Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 24: Thiếu gia, không phải là ngươi không cần ta chứ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ Ngọc Đào tưởng rằng Hàn Trọng Hoài chỉ cần uống rượu sẽ đỏ mặt, tựa ghế lung lay sắp đổ, giống như thật sự uống say.
Chuyện cũng thật kỳ lạ, thế nhưng Hàn Trọng Hoài cũng sẽ phóng túng để cho chính uống say.
nếu là một phóng túng, cũng khó để giải thích vì một nam nhân trưởng thành vấn đề gì sẽ xe lăn trong ba năm chỉ vì lười biếng.
Muốn Hàn Trọng Hoài say say, Ngọc Đào thử dùng sức nhéo chân , khi dùng sức nhẹ nhàng sờ sờ, qua mấy cũng thấy Hàn Trọng Hoài phản ứng, liền xác định đây là uống đến tê dại, cảm giác tri giác đều trở nên chậm chạp.
"Thiếu gia..."
Ngọc Đào kêu một tiếng, Hàn Trọng Hoài lười biếng híp mắt nàng, chờ lời tiếp theo của nàng.
Ửng hồng từ mặt Hàn Trọng Hoài lan đến cổ, trạng thái của Hàn Trọng Hoài cái gì cũng , Ngọc Đào mặt cảm thấy vẻ mặt sẽ chuyện , ngược còn cảm thấy quyến rũ, câu dẫn khác chuyện với .
Đáng tiếc nàng là một thực dụng, thể nịnh hót để kiếm lợi, nhưng sẽ bao giờ một "chiếm tiện nghi.”
"Thiếu gia, rửa mặt cho ngươi, ngươi sớm nghỉ ngơi một chút."
Gọi tiểu nha đầu xong, lúc Nhạn Tự bưng canh giải rượu đến, chuyện Nhạn Tự , ngay cả khăn mặt nàng cũng cần vặn.
Hàn Trọng Hoài ngửa đầu lau mặt, tránh uống canh giải rượu.
Canh giải rượu chính là một chén nước ô mai tên, Nhạn Tự ngang qua bên cạnh nàng, nàng ngửi một mùi chua nồng đậm, Hàn Trọng Hoài uống cũng là chuyện bình thường.
Thấy chuyện sắp xong, Ngọc Đào nghĩ nên rút thấy Nhạn Tự đầu .
"Ngươi đến đây ."
Giọng điệu của Nhạn Tư mang theo bất mãn, Ngọc Đào cảm thấy Nhạn Tự cần giả hào phóng, hài lòng thì hài lòng, thể cho nàng một ánh mắt bảo nàng cút , cần nhất định đem cơ hội hầu hạ chủ t.ử cho nàng.
Ngọc Đào đến phía ghế gấp hoa lê, Hàn Trọng Hoài rửa mặt xong thì cả bốc lên nhiệt khí: "Nô tỳ đỡ thiếu gia nghỉ ngơi."
"Không vội."
Khi dậy chỉ cảm thấy trời đất cuồng, Hàn Trọng Hoài tới cửa, đầu thấy Ngọc Đào đuổi theo, vẫy vẫy tay với nàng.
Ngọc Đào hiểu cái gì mà đuổi theo, hiểu khuôn mặt và móng vuốt của Hàn Trọng Hoài đều rửa sạch nhưng còn chạy bên ngoài cái gì.
mà thấy đường vẻ cũng quá say, đường cũng thấy lảo đảo.
Hàn Trọng Hoài một đường đến tàng cây thông xuống ghế mây, mà ghế mây chỉ một cái, ý định kéo nàng đùi , Ngọc Đào chỉ thể ở bên cạnh.
Hôm nay là trăng tròn, trăng như mâm tròn, tỏa màu sắc ấm áp.
Hàn Trọng Hoài híp mắt tắm ánh trăng nửa ngày, men say giống như là tan mà ngược càng thêm nồng đậm.
“Đêm khuya nhiều sương, thiếu gia nên nghỉ ngơi sớm một chút." Khuyên xong Ngọc Đào liền che miệng ngáp một cái, thấy Hàn Trọng Hoài nàng, nàng liền trợn to mắt giả vờ vô tội.
