Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngươi chắc chắn nàng sẽ nhớ ngươi?"
Bất quá chỉ là một nha đầu, cho dù suy nghĩ thì thể đáng giá mấy đồng tiền, nhưng vẻ mặt của Hàn Trọng Hoài, chính là cho Ngụy Cẩm Dương sinh cảm giác nghẹn khuất, "Làm là do nàng chen chân đến chỗ của tam ca ngươi, cách nào mới theo ngươi."
Là lựa chọn thứ hai của khác, ngẫm liền cảm thấy nghẹn khuất.
Chỉ là Ngụy Cẩm Dương xong, sắc mặt Hàn Trọng Hoài vẫn như cũ, giống như một chút cũng k*ch th*ch.
"Ngươi..."
"Tham kiến điện hạ."
Hàn Trọng Hoài lưu loát thỉnh an với phía Ngụy Cẩm Dương, mà Ngụy Cẩm Dương chậm nửa nhịp, thỉnh an xong An Ngụy Cẩm Dương liền trừng mắt Hàn Trọng Hoài một cái, nhất định là Hàn Trọng Hoài Thái t.ử điện hạ tới nên mới cố ý để cho mặt.
Thái t.ử Triệu Dận ăn mặc một nho sinh, đầu đội bạch ngọc quan, miệng ba phần, tuy rằng ở vị trí cao, nhưng so với đám công t.ử thế gia như Hàn Trọng Hoài, càng vẻ nhu hòa.
Thần thái ôn hòa thể ngụy trang, nhưng khí chất bản khó thể giả vờ, bản chất ôn hòa của thái t.ử dung nhập trong m.á.u thịt.
Thịnh Thế đế vương như thể hơn, chỉ tiếc...
Khóe mắt của Ngụy Cẩm Dương chú ý đến Hàn Trọng Hoài, thái độ của đối với Thái t.ử, nhưng cái gì cũng .
Hàn Trọng Hoài khi cảm xúc lộ ngoài, ai cũng thể phá vỡ mặt nạ mặt .
"Không cần đa lễ, xem là ai nghĩ tới A Hoài?"
Trước khi Triệu Dận tới lời ngụy Cẩm Dương , nhớ rõ hai bọn họ đều cưới thê t.ử.
Ngụy Cẩm Dương về phía Hàn Trọng Hoài, nên chuyện như thế nào, bọn họ lén đùa thì , nhưng Ngọc Đào là một nha đầu thông phòng nên cũng khả năng bày mặt bàn mà .
Rất nhanh Ngụy Cẩm Dương liền phát hiện lo lắng của là dư thừa, đối với Hàn Trọng Hoài mà sợ là gì là thể dọn lên mặt bàn chuyện riêng tư.
"Hồi điện hạ, là trong phòng hạ quan."
"A, hẳn là mỹ nhân ?"
"Hồi điện hạ, đúng ."
Hào phóng thành như , xem nha đầu chỉ xinh , mà Hàn Trọng Hoài còn cực kỳ sủng ái nàng.
"Trách ngươi mang theo nàng."
Bởi vì thái y ôn tuyền của thôn trang lợi đối với thể của Triệu Dận, cho nên mỗi năm đến thời gian , Triệu Dận sẽ rời khỏi Đông cung, đến Biệt Uyển của hoàng gia để ở tạm.
Mà là bởi vì chán Biệt Uyển nên mới chọn nơi của Ngụy gia.
Tuy rằng nơi là thôn trang Ngụy gia nhưng Triệu Dận ở đây, tự nhiên sẽ nghiêm khắc khống chế hạ nhân .
Lúc Triệu Dận cũng chỉ nghĩ cần để cho quan viên quá mức nghiêm túc, nên tùy ý một câu quan viên thể dẫn theo bằng hữu, nhưng mà những khác cũng mang theo, cũng chỉ Hàn Trọng Hoài báo sẽ mang theo một nha đầu.
Tình cảm giữa Triệu Dận và thê t.ử mất của sâu đậm, đối với chuyện tình cảm đặc biệt thể cảm nhận, thể khác cảm thấy Hàn Trọng Hoài lăn lộn cùng một nha đầu chính là mê mất trí, nhưng mà cảm thấy như .
"Phong cảnh nơi tú lệ, còn hơn trăm hồ suối nước nóng, cô sẽ sớm thả ngươi về, miễn cho nha đầu nhớ ngươi đến nóng nảy."
