Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 20: Ồ, thiếu gia có chuyện gì vậy?
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chân của Hàn Trọng Hoài đột nhiên lên cho tất cả trong lễ tế bái đều vẻ yên lòng.
Vừa rời khỏi mộ viên, Quốc công gia liền gọi tất cả hạ nhân của đêm qua đến mặt, bộ hành trình Ngọc Đào đều theo Hàn Trọng Hoài nên đương nhiên là mũi chịu sào.
Trước khi , Ngọc Đào cố ý tới gần Hàn Trọng Hoài: "Thiếu gia, nô tỳ thể chút gì ?"
Ngọc Đào đến gần, hương thơm ngọt ngào nàng xông mũi, trải qua việc da thịt kề sát sưởi ấm đêm qua, mùi hương bay mũi một hương vị khác.
Hàn Trọng Hoài khẽ , mái tóc đen của nàng dính vai , vốn dĩ cảm thấy càng thể thưởng thức vẻ của nàng, hiện tại xem cũng tư vị khác.
"Ngươi cảm thấy ngươi thể cái gì?"
Hàn Trọng Hoài học bộ dáng của nàng thấp giọng hỏi .
À...
Ngọc Đào suy nghĩ một chút, hình như cũng gì để , chính là đuổi theo bọn họ vẫn luôn chạy thẳng, nàng quá lạnh nên ôm Hàn Trọng Hoài ngủ một giấc, đường ngủ Hàn Trọng Hoài vẫn luôn là trạng thái "!", ai chờ nàng tỉnh thể "!", trạng thái quá lâu dẫn đến sung huyết k*ch th*ch lưu thông m.á.u ở chi của , khiến cho chân thể lên.
"Vậy cái nô tỳ theo sự thật?" Ngọc Đào thăm dò Hàn Trọng Hoài.
Hàn Trọng Hoài nàng, đột nhiên đưa tay kéo sợi tóc của nàng đặt ở ch.óp mũi ngửi ngửi, vô vị : "Tùy ý."
Ngọc Đào vẫn còn đang suy nghĩ động tác của Hàn Trọng Hoài, đây là đầu tiên coi nàng như ch.ó mà sợ mặt, đây cũng là đầu tiên chủ động loại động tác tán tỉnh .
Đây là để nhắc nhở nàng cái gì ?
Nghĩ đến Hàn Trọng Hoài, đến mặt Quốc công gia, vẻ mặt Ngọc Đào mang theo tia hoảng hốt.
Có thể sinh nhi t.ử xuất sắc, đủ để thấy quốc công gia cũng là bình thường.
Mặc dù lo lắng cho chuyện của Hàn Trọng Hoài, nhưng thấy bộ dáng của Ngọc Đào, vẫn trấn an nàng một câu: "Không cần sợ hãi, chỉ hỏi ngươi hai câu."
Ngọc Đào hành lễ: "Quốc công gia chỉ cần hỏi, nô tỳ nhất định dám giấu diếm nửa lời."
Đôi mắt của nha đầu mặt sạch sẽ bộ dáng nhu thuận, cũng là tâm tư nhiều, Quốc công gia gật gật đầu: "Ta hôm qua ngươi vẫn luôn ở bên cạnh Tứ thiếu gia, nhất định ngươi hôm qua xảy chuyện gì, ngươi đem tất cả chỉnh cho , nửa điểm che dấu..."
Nói xong thấy đôi mắt xinh của Ngọc Đào, "Ngươi thành thật , bổn quốc công sẽ thưởng."
Vốn dĩ Ngọc Đào định tất cả, miễn cho liên lụy chuyện phiền toái gì đó, nếu quốc công gia nghiêm hình t.r.a t.ấ.n nàng, nàng loại cảm giác nhất định Hàn Trọng Hoài sẽ cứu nàng.
Bây giờ thấy phần thưởng, nàng quyết định khi càng dạt dào cảm xúc hơn.
"Hôm qua đầu tiên là hạ nhân của Phúc Hoa viện đến mời thiếu gia, là lão phu nhân lập linh đường để cho thiếu gia quỳ lạy lão quốc công gia, nô tỳ cảm thấy kỳ quái sợ vấn đề nên liền trực tiếp đóng cửa..."
Nghe nha đầu xinh trực tiếp đóng cửa, Quốc công gia lộ biểu tình ngạc nhiên, nhưng đ.á.n.h giá vẻ mặt của nàng, thấy nàng bởi vì nghĩ đến chuyện lúc nên mặt lộ vẻ mặt khiếp sợ, cảm thấy nàng đáng thương, chỉ sợ là nọ cực kỳ thích hợp, mới thể cho nàng lấy hết dũng khí đóng cửa .
"Sau khi đóng cửa thì ?"
"Thiếu gia ..." Ngọc Đào lộ vẻ mặt khó xử, giống như là hiện tại cũng nghĩ vì lúc Hàn Trọng Hoài một hai nhất định ngoài, "Chúng theo những đó đến một nơi âm u, ở nơi đó nọ lập mộ của lão quốc công gia, nhưng phía trừ bỏ danh húy của lão quốc công gia, chỉ thiếu gia..."
Sau đó nô tỳ phát hiện đúng nên liền đẩy thiếu gia chạy , trời mưa xóa sạch dấu chân của bọn nô tỳ.
"Nô tỳ dầm mưa nên cảm, ngất lúc nào cũng , mơ hồ tiếng đ.á.n.h g.i.ế.c nên tỉnh , lúc tỉnh đám Trần thị vệ đến, mà chân thiếu gia cũng .."
Nói xong, Ngọc Đào c.ắ.n môi trông mong Quốc công gia, giống như là áy náy chính hôn mê bất tỉnh, bỏ lỡ đoạn quan trọng nhất.
"Ngươi , tính ngươi vẫn là ân nhân của Hoài nhi."
"Nô tỳ dám, thiếu gia sẽ , nhất định là lão quốc công gia ở trời phù hộ, mới để cho thiếu gia hơn."
Quốc công gia cau mày, cảm thấy đây giống như là phụ phù hộ.
Trước khi phụ qua đời cho tất cả lui , chỉ lưu một dặn dò một chuyện, để cho chèn ép Hàn Trọng Hoài.
Phủ Quốc công thậm chí là cả kinh thành, ai mà lão quốc công gia thích nhất chính là tôn t.ử Hàn Trọng Hoài , mệnh lệnh , vô cùng khó hiểu, nhưng phụ ý tứ giải thích cho .
Chỉ là chân Hàn Trọng Hoài thể , thể bước khỏi phủ Quốc công.
Hắn tò mò mệnh lệnh của cha , lúc tốn một phen công phu để điều tra xem xảy chuyện gì, đáng tiếc cái gì cũng tra , miệng Hàn Trọng Hoài đóng c.h.ặ.t, nhưng cũng thản nhiên tiếp nhận mệnh lệnh bước chân khỏi phủ Quốc công.
Mấy năm nay Hàn Trọng Hoài vẫn thành thành thật thật ở Kỳ Lân viện, ai khỏi cửa chân lên.
Đối với Hàn Trọng Hoài, quốc công gia tình cảm phức tạp, tổng cộng chỉ ba đứa nhi t.ử, lão đại còn , tuy rằng tính là thông minh nhưng kiên định cố gắng, nhưng lão nhị ngu xuẩn ăn chơi trác táng, Hàn Trọng Hoài là xuất sắc nhất, nhưng bởi vì lời dặn của lão quốc công nên phụ t.ử bọn họ vẫn luôn cách một tầng.
Quốc công gia trầm tư, Ngọc Đào yên lặng chờ ở bên cạnh.
Đợi đến khi Quốc công gia hồn: "Được , ngươi giấu diếm, là một nha đầu , tiếp tục hầu hạ Tứ thiếu gia thật ."
"Nhất định nô tỳ sẽ phụ kỳ vọng của quốc công gia."
Cầm bạc quốc công gia thưởng, Ngọc Đào vài bước liền đem khóe môi đè xuống, lộ bộ dáng chịu khổ.
Nếu biểu hiện quá mức hưng phấn, là bày cho xem nàng đem Hàn Trọng Hoài bán .
Trở Kỳ Lân viện, lúc Hàn Trọng Hoài bên đang thái y bắt mạch, kiểm tra xong thái y vuốt râu, cao thâm : "Tứ thiếu gia hẳn là đụng chỗ nào đó ?"
Hàn Trọng Hoài gật đầu: "Tiểu nha đầu đem ghế dựa đẩy đến chỗ ghập ghềnh nên đụng ."
"Vậy cái thì đúng , thiếu gia thể lên chính là do gân mạch đùi chỗ tắc nghẽn, như khi đụng vặn chạm chỗ tắc nghẽn, khiến cho thiếu gia thể lên."
Lời qua đúng là vẻ nhảm nhí, chính là chuyện gì xảy nhưng nhất định từ góc độ của đại phu mà cứng rắn kéo một đáp án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-20-o-thieu-gia-co-chuyen-gi-vay.html.]
"Nói như , nên cám ơn nha đầu ?"
"Quả thật là thiệt thòi cho nàng."
Ánh mắt Hàn Trọng Hoài chuyển hướng về phía Ngọc Đào, tất cả trong phòng đều về phía nàng, Ngọc Đào bày vẻ mặt hào phóng để cho : "Nô tỳ cũng như ."
Chuyện đương nhiên dùng thẹn thùng để lăn lộn, mà chuyện đương nhiên hào phóng nhận lĩnh.
Tiễn thái y , bên cạnh Hàn Trọng Hoài liên tục Quốc công gia gọi , chỉ là trở về cũng dễ dàng như Ngọc Đào, đến lúc dùng bữa nhưng Trần Hổ còn thả trở về.
"Trần thị vệ sẽ việc gì chứ?"
"Chân nên phụ liền tức giận c.h.é.m g.i.ế.c thị vệ bên cạnh ?"
Đối mặt với lo lắng của Ngọc Đào, Hàn Trọng Hoài lạnh nhạt trả lời.
Ngọc Đào cảm thấy cũng chắc, cho dù Quốc công gia tức giận cũng sẽ đ.á.n.h g.i.ế.c quang minh chính đại như , hơn nữa nàng bộ dáng của quốc công gia, cũng giống như tức giận thể chịu nổi.
mà nàng chỉ tùy ý một câu mà Hàn Trọng Hoài lập tức đáp , nàng ngược chút quen.
Không là Hàn Trọng Hoài yêu nàng chứ?
Dường như hôm nay luôn giữ vững một trạng thái nhiệt tình cực cao đối với nàng.
Ngọc Đào mị nhãn như tơ, cánh tay chống ở mép bàn, cổ áo màu vàng nhạt tự nhiên buông xuống.
Tư thế của nàng nhiệt tình, Hàn Trọng Hoài vẻ mất hứng thú.
"Xem nhiều nên cảm thấy chán."
Vòng eo của Ngọc Đào còn lắc cứng đờ, nó mới bao lâu chán, hơn nữa ngươi chán , vì mắt ngươi dời là ý gì.
Yên lặng thẳng , Ngọc Đào rụt một góc vô hình.
Nếu Hàn Trọng Hoài chán với vẻ của nàng, ưu điểm lớn thứ hai của nàng chính là an tĩnh.
Đợi đến khi Hàn Trọng Hoài ăn xong đầu , Ngọc Đào tựa bên cạnh cột híp mắt, đầu giống như gà con đang mổ thóc gục lên gục xuống.
Ửng hồng mặt do buồn ngủ khác với đỏ mặt như ngày thường, trong đầu xuất hiện hai từ khác , Hàn Trọng Hoài nhếch môi, chỉ sợ là Ngọc Đào cũng khác gì so với , chỉ là ở trong mắt khắp nơi của nàng đều bất đồng.
Thời điểm Ngọc Đào tỉnh trời tối, nàng mặt đất tựa cây cột, cổ cứng đờ đau nhức.
Về phần Hàn Trọng Hoài phỏng chừng rời từ tám trăm năm , nàng xoa cổ ngoài, đang thảo luận mới Hàn Trọng Giác gọi đến thư phòng của quốc công gia.
Xem là Trần Hổ đem Hàn Trọng Giác bán .
Nàng phòng bếp nhỏ ăn điểm tâm, đợi đến khi xuất hiện bát quái tiến hành đến chuyện quốc công gia dùng gia pháp với Hàn Trọng Giác, Quốc công phu nhân ở một bên ngăn cản.
Nghĩ đến lẽ khi nàng tỉnh giấc thì hẳn là sẽ đ.á.n.h , vì mau ch.óng quá trình của bát quái, nàng liền nhanh ch.óng lên giường chìm giấc ngủ.
Chỉ là ngủ đến nửa đêm, đột nhiên nàng đ.á.n.h thức.
Nàng giả c.h.ế.t để nếu đối phương chiếm tiện nghi thì nhanh ch.óng chiếm tiện nghi xong rời , nhưng gọi nàng rõ ràng là một cô nương, đối với thể của nàng thì hứng thú gì, lực đẩy nàng nặng hơn một chút.
Ngọc Đào thở hổn hển, dụi mắt ngao một tiếng.
Người tới là Nhạn Tự, so với Ngọc Đào, biểu tình của nàng cũng hơn là bao: "Thiếu gia gọi ngươi."
"Thiếu gia? Thiếu gia nào?"
Ngọc Đào còn tỉnh ngủ hẳn, hỏi xong một câu chỉ thấy sắc mặt Nhạn Tự càng kém hơn: "Đương nhiên là thiếu gia của chúng ."
"A, thiếu gia chuyện gì?"
"Ta ."
Không là chuyện gì, Ngọc Đào vẫn như cũ lên, tùy tiện mặc một bộ xiêm y ngoài, Ngọc Đào mò mẫm về phía cửa phòng ngủ của Hàn Trọng Hoài.
Chờ khi nàng đẩy cửa , Nhạn Tự còn ở đây nữa, gió lạnh thổi qua, nàng rùng một cái, căn phòng tối đen còn tưởng rằng mơ mộng du.
Do dự bước nội thất, căn bản bên trong bất kỳ ngọn nến nào, nương theo ánh đèn l.ồ.ng bên ngoài, mơ hồ thể thấy Hàn Trọng Hoài đang ngủ giường.
Sẽ là nàng gài bẫy ?
Vấn đề là gài bẫy nàng tới nơi để gì? Nói nàng là sát thủ? lúc vài nàng ngủ nên nửa đêm chạy tới phòng ngủ của Hàn Trọng Hoài, cũng ai ngăn cản nàng.
Ngồi một khắc, cơn buồn ngủ của Ngọc Đào dâng trào, tính toán xoay trở về nghỉ ngơi.
"Ta gọi ngươi tới đây, ngươi hỏi chuyện gì ?"
Giọng khàn khàn của Hàn Trọng Hoài vang lên, mang theo một tia buồn ngủ lười biếng, nhưng theo lời mà thì ngủ, mà là yên lặng chờ xem nàng tính toán lúc nào thì rời , đó đặt câu hỏi.
"Nô tỳ cho rằng thiếu gia ngủ , thiếu gia gọi nô tỳ tới đây là chuyện gì?"
"Không việc gì, nửa đêm đang ngủ đột nhiên cảm thấy quá mức yên tĩnh, âm thanh thêm một th* d*c ở trong phòng."
Ngọc Đào: "..." Kẻ điên từ tới!
Ngọc Đào đến bên giường, lúc Hàn Trọng Hoài nhắm mắt giấc ngủ, khép mí mắt, nàng thật dùng kim khâu cho vĩnh viễn cũng thể mở mắt , giai cấp vô sản phẫn nộ chính là kh*ng b* như .
Đêm khuya chính là thời điểm mà giai cấp địa chủ lật đổ!
Trong đầu đem sự diệt vong của mỗi một vương triều phong kiến suy nghĩ một , Ngọc Đào cảm thấy mỹ mãn mới ghé mép giường mà ngủ.