Hai đến nỗi mắt Ngọc Đào đều chua xót, chỉ thấy cổ Hàn Trọng Hoài nhích gần phía nàng, nhắm mắt : "Ta thích mùi hương ngươi."
Yết hầu lăn lộn, giống như là thật sự đắm chìm trong một loại mùi hương nào đó.
Ngọc Đào ngửi ngửi chính , chỉ ngửi thấy mùi vải dệt mới xiêm y của nàng.
Loại đồ vật như mùi thơm cơ thể tồn tại chính là thứ cho bản chịu thiệt, bên ngoài đều ngửi nhưng chính ngửi , thứ tiện nghi cho khác, mang đến cho cảm giác hưởng thụ gì.
Nhìn cổ Hàn Trọng Hoài, vì tiết kiệm khí lực cho , Ngọc Đào tự giác xuống đất, để cho đầu tựa vai nàng.
Cái đầu mang theo mùi rượu tự động tìm một vị trí thích hợp.
"Hát cho một khúc ."
Hả?
Công việc của nàng còn hạng mục ? Ngọc Đào hiện tại Hàn Trọng Hoài đang hưởng thụ loại cảm giác mơ hồ khi uống say, lục ký ức ngâm nga hát một bài cho .
Mang theo vài phần hương vị đất, ngẩng đầu thể thấy bầu trời đầy , Hàn Trọng Hoài dựa Ngọc Đào xong đoạn ngắn, đó mở miệng.
Từng chữ ấm áp dễ chịu đều phun lên cổ Ngọc Đào: "Duỗi tay sờ tỷ tiểu mũi châm, du du thiêu khí bên ngoài am,
Duỗi tay sờ tỷ miệng nhỏ…… Duỗi tay sờ tỷ chưởng ba trung, lấy khỏi l.ồ.ng hấp bánh bao vô chỉ dạng……”
Giọng say sưa của Hàn Trọng Hoài hát cũng mang theo giai điệu lười biếng, điền nội dung lời bài hát giai điệu, Ngọc Đào giờ phút là ai đang phục vụ ai.
Giai điệu là do nàng mấy gã sai vặt trong phủ vây quanh cùng một chỗ mà hát, nàng rõ nội dung bọn họ hát, nhưng bộ dáng bọn họ nháy mắt, nàng liền hát là thứ gì .
Hiện tại Hàn Trọng Hoài điền từ, thì khúc nhạc là Thập bát mô (mười tám sờ).
Ngọc Đào xong nội dung nhưng rõ ràng Hàn Trọng Hoài quá hư, mới hát đến sờ m.ô.n.g tắt lửa, nhắm mắt tựa nàng mở miệng nữa.
Hắn tắt lửa, Ngọc Đào cũng lười tiếp tục hừ, mặt đất cho đến khi hai chân lạnh nàng mới cẩn thận đỡ Hàn Trọng Hoài dậy.
"Thiếu gia nghỉ ngơi , ngày mai còn trực, nếu tối nay cảm thì ."
Tuy rằng Hàn Trọng Hoài nhắm mắt nhưng chân vẫn về phía , cuối cùng cũng đem trọng lượng đè lên nàng.
Cho dù là nhưng Ngọc Đào vẫn thở hồng hộc, chờ đến trong phòng toát mồ hôi.
Nàng ghét bỏ Hàn Trọng Hoài, ngược Hàn Trọng Hoài ghét bỏ nàng bốc nóng, thấy giường liền tăng nhanh bước chân, chân Ngọc Đào theo kịp, vấp ngã nhào lên giường.
Oa thảo, mềm.
Như thế nào mà chiếc giường thể mềm mại thoải mái như .
Nàng nghĩ tới Hàn Trọng Hoài là thích hưởng thụ như , nhất định giường sẽ thoải mái hơn so với khác, nhưng nghĩ tới thoải mái thành như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-24-thieu-gia-khong-phai-la-nguoi-khong-can-ta-chu.html.]
Chôn trong đám mây chẳng qua cũng chỉ như .
