Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tính cả chùa, đây là thứ hai Ngọc Đào bước khỏi phủ Quốc công.

Lần bọn họ từ cửa phụ, mà xe ngựa dừng ở cửa chính.

Hai đầu sư t.ử bằng đá mạnh mẽ oai phong phủ Quốc Công, mái hiên cong cong giống như cánh bay.

Kéo xe ngựa là hai con tuấn mã trắng tinh, Ngọc Đào thấy trong lòng nhịn một tiếng giống .

Lần Hàn Trọng Hoài ngoài đãi ngộ , lúc xe ngựa mà nàng và Hàn Trọng Hoài chen chúc, kéo xe chính là một con ngựa tuổi già sức yếu, bao nhiêu da thịt đều là lỏng lẻo, nếu trong lòng chút hùng tâm tráng chí gì đó, chỉ sợ gánh nặng đè nặng đến nỗi mặt đất đạp nổi móng chân.

Sau khi Hàn Trọng Hoài lên xe, Ngọc Đào lập tức ôm tay nải tự giác xổm ở một góc, hỏi một là đủ , hơn nữa thực tế nàng cũng thèm để ý Hàn Trọng Hoài dẫn nàng .

cũng thể mang theo nàng vác đá để xây vạn lý trường thành.

Mà chỉ cần loại công việc thể lực , đối với những chuyện khác nàng vẫn khả năng chịu đựng.

Xe ngựa chậm rãi di chuyển đường, thỉnh thoảng thể thấy âm thanh nhộn nhịp bên ngoài, âm thanh lộn xộn và rối loạn dễ dàng để tạo thành một bản nhạc thôi miên.

Khả năng thích ứng của cơ thể là vô tận, đây nàng thích ngủ nhiều như , mà khi cơ thể quen với sự lười biếng, buồn ngủ trở thành trạng thái thể dâng lên bất cứ lúc nào và bất cứ nơi nào.

Nhìn Hàn Trọng Hoài bên cạnh đang rũ mắt chợp mắt, thứ chút giống như giường mềm, tuy rằng cao nhưng gỗ cứng độ cong phù hợp với thể, cộng thêm chăn bông mềm mại cùng t.h.ả.m lông dê...

Ước chừng là ánh mắt nóng bỏng của Ngọc Đào quá mức rõ ràng, Hàn Trọng Hoài vươn một cái chân, dường như là hai chân quá thoải mái nên gân cốt cũng co cùng một chỗ, cổ chân cũng lười biếng mà chuyển động.

Ngọc Đào buông tay nải trong n.g.ự.c xuống, chủ động vì Hàn Trọng Hoài mà xoa bóp.

Hưởng thụ sự chủ động hầu hạ mà ngày thường ít thấy, Hàn Trọng Hoài híp mắt, nàng xoa bóp hai cái sấp , chờ hành động tiếp theo của nàng.

Bước tiếp theo của Ngọc Đào vô cùng nhanh ch.óng, dù khiến cho đang buồn ngủ sử dụng sức lực là một chuyện thống khổ đến cực điểm.

Ấn vài cái, vốn dĩ Ngọc Đào đang sấp, đó dứt khoát ôm lấy chân Hàn Trọng Hoài bên cạnh .

Phòng ngừa nếu như sẽ Hàn Trọng Hoài ghét bỏ đá văng , Ngọc Đào ôm chân đặt trong thịt của , lúc đem chân kẹt ở khe hở thịt là thịt.

Được đặt trong thịt mềm mại là càng sung sướng hơn so với mát xa bằng tay ?

Ngọc Đào xuống, cảm thán một tiếng vẫn là Hàn Trọng Hoài hưởng thụ, tay tùy ý nhéo vài cái thì dừng .

Hàn Trọng Hoài nàng giấc ngủ, nàng dám như , cứ như mà chắc chắn sẽ ăn cái bộ dạng ?

ăn cái bộ dạng ?

Hàn Trọng Hoài chỉ giờ phút rút chân .

Đánh thức Ngọc Đào chính là do xe ngựa chấn động, rời khỏi khu vực phồn hoa, xe ngựa càng càng hẻo lánh, đường mặt đất cũng bằng phẳng như .

Ngọc Đào mê mang mở mắt .

Nàng theo bản năng ngửa đầu, bởi vì Hàn Trọng Hoài vặn về phía nàng, đầu nàng cũng tiện vùi trở về.

Vẻ mặt Hàn Trọng Hoài vài phần khó lường, giống như là cái gì đó, giống như là chờ nàng chuyện.

Ngọc Đào cân nhắc dụi mắt, lúc bánh xe dừng , vốn dĩ lực cân bằng thể nàng cực kém, theo quán tính liền ngã lên Hàn Trọng Hoài, cũng , chủ yếu là bàn tay nàng còn cẩn thận ấn thịt bên đùi , mà cảm thấy đau.

Ngẩng đầu nữa, giọng của Đào run rẩy: "Muốn... Đến ..."

Lời mà phối hợp với cách đường xá thì vấn đề gì, nhưng là hai tròng mắt nàng chứa sương mù, vẻ mặt cầu xin tha thứ, lời ý tứ khác.

