Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 2: Nha đầu khoe mẽ nhìn thế cục
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:35
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùi đào tươi nhàn nhạt trong hang đá cũng hòa tan bầu khí áp lực căng thẳng .
Nam nhân đang quỳ run rẩy giống như lá rụng trong gió thu, tới đây là vì đem tin tức đặt ở nơi âm thầm đ.á.n.h dấu, chờ cung cấp tin tức trong phủ truyền tin tức khỏi phủ.
Ai còn đặt tin tức xong, Hàn Trọng Hoài liền tới.
Xem giống như sớm là mật thám.
Nghĩ đến thủ đoạn của Hàn Trọng Hoài, nam nhân cãi chày cãi cối cũng vô dụng, câu hỏi lập tức gật gật đầu, "Là nàng..."
Nam nhân tính toán kéo theo một xuống nước nhưng giọng mang theo ý nhàn nhạt của Hàn Trọng Hoài: "Ngươi ngẩng đầu nàng một cái, là nàng?"
Chân của Hàn Trọng Hoài tiện, xong thị vệ ở chỗ tối liền hiểu ý, một cước đá nam nhân .
Nam nhân ngã ngửa , nhanh ch.óng bò trở về nguyên trạng, biện giải : "Tuy rằng nô tài thấy , nhưng nếu nàng là thông tin, thể tới nơi ."
"Nói sách mách chứng."
Ngón tay của Hàn Trọng Hoài khẽ gõ bánh xe ghế, mùi đào tươi trong động tản sai biệt lắm, chỉ còn mùi chua ẩm ướt âm u sinh sôi nảy nở, Hàn Trọng Hoài kiên nhẫn "Vừa bò quá nhanh, giống như là đang châm chọc gia, đem chân của c.h.ặ.t đứt ném ngoài ."
Ba thị vệ vai rộng n.g.ự.c rộng từ trong chỗ tối , hai xử lý tên mật thám , một ở phía Hàn Trọng Hoài đẩy ghế.
Tên mật thám che miệng, nức nở phát âm thanh thống khổ đến cực điểm, mấy khác đều quen với tràng diện nên vẻ mặt chút d.a.o động nào.
"Đại nhân, thả mồi nhử cho nha ?"
Hồi tưởng mùi thơm ngào ngạt phá lệ khiến cảm thấy thoải mái, Hàn Trọng Hoài lười biếng giật giật cổ: "Không vội, cứ xem."
Từ chỗ núi giả , trong lòng Ngọc Đào mặc niệm bao nhiêu xui xẻo, đúng là phí công tốn sức, về, xiêm y bắt đầu ướt đẫm mồ hôi.
Hơn nữa còn khả năng đụng cái gì đó khó lường bí ẩn.
nhưng mà nếu Hàn Trọng Hoài gọi nàng , tùy ý để cho nàng chạy, đại biểu cho việc nàng gặp là chuyện lớn gì?
Nhớ vẻ mặt của Hàn Trọng Hoài trong hang động, Ngọc Đào nhớ tới quyển sách "Nhất phẩm thông phòng" , để tôn lên phẩm hạnh cao khiết của nam chính, cho nên những nhân vật nam khác trong cuốn sách đặt cái giả thiết là lão sắc phê.
Hàn đại thiếu gia cùng Hàn nhị thiếu gia thấy nữ nhân liền nổi, mà hai nàng gặp Hàn Trọng Hoài, ánh mắt của đều đặt ở một chỗ khiến cho nàng cảm thấy hẳn là cùng bọn họ khác nhiều lắm.
Hơn nữa chỉ mà mỗi nàng qua đều thấy lỗ mũi của động đậy, còn khả năng cho rằng nàng phát hiện .
Cho dù lớn lên tuấn, nhưng hành động trong mắt nàng cũng giống như là con cẩu đến kỳ đ*ng d*c nhưng chỉ thể giao phối thở.
Ngọc Đào cúi đầu miếng thịt đang tung tăng nhảy nhót, lão sắc phê cũng sẽ nhẫn tâm cho nó mất sức sống.
Trở về Phúc Hoa viện, Ngọc Đào vặn đụng Hàn nhị phu nhân rời .
Nàng nghiêng ở một bên, mắt mũi mũi tim nhưng vẫn khiến Hàn nhị phu nhân nàng nhiều hơn hai .
Mười sáu mười bảy tuổi chính là độ tuổi nở rộ, khuôn mặt trứng ngỗng nhưng mập, mắt hạnh nhếch lên một độ cong lộ ý tứ câu .
Càng đừng dáng của nàng khác với các nha đầu khác, chút đồ vật khi cô nương hiểu, đợi đến khi gả cho khác mới hiểu nam nhân yêu nữ nhân là cái gì.
Đối với một nam nhân mà , phẩm học, khuôn mặt đều là vô vị, miễn là n.g.ự.c nở eo thon thì tuyệt đối sẽ hương vị tiêu hồn.
