Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 29: Nàng cùng nàng không giống
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:02:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta liền nàng quen Hoài ca nhi sống ."
Biểu chất nữ của Tôn thị mang theo một nha đầu xinh tới cửa, chỉ cần thoáng hỏi thăm bộ dáng nha đầu là thể hiểu Tôn thị chủ ý gì.
Hàn nhị phu nhân cùng ma ma tâm phúc bên cạnh chuyện, "Ngươi tâm tư của tẩu t.ử thể thực hiện ?"
Ma ma cân nhắc vẻ mặt chủ t.ử, theo ý chủ t.ử đưa đáp án: "Nghe so với Ngọc Đào của Phúc hoa viện ban đầu, nha đầu còn kiều mị hơn vài phần, nếu Tứ thiếu gia thích Ngọc Đào, hẳn là cũng sẽ nha đầu nhiều hơn vài ."
"Tẩu t.ử của tìm nha đầu cũng dễ dàng, chỉ là liếc mắt vài cái thôi ?" Dường như Hàn nhị phu nhân bất mãn.
Nghe lời , ma ma tủm tỉm bổ sung: "Đó là nha đầu của biểu tiểu thư, cho dù là Tứ thiếu gia ý đối với nha đầu thì cũng sẽ giả bộ đắn, nhưng một khi nam nhân nhiều thêm vài đối với nữ nhân nào đó, như sẽ chứng tỏ trong lòng nhớ nhung, chuyện giữa nam nữ đều là như mà nên."
Hàn nhị phu nhân xong cũng cảm thấy đạo lý.
Phủ Quốc công tam phòng, Hàn đại gia cùng Hàn nhị gia đều là đích xuất, nhưng bởi vì tuổi tác, Hàn đại gia chính là quốc công gia, Tôn thị chính là phủ Quốc công nhân, Hàn nhị phu nhân tâm cao khí ngạo, nếu bà thích Tôn thị thì nhất định là .
so với Tôn thị, bây giờ bà càng chán ghét Hàn Trọng Hoài.
Ban đầu tiền đồ trong phủ chỉ Thời ca nhi nhà bà , hiện giờ Hàn Trọng Hoài lên, mỗi đều Hàn Trọng Hoài đè Thời ca nhi một đầu.
Ngay cả thông phòng bọn họ cũng thể , lão phu nhân coi trọng Hàn Trọng Hoài, sớm sẽ tiền đồ hơn so với Thời ca nhi, bằng thể đem Thanh Trúc tướng mạo bình thường gì lạ cho Thời ca nhi, đem Ngọc Đào mỹ mạo cho Hàn Trọng Hoài.
Lời xong đặc biệt cho Hàn nhị phu nhân nín thở, bà hận thể kéo cổ áo của những chuyện nhảm nhí, cho bọn họ là do bà cần Ngọc Đào, ghét bỏ Ngọc Đào quyến rũ xinh là một tai họa.
Thứ trong mắt bọn họ, căn bản xứng với Thời ca nhi của bà , nhưng hết tới khác bà cổ áo để bắt, cho nên chỉ thể đem tức giận nuốt trong bụng.
Cũng những lời dễ truyền đến tai Thời ca nhi , cho suy nghĩ thật sự cho rằng bằng Hàn Trọng Hoài.
Nghĩ đến những điều , Hàn nhị phu nhân tức giận đến hoảng hốt, ước gì Hàn Trọng Hoài nhanh ch.óng mặt Tôn thị.
"Nháo , nháo đến càng lớn càng , mấy trong đại phòng đều háo sắc thành si, liền chờ xem bọn họ vì nữ nhân mà thể nháo chuyện gì."
Hàn nhị phu nhân hừ một tiếng, hiện giờ Hàn Trọng Giác còn đang cấm túc, so với mấy thiếu gia trong đại phòng , nhi t.ử của bà mới là công t.ử đoan chính, phẩm chất .
