Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 23: Thiếu gia còn khó chịu sao?  

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dường như hôm qua vẫn còn buồn rầu vì mùa hè, chớp mắt lá dấu hiệu úa vàng.

Nhóm tiểu nha đầu lười nhác, thừa dịp chủ t.ử ở trong viện, mấy đổ nước trong sân viện nhưng cũng lau. Phiến đá xanh ngừng nước trong veo rửa sạch, cúi đầu thể thấy khuôn mặt của phản chiếu mặt đất.

Ngọc Đào tiểu nha đầu tìm , vốn tưởng rằng Bích Thúy từ bỏ ý định nên đến tìm nàng tặng chỗ .

Đến ngoài viện mới phát hiện là Thanh Trúc.

Tính lâu hai gặp, khi Thanh Trúc nhị phòng thì thành thật trò quỷ nên tin tức gì truyền .

Đối với thông phòng phận mà , tin tức gì chính là tin tức nhất, xem cho dù nàng đá kê chân thì cũng ảnh hưởng đến năng lực phát huy của nữ chủ.

"Khí sắc của ngươi ."

Sau khi Ngọc Đào đến Kỳ Lân viện ăn ngon uống nhưng vòng eo vẫn mảnh khảnh như cũ, đường nhanh chậm, loại hương vị cành liễu phất phơ.

Thanh Trúc chỉ cảm thấy Ngọc Đào là do ông trời thưởng cơm ăn nên cho dù thế nào cũng , nhưng Ngọc Đào chính dựa cái gì mới thể kiếm cơm ăn, tuy rằng chăm chỉ chạy đến bếp nhỏ, nhưng cũng lúc nào nàng cũng ăn uống thả cửa, khi việc gì vẫn tập yoga duỗi .

Hơn nữa nàng còn nhỏ, hình thể dễ uốn, so với đây vóc dáng còn hơn một chút.

"Khí sắc của Thanh Trúc tỷ tỷ mới , Tam thiếu gia đối với Thanh Trúc tỷ ." Ngọc Đào rõ trọng điểm của giao tiếp chính là khen khác gấp bội.

Nghe Ngọc Đào như , Thanh Trúc cho qua chuyện.

Nếu Tam thiếu gia thật sự đối xử với nàng bình thường, chỉ sợ Nhị phu nhân sẽ khẩn trương, chuyện gì cũng mức độ, cho dù trong lòng nghĩ nếu thể vượt qua mức độ một chút là , nhưng thực tế sợ nếu vượt qua sẽ chọc cho chính giải quyết phiền toái.

Thấy Ngọc Đào kinh ngạc khi tới, mà là tự nhiên tán gẫu cùng , Thanh Trúc liền hôm nay sẽ khó xử, nhưng cũng sẽ thám thính tin tức gì.

"Bây giờ ngươi là hồng nhân của phủ , còn sợ ngươi gặp ."

Thanh Trúc khẽ, dắt Ngọc Đào xuống hành lang, "Bây giờ chúng xem như tỷ ?"

Thanh Trúc giương mắt lên, giọng mang theo chút xác định.

Như thế nào là tỷ , Ngọc Đào Thanh Trúc đang nắm tay , thầm nghĩ tỷ plastic với nữ chủ t.h.ả.m hơn, là bác bỏ mặt mũi của nữ chủ nghiêm trọng hơn.

"Có tình cảm ở Phúc Hoa viện, hơn nữa lúc Thanh Trúc tỷ nguyện ý giúp đến Kỳ Lân viện, chúng đương nhiên là tỷ ,"

"Lúc cũng chỉ là tùy ý một câu..." Thanh Trúc nghĩ tới chuyện sẽ một phen biến hóa như , đầu tiên là Ngọc Đào thành công đến Kỳ Lân viện, chân Tứ thiếu gia khỏi hẳn.

Hơn nữa khi chân Tứ thiếu gia khỏi hẳn, Ngọc Đào vẫn còn ở bên cạnh .

Nàng cũng hiện giờ đối với Tứ thiếu gia, Ngọc Đào bất đồng với những khác như thế nào, đều sẽ quên đưa than trong tuyết, lúc ở trong mắt hạ nhân Kỳ Lân viện chính là một nơi quỷ quái, cũng chỉ Ngọc Đào cầu xin đến đó.

Nếu lúc nàng kiên định hơn một chút, đưa than trong ngày tuyết sẽ là nàng ...

Vẻ mặt Thanh Trúc hoảng hốt chột , ngửi hương đào bên cạnh phục hồi tinh thần.

"Ta đến chính là ngươi một chút, dù ngươi cũng thể tới thăm , hôm qua Tam thiếu gia nhắc tới chuyện khi Tứ thiếu gia sách thì thông minh hơn , quan hệ giữa hai chủ t.ử thâm hậu, thuận tiện cho chúng lui tới nhiều hơn."

Vấn đề là khi Hàn Trọng Thời Hàn Trọng Hoài thông minh hơn , nhưng nàng hề thấy Hàn Trọng Hoài nhắc tới Hàn Trọng Thời.

Đương nhiên cũng khả năng là do quan hệ của nàng và Hàn Trọng Hoài đến mức độ đó, cho nên Hàn Trọng Hoài từng nhắc tới bất kỳ Hàn gia nào mặt nàng.

Nghĩ là nghĩ như , nhưng đương nhiên là ngoài miệng Ngọc Đào sẽ khẳng định mà nhận.

Tiễn Thanh Trúc , Ngọc Đào bóng lưng nàng , Hàn Trọng Hoài thật sự trở thành bánh bao thơm phức, Thanh Trúc đến một chuyến , hẳn là cảm giác khí của nhị phòng, cho nên mới đến gặp nàng để kéo chút quan hệ.

Nếu là như , tất nhiên là nhị phòng coi trọng Hàn Trọng Hoài.

Nghĩ đến tính tình của Hàn Trọng Thiết, nhị phòng coi trọng Hàn Trọng Hoài cũng kỳ quái.

Thanh Trúc bao lâu, Ngọc Đào khỏi viện một nữa, tới chính là Bích Thúy.

Lại là một trận khách sáo, nhưng mà lời của Bích Thúy rõ ràng là chua lét, mấy tháng nha đầu trong phủ đều cảm thấy Ngọc Đào điên , mà mấy ngày nay đại bộ phận nha đầu khi nhắc tới nàng thì trong miệng đều vị chua.

"Ngươi thành thật mà , ngươi sớm Tứ thiếu gia sẽ nên mới nhất định đến Kỳ Lân viện."

Biểu tình của Ngọc Đào bất đắc dĩ: "Ta ."

Bích Thúy mang theo hoài nghi bộ dáng của Ngọc Đào. hiện giờ trong phủ đều âm thầm lẽ chân của Tứ thiếu gia nghiêm trọng như , chỉ là tìm một cái cớ thích hợp để một nữa lên.

Nàng càng nghĩ càng cảm thấy lời đạo lý, nhất định là Ngọc Đào ngoài ý tứ thiếu gia sẽ lên, bằng theo tính tình lợi dậy sớm của nàng, thể nghĩ đến chuyện tới Kỳ Lân viện hầu hạ Tứ thiếu gia.

"Quan hệ của chúng tầm thường, ngươi cho , chẳng lẽ còn sợ cho khác ?"

Ngọc Đào vỗ vỗ tay Bích Thúy, đừng cho Bích Thúy cái gì, cho dù nàng cũng sợ Bích Thúy lên cơn bát quái, bịa chuyện bậy khắp nơi.

"Hôm nay Thanh Trúc cũng tới tìm ."

Ngọc Đào chuyển đề tài, Bích Thúy đến Thanh Trúc liền lấy tinh thần, trừng mắt : "Nàng tới tìm ngươi cái gì?!"

"Nói đến thăm , còn hỏi nàng và tính là tỷ ."

"Ngươi trả lời nàng như thế nào?"

Ngọc Đào đáp.

Thấy nàng như , Bích Thúy tức giận vỗ chân: "Nhất định là ngươi đúng , hiện tại ngươi đổi, ngay cả đối với Thanh Trúc cũng thể cho sắc mặt ."

"Nàng đến thăm , cũng thể xụ mặt nhăn nhó."

"Sao thể!" Tình cảm hữu nghị của nữ nhân bất kể là đến bao nhiêu tuổi cũng sẽ khác gì tiểu cô nương, so xem quan hệ của ngươi và hơn, là quan hệ của ngươi và nàng hơn, hơn nữa trong lòng Bích Thúy quỷ nên nghĩ rằng Ngọc Đào một cây khó chống vững nhà, vì bày cho Ngọc Đào một chủ ý, củng cố tình cảm của bọn họ, thuận tiện một việc.

"Ngươi xem quan hệ giữa ngươi và nàng hơn với hơn?"

Bích Thúy một hai so thắng bại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-23-thieu-gia-con-kho-chiu-sao.html.]

Ngọc Đào khó xử nhăn mũi: "Chúng đều là tình cảm từ nhỏ cùng lớn lên..."

Ngọc Đào còn dứt lời, nhưng những lời dứt khiến Bích Thúy đoán ý tứ của nàng.

Hiện tại Bích Thúy tức giận rời , nhưng nghĩ đến còn chuyện quan trọng, chỉ thể đem tức giận nhét trong bụng.

"Nàng đều là hư tình giả ý, bất quá là thấy bây giờ ngươi sống , cho nên thơm lây, nào đối xử chân tình với ngươi giống như ."

Bích Thúy nắm tay Ngọc Đào, Ngọc Đào cảm thấy như thứ gì đó cộm ở trong lòng bàn tay , cảm giác giống như là bông tai và vòng cổ.

Thầm nghĩ nên cái gì đó, vẻ mặt Ngọc Đào ngây thơ: "Đương nhiên là Bích Thúy nhất."

Bởi vì Thanh Trúc, cái gì Bích Thúy cũng hỏi tới, còn tặng cho nàng một chuỗi trân châu.

Trong lòng mắng Thanh Trúc mắng Ngọc Đào, nhưng mặt Bích Thúy vẫn khanh khách những lời lấy lòng Ngọc Đào, mà Ngọc Đào cũng hưởng thụ những lời .

chính việc, nhất định trong lòng Bích Thúy sẽ mắng cho nên một câu khen ngợi Ngọc Đào cũng .

Chợt Bích Thúy khen nàng từ đầu đến chân, chua xót mái tóc của nàng mềm mại giống như tơ lụa thượng hạng.

Trước khi Bích Thúy như nghĩ tới cái gì, từ trong túi lấy một cái hà bao chút đơn giản: "Nhìn xem thiếu chút nữa quên mất cái , đây là do tẩu t.ử của ngươi nhờ mang đến cho ngươi, nơi tóc và m.á.u của cháu trai ngươi, ngươi mang theo thể mang may mắn cho ngươi."

Nghe tóc của khác, Ngọc Đào c.h.ế.t cũng nhận, cái loại đồ chơi đây, vì tóc của khác thể mang đến may mắn cho nàng.

"Trước tính tình của ngươi cũng thôi, lâu ngươi cũng truyền tin cho trong nhà, cho dù bọn họ như thế nào thì cũng là nhà của ngươi, gốc rễ của ngươi, ngươi quá tuyệt tình bọn họ sẽ để ý tới ngươi, chuyện ngươi cũng ."

Không để ý mới , nàng nào nhiều thời gian rảnh rỗi để ứng phó với những nhàn rỗi như .

Khuyên Ngọc Đào vài câu, thấy nàng một lời nhận hà bao, lúc Bích Thúy mới yên tâm rời .

Mà Ngọc Đào trở về phòng liền đem hà bao ném một góc.

Đại khái nàng cũng trong nhà nguyên chủ tình huống gì, dù cũng chính là một đống nợ nần, nếu gặp những tâm địa thiện lương coi trọng chuyện nhân quả, cảm thấy nếu chiếm thể của nguyên chủ, sẽ chút việc để hoãn quan hệ với nhà.

Mà nàng...

A, thực xin , cũng là do chính nàng cầu thần bái phật cho xuyên qua, chuyện của nguyên chủ đều liên quan đến nàng.

Từ khi Ngụy Cẩm Dương đến khách một , thời gian Hàn Trọng Hoài ở phủ Quốc công ngày càng ít, hôm Ngọc Đào giường ngủ đến khi trời tối nhưng đèn trong phòng chính cũng sáng lên.

Đi ngoài lắc lư một vòng kiếm ăn, ngược Thanh Trúc và Bích Thúy tới tìm nàng.

Hàn Trọng Hoài lập mấy chiến công, danh hiệu Võ Đức tướng quân.

Sau khi chân thương thể chiến trường đ.á.n.h trận, vì tỏ vẻ trấn an, Thánh thượng để cho hưởng bổng lộc của tướng quân, còn để cho binh bộ.

Ban đầu chức quan của Hàn Trọng Hoài ở binh bộ là một chức quan nhàn tản, mà bây giờ chức vị của tăng lên, lắc một cái biến thành binh bộ thị lang.

Lão đại của binh bộ là thượng thư, phía thượng thư chính là thị lang.

Từ tàn phế sống còn gì luyến tiếc đến thứ hai trong binh bộ, thể biến hóa của Hàn Trọng Hoài nhỏ chút nào.

Quan trọng nhất chính là hiện tại phủ Quốc công mưa gió phiêu diêu, chuyện Hàn Trọng Hoài thăng chức giống như cho Quốc công gia ăn một viên t.h.u.ố.c an thần.

Thời điểm Ngọc Đào còn đang trong mộng, Hàn Trọng Hoài cũng trở về phủ , chỉ là trở về mời đến chính phòng, hiện giờ đang ở chính phòng cùng bọn Quốc công gia uống rượu chuyện.

Biết việc Ngọc Đào cũng cọ xát, ngay cả phụ của Hàn Trọng Hoài cũng lấy lòng Hàn Trọng Hoài, huống chi là một tiểu nha đầu thông phòng nàng.

Mở tủ , đầu tiên là Ngọc Đào ngẩn , quả thật vải vóc vốn dĩ chất đống ở bên trong biến thành xiêm y.

Năm sáu bộ xiêm y mới gấp đặt quy củ ở trong tủ quần áo, Ngọc Đào mờ mịt chung quanh, chẳng lẽ bên cạnh nàng bà tiên đỡ đầu nào đang ẩn nấp.

Nàng là thông phòng, xiêm y hoa mỹ một chút cũng gì đáng ngại, những bộ xiêm y đều phù hợp với vị trí phận của nàng.

Ngọc Đào chỉ là lười biếng, nhưng yêu cái .

Đem xiêm y mới đều thử một , thấy Hàn Trọng Hoài trở về viện t.ử, liền mặc một bộ váy vàng cam thêu hoa hợp hoan đến phòng của .

Vừa bước trong phòng, Ngọc Đào liền ngửi thấy một cỗ mùi rượu.

Hàn Trọng Hoài khẽ cúi đầu lấy tay đỡ trán, tiếng bước chân của nàng thì ngẩng đầu, lúc Ngọc Đào mới phát hiện sắc mặt chút đỏ bừng.

Làn da trắng của nam nhân khác với làn da trắng của phụ nữ, cho dù làn da của Hàn Trọng Hoài trắng bệch nhưng cũng rắn chắc, Ngọc Đào còn từng thấy qua ngoại trừ màu trắng mặt còn xuất hiện những màu sắc khác.

Giờ phút say khướt, Ngọc Đào suy nghĩ một chút, cảm thấy hiện tại một loại cảm giác cầm thú.

Chính là cái loại trạng thái mà nam nhân chuyện .

Ngọc Đào mặc xiêm y mới, Hàn Trọng Hoài thêm vài , còn tưởng rằng nàng thích mấy bộ xiêm y cũ nhiều hơn, thì thật đúng là lười xiêm y.

"Thiếu gia..."

Ngọc Đào ngọt tới ngấy mà đến gần Hàn Trọng Hoài, "Có nô tỳ ấn đầu cho thiếu gia ."

Cổ tay Ngọc Đào đặt ở mặt Hàn Trọng Hoài, Hàn Trọng Hoài bắt lấy đặt ở một bên: "Ấn."

Ngón tay mềm mại đặt lên thái dương khẽ ấn, vốn dĩ Ngọc Đào nghĩ hẳn là ấn một cái để chút tình thú, đó Hàn Trọng Hoài liền giữ c.h.ặ.t nàng, để cho nàng .

Lão sắc phê thừa dịp say rượu cái gì, quả thật là hổ thẹn đối với chữ sắc .

Ngọc Đào ấn một cái chính là nửa canh giờ, tay nàng mỏi nhừ mà Hàn Trọng Hoài vẫn tiếp tục bước tiếp theo.

Ngọc Đào dừng tay, chớp chớp mắt, ngửa đầu dừng mặt Hàn Trọng Hoài: "Thiếu gia còn khó chịu ?"

Hàn Trọng Hoài nhéo nhéo mặt nàng: "Tiếp theo bóp chân."

“......”

Núi cao còn núi cao hơn, nàng chiếm tiện nghi ở chỗ Bích Thúy, Thanh Trúc, đến chỗ Hàn Trọng Hoài thì trả bộ. 

 

 

Loading...