Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 3: Ngọc Đào tham lam chọn Tứ thiếu gia
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:36
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nha đầu thông phòng cần xem ngày giống như là cô nương đắn lập gia đình.
Hôm qua Hàn nhị phu nhân , hôm nay Thanh Trúc lập tức thu thập hành lý.
Bất đồng với trong sách chính là, nguyên chủ vui vui vẻ vẻ theo phía Thanh Trúc.
"Bởi vì còn đang trong hiếu kỳ, cũng thể cho ngươi một bàn tiệc, nhưng lễ vẫn cho ngươi, chúng cùng hầu hạ lão phu nhân ở chỗ nhiều năm như , hiện giờ tiền đồ , chúc ngươi sẽ luôn vui vẻ."
Ngọc Đào xong thì nhét một đôi hoa tai bằng bạc kiểu hoa mai cho Thanh Trúc.
Nhận lễ của Ngọc Đào, mặt Thanh Trúc hiện lên kinh ngạc rõ ràng, Ngọc Đào mặt đặc biệt xinh ánh mặt trời, thật nàng thông suốt như thế nào.
Không tranh giành nhị phòng, cũng đuổi theo mắng nàng , còn tặng lễ để thêm mặt mũi.
"Ngươi thật đúng là đổi."
"Cái gì mà đổi với đổi, tất cả đều nha , đều là mệnh khổ thì thể thù oán gì."
Ngọc Đào tủm tỉm Thanh Trúc, ấn theo định lý của tiểu thuyết, bộ dạng xinh hơn nữ chủ, là bạn với nữ chủ đều là những nhân vật sống dài lâu, mà bộ dạng xinh thù oán với nữ chủ cũng hơn là bao.
Nàng quan hệ với nữ chủ, cũng thù oán với nữ chủ, vì chỉ duy trì mối quan hệ gặp mặt thì gật đầu một cái.
"Tính tình của tam thiếu gia ôn hòa, bao giờ qua chuyện hà khắc với hạ nhân bên cạnh, mấy ngày còn giải khế ước cho thư đồng bên cạnh từ nhỏ, để cho bạch thể tham gia khoa khảo."
Thanh Trúc chậm rãi , Ngọc Đào càng nụ mặt càng tươi hơn: "Tam thiếu gia là , ngươi thể đến bên cạnh hầu hạ cũng là phúc phận."
Nụ trong suốt, giống như thực sự vì nàng mà hạnh phúc.
Ngọc Đào như , đương nhiên Thanh Trúc nàng cùng nhị phòng, đừng là nam nhân, cho dù là nữ nhân đối mặt với hai nha đầu đồng dạng đều tiến lùi hiểu chừng mực, cũng sẽ càng thiên về xinh hơn.
Mặc kệ Ngọc Đào đổi tính tình như thế nào, hiện giờ nàng chỉ cảm thấy may mắn vì Ngọc Đào đem chủ ý đặt ở Tam thiếu gia, tránh cho nàng một ít phiền toái.
"Nghe ngươi đến chỗ của Tứ thiếu gia?"
Nhận lễ xong, Thanh Trúc ý tứ đáp lễ.
Ngọc Đào chớp chớp mắt, phản ứng đầu tiên chính là miệng của Bích Thúy cũng quá kín, nàng bất quá chỉ là tùy ý như , Bích Thúy lập tức đem lời vô cùng rõ ràng mà truyền bên ngoài, còn truyền đến trong tai Thanh Trúc.
Trong lòng gì, nhưng mặt Ngọc Đào mỉm , cũng là .
Lời từ miệng Bích Thúy truyền , Thanh Trúc cũng là vô cùng tin tưởng, Kỳ Lân viện của Tứ thiếu gia là nơi mà hạ nhân trong phủ e ngại nhất, những nha đầu leo lên cành cao cũng dám tiến tới Kỳ Lân viện, với nhan sắc của Ngọc Đào thì thể lấy lòng bất một vị gia nào, cần gì đ.á.n.h chủ ý lên Kỳ Lân viện.