*
Mỗi đều thấy khi Hàn Trọng Hoài thấy Lục Ti sẽ sinh tia lửa gì, Hàn Trọng Hoài cũng trì hoãn, khi Lục Li đến phủ một ngày, mới gặp mặt nàng một .
Thời gian vì gia tăng tình cảm phụ t.ử với Hàn Trọng Hoài mà quốc công gia thường xuyên bảo chính phòng dùng cơm.
Đối với việc Tôn thị bực tức, nhưng mà hiện giờ Lục Ti tới, thể xem đây như là một cơ hội .
Không cần bận tâm an bài để cho Lục Ti đụng Hàn Trọng Hoài ở gần Kỳ Lân viện, Tôn thị trực tiếp để cho Lục Ti canh giữ đường Hàn Trọng Hoài đến chủ viện.
Lục Ti ở gần cửa viện, thấy hoa thược d.ư.ợ.c bên cạnh, cố ý hái một bông cài lên đầu .
Trâm dù đến cũng là tục vật, nào xinh giống như hoa tươi.
Chỉ là nàng thấy bước chân, giống như là chỉ một đến.
Trời còn tối, đèn sừng dê của phủ Quốc công nối tiếp mà sáng lên,
Lục Ti tiếng bước chân hỗn loạn, giống như chỉ một Hàn Trọng Hoài.
Cái cũng kỳ quái, bên cạnh một thiếu gia như Hàn Trọng Hoài luôn hầu theo, huống chi Hàn Trọng Hoài cũng là một thiếu gia bình thường, mà còn là bộ binh thị lang.
Nghĩ đến những gì mà Trịnh ma ma dặn dò, Lục Ti vẫn ngoài vài bước, nương theo bóng râm xum xuê ánh đèn, thẳng tắp đụng thẳng ở giữa.
"Ai nha..."
Lục Ti đỡ đầu, mờ mịt nâng ánh mắt lên, giống như là vì đụng khác.
Bởi vì va chạm mà hoa thược d.ư.ợ.c đầu nàng vững, từ tóc trượt xuống, nàng đụng theo bản năng bắt lấy hoa .
Rõ ràng Lục Ti cũng đụng ở đầu, nhưng giống như là đụng đến choáng váng, mở miệng chuyện, cũng phúc hành lễ, chỉ ngơ ngác mặt.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn hiện lên thần sắc động lòng .
Đột nhiên một xông , Trần Hổ vốn theo bản năng rút đao, nhưng thấy chủ t.ử nhà di chuyển một bước, nha đầu đụng quốc công gia liền tắt lửa.
Hai Quốc công gia cùng nha đầu giống như là chế trụ, cũng chớp mắt vài mà hai vẫn duy trì tư thế giống , ai cũng mở miệng.
Vẻ mặt của Quốc công gia chuyên chú, giống như là mỹ nhân mắt cướp mất hồn.
Trần Hổ nhịn nha đầu mỹ mạo vài , luôn cảm thấy nha đầu cho một loại cảm giác quen thuộc, nhưng cảm giác quen thuộc từ mà đến.
Lục Ti phát hiện đúng , Hàn Trọng Hoài hẳn là một nam nhân còn nhược quán, mặt tuy già, nhưng quả thật là trẻ tuổi.
Giật phát hiện nhầm , Lục Ti cầu cứu sang một bên.
Lần tuy rằng nàng chuẩn xác thấy Hàn Trọng Hoài, nhưng Hàn Trọng Hoài đang hoa cỏ ven đường, ngay cả một ánh mắt cũng ném cho nàng .
Nhìn thấy ánh mắt nha đầu , rốt cục Trần Hổ cũng hiểu cảm giác quen thuộc của là từ mà tới.
Thần thái diễn xuất thật đúng là tương tự với Ngọc Đào.
"Nô tỳ bái kiến quốc công gia, bái kiến Tứ thiếu gia."