Ngọc Đào ngã xuống, mặt vùi trong chăn ý tứ nâng lên.
Người say dễ khát nước tỉnh nửa đêm, nếu giữa chừng Hàn Trọng Hoài tỉnh , chừng sẽ đ.á.n.h thức nàng dậy, th* d*c trong phòng .
Nếu là như ...
Ngọc Đào đạp rớt giày, mang theo Hàn Trọng Hoài lăn lên giường, đề phòng buổi tối Hàn Trọng Hoài nôn lên nàng, nàng gối lên cánh tay Hàn Trọng Hoài lăn bên trong giường.
Người lui chăn, đem xiêm y nhăn nhúm ném xuống đất, cả vô cùng sung sướng.
Hàn Trọng Hoài giống như ngủ , nhưng trong lòng n.g.ự.c một thứ mềm mại Hàn Trọng Hoài, tay theo bản năng bắt đầu di chuyển.
Chỗ lưng nhiều thịt nhất nhéo nhiều , Ngọc Đào cảm thấy nhất định Hàn Trọng Hoài còn đang rơi thế giới Thập bát mô ở trong mộng.
Sức lực của Hàn Trọng Hoài nặng, mang theo chút tê dại giống như là xoa bóp, Ngọc Đào ngáp một cái, nghĩ đến cũng quá t.h.ả.m, nhân sinh kiếp một nam nhân hát thập bát mô, cảm thấy là phục vụ biểu diễn, nam nhân bóp thịt cảm thấy là mát xa thả lỏng.
Ngoại trừ mùi rượu, Hàn Trọng Hoài còn một mùi vị nhàn nhạt rõ ràng, thể chính là hương vị của lão sắc phê xử nam .
*
Ngọc Đào nghĩ sai, Hàn Trọng Hoài ngủ đến nửa đêm thì rượu tỉnh cũng tỉnh theo.
Cảm thụ hô hấp gần trong gang tấc, Hàn Trọng Hoài nhéo tay, đó ý thức tay đang đặt ở vị trí nào.
Từ trình độ quen thuộc của xúc cảm mà , trong giấc ngủ hẳn là sờ ít.
Đem cánh tay từ khe hở bên hông của Ngọc Đào rút , ngón tay Hàn Trọng Hoài đặt lên trán ấn ấn.
Trước khi về phủ Quốc công cùng mấy vị quan viên của bộ binh ăn uống một hồi, đó trở về phủ Quốc công, nhanh chính sẽ say nên phóng túng để cho say một trận, xem chuyện gì thú vị phát sinh .
Hiện tại cũng xem như là thú vị.
Hàn Trọng Hoài nghiêng mắt Ngọc Đào đang ngủ say, ngày đó ở trong sơn động, khi nàng ghé , cũng quan sát khuôn mặt nàng rõ ràng.
Mặt trứng ngỗng, nhắm mắt một khe mắt cong lên đến đuôi.
Thời điểm ngủ môi ở trong trạng thái thư giãn, giống như đang chờ đợi một cái gì đó.
Hàn Trọng Hoài đặt ngón tay lên môi nàng, nàng lập tức chán ghét, miệng mấp máy đẩy ngón tay sang một bên.
Hắn khẽ dời , nếu nàng tỉnh , chỉ sợ sẽ ngậm ngón tay .
Biết Ngọc Đào là tính tình đ.á.n.h xà thuận côn, nhưng nàng ngoan ngoãn khéo léo ghé trong n.g.ự.c , ngón tay ôm lấy đai lưng của , Hàn Trọng Hoài suy xét đem nàng đá xuống giường.
Đặt tay từ bên hông nàng trở về vị trí cũ, sờ tay cảm thấy thoải mái, đầu cũng còn cảm giác đau đớn.
Đợi đến khi Ngọc Đào tỉnh , Hàn Trọng Hoài còn ở giường, nàng một chiếm giường lớn, Nhạn Tự ở một bên nàng.
Thấy Ngọc Đào mở mắt , trong lòng Nhạn Tự khó chịu nhưng vẫn hỏi: "Có tắm rửa ?"
