Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 30: Tứ thiếu gia
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên Điện Kim Loan, tráng lệ uy nghiêm.
Minh Đế đầu tóc hoa râm long tọa, mí mắt nhăn nheo che một nửa đôi mắt, thanh âm của triều thần cũng lớn, chỉ sợ lớn tiếng sẽ ảnh hưởng tới Minh đế.
Những dâng tấu chương sớm thông qua ở chỗ thái giám, chưởng ấn thái giám thấy việc báo đến sai biệt lắm, định mở miệng chuyện thì bãi triều, chỉ thấy bộ binh thị lang trẻ tuổi tiến về phía một bước.
"Bệ hạ, thần bộ binh hữu thị lang Hàn Trọng Hoài, thần việc báo."
Hàn Trọng Hoài lên tiếng thu hoạch một đống ánh chăm chú, triều thần như phe của thái t.ử đều rõ nguyên nhân vì Hàn Trọng Hoài chuyện bẩm báo nhưng cũng từng qua với bọn họ.
Minh Đế báo chức quan, mắt rồng mở một chút, ông chút ấn tượng đối với Hàn Trọng Hoài, chỉ bởi vì là thái t.ử coi trọng mà còn bởi vì bộ dạng của so với đại bộ phận quan viên trong triều đều thuận mắt hơn ít.
Mấy năm nay trong triều ít m.á.u, luận xuất chúng mấy , nhưng tướng mạo xuất chúng là một cũng .
"Hàn thị lang bẩm báo chuyện gì?"
"Hồi bệ hạ, vi thần báo chuyện quan viên báo hư quân nhu, đó tiện đà cắt xén lương thực bỏ túi riêng."
Hàn Trọng Hoài chuyện nhanh chậm, xong liền khơi dậy sóng gió ngàn tầng, triều thần nghị luận sôi nổi, trạng thái của Minh Đế cũng càng tinh thần hơn.
"Ồ?"
Một tiếng rõ ràng là hứng thú với chuyện .
Thấy bệ hạ tập trung lực chú ý, triều thần nhao nhao về phía Bộ binh thượng thư, nhận ánh mắt của , mắt thường thể thấy sắc mặt của Bộ binh thượng thư Ngụy Khánh Diên trở nên khó coi.
"Hàn thị lang, ngươi báo chuyện chứng cứ ?"
"Vi thần chứng cứ."
Hàn Trọng Hoài lấy một quyển tấu chương từ trong tay áo, tấu chương đặt khay khắc hình rồng do thái giám cầm, đưa thẳng đến mặt Minh Đế.
Minh Đế mở tấu chương, cách quá xa ai cũng thấy rõ tấu chương cái gì, chỉ thấy chữ đó lấp đầy ba mặt giấy.
Tình huống khiến Ngụy Khánh Diên chút lo lắng, sườn mặt bình tĩnh của Hàn Trọng Hoài nhưng cũng cái gì.
Theo đạo lý cảm thấy Hàn Trọng Hoài mới lăn lộn ở bộ binh mấy ngày thể bắt b.í.m tóc của , nhưng lưng Hàn Trọng Hoài Thái t.ử, ai Thái t.ử mưu đồ gì , là lấy bộ binh khai đao.
Minh Đế tấu chương chỉ trong một khắc ngắn ngủi nhưng đối với Ngụy Diên Khánh là thời gian dài đằng đẵng hiếm hoi trong cuộc đời , đợi đến khi Minh Đế buông tấu chương về phía , khẩu khí của nhanh ch.óng nghẹn trong cổ họng.
"Ngụy khanh cũng xem."
Nghe giọng điệu giống như là đại sự, nhưng ai Minh Đế ẩn nhẫn phát, đó cố ý bình tĩnh uy h**p .
Trước khi tiếp nhận tấu chương, Ngụy Khánh Diên Hàn Trọng Hoài một cái, Hàn Trọng Hoài cũng vặn ông một cái, khẽ nhếch môi lên.
Tiểu t.ử !
Mở tấu chương , đầu tiên là Ngụy Khánh Diên chảy mồ hôi đầm đìa, nhưng mồ hôi chảy đến một nửa tiếp tục chảy nữa.
Tấu chương quả thật là chứng cứ quan viên bộ binh th*m nh*ng, chỉ là quan viên cũng ông , cũng là chuyện phát sinh gần đây, mà là một chuyện cũ.
Lúc đó ông còn là bộ binh thị lang, cho nên chuyện liên quan đến ông .
Hơn nữa Ngụy Khánh Diên còn nên cảm thấy cao hứng mới đúng, bởi vì quan viên Hàn Trọng Hoài đề cập đến chính là luôn đối đầu với ông .
Ngụy Khánh Diên là lăn lộn trong quan trường mấy chục năm, tuy rằng tâm tình của Hàn Trọng Hoài náo loạn một chút, nhưng mặt lộ chút nào.
Như càng cho các quan viên khác ngứa ngáy khó nhịn, tò mò xem rốt cuộc tấu chương cái gì.
Ngụy Khánh Diên xem xong tấu chương thì đặt khay, đó quỳ thẳng xuống đất: "Bệ hạ thứ tội, là thần giám sát đủ nên mới để cho bộ binh xuất hiện sơ hở như ."