Thời điểm gọi đến Tứ thiếu gia, thanh âm Lục Ti chút run rẩy, giống như là đem sợ hãi yếu ớt của đều để .
Đáng tiếc Hàn Trọng Hoài là một nam nhân hiểu phong tình, hoặc là là một kính già yêu trẻ.
Nhận thấy quốc công gia hứng thú với Lục Ti, chủ động tránh : "Phụ , nhi t.ử đến sảnh chờ ngươi."
Người xong rời , Lục Ti gấp đến nỗi nước mắt lưng tròng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-29-nang-cung-nang-khong-giong.html.]
Không lúc chỉ Hàn Trọng Hoài đến chính viện , vì Quốc công gia cũng ở đây.
Từ nhỏ Lục Ti dạy dỗ, nếu thấy chuyện theo kế hoạch thì tìm cách xử lý, nàng bối rối trong nháy mắt khôi phục như bình thường, Quốc công gia mặt, nàng quá hiểu loại ánh mắt của nam nhân, nghĩ đến lẽ đắc tội với Tôn thị, Lục Ti ủy khuất c.ắ.n c.ắ.n môi: "Nô tỳ là nha đầu bên cạnh biểu tiểu thư..."
Nói xong chạy, nhưng sợ hãi dám.
Hai mắt Quốc công gia, Lục Ti cầm lấy bông hoa thược d.ư.ợ.c từ trong tay , chỉ là lúc cầm ngón tay giống như là cẩn thận để trong lòng bàn tay một câu.
Câu cho trái tim Quốc công gia ngứa ngáy, bóng lưng cũng xa nhưng vẫn thể rời mắt.
Quốc công gia bên phát sinh chuyện gì, Hàn Trọng Hoài thể đoán đại khái.
Quả thật hôm nay một đến chính viện, nhưng mà quốc công gia ở thư phòng nên cố ý mời ông cùng đến chính viện, con đường mà bình thường sẽ .
Tôn thị chơi hoa chiêu, trọng điểm là tìm nữ nhân mà nên điều tra rõ ràng chi tiết của bên cạnh , chớ bên mới nghĩ hoa chiêu, bên đưa đặt mặt .
Đơn giản giải quyết vấn đề nhưng cho Hàn Trọng Hoài cảm giác vui vẻ, chỉ cho cảm giác nhàm chán từ trong ngoài.
"Đại nhân..."
Đối với bên ngoài Trần Hổ là ít , nhưng đối mặt với chủ t.ử của là một giấu lời.
Bởi vì phát hiện Lục Ti ý đồ nên suốt cả đường đều nhíu mày, hiện tại xung quanh ai, lời cũng nhịn .
"Đại nhân cảm thấy, Ngọc Đào cô nương cùng nha đầu điểm tương tự."
Không bộ dáng, bộ dáng hai cũng giống, cái giống chính là thần thái của các nàng, mị nhãn như tơ, ngay cả ánh mắt rưng rưng khác cũng khác nhiều lắm.
Mà bọn họ cũng điều tra Lục Ti là con ngựa gầy do Tôn thị tìm , đây là đại biểu cho việc kỳ thật Ngọc Đào cũng từng trải qua một loại dạy dỗ nào đó, là do khác chuyên môn đưa đến bên chủ t.ử.
Trần Hổ xong thì thấy bước chân chủ t.ử dừng một chút, từ đến nay chủ t.ử luôn nhạy bén, hẳn là cũng phát hiện.
Hàn Trọng Hoài đầu về phía Trần Hổ, Trần Hổ chờ mở miệng phân phó, chỉ thấy ngay đó nhấc chân lên.
Vừa nhấc lên, Trần Hổ tiếng gió lướt qua bên tai.
"Thình Thịch" một tiếng, Trần Hổ rơi xuống nước.