Chân Hàn Trọng Hoài từ từ nghiêng sang một bên, đôi mắt hẹp dài Ngọc Đào phạm sai lầm nên đang ý đồ dùng biện pháp vụng về để lừa gạt qua cửa ải.

"Ngươi học bộ dạng ngựa gầy diễn xuất với ai, còn tưởng rằng Phúc Hoa viện là dâm ổ gì, thể nuôi một nha đầu như ngươi."

Giọng của Hàn Trọng Hoài lớn nhưng lời nhẹ, nếu là nha đầu khác năng lực tâm lý chịu đựng cao, phỏng chừng hai gò má phiếm hồng vì hổ, lập tức chỉnh đốn .

Ngọc Đào là loại gì.

Cũng là nàng bản chất sắc phê của Hàn Trọng Hoài, hơn nữa thời điểm nam nhân chuyện nhưng nghiêng chân nâng lên, giống như là che khuất cái gì, loại thời khắc lời đáng tin cậy.

Nàng lập tức bày khuôn mặt vô tội, một mực ở bên cạnh cho đến khi xuống xe ngựa.

Chỗ xe ngựa đậu là một trạch viện, xe trực tiếp trong nhà, cũng rõ là loại nhà nào, nhưng thuần túy đ.á.n.h giá chung quanh cũng thể tòa nhà nhỏ.

Chỗ dừng xe ngựa chờ hai nha đầu mặc áo màu nguyệt lam, các nàng một dẫn đường phía , một Ngọc Đào cầm tay nải, dừng cách Ngọc Đào nửa bước.

Hai nha đầu cực kỳ quy củ, mắt chớp, bước chân rơi xuống đất đều nhẹ nhàng vô cùng, so sánh với các nàng, Ngọc Đào cảm thấy may mắn vì là một thông phòng.

Vị trí giống , tất nhiên yêu cầu cũng thể giống .

Đến viện nghỉ ngơi, Hàn Trọng Hoài quen đường rời , để Ngọc Đào nha đầu dẫn dạo một vòng chung quanh.

Đây là một suối nước nóng trong thôn trang, chủ nhân ở nơi họ Ngụy.

Nghe họ Ngụy, trong đầu Ngọc Đào liền hiện lên Ngụy Cẩm Dương, nghĩ đến nếu thôn trang của thì cũng quan hệ với .

"Tạ hai vị tỷ tỷ dẫn đường, chúng cũng đừng xa, miễn cho đụng quý nhân."

Ngọc Đào dừng bước, ý định về phía .

"Cái ..." Hai nha đầu thoáng qua, bộ dạng của Ngọc Đào xinh quyến rũ, nghĩ tới tính tình cẩn thận như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-25.html.]

Lúc mới vài bước trở về.

Ngọc Đào trở về, hẳn là các nàng nên lập tức đưa trở về mới đúng, chỉ là đều cứng đờ tại chỗ, nên lui về phía như thế nào.

Vốn dĩ Ngọc Đào chỉ cảm thấy cần tới lui khiến cho chân của đau xót, nhưng thấy bộ dáng của các nàng, nếu phía chuyện gì chờ nàng thì liền kỳ quái.

Không cần hai bọn họ dẫn đường, Ngọc Đào trực tiếp xoay .

Hai khả năng trực tiếp bắt lấy nàng, chỉ thể theo phía : "Ngọc Đào cô nương chậm một chút, cảnh sắc của thôn trang tuyệt , cô nương thể thêm hai vòng nữa."  

Ngọc Đào một mực để ý, nhưng bước chân của nàng vẫn chậm một chút, thoát khỏi cái bẫy rập .

Một giọng nữ dồn dập vang lên: "Người nào ở ?"

Giọng vang lên, Ngọc Đào thể cảm giác hai nha đầu bên cạnh thở phào nhẹ nhõm.

"Bái kiến Khánh Bình quận chúa, nô tỳ thỉnh an quận chúa, nhị tiểu thư."

Ngọc Đào theo lặp lời của hai nha đầu hành lễ.

"Ngẩng đầu lên, từng thấy qua ngươi, ngươi là nha đầu nhà ai? Như thế nào thỉnh an bổn quận chúa."

Ngọc Đào ngẩng đầu hai cô nương mặt, một mặc tương váy thêu trăm điệp xuyên hoa, một cũng mặc tương váy nhưng là màu xanh lá liễu.

Nhìn qua quan hệ của hai bọn họ tệ, bởi vì xiêm y của hai đều chất liệu vải dệt tương tự, chỉ là cổ Khánh Bình quận chúa đeo dây hồng bảo thạch phỉ thúy, chỉ một món phụ kiện cũng đem phận bất đồng của hai biểu hiện .

Nhị tiểu thư hẳn là của Ngụy Cẩm Dương, ngũ quan của hai chút tương tự.

Rõ ràng là hai bọn họ hướng về phía nàng, mà hướng về phía nàng, cũng chỉ thể là vì Hàn Trọng Hoài.

"Hồi quận chúa, nô tỳ tên Ngọc Đào, là nha đầu của phủ Quốc công."