Hàn Trọng Hoài ở một bên một lời cũng quỳ xuống.
Ngụy Khánh Diên lướt qua một cái, ba năm Hàn Trọng Hoài lĩnh chức quan ở bộ binh nhưng bao giờ đến bộ binh một , trong suy nghĩ của Hàn Trọng Hoài chính là loại nam nhân ngã xuống liền dậy nổi, nhưng hiện tại xem lời đồn thể tin , sợ là căn bản mấy năm nay Hàn Trọng Hoài cũng nhàn rỗi.
Người tấu chương là Tả thị lang Tô Tề Ninh của Bộ binh.
Có thể Vương thượng thư đời chính là Tô Tề Ninh hại c.h.ế.t, hiện giờ chức quan rơi đầu ông , nhưng ở bộ binh ông vẫn nhường Tô Tề Ninh vài phần, ai bảo phần lớn quan viên bộ phần lớn đều là của Tô Đảng.
"Nếu chuyện tấu chương là thật, cho dù phát sinh trong nhiệm kỳ của ngươi, ngươi dung túng thuộc hạ lừa gạt lâu như , quả thật cũng nên trị ngươi tội giám sát cẩn thận."
Nghe Minh Đế đến nhiệm kỳ, thuộc hạ, lúc ánh mắt đều đồng loạt về phía Tô Tề Ninh. Tô Tề Ninh là lão hồ ly nổi danh , minh đế , thần sắc mặt cũng cứng đờ.
"Mặc dù chứng cớ nhưng đủ để trẫm hạ lệnh trị tội."
Minh Đế lớn tuổi, một đoạn liền dừng một hồi mới thể lấy tiếp.
Chờ th* d*c một bắt đầu tiếp, "Trẫm sẽ khoan dung bất kỳ một tham quan nào, cũng sẽ oan uổng bất kỳ một trung thần nào. Nếu Hàn thị lang là vạch tội, trẫm liền phái ngươi điều tra việc , những quan viên khác sẽ hỗ trợ ngươi, ngươi ý kiến gì ?"
"Hồi bệ hạ, vi thần ý kiến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-30-tu-thieu-gia.html.]
Sau khi Hàn Trọng Hoài lĩnh mệnh dậy, quan viên chung quanh liền cảm thấy cao hơn một đoạn.
Vốn dĩ còn tưởng rằng mà thái t.ử nhét bộ binh là phế nhân, nhưng hiện tại xem danh hiệu sa trường năm đó của cũng là giả, quả thật là vài phần bản lĩnh, ít nhất lòng can đảm kinh , còn chân chính trong bộ binh can đảm vặn khác.
Sau khi hạ triều, nhận thấy sự chú ý của các quan viên đối với , Hàn Trọng Hoài hào phóng chắp tay với bọn họ: "Đây là đầu tiên Hàn mỗ chấp sự, kính xin các vị đại nhân đốc thúc."
"Không dám dám."
Quan nhỏ đáp lễ, quan to mà , mà chuyện bọn họ cùng suy nghĩ, chính là Kim Loan điện liền nghĩ cách tìm hiểu xem tấu chương mà Hàn Trọng Hoài trình lên mặt Minh đế cái gì.
"Hậu sinh khả úy."
Ngụy Khánh Diên vỗ vỗ vai Hàn Trọng Hoài, mặc dù gì nhưng vẻ mặt đủ để sự hài lòng của .
"Thuộc hạ tội, tham công hiếu thắng, đại nhân đồng ý đem tấu chương trình cho Thánh thượng."
Nhìn thấy Ngụy Khánh Diên, vẻ mặt Hàn Trọng Hoài áy náy, ánh mắt rũ xuống giống như dám đối mặt với Ngụy Khánh Diên.
Bộ dạng vô cùng lấy lòng Ngụy Khánh Diên.
Nói thật những thứ mà Hàn Trọng Hoài tấu chương lợi cho , tuy rằng Tô Tề Ninh c.h.ế.t, nhưng cũng nhất định đưa tới mặt bệ hạ.
Giống như bệ hạ , vẻ tấu chương là chứng cứ phạm tội xác thực, nhưng vẫn còn kém một chút. Ví dụ như nhân chứng vật chứng đều là những thứ thể biến hóa, cho đến bây giờ Tô Tề Ninh thể lăn lộn đến bước liền chứng minh kẻ ngốc, sẽ để cho nhiều b.í.m tóc để cho khác bắt .
Ông thể dâng tấu chương, thể lật đổ Tô Tề Ninh là một chuyện, cho dù thể lật đổ, Tô Tề Ninh cũng là một yếu ớt, ông chim đầu đàn, đối địch trực diện với Tô Tề Ninh.
Cho nên tấu chương là do Hàn Trọng Hoài đưa, hơn nữa còn vòng qua ông mới đưa như là nhất, trực tiếp đem ông phủi sạch sẽ.
Nhất định là Hàn Trọng Hoài suy nghĩ rõ ràng những chuyện , nếu nghĩ rõ còn bộ dáng áy náy , cái gọi là rõ ràng chuyện gì cũng chỉ như .