Nước ao sâu nhưng đột nhiên rơi xuống, Trần Hổ ở trong nước ao cựa quậy vài mới bơi lên bờ.
Hàn Trọng Hoài còn ở bên cạnh ao, Trần Hổ lên thấy chân thì dám tới mặt , sợ bản chỗ nào đúng đá một cước.
"Đại nhân..."
Giọng điệu của Trần Hổ ủy ủy khuất khuất, thời điểm mới bên cạnh Hàn Trọng Hoài thường xuyên phạt vì đầu óc ngốc nghếch, hiện giờ tự giác cảm thấy là hiểu rõ chủ t.ử nhất, như thế nào chủ t.ử còn thể bất mãn với .
"Nàng cùng nàng giống ."
Hàn Trọng Hoài thản nhiên nhắc nhở sai lầm mà Trần Hổ phạm .
Một bên Trần Hổ vặn nước ướt đẫm theo phía chủ t.ử, một bên suy nghĩ lời của chủ t.ử.
Hai nàng trong một câu rõ ràng là chỉ hai khác .
Lại tổng hợp những lời mà khi đá trong nước, vì chủ t.ử tức giận như .
Chỉ là đáp án cho khỏi nghi hoặc.
Bởi vì Ngọc Đào ném xe lăn nên chủ t.ử mới ý lên, trong lòng cảm kích Ngọc Đào, cũng đối với chủ t.ử Ngọc Đào chút giống khác.
ngờ thể bảo vệ thành như ?
Trần Hổ tự hỏi một đạp của chủ t.ử thể đá bay , rõ ràng chủ t.ử dùng ít khí lực.
Thế nhưng Ngọc Đào thể cho chủ t.ử vận dụng khí lực lớn như ...
Trần Hổ càng nghĩ càng lệch, đợi đến khi trở Kỳ Lân viện thấy Ngọc Đào, đầu óc mới trở về quỹ đạo.
Dưới ánh đèn sừng dê, Ngọc Đào tựa bệ cửa sổ ăn trái cây, lúc chỉ cảm thấy Ngọc Đào là một nha đầu chút mỹ mạo. bây giờ cảm thấy nàng khác.
“Ngọc Đào cô nương, nếu phân phó gì thì chỉ cần dặn dò."
Trần Hổ chủ động tiến lên chào hỏi, Ngọc Đào thấy cả ướt đẫm, còn bộ dáng khiêm tốn thành khẩn, nghi hoặc chỉ trái cây bên cạnh .
"Đây là do nhờ trong phòng bếp nhỏ mua, trong lúc nhất thời mua chút nhiều, Trần thị vệ lấy một nửa ?"
Việc vẻ giống như là vì Ngọc Đào mà giải sầu, Trần Hổ một tiếng "Đương nhiên", đó đem trái cây lấy một nửa.
Thấy Trần Hổ cầm một cách dứt khoát lưu loát, Ngọc Đào thăm dò : "Trái cây mùa thật rẻ..."
Trần Hổ hiểu ý lấy năm lượng bạc từ trong túi áo.
"Sao thể cầm đồ của Ngọc Đào cô nương."
Ngọc Đào bỏ tiền túi: "Trần thị vệ."
"Ngọc Đào cô nương còn phân phó gì nữa?" Trần Hổ chắp tay, cúi cái đầu ướt đẫm xuống, chắp tay bên cạnh đáp.
Ngọc Đào chỉ chỉ đầu : "Trên đầu ngươi dính ít cỏ xanh, tất cả đầu đều , thấy sâu nhỏ nhảy ở bên trong."
“......”
Trần Hổ sờ sờ đầu, tất cả đều là cỏ ướt dính dính, thế nhưng chủ t.ử để cho mang theo cái bộ dạng suốt cả đường.
Để tránh cho sâu nhỏ bò lên trái cây của , Ngọc Đào xong liền đóng cửa sổ, ngăn cách vẻ mặt kinh ngạc của Trần Hổ.