Triệu Dận mỉm trêu ghẹo, Hàn Trọng Hoài đắn khom lưng tạ ân.
Nhìn cảnh tượng , Ngụy Cẩm Dương nhịn cảm thấy Hàn Trọng Hoài nhắc tới cái gì mà Ngọc Đào nhớ tới chỉ là giả, bất quá là mượn chuyện để lười biếng phóng túng mà thôi.
Như cũng , miễn cho ngốc của nghĩ đông nghĩ tây, với cái tính tình của nàng, chỉ sợ lúc cũng gặp qua Ngọc Đào.
Mới chỉ ở bên ngoài mấy câu, Triệu Dận bắt đầu che miệng ho khan.
Ho một chút ánh sáng mặt liền quét sạch còn, chỉ còn tái nhợt.
Dường như thái giám bên cạnh Triệu Dận quen với việc , lo lắng mặt là thật, chỉ là mang theo c.h.ế.t lặng: "Điện hạ nên ít gió, là trở về thư phòng nghỉ ngơi một chút ..."
Thái giám đỡ Triệu Dận phòng, Hàn Trọng Hoài cùng Ngụy Cẩm Dương theo.
Trong thư phòng của Triệu Dận đốt mấy chậu than, so với bên ngoài ấm hơn nhiều, Ngụy Cẩm Dương một lúc đầu một tầng mồ hôi, về phía Hàn Trọng Hoài thấy vẫn sảng khoái.
Nhìn Ngụy Cẩm Dương nhịn lo lắng Hàn Trọng Hoài thể hư , vì nên mới ở tuổi thể chịu nóng như .
Nhận thấy ánh mắt Ngụy Cẩm Dương, ánh mắt Hàn Trọng Hoài nhẹ nhàng đảo qua trán , lộ một biểu tình chán ghét, thậm chí chân còn dời sang bên cạnh.
Ngụy Cẩm Dương: "..."
"Cô ngược quên trong phòng nóng, các ngươi xiêm y đến."
Triệu Dận nghỉ ngơi một lát thì lấy tinh thần, thấy đám Hàn Trọng Hoài ở một bên, xua tay với bọn họ.
Khụ khụ một hồi, Triệu Dận già mấy tuổi.
Tính năm nay Triệu Dận mới ba mươi sáu mà thôi, mặc kệ đối với nam nhân là nữ nhân mà , đây đều là tuổi nở rộ quang hoa, đặc biệt là Triệu Dận còn là một trữ quân.
Khóe mắt Hàn Trọng Hoài thấy khăn tay che miệng của Triệu Dận dính vết m.á.u, nhưng mà cho dù thấy vết m.á.u , cũng thể cảm giác mạng của Thái t.ử còn dài.
Mạng giống như một chậu đồng hồ cát, khi cửa động vỡ, cát nhanh ch.óng đổ xuống, những bên ngoài bọn họ thể cảm nhận tiếng cát rơi rải rác.
Đặc biệt là chuyện lão quốc công ở phía , dễ dàng bắt sự suy vong đang dần tan rã.
Hôm nay nóng lạnh, bọn họ mặc cũng ít nhiều, xiêm y gì để đổi, bất quá là cởi bớt một bộ xiêm y.
"Vẫn là Ngư lão , cũng sợ lạnh như cô, cũng bớt phiền toái đổi xiêm y."
Triệu Dận nhắc tới Ngư lão, cũng là lão sư của Hàn Trọng Hoài và Ngụy Cẩm Dương, năm đó Ngư Hướng Cổ lão quốc công gia mời đến Hàn gia dạy học, hết một năm rưỡi cũng chỉ thu hai học trò là Hàn Trọng Hoài và Ngụy Cẩm Dương.
Sau đó Ngư Hướng Cổ vân du khắp nơi, cũng coi như là ngẫu nhiên trở thành phụ tá của Triệu Dận.
Đương nhiên hiện giờ Hàn Trọng Hoài thể trở thành một thành viên bên phe Thái t.ử, một phần cũng là bởi vì quan hệ với Ngư Hướng Cổ.
Về phần một nguyên nhân khác, cũng liên quan đến thể hiện giờ của thái t.ử, năm đó ngoại địch xâm lấn Đại Minh, Thái t.ử đích chinh phạt, Hàn Trọng Hoài cũng ở trong đội ngũ đó, cũng chính là đó là đầu tiên lập quân công, mang binh đến chi viện Thái t.ử, để thái t.ử tránh khỏi một kiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-26.html.]
Mà cũng là đó nên thể Thái t.ử bệnh, Thái t.ử phi qua đời đối với Thái t.ử ảnh hưởng, nhưng chủ yếu nhất vẫn là vết thương cũ năm xưa.
"Điện hạ cần bảo trọng thể nhiều hơn."
Ngư Hướng Cổ đến tuổi hoa giáp, gấp đôi tuổi của Triệu Dận, lão nhân sợ lạnh là bình thường, mà Triệu Dận sợ lạnh như cho lo lắng.
"Nếu cô bảo trọng thể, cũng sẽ ngày ngày uống nhiều t.h.u.ố.c đắng như ."
Uống hết chén t.h.u.ố.c trong tay, Triệu Dận nhíu mày hồi lâu mới tản .
"Thuốc đắng dã tật."
"Chẳng qua lời chỉ dùng để lừa gạt thế nhân cam tâm uống t.h.u.ố.c đắng" Triệu Dận xong vẻ mặt chút hoảng hốt, lời buột miệng mà thốt lên, nhưng liền nhớ tới lời là khi thái t.ử phi triền miên giường bệnh, khi khuyên nàng uống t.h.u.ố.c như .
Bệnh nặng, lúc thật cùng nàng, nhưng trong đầu hiện lên hình ảnh đầu đầy tóc bạc của phụ hoàng, còn Khánh Bình, chịu đựng từ Quỷ Môn Quan trở về hiện thế.
Đôi khi chống đỡ khát vọng sống của con , là khát vọng sống của chính , mà là khác yêu cầu.
Cảm thấy tinh thần khôi phục sai biệt lắm, tiên Triệu Dận về phía Hàn Trọng Hoài: "A Hoài, ngươi ở Bộ binh khó xử ?"
Ngày đó Ngụy Cẩm Dương đến cửa, nhận câu trả lời khẳng định của Hàn Trọng Hoài nên cũng ý nghĩ của Hàn Trọng Hoài đối với Thái t.ử điện hạ. Không nghĩ tới đảo mắt đưa bái lên bàn Thái t.ử.
Mà Thái t.ử cũng chút coi trọng đối với , cũng quan sát nhiều liền để cho đội, còn để cho bộ binh thị lang.
Mặc dù trở thành bộ binh thị lang, nhưng nếu Hàn Trọng Hoài chân chính tiến trung tâm quyền lợi của bộ binh chỉ sợ còn tốn chút thời gian.
Cũng là bởi vì thể Thái t.ử bệnh, cho dù nghiêm trị Kỳ vương, nhưng quyền lực vẫn càng ngày càng tán loạn như cũ.
Bây giờ Bộ binh thượng thư như liên quan đến Kiến vương, nhưng từng là bộ hạ cũ của Phúc vương. Mặc kệ là cùng bên nào cũ, Hàn Trọng Hoài cũng là chuyện dễ dàng.
"Nếu điện hạ cho hạ quan cơ hội , hạ quan nhất định sẽ quý trọng, lấy một vị trí ở bộ binh."
Triệu Dận hỏi câu chính là ý hỗ trợ, mà Hàn Trọng Hoài dứt khoát cam đoan, cho là nên Hàn Trọng Hoài là ngốc, là khen hậu sinh sợ hãi.
Thời gian kế tiếp chính là các quan viên như phe Thái t.ử báo cáo tay, phận tân binh của Hàn Trọng Hoài khiến chỉ là nhân vật .
Thân thể của Triệu Dận thể hao tâm tốn sức quá mức, đợi đến thời gian sai biệt lắm, chính là thời gian bắt đầu dùng bữa.
Một đám nam nhân, là nam nhân quan trường, thể thiếu việc ăn uống linh đình.
Hàn Trọng Hoài là mới, tự nhiên là đối tượng khác chuốc rót.
Mà Ngụy Cẩm Dương ở bên cạnh cũng giúp , ngược còn nghiêm túc mời rượu, Hàn Trọng Hoài rót mấy chén thì về phía Triệu Dận bên cạnh.