Ngọc Đào nghiêm túc mà gật đầu.
Nhạn Tự bảo tiểu nha đầu chuẩn nước nóng, mà nàng thì bưng một tách đến cho Ngọc Đào.
Cầm lấy tách nóng dịu miệng, Ngọc Đào cảm thán thì đây chính là đãi ngộ của nha đầu leo giường thành công.
Kỳ Lân viện phòng tắm chuyên dụng của hạ nhân, mặc dù mỗi ngày Ngọc Đào đều lấy nước nóng nhưng bồn tắm nhỏ đến đáng thương.
Lần Nhạn Tự chuẩn cho nàng một cái thùng tắm lớn, một bên còn chuẩn hoa tươi, Ngọc Đào tắm rửa sạch sẽ, chỉ hy vọng Hàn Trọng Hoài thể say thêm vài .
Chỉ là đáng tiếc mấy ngày , Hàn Trọng Hoài mang theo men say hồi phủ nhưng thần trí đều là trạng thái thanh tỉnh, cho Ngọc Đào cơ hội ngủ giường của .
Mà Nhạn Tự thấy mỗi chủ t.ử mang theo men say trở về, Ngọc Đào phá lệ ân cần hầu hạ, nhịn oán giận hai câu với Trần Hổ.
"Tâm tư của nàng đều ở mặt, chủ t.ử cũng cảm thấy phiền?"
So với Hồi Thời thì tính tình của Nhạn Tự hơn một chút, nhưng cũng hiểu hình thức ở chung của Ngọc Đào và chủ t.ử, theo nàng thấy cô nương gia, cho dù là nha đầu cũng nên nội liễm một chút, nào bộ dáng hận thể dán lên nam nhân giống như Ngọc Đào.
"Nếu nàng là xí thì chỉ sợ cũng sẽ phiền lòng..."
Trần Hổ thấy sắc mặt Nhạn Tự khó coi, thu nụ đùa giỡn mặt, "Ngọc Đào cô nương chính là thông phòng, nàng đem ý tứ hầu hạ chủ t.ử lên mặt, chẳng lẽ học theo tiểu thư khuê các, một bộ lạnh như băng sương, còn chủ t.ử đoán tâm tư của nàng?"
Trần Hổ Nhạn Tự bài xích Ngọc Đào vẫn là vì bất bình cho Hồi Thời, nhắc nhở: "Chúng là hạ nhân, chủ t.ử là chủ t.ử, chủ t.ử hứng thú đối với nào là việc mà chúng thể tùy tiện bàn, ngươi ngược khuyên nhủ Hồi Thời, luôn tránh trong phòng cửa là như thế nào, tính tình chủ t.ử nhưng nghĩa là nàng thể như ."
"Ta đạo lý ."
Nhạn Tự còn chuyện , nhưng cảm thấy một nam nhân như Trần Hổ cũng thông, thể những suy nghĩ trong lòng nữ nhân.
Chủ t.ử càng Ngọc Đào lấy lòng, các nàng càng tức giận.
Bởi vì các nàng cách nào để hổ như .
Nhạn Tự thể sự ân cần của Ngọc Đào, Hàn Trọng Hoài tự nhiên càng thấy rõ ràng hơn.
Đôi mắt hạnh của Ngọc Đào thần thái đáng thương ngập nước đầy ánh sáng, giống như một con nai con đang phản chiếu trong dòng suối.
Lúc nào cũng hai mắt như vây quanh, Hàn Trọng Hoài chỉ một nữ nhân là nàng, nghĩ sủng cũng nên để cho nàng thu thập đồ đạc.
"Thiếu gia, là ngươi cần chứ?"
Ngọc Đào ôm lấy tay nải, hạ nhân hỏi chủ t.ử sẽ vượt quá quy củ, cho nên đổi một cách khác.
Hồi Thời Nhạn Tự khuyên nên khỏi sương mù, ai ngờ đến thấy Ngọc Đào đang giả vờ nhu thuận.
Hàn Trọng Hoài phủ nhận lời của Ngọc Đào, chỉ nhíu mày: "Xem biểu hiện của ngươi."