Nàng lời ý thăm dò, nhưng Ngọc Đào *tích thủy bất lậu, cho dù cảm thấy cái gì kỳ quặc nhưng bây giờ nàng cũng là của nhị phòng, đối với việc cần suy nghĩ quá mức.
*Tích thủy bất lậu: lộ sơ hở gì.
Nghĩ thầm bán cho Ngọc Đào một chỗ , Thanh Trúc : "Qua mấy ngày nữa là sinh nhật của Tứ thiếu gia, nhất định lão phu nhân sẽ đưa vài thứ đến Kỳ Lân viện, những chuyện là do chuẩn , hiện giờ sự tình hẳn là rơi Anh Lạc..."
Thanh Trúc dừng một chút, "Nếu ngươi tâm, thể hỏi Anh Lạc nhận việc ."
Dứt lời, Thanh Trúc nhiều nữa, mặc kệ Ngọc Đào Kỳ Lân viện là lấy lòng là để mất mạng, nàng đều xem như đem cái nhân tình trả .
Ngọc Đào Theo Thanh Trúc xa, nghĩ thầm nữ chủ đúng là nữ chủ, cách hành xử chính là giống, nếu như những nữ phụ khác thấy địch nhân lấy lòng thì thể thiếu châm chọc cùng khiêu khích, nhưng trong nháy mắt Thanh Trúc tiêu hóa chuyện nàng lấy lòng, hơn nữa còn qua đưa cho nàng một cơ hội.
Sinh nhật của Hàn Trọng Hoài.
Thanh Trúc nhớ rõ ràng như , cũng đem tính toán đặt ở Hàn Trọng Hoài .
Ngọc Đào duỗi thắt lưng, nhanh ch.óng trở phòng để tận hưởng khí mát mẻ, Thanh Trúc đề cập đến cơ hội như , nàng đương nhiên là Kỳ Lân viện xem một chút, tuy rằng ở trong tình cảnh nàng vẫn thêm mấy lựa chọn.
Còn nữa, ngày đó xem như nàng thấy chuyện bí mật của Hàn Trọng Hoài, tìm nàng gây phiền toái thể là coi chuyện đó là chuyện quan trọng gì, nhưng cũng thể cảm thấy nàng là tai họa ngầm, chờ thực tế xử lý, như nàng trở thành của , liền thể bình cái tai họa ngầm .
mà cũng xem chỗ của Hàn Trọng Hoài dùng băng lạnh , nếu dùng, mặc kệ chen lấn ở nàng cũng sẽ tới Kỳ Lân viện.
Ngọc Đào đến chỗ của Anh Lạc nhận việc, xong hai câu, Anh Lạc liên tục gật đầu.
"Ta chính là đang phiền vì việc , ngươi lá gan của nhỏ nhất, mỗi chuyện nha đầu hoặc gã sai vặt của Kỳ Lân viện c.h.é.m chân, đêm đó đều gặp ác mộng, Ngọc Đào tỷ ngươi thật !”
Độ tuổi của Anh Lạc nhỏ hơn một chút so với Ngọc Đào, quan hệ họ hàng với Tôn ma ma, cho nên Thanh Trúc , nàng liền tiếp nhận công việc của Thanh Trúc.
Nghĩ đến chuyện Ngọc Đào cảm thấy nha đầu đúng là một chuyện khó khăn, Phúc Hoa Viện bốn đại nha đầu, ngoài mặt nàng là sủng ái nhất, nhưng kì thực nàng là ít quyền nhất, ngày thường chỉ ở mặt lão phu nhân cho ngài vui vẻ, cái gì mà thu chìa khóa thu sổ sách cũng đều liên quan đến nàng.
Hiện giờ là Xuân Oanh thế Thanh Trúc, phụ mẫu của Xuân Oanh đều là hầu của của lão phu nhân, phỏng chừng đợi đến khi Anh Lạc gả, quyền liền đến trong tay Xuân Oanh, cho dù nàng thì cũng đến phiên nàng.
"May mắn còn qua hiếu kỳ, bằng sinh nhật của Tứ thiếu gia thật vắng vẻ..." Anh Lạc ở một bên cho Ngọc Đào chút đồ, một bên chuyện phiếm, từ khi lão quốc công gia qua đời, Hàn Trọng Hoài gãy chân, Kỳ Lân viện càng ngày càng yên tĩnh, thời điểm Hàn Trọng Hoài hạ lệnh c.h.é.m chân mới cho bọn hạ nhân trong phủ Quốc công cảm thấy còn vị chủ t.ử .
"Cái tính là vắng vẻ..."
Ngọc Đào ở bên cạnh Anh Lạc cầm sổ sách đếm đồ ở khố phòng, mà đỏ mắt.
Cho dù nàng lấy lòng Hàn lão phu nhân như thế nào, nhiều nhất cũng chỉ là một cây trâm vàng ròng, mà mấy ngày nay nàng cũng từng thấy qua Hàn Trọng Hoài đến thỉnh an Hàn lão phu nhân một , nhưng Hàn lão phu nhân vẫn như cũ đau lòng mà đem thứ cho ngoài.
Hàn Hoài Trọng là thứ t.ử, Đại phu nhân chê chướng mắt, mà cho dù Đại phu nhân thích nhưng đối với lão phu nhân, Hàn Hoài Trọng cũng là m.á.u mủ của bà, chuyện quan trọng .
"Ngọc Đào tỷ, lời đồn bên ngoài là thật chứ?"
Ngọc Đào đang thưởng thức đá hồng ngọc điêu khắc trong hộp, lời của Anh Lạc, theo bản năng "Ừ" một tiếng, ngước mắt lên thấy Anh Lạc chớp chớp mắt tò mò tới gần nàng.
"Tin đồn gì?"
"Còn thể là tin đồn gì nữa, đương nhiên là chuyện Ngọc Đào tỷ ngươi thích Tứ thiếu gia."
Anh Lạc thật sự hiểu, như thế nào Ngọc Đào thích Tứ thiếu gia, đây chính là một Diêm Vương sống, hạ nhân bên cạnh khiến cho chủ t.ử tức giận, nhiều nhất chỉ là tát mặt, mà Tứ thiếu gia thì trực tiếp c.h.é.m chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-3-ngoc-dao-tham-lam-chon-tu-thieu-gia.html.]
Ở bên cạnh hầu hạ, để ý một chút thì chân sẽ còn.
Ngọc Đào: "..."
Nhờ phúc của Bích Thúy, phỏng chừng bộ trong phủ đều nàng ý với Hàn Trọng Hoài.
"Ta nào dám trèo cao, cũng là tin tức truyền từ ." Đối với Anh Lạc đương nhiên thể giống như đối với Thanh Trúc, Ngọc Đào biện giải một câu, tin thì liên quan đến nàng.
Anh Lạc đương nhiên là tin. Nếu như Ngọc Đào đến đây xin việc nàng , nàng cũng chỉ nửa tin nửa ngờ với lời đồn , nhưng Ngọc Đào đến nhận việc thì chắc chắn Ngọc Đào Kỳ Lân viện.
Làm đến Kỳ Lân viện?
Anh Lạc đồng tình Ngọc Đào, chẳng lẽ nàng cho rằng đến viện của tứ thiếu gia, thể tranh cao thấp cùng với Thanh Trúc.
Lớn lên hoa dung nguyệt mạo, đáng tiếc là đầu óc.
Viện của Hàn Trọng Hoài tên là Kỳ Lân, là viện danh mà lão quốc công cố ý đặt cho khi còn sống.
Nghe vốn dĩ lão quốc công còn ý đem tên Hàn Trọng Hoài đổi thành Lân, đem ghi danh nghĩa của Hàn đại phu nhân, xem như con của vợ cả, nhưng lão quốc công bệnh qua đời, cũng chuyện là tin đồn, là thật sự việc .
Dù mặc kệ đổi tên , thể nghi ngờ chuyện khi còn sống lão quốc công vô cùng yêu thương Hàn Trọng Hoài, mặc dù vị trí Kỳ Lân viện cách xa chính viện nhưng quy mô cũng nhỏ hơn Phúc Hoa viện là bao.
Ngọc Đào dẫn theo hai tiểu nha đầu, khỏi Phúc Hoa viện vài bước trán mồ hôi, thấy mái hiên của Kỳ Lân viện, cổ thấm đẫm một mảnh mồ hôi.
Tốt nhất là sân viện của Hàn Trọng Hoài đáng xem, bằng nàng sẽ...
Được , hiện tại chức nghiệp của nàng là nha , gian thăng tiến lớn nhất của nghề nghiệp chính là thông phòng, cái gì nàng cũng thể .
Bởi vì buồn bực mà mồ hôi càng thêm nhiều.
"Ngọc Đào tỷ, tỷ sợ ?"
Qua nguyệt môn, Kỳ Lân viện gần trong gang tấc, tiểu nha đầu theo phía Ngọc Đào hai mặt , bước chân chút dám về phía .
Kỳ Lân viện ai sợ, hạ nhân của phủ Quốc công phạm sai lầm, tình nguyện phạt cọ bồn cầu cũng phạt đến nơi , chỉ sợ đôi chân mà dùng để tới, một ngày nào đó để cho Tứ thiếu gia hài lòng thì sẽ c.h.é.m.
"Tứ thiếu gia là , cái gì đáng sợ."
Mấy ngày nay Ngọc Đào nhiều nhất chính là những lời , bên ngoài hỏi nàng sợ Hàn Trọng Hoài , nhiều, ngay cả chuyện nhẫn nại mà trả lời cũng , dứt khoát trợn mắt dối.
"Tứ thiếu ôn tồn lễ độ, tư thế oai hùng vô song, cơ hội đưa hạ lễ cho Tứ thiếu gia, bên ngoài cướp cũng cướp , thể rơi chúng chính là phúc khí của chúng ..."
Nghĩ đến chuyện bước địa bàn của Hàn Trọng Hoài, thêm vài câu , cho dù chỉ là hạ nhân trong viện thì nàng cũng thể chỗ , ai ngờ vận khí của nàng như , bước cửa viện, Ngọc Đào liếc mắt thấy chính chủ.
Nhìn cỏ dại mọc um tùm bên ngoài Kỳ Lân viện, hoa cỏ cũng cắt tỉa, nhưng đình viện bên trong vô cùng tao nhã, đình viện muôn hồng nghìn tía, thược d.ư.ợ.c, hải đường, cây trúc đào, cây thông rợp bóng râm, Hàn Trọng Hoài tàng cây, hai mắt híp giống như đang phơi nắng.
Nhìn thấy Hàn Trọng Hoài, vốn dĩ trong lòng Ngọc Đào còn đang thầm oán trời nóng, ở bên ngoài chính là heo sữa nướng, nhưng trong viện lập tức cảm giác một cỗ khí lạnh đập mặt.
Cũng là địa hình của sân viện, là phương diện trồng cây xanh bí quyết, so với nơi khác Kỳ Lân viện đều mát mẻ hơn nhiều.
Mông ngựa chính chủ , sắc mặt Ngọc Đào hổ, hành lễ ở mặt Hàn Trọng Hoài, vẻ sắc bình tĩnh giống như mới chuyện nàng.
"Vấn an Tứ thiếu gia, lão phu nhân sai nô tỳ đến tặng hạ lễ mừng sinh nhật cho Tứ thiếu gia."
Hai tiểu nha đầu phía nơm nớp lo sợ theo thỉnh an, vốn dĩ các nàng sợ hãi, Kỳ Lân viện cảm giác từng trận gió lạnh, sợ tới mức thanh âm run rẩy, đầu cũng dám ngẩng lên một chút.
Đôi mắt Hàn Trọng Hoài nửa mở, lộ tròng mắt đen tròn, cũng tối hôm qua chuyện gì cần ngày lý vạn cơ, cho □□ buồn ngủ lười biếng thành như , lúc giọng của nàng, nâng khuôn mặt buồn ngủ lên mặt nàng một cái, đó ánh mắt thẳng tắp dừng ở n.g.ự.c nàng.
Có vòng eo mảnh khảnh nổi bật, thỉnh thoảng rung động ở đó càng thêm nổi bật, mượt mà.
Áo mỏng xanh biếc bởi vì mồ hôi mà xuyên thấu, mơ hồ thể thấy hoa văn thêu màu vàng nhạt ở bên trong, nếu kỹ hơn nữa, còn thể phẩm vài phần hình dạng.
Ánh mắt của Hàn Trọng Hoài giống như là bình thường thẳng về phía , chỉ là cái thẳng cho Ngọc Đào loại ảo giác xiêm y của sắp l*t s*ch.
"Tứ thiếu gia, hạ lễ nên đặt ở nơi nào?"
"Này..."
Âm điệu lười biếng kéo dài của Hàn Trọng Hoài giống như đang chậm rãi lý giải vấn đề của Ngọc Đào, "Trong phòng."
Nghe chỉ thị của Hàn Trọng Hoài, trong lòng Ngọc Đào thở phào nhẹ nhõm, dẫn hai tiểu nha đầu nhanh ch.óng đặt đồ.
Lại tiếp Hàn Trọng Hoài quá mức keo kiệt , mấy nàng gặp , bên cạnh cũng hạ nhân, hiện giờ đang ở trong viện của , thế nhưng cũng hạ nhân nào hầu hạ ở bên cạnh .
Chẳng lẽ chân đều c.h.é.m sạch.
Sau khi mở cửa phòng chính sảnh, nhất thời những ý nghĩ như ở trong đầu Ngọc Đào đều tan thành mây khói.
Chính sảnh của Kỳ Lân viện cùng Phúc Hoa viện sai biệt lắm.
Vì thuận tiện cho hành động của Hàn Trọng Hoài, mặt đất đều trải chiếu mềm, phía bình phong vẽ tranh sơn thủy núi đen ngà voi là một chiếc giường la hán quá cao.
Để cho thoải mái thế nhưng giường trải t.h.ả.m mềm bằng lông cáo trắng tinh khiết mùa .
Mà để cho căn phòng nóng mùa hè, trong phòng đặt bốn tòa băng sơn.
Băng sơn điêu khắc thành hình mai lan trúc cúc, nếu cảm giác lạnh tản mát , nàng còn tưởng rằng đây là chạm ngọc dùng để bài trí.
Hàn lão phu nhân thích một ít đồ trang sức bằng vàng bằng bạc, vốn dĩ Ngọc Đào còn tưởng rằng trong phòng Hàn lão phu nhân là nơi xa hoa nhất phủ Quốc công, nhưng lúc thấy nơi Hàn Trọng Hoài, nàng mới cái gì gọi là xa hoa thật sự.
Sự xa hoa thật sự ở đồ trang trí quý giá, mà là mùa hè lớn thể cho căn phòng tràn ngập sự thoải mái của mùa đông, đồng thời cũng thể kiểm soát nhiệt độ, cho thấy lông cáo là oi bức mà là buồn ngủ ngủ.
Nàng bình thường khi Thanh Trúc tặng lễ phòng , nếu mà còn chọn Tam thiếu gia, chỉ thể cách hành sự của nữ chủ thật sự là giống với khác, so với phú quý mắt, nàng thể thấy vinh hoa ở phía xa.
Về phần nàng, nàng vẫn luôn giác ngộ rõ ràng, nàng chính là một con cá mặn, suy nghĩ tầm , tuổi tác của Hàn phu nhân thể chịu lạnh, chậu băng trong phòng càng ngày càng nhỏ, chính sảnh của Hàn Trọng Hoài thể đặt bốn chậu băng sơn , chỉ như thể cho nàng trở về mặt , để cho dùng đôi mắt hẹp dài lười biếng mà nàng một trăm tám mươi .