Chạm đến ánh mắt của Hàn Trọng Hoài, Triệu Dận nghĩ đến chính mới hứa cái gì, bừng tỉnh bật .
"Các ngươi đều mang theo bằng hữu nhưng A Hoài dẫn theo, để cho trở về ."
Triệu Dận cũng mở miệng, Hàn Trọng Hoài tự nhiên là thể thoải mái rời .
Hàn Trọng Hoài , trẻ tuổi nhất mới nhất liền đổi thành Ngụy Cẩm Dương, Ngụy Cẩm Dương bóng lưng Hàn Trọng Hoài, cuối cùng cũng hiểu vì Hàn Trọng Hoài mang Ngọc Đào đến, vì nhắc tới mặt Thái t.ử.
Con hồ ly .
*
Mấy chén rượu còn xa đến mức say, chỉ là trong hoàng hôn dần dần chìm bóng tối, một lát Hàn Trọng Hoài hoảng hốt, khi nào nên dừng bước.
May mắn Ngọc Đào nhận tin của các nha đầu khác trong trang, ở cửa viện nghênh đón Hàn Trọng Hoài mới để cho quá.
"Chuẩn xiêm y."
Trong gió đêm, đôi mắt Hàn Trọng Hoài híp , phân phó một câu đến chỗ suối nước nóng trong viện.
Viện trồng ít cây gỗ, gió mát thổi qua, hương thơm ngọt ngào say lòng .
mà hương so với thứ thích ngửi kém một chút, lướt qua hoa vụn màu vàng mặt nước, tầm mắt của chuyển sang một bên phát tiếng bước chân.
Ngọc Đào ôm xiêm y đến khoan t.h.a.i tới muộn, chân nhẹ nhàng giẫm lên mặt đất, thời tiết trở nên lạnh lẽo, nàng ăn mặc cũng dần dày hơn, còn biên độ run rẩy như mùa hè.
Bất quá từ góc độ của , vẫn thể thấy đường cong xinh đung đưa của nàng.
Tay đặt bên hồ bơi, Hàn Trọng Hoài cảm thấy phảng phất lâu cẩn thận thưởng thức nàng như .
Ánh mắt Hàn Trọng Hoài quá trực tiếp thèm che dấu, còn tới chỗ mệnh lệnh.
Giọng khàn khàn xen lẫn những cảm xúc từng đây.
"Tới."
Ngọc Đào ở bên hồ, còn buông xiêm y xuống, Hàn Trọng Hoài vươn tay , bàn tay to lớn trắng nõn dính nước, mời mà đặt ở mắt nàng.
Ặc...
Nước suối bốc lên sương trắng ngừng chảy mương nước bên cạnh, trong sương trắng m.ô.n.g lung trừ bỏ ngón tay của Hàn Trọng Hoài, da thịt những chỗ khác cũng trắng, đương nhiên cũng chỗ trắng.
Ví dụ như mắt cũng bởi vì rượu mà hun lên màu đỏ...
Bầu khí bởi vì mập mờ trở nên dày đặc, đối với việc Ngọc Đào về phía phương xa: "Thiếu gia xem ngọn núi trông giống một khẩu s.ú.n.g ."
Núi xanh xa xa cao, kéo dài ngừng, giống như là một cái màn thầu, liên quan đến s.ú.n.g.
Hàn Trọng Hoài hạ tay: "Hửm?"
Vẻ mặt Ngọc Đào vẫn thâm trầm như cũ: "Thiếu gia xem khẩu s.ú.n.g , là màu đỏ ở phía ."
Nói xong, Ngọc Đào thấy Hàn Trọng Hoài phản ứng giống như hiểu, nàng chút nghi hoặc, Hàn Trọng Hoài kỳ quái, luôn cảm thấy vài thứ nên hiểu, nhưng hình như hiểu.
Ngọc Đào thẳng Hàn Trọng Hoài trong nước: "Khẩu s.ú.n.g cũng thật xanh a."
Nếu thể để ý, nàng chỉ thể đem tình huống hiện tại phát triển tiếp, sẽ cố gắng một cách thẳng thắn.
Nếu như cứng rắn như thế nào, ôn tuyền tiêu độc hẳn là vấn đề gì đối với thể nàng, cũng Hàn Trọng Hoài rời khỏi chiến trường lâu như , còn thấy t.h.ả.m cảnh m.á.u chảy thành sông .