"Ngọc Đào cô nương là thông phòng của Hàn đại nhân."

Cũng thật kỳ quái, nàng cũng tự giới thiệu đối với hai nha đầu , hiện tại các nàng thể thêm cho nàng.

"Vậy mà còn mang theo nha đầu thông phòng..."

Không nữ nhân bình thường nào thể kêu một tiếng đối với nam nhân ham mê nữ sắc, Khánh Bình quận chúa Ngụy Thải Vũ bên cạnh, chờ xem nàng còn cái gì .

Lần nàng đến bồi bằng hữu của , tự nhiên là lấy bằng hữu chủ.

Ngụy Thải Vũ đ.á.n.h giá Ngọc Đào, đoạn thời gian ca ca nàng đến phủ Quốc công, trở về với nàng bên Hàn Trọng Hoài một nha , còn Hàn Trọng Hoài chút yêu thích đối với nha , bảo nàng cần góp vui.

Lời nàng mất hứng, nha là nha , nàng là nàng .

Nàng đường đường là Nhị tiểu thư của Ngụy gia, một nha thông phòng thể so sánh với nàng .

Hiện giờ quả thật chẳng gì, tuy rằng xinh nhưng cũng trời đất chỉ một nàng là xinh , cũng là nàng từng gặp qua mỹ nhân xinh .

Nghĩ như , trong lòng Ngụy Thải Vũ thuận hơn ít, bất quá chỉ là đồ chơi mà thôi.

Cũng chính là do ca ca giúp nàng , tìm cái cớ gì mà Hàn Trọng Hoài trầm mê sắc , trong mắt chỉ một nha đầu.

"Nếu là thông phòng của Trọng Hoài ca, ngày thường hầu hạ Trọng Hoài ca thật , chân của mới lên, nếu ngươi chiếu cố chu đáo, cũng sẽ mặc kệ."

"Nô tỳ nhớ kỹ."

Ngọc Đào cung kính đáp ứng, nàng tỏ vẻ, như đám ngươi Ngụy Thải Vũ cũng lý do thể khó nàng.

Vốn dĩ hai bọn họ lý lẽ, hơn nữa Ngụy Thải Vũ cùng Hàn Trọng Hoài cũng quan hệ gì, nếu phạt thông phòng của cũng cho khỏi quá sốt ruột.

"Nhớ kỹ là , ."

Vẫy lui Ngọc Đào, Khánh Bình quận chúa với Ngụy Thải Vũ: "Người thấy , hài lòng?"

"Quận chúa, ngươi đem giống như là phu quân tương lai ." Ngụy Thải Vũ bĩu môi, bất mãn , "Ta chính là xem nàng trông như thế nào."

"Là một mỹ nhân xinh , mị ý như khóe mắt đuôi lông mày là thứ mà nha đầu bình thường thể học ." Dù cũng là thông phòng của trong lòng , Khánh Bình cũng keo kiệt mà khen ngợi.

Ngụy Thải Vũ hừ một tiếng: "Cũng chỉ như ."

"Nếu ngươi lòng tin, thể sai tìm kiếm một cái nữ nhân nhan sắc sai biệt lắm so với nàng đằng của ngươi, chỉ là ngươi xem nàng ích lợi gì, ngươi lọt mắt phu nhân Quốc công ."

"Phu nhân Quốc công cũng ruột của Trọng Hoài ca, nàng thấy Trọng Hoài ca sống ..." Nói xong Ngụy Thải Vũ chút tức giận phận của , ở trong mắt nàng Hàn Trọng Hoài đến thể hơn, nhưng trong mắt trưởng bối chính là thứ t.ử.

Nói xong trong mắt Ngụy Thải Vũ liền nước mắt, "Ta thật là hâm mộ nha đầu thể ở bên cạnh Trọng Hoài ca như , ngay cả cũng vụng trộm ."

"Nha đầu ngốc ."

Khánh Bình quận chúa gặp Qua Hàn Trọng Hoài một , chỉ là cảm thấy tuấn mỹ mà thôi, cũng Ngụy Thải Vũ si mê như .

Hơn nữa việc nghiêm túc còn mang theo một nha đầu thông phòng, nếu quận mã của nàng dám như , tất nhiên nàng sẽ phế bỏ chân của .

Ngụy Cẩm Dương ở xa xa hắt một cái, Hàn Trọng Hoài ghét bỏ tránh một bước, hừ một tiếng : "Đây là nhớ đến nên mới như , bộ dáng của ngươi chỉ sợ là cũng ai nhớ đến."

Ngụy Cẩm Dương đáp Hàn Trọng Hoài bằng một vẻ mặt chê , mà lúc tâm tình của Hàn Trọng Hoài tệ, nhếch môi khẽ , giọng từ tính xuyên qua màng nhĩ khác: "Nếu thật sự thì sẽ ôn nhu mà nhớ, chứ là khiến cho ngươi mất mặt hổ khác..."

Hàn Trọng Hoài ý vị thâm trường dừng một chút, "Xấu mặt còn đủ, nhất định còn tìm cho một cái cớ là nhớ đến ."

Đây mới gọi là ứng chân chính.   

 

 

Loading...