Nữ nhân như , hậu viện của nhị phòng cũng mấy , Hàn nhị phu nhân Ngọc Đào, giống như cảm giác các nàng cảm thấy chướng mắt.
Hàn nhị phu nhân dừng mặt Ngọc Đào vài bước mới , Bích Thúy bóng lưng Nhị phu nhân, mặt hiện lên một tia hưng phấn: "Nhị phu nhân cố ý ngươi, lẽ là ý ngươi."
Nàng liếc mắt về phía Thanh Trúc, sắc mặt Thanh Trúc bình tĩnh, giống như là cái gì cũng thấy, chính là loại thái độ càng khiến cho chán ghét.
"Nhị phu nhân chỉ là *diệu bước sinh liên, chậm một chút."
*Diệu bước sinh liên: Bước như sen nở
Ngọc Đào lệ một câu, khả năng Hàn nhị phu nhân coi trọng nàng, dừng phỏng chừng là đang ở trong lòng trào phúng nàng.
Trong sách, thời điểm nguyên chủ cùng Thanh Trúc đến nhị phòng, Hàn nhị phu nhân vô cùng thích nguyên chủ, cố kỵ nguyên chủ là của Phúc Họa Viện nên mới cái gì, nhưng bắt chỗ sai lầm của nguyên chủ lập tức cho nguyên chủ mất mạng.
Vào nội thất, khí lạnh của tảng băng chui da thịt, Ngọc Đào rùng một cái.
"Nhìn bộ dạng của ngươi xem, giống như một con mèo con ."
Hàn lão phu nhân Ngọc Đào, lớn tuổi, địch ý đối với tiểu cô nương cũng ít ít, bà thích bộ dáng phúc khí của Ngọc Đào, cho nên ở mặt Ngọc Đào cũng sủng ái hơn vài phần.
Ngọc Đào chạy bước nhỏ xuống bên chân Hàn lão phu nhân, bóp chân cho lão phu nhân, ngọt ngào : "Mèo con cũng như Ngọc Đào, Ngọc Đào sẽ lão phu nhân ấn chân, mèo con chỉ cào ."
"Nói cũng đúng."
Hàn lão phu nhân cùng Hàn nhị phu nhân tán gẫu lâu, vẻ mặt mệt mỏi, Ngọc Đào hầu hạ Hàn lão phu nhân xuống, đó ở một góc ngẩn cọ khí lạnh.
Sau khi nàng phát hiện chính xuyên sách, ngoại trừ rời xa nữ chủ, thứ hai chính là lấy lòng Hàn lão phu nhân.
Đối với nàng mà , Hàn lão phu nhân chính là cấp trực tiếp của nàng, mức sinh hoạt của nàng là do thái độ của Hàn lão phu nhân quyết định.
Hiện giờ nữ chủ nhị phòng là chuyện chắc chắn, Nhị phu nhân đề cập tới, nàng cũng đề cập tới, tự nhiên lão phu nhân cũng sẽ để cho nàng nhị phòng.
Né tránh qua tình tiết bia đỡ đạn, nàng sẽ đối mặt với những vấn đề khác.
Những nha đầu ở độ tuổi giống nàng, nhiều nhất là ở bên cạnh chủ t.ử thêm hai ba năm nữa thì sẽ gả cho khác.
Không chỗ ở nhị phòng, là đại nha đầu bên cạnh lão phu nhân, lựa chọn của nàng sẽ ở của quản sự trong phủ.
Không ít nha đầu cảm thấy gả cho quản sự chính là may mắn, nhưng nàng thật sự cách nào cảm thấy may mắn.
phủ Quốc công lớn như , nhưng một tháng nay nàng đều tìm hiểu qua.
Quản sự trong phủ nếu là độ tuổi thể gia gia của nàng thì chính là mất vợ, một phòng đều là hài t.ử thiếu nương chiếu cố.
Nàng còn thể lựa chọn nhi t.ử của quản sự, nhưng mà trong lúc vô tình nàng thấy quản gia dẫn đầu cùng với một đám hạ nhân của phủ Quốc công tán gẫu, diện mạo của nàng là an phận, ngày thường nhiều thêm hai mắt, cơ hội thì chiếm tiện nghi là đủ , thích hợp cưới về nhà tức phụ, bằng lục vân che đỉnh, hài t.ử cũng là của ai.
Bọn họ ngại nàng lớn lên diễm lệ, nàng còn ngại mặt mũi của bọn họ tiểu nhân, nếu theo bọn họ, chừng một ngày nào đó sẽ bọn họ đưa cho lão gia của phủ Quốc công hưởng dụng, dùng nàng để thăng chức tăng lương, l*n đ*nh cao của kiếp sống nô tài.
Nghĩ như , dĩ nhiên lúc nguyên chủ chỗ Tam thiếu gia chính là nơi nhất, tiếp nhất định nàng sẽ ghen tuông giống nguyên chủ, bằng nàng vẫn nên chen chúc một chút với nữ chủ ?
Nội thất động tĩnh, Ngọc Đào ngừng suy nghĩ lung tung thực tế, đặt giày mềm lên chân, hầu hạ Hàn lão phu nhân mang giày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-2-nha-dau-khoe-me-nhin-the-cuc.html.]
“Để Thanh Trúc đến." Hàn lão phu nhân xong, chỉ thấy Ngọc Đào ngẩng đầu, mới qua một cái nháy mắt, trong mắt nàng bịt kín tầng sương mù, bộ dáng ủy khuất, chọc đau.
"Ôi chao, đây là ?"
Hàn lão phu nhân , "Như thế nào ủy khuất, gọi Thanh Trúc đến là bởi vì qua hai ngày nữa nàng sẽ nhị phòng, hai ngày nay để cho nàng ở bên cạnh nhiều hơn, nhắc nhở nàng hai ba câu quy củ."
"Chỉ là như ?
Đôi môi Ngọc Đào cong lên, giống như là còn dỗ dành .
"Cũng là."
"Vậy sai nô tỳ gọi Thanh Trúc đến." Ngọc Đào bĩu môi, bảo tiểu nha đầu gọi Thanh Trúc, còn thì lưu luyến .
Nàng một nửa là vì diễn trò cho lão phu nhân cao hứng, nửa còn là thật sự rời khỏi gian phòng băng lạnh .
"Ta ngươi nhu thuận nhất, Thanh Trúc chỗ Thời Ca nhi, cũng sẽ tìm cho ngươi một nơi ."
Sau khi nghỉ ngơi, tâm tình của Hàn lão phu nhân tệ, tựa bên cạnh cột giường chạm trổ gỗ đàn hương .
"Nơi của lão phu nhân chính là nơi nhất, nô tỳ chỉ ở chỗ của lão phu nhân, chỗ nào cũng ."
"Nha đầu ngốc , cho dù ngươi ở bên cạnh hầu hạ nhưng đến tuổi thì cũng nên gả , đợi đến khi gả cho khác trở về hầu hạ bên cạnh , bằng bên ngoài sẽ cảm thấy hà khắc với nha đầu."
"Nô tỳ ở mặt lão phu nhân hầu hạ cả đời."
Ngọc Đào cúi đầu lộ bộ dáng ngượng ngùng của tiểu cô nương, giống như là chấp nhận chuyện Hàn lão phu nhân gả cho khác trở về hầu hạ.
Biểu hiện như , nhưng Ngọc Đào nếu như nàng thật sự gả thì khả năng trở hầu hạ bên cạnh Hàn lão phu nhân lớn.
Nha đầu ở Phúc Hoa viện của Hàn lão phu nhân ít, nhưng tẩu t.ử bà t.ử nhiều lắm.
Gả cho khác còn thể trở về Phúc Hoa viện hầu hạ, phần lớn đều là ở trong phủ một hai đời, mà nguyên chủ mãi đến năm bảy tám tuổi mới bán trong phủ Quốc công, cho dù sủng ái nhưng cũng chỗ dựa.
Hầu hạ Hàn lão phu nhân một tháng, Ngọc Đào chậm rãi thăm dò tính tình của Hàn lão phu nhân, Hàn lão phu nhân thì tâm địa Bồ Tát, mỗi ngày đều hao tổn nửa canh giờ trong Phật đường, nhưng kì thực lãnh tình, bởi vì thích Hàn đại phu nhân mà thể việc gì tìm chất nữ của trách móc nặng nề.
Đối với còn như , huống chi là đối với một nha đầu như nàng.
Trong lòng hết tất cả nhưng Ngọc Đào vẫn dốc hết lực mà nũng nịu, nỗ lực của nàng, cuối cùng cũng đạt thành quả phi thường, lúc khỏi phòng Hàn lão phu nhân thưởng cho một cây trâm vàng.
Được ban thưởng, về phòng thấy Bích Thúy để điểm tâm cho nàng, Ngọc Đào nhét điểm tâm miệng lên giường, vui sướng chỉ đơn giản như .
"Bị đuổi còn vui như ."
Bánh đậu phộng bỏ miệng, đậu phộng giòn tan, đường mềm mại, Ngọc Đào hạnh phúc híp mắt , chạy đến chỗ điểm tâm mà Bích Thúy để cho nàng, để ý đến chuyện nàng đổ thêm dầu lửa.
Ngọc Đào cao hứng, mặt liền hiện lên một lớp phấn hồng nhạt, Bích Thúy mà lắc đầu, Ngọc Đào ăn xong điểm tâm mới thở dài.
"Thật ngươi nghĩ như thế nào, nếu ngươi chỗ Tam thiếu gia, điểm tâm như bao nhiêu thì bấy nhