Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 21: Khi phế vật yêu cầu thiên phú.
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sóng gió của chính viện náo loạn đến tận đêm khuya.
Quốc công gia gọi Hàn Trọng Giác đến thư phòng bao lâu liền lấy gia pháp, chỉ là giới côn mới đ.á.n.h một gậy, lão phu nhân cùng Tôn thị ngăn ở phía .
"Đây là nhi t.ử ruột thịt của gia, chẳng lẽ chỉ vì mấy câu của khác mà gia định tội cho ?!" Tôn thị chắn mặt nhi t.ử, như thế nào cũng nhi t.ử của đ.á.n.h.
Nhi t.ử của bà là bởi vì Hàn Trọng Hoài mà đ.á.n.h, nếu truyền ngoài thì quả thực là ném mặt mũi hai mẫu t.ử bọn họ xuống mặt đất dẫm lên.
Hàn Trọng Giác đau đến nỗi quỳ mặt đất thẳng lưng , nước mắt lưng tròng, ứng hòa : "Phụ , thật sự con , con nào bản lĩnh lớn như ."
Nghe thấy Hàn Trọng Hoài đuổi g.i.ế.c, Hàn Trọng Giác vội vàng xóa sạch quan hệ, quả thật là Hàn Trọng Hoài c.h.ế.t, nhưng lấy sát thủ, gần đây ngay cả bạc dạo thanh lâu cũng .
Thấy bộ dáng tiền đồ của Hàn Trọng Giác, Quốc công gia càng cầm gậy đ.á.n.h, bộ dáng uất ức thể là con của , nếu bằng một nửa Hàn Trọng Hoài thì cũng đến mức khiến ông tức giận thành như .
"Cho dù đuổi g.i.ế.c do ngươi an bài, cũng là ngươi tìm dẫn khỏi phòng."
Biểu tình của Hàn Trọng Giác chột nhưng vẫn nhận: "Cha, nhi t.ử oan uổng a!"
"Cho dù là Giác ca nhi , nhưng là Hoài ca nhi cũng việc gì !"
Lão phu nhân lớn tuổi tinh thần , chịu đựng đến canh giờ thì thật sự là chịu nổi nữa, nặng nề vỗ bàn định án, "Nếu Hoài ca nhi việc gì, chân còn , việc còn cái gì thể truy cứu... Hôm nay ngươi đ.á.n.h Giác ca nhi, ngày mai cả kinh thành đều sẽ các thiếu gia của phủ Quốc công hòa thuận, ném còn là mặt mũi của ngươi !"
Lời quả thực chính là ngụy biện, nhưng lời là do ruột , nếu phản bác thì nhận chính là một trận bão táp.
Có lão phu nhân cùng Tôn thị ngăn cản, sợ là đến ban ngày gia pháp của cũng hạ xuống .
Nháo đến như Quốc công gia cũng cảm thấy mệt mỏi, ném cây gậy tay: "Ngươi thiết kế hại ngươi, tâm lợi dụng là thật, gia pháp miễn, ngươi ở nhà cấm túc ba tháng, chép gia pháp trăm , nếu là ba tháng ngươi lăn lộn xảy chuyện gì, ai cầu tình cũng vô dụng!"
Quốc công gia trừng mắt, Hàn Trọng Giác liên tục gật đầu, chỉ cần tránh kiếp mắt , cấm túc một năm đều cũng thể lập tức đáp ứng.
"Phụ yên tâm, nhi t.ử nhất định sẽ thành thật ở trong nhà chịu cấm túc, tuyệt đối cả."
Sợ Quốc công gia đổi, Hàn Trọng Giác chống lưng đỡ lão phu nhân: "Tôn nhi đưa tổ mẫu về viện, tổ mẫu lo lắng cho tôn nhi ."
"Trời thấy còn thương, thật là hài t.ử ngoan."
Trong thời gian Hàn Trọng Giác lấy lòng lão phu nhân vô cùng hữu dụng, lấy lòng là vì đem Ngọc Đào đến hậu viện nhưng lão phu nhân , chỉ cảm thấy là một đứa cháu ngoan ngoan ngoãn lời.
Bộ dáng Hàn Trọng Giác rụt đầu giả bộ nhu thuận, Quốc công gia liền cảm thấy ghê tởm, đợi lão phu nhân , Quốc công gia thấy Tôn thị rơi đầy nước mắt: "Mẹ hiền chiều con hư!"
Hắn xong vốn định phòng mỹ nghỉ ngơi nhưng Tôn thị ngăn , ánh mắt Tôn thị sưng đỏ: "Đó là nhi t.ử của hai chúng , ngươi đau còn cho phép đau lòng?!"
"Chính là do ngươi như mới khiến cho quen thói vô pháp vô thiên, hôm nay Hoài ca nhi là xảy chuyện, nếu xảy chuyện thì bây giờ?! Đó chính là ruột thịt của !"
"Nếu xảy chuyện mới ..."
Quốc công gia trợn tròn mắt, nghĩ tới Tôn thị tâm địa ác độc như , đó bà tiếp tục , "Trước khi phụ qua đời dặn dò ông, ông để cho vĩnh viễn tàn phế, thể bước chân khỏi phủ Quốc công, hiện giờ chân ông định như thế nào?"
Việc Quốc công gia từng cho Tôn thị, cũng là bà thăm dò từ nơi nào.
"Còn thể như thế nào, nó là nhi t.ử của , chẳng lẽ c.h.é.m chân nó ."
Cũng trách lúc lão gia t.ử lưu lời rõ ràng, cho ông xử lý như thế nào, đối với Hàn Trọng Hoài, lão gia t.ử giống như là hận, nhưng ngữ khí ý bảo vệ, cuối cùng khi c.h.ế.t còn dặn dò ông đừng bạc đãi .
Lúc đứa nhi t.ử tàn phế, phế liền phế , hiện giờ thời cuộc hỗn loạn, nếu dùng Hàn Trọng Hoài thì tự nhiên dùng.
Đây cũng chính là nguyên nhân gọi tới hỏi nhưng quấy rầy đến Hàn Trọng Hoài.
Năm đó là vì nguyên nhân lão gia t.ử lưu lời nên ông lạnh nhạt ngừng đối với Hàn Trọng Hoài, còn vận dụng gia pháp, hiện giờ hòa hoãn quan hệ, tất cả cũng chỉ thể chậm rãi mà .
Tôn thị gả cho Quốc công gia mấy chục năm, ngữ điệu của liền ôm tâm tư gì, trong lòng kêu : "Phụ dặn dò, lão gia tính toán bỏ qua ?"
"Ta ngươi lời đồn từ , khi lão gia t.ử lâm chung, chỉ là nếu như chân của Hoài nhi vẫn tàn tật, thì để cho ở trong nhà, đỡ ngoài chịu đau thương, còn dặn thương hại Hoài nhi đáng thương, đối xử thật với ."
Quốc công gia xong, cảm thấy hình như lý giải lời của lão gia t.ử như cũng vấn đề gì, "Cũng là do mấy năm nay bận rộn công việc, xem cả như ngươi ít bạc đãi đối với Hoài nhi!"
Lạnh lùng liếc Tôn thị một cái, Quốc công gia vung tay áo rời .
Nhìn thấy phương hướng rời , Tôn thị nhịn c.ắ.n răng, đều cả như bà cay nghiệt, nhưng những ai là thật sự quan tâm Hàn Trọng Hoài, bất quá là đem tức giận trong lòng phát tiết lên bà mà thôi.
Còn Hàn Trọng Hoài, là chân , nhưng ai là sớm từ , cố ý thiết kế là vì hãm hại Giác ca nhi.
Nghĩ đến Hàn Trọng Hoài một nữa lên, Tôn thị tức giận liên tục ném mấy cái bình, mạng của cứng rắn như , để ở quốc công phủ thêm một ngày, sớm muộn gì cũng sẽ khắc c.h.ế.t cả như bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-21-khi-phe-vat-yeu-cau-thien-phu.html.]
*
Trước Kỳ Lân viện đều là nơi mà trong phủ Quốc công nhắc tới, nhưng từ khi chân của Hàn Trọng Hoài khỏe mạnh, tất cả đều khác .
Đầu tiên là Quốc công gia tặng ít lễ vật trấn an Hàn Trọng Hoài, phía Ngọc Đào thấy tiểu nha đầu ghé đầu cửa Kỳ Lân viện.
Bộ dáng tiểu nha đầu cũng tệ lắm, giống như là bò lên giường của Hàn Trọng Hoài.
Cái vẫn là đầu tiên.
Xem Kỳ Lân viện sẽ biến thành một cái bánh bao thơm phức.
Bưng bánh, Ngọc Đào cảm thấy cái bánh bao thơm phức là chuyện . Nếu Hàn Trọng Hoài vốn dĩ là một nghèo, đột nhiên chạm tay là bỏng thì ít nhiều thể đổi điều kiện sống.
hiện thực chính là Hàn Trọng Hoài là một giàu, phương diện ăn mặc bao giờ bạc đãi chính .
Nếu vì mà biến thành tiêu điểm chú ý, đại biểu cho việc nhiều nha đầu cùng nàng cạnh tranh lên chức.
Do dự nên kéo cổ áo xuống một chút , Ngọc Đào bước chính sảnh, phát hiện hôm nay Hàn Trọng Hoài khách nhân.
Người đối diện là các thiếu gia của phủ Quốc công, mặc áo suông xanh ngọc thêu hoa văn, đầu đội ngọc quan, vài phần văn khí.
Liếc mắt khách nhân một cái, Ngọc Đào lập tức sang một bên pha .
"Ta còn mỗi ngày ngươi đều ở trong viện thì thể thở , thì là mỹ nhân bạn." Ngụy Cẩm Dương trêu ghẹo .
Ngụy gia cùng Hàn gia xem như thế giao, năm đó Ngụy Cẩm Dương cùng mẫu lưu kinh thành con tin, đó đến Hàn gia cùng học tập với Hàn Trọng Hoài.
Trong mấy thiếu gia của Hàn gia, mà quen thuộc nhất là Hàn Trọng Hoài, quan hệ cũng nhất.
Nhìn nha đầu bước , nếu là hầu hạ mặt mấy ca ca của Hàn Trọng Hoài thì ngược kỳ quái, nhưng ở bên cạnh Hàn Trọng Hoài liền chứng tỏ Hàn Trọng Hoài nghĩ thông suốt.
"Năm đó Hàn lão quốc công bảo mang theo ngươi phố hoa, ngay cả một cô nương ngươi cũng dám ."
Nói xong, Ngụy Cẩm Dương cũng cảm thấy đau răng, lúc cũng còn là một tiểu t.ử, như thế nào mà lão quốc công cảm thấy cách tiếp xúc với nữ nhân, nhất định bắt dẫn Hàn Trọng Hoài khai trai.
"Mặt như quỷ, dám thẳng cũng gì là kỳ quái."
Hàn Trọng Hoài quên chuyện Ngụy Cẩm Dương nhắc tới, chỉ là ngày đó, là lão gia t.ử bảo theo dõi binh bộ thị lang, căn bản chú ý chỗ đó là nơi nào cái gì, chỉ cảm thấy mấy nữ nhân nổi mùi hôi thối, cứng rắn dựa , quấy rầy việc.
Rõ ràng lão gia t.ử cố ý, thường xuyên đem việc trò nhắc tới.
Ngọc Đào ở bên cạnh Hàn Trọng Hoài qua phố hoa nhưng gì cả, khỏi trầm tư, sẽ là Hàn Trọng Hoài sắc tâm nhưng sắc đảm chứ.
Chính là cái loại lão xử nam dám dám sờ, nhưng dám dùng d.a.o thật s.ú.n.g thật.
Trong lòng sẽ rối rắm cái gì mà chính biểu hiện linh tinh, nhất định nữ nhân chủ động, cho giống như cường lên, chính là biểu hiện rối tinh rối mù, cũng thể nhăn nhó bày một bộ dáng chịu thiệt thòi lớn.
Thời điểm Ngọc Đào pha , ánh mắt híp , nghĩ tới Hàn Trọng Hoài thấy bộ dạng đang suy tư của nàng, ánh mắt ngược lên nàng, nhíu mày .
"Hương vị tệ, ngươi là khả năng bạc đãi , hết tới khác Tiểu Vũ ngày ngày lo lắng, mơ thấy ngươi hầu hạ, cơm để ăn, uống chén nước cũng bò bên giếng tự múc."
Nhấp một ngụm , Ngụy Cẩm Dương liền nhắc tới ngốc của , kỳ thật lúc đến những chuyện , là lo lắng, chỉ là Hàn Trọng Hoài nghĩ như thế nào, liên lạc cùng khác, càng liên lạc với những bằng hữu cũ như bọn họ.
Lúc đầu cho rằng Hàn Trọng Hoài tật ở chân nên chịu đả kích, nhưng lúc phát hiện là do Hàn Trọng Hoài thuần túy để ý tới bọn họ, đơn thuần là hưởng thụ việc thể , chuyện gì thì thể sống nhàn nhã.
Biết tính khí của Hàn Trọng Hoài, những bằng hữu như bọn họ cũng dám phiền , miễn cho tức giận đem bộ chân của bọn họ c.h.é.m hết, để cho bọn họ bạn với .
Bọn họ chờ Hàn Trọng Hoài khôi phục, ai ngờ một cái chờ chính là ba năm.
may mắn là dậy.
Nghĩ đến đây Ngụy Cẩm Dương khỏi hoài nghi: "Ta lúc căn bản ngươi việc gì, chỉ là thuần túy giả bộ tàn phế, xem rốt cuộc bên cạnh ai thật ai giả."
Ngụy Cẩm Dương tự tìm cho một cái cớ để thể thấy rõ bên cạnh, nhưng rõ ràng Hàn Trọng Hoài cảm kích, ngón tay đặt chén thanh hoa, nâng lên hạ xuống cho ngón tay dính sương mù nóng của hương đào trong đó.
"Bất quá là do cảm thấy ghế khá thoải mái, chân nhưng cũng lười lên."
Quả thật lúc chân của thương tích, nhưng mà chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, thấy lão gia t.ử lên, dứt khoát sai chế tạo một chiếc xe lăn, từ nhỏ học cách lấy lòng, bôn ba theo lão gia t.ử, bất động như , với mà chính là một loại thả lỏng.
Ngụy Cẩm Dương nghẹn : "Nói thành phế vật như nhưng hổ, cũng chỉ ngươi mới thể .”
Làm phế vật thì gì mà cảm thấy hổ, Ngọc Đào như , nhất thời cái đối với họ Ngụy kém nhiều, phế vật rõ ràng là một chuyện vinh quang.
Hắn cho rằng ai cũng thể phế vật !? Làm phế vật là một chuyện yêu cầu thiên phú, đại bộ phận bình thường đời chỉ xứng đáng sống thật .