Ngụy Khánh Diên vỗ vỗ vai Hàn Trọng Hoài: "Nếu bệ hạ giao sự tình cho ngươi, thì xem ngươi."
Chỉ cần Hàn Trọng Hoài thể diệt trừ Tôn Tề Ninh chính là tâm phúc của ông , ông cũng thể nhận bái của , dù tay trái của Thượng thư vốn nên là tả hữu thị lang.
Sau khi chuyện với Ngụy Khánh Diên, Hàn Trọng Hoài quan viên của phe thái t.ử gọi chuyện vài câu, mấy câu đến buổi trưa, đoán chừng lúc nhất định bộ binh đang sông cuộn biển gầm, Hàn Trọng Hoài hào phóng để cho bọn họ hoảng loạn trong mấy canh giờ, rẽ bước trực tiếp trở về phủ Quốc công.
Chuyện trong cung truyền đến phủ, chỉ là mấy ngày nay Quốc công gia việc nơi khác, chuyện cũng khiến cho Hàn Trọng Hoài thời gian thanh tịnh.
"Tứ thiếu gia..."
Hàn Trọng Hoài kiệu một đường đến nhị môn, thoáng cái mới vài bước thấy nha đầu nghênh đón.
Lúc Lục Ti bắt canh giờ, cũng chuẩn , cuối cùng cũng tìm đúng mục tiêu của .
Tuy rằng mùa thu nhưng Lục Ti vẫn mặc một quần áo mỏng manh phiêu dật bộ binh, xiêm y màu xanh biếc nàng , Hàn Trọng Hoài nhớ tới hình như Ngọc Đào cũng một bộ xiêm y như .
Nghĩ đến dáng vẻ Ngọc Đào mặc bộ xiêm y , Hàn Trọng Hoài Lục Ti, bất giác liền cảm giác nhạt nhẽo.
Cũng ánh mắt của Trần Hổ gì mà nàng cùng Ngọc Đào tương tự, nếu thật sự là tương tự, khi trời lạnh cũng sẽ thấy Ngọc Đào vẫn ôm tỳ bà che nửa mặt.
Hắn xiêm y cho nàng là để cho nàng xiêm y gì là mặc cho xem, xiêm y gì là mặc cho ngoài xem.
Mà nàng thì ngược đối xử bình đẳng, cũng mặc xiêm y giặt hỏng lộ thịt mềm đến mặt nữa.
Lục Ti thấy Hàn Trọng Hoài trầm tư mà , đầu tiên nàng cảm thấy vui vẻ, nhưng đó thấy Hàn Trọng Hoài thu ánh mắt, giống như là hứng thú với nàng mà bỏ .
"Tứ thiếu gia, nô tỳ là Lục Ti bên cạnh biểu cô nương, Tứ thiếu gia thể giúp nô tỳ ..."
Trên mặt Lục Ti tràn đầy lo lắng, lắc một cái chắn mặt Hàn Trọng Hoài, eo của nàng lõm xuống, đột nhiên tới gần thiếu chút nữa đụng Hàn Trọng Hoài.
Hành động khiến cho Hàn Trọng Hoài nghĩ đến quả đào của Kỳ Lân viện.
Nếu nàng động tác chỉ sợ là đụng thịt .
Thịt mềm nhũn, mang theo năng lực cho ngứa ngáy.
"Tứ thiếu gia, lúc nô tỳ còn ở cùng một chỗ với biểu tiểu thư, nhưng trong lúc nháy mắt thấy biểu tiểu thư, Tứ thiếu gia thể giúp nô tỳ cùng tìm biểu tiểu thư ..."
Lục Ti vội vàng đến mức bật , "Tiểu thư tính tình hồn nhiên, am hiểu nhớ đường, hiện tại chỉ sợ hoảng sợ"
"Ngươi cảm thấy là ch.ó săn?"
"Tứ thiếu gia...?" Trên khuôn mặt lo lắng của Lục Ti hiện lên một tia kinh ngạc, khó hiểu mà Hàn Trọng Hoài, "Lục Ti tuyệt đối ý đó."
"Nếu thì tránh ."
Hàn Trọng Hoài lười biếng trả lời một câu, Lục Ti liên tiếp cho nhớ tới Ngọc Đào, tâm tình thì nguyện ý cùng nàng hai câu, đáng tiếc chuyện cùng nàng cũng thú vị gì.
Lục Ti thấy Hàn Trọng Hoài qua thì còn đuổi theo, nhưng thị vệ bên cạnh ngăn cản, tùy ý để cho nàng tại chỗ mà lê hoa đái vũ, Hàn Trọng Hoài cũng đầu một cái.
Hàn Trọng Hoài một đường đến Kỳ Lân viện, chỉ là mới trong viện cũng dừng một khắc mà xoay khỏi viện.
Thị vệ theo phía liếc mắt qua, sẽ là đợi đến khi chủ t.ử tới Kỳ Lân viện, qua một hồi trong lòng nhớ đến mỹ mạo của Lục, hiện tại trong lòng hối hận định nên đầu tìm chứ?