sợ sẽ cách Hàn Trọng Thời càng gần, hơn nữa nếu Hàn Trọng Thời nhiều chuyện giúp đỡ nàng, là nàng thêm tội .
Trong nháy mắt tất cả suy nghĩ đều dâng lên, nàng nhanh ch.óng vững, nghiêng về phía giống như ảo giác.
Hàn Trọng Hoài lướt qua nàng một cái, khóe miệng nhếch lên, cho Ngọc Đào loại suy nghĩ thấu nàng.
Trong lòng Ngọc Đào lo sợ, thủ đoạn nàng dùng Hàn Trọng Hoài cũng tính là cao thâm, đặc biệt là khi phát hiện như thế nào cũng đều vui vẻ chấp nhận, càng ngày thủ đoạn của nàng càng vụng về.
Vụng về thì vụng về, bình thường cũng lo lắng chuyện , nhưng lúc tim nàng đập như trống, giống như là bắt gian ở giường.
Ngọc Đào chằm chằm Hàn Trọng Hoài, hận ánh mắt của thể thể biến thành màn hình LED, đó đầy chữ yêu ngươi yêu ngươi, những nam nhân khác đều là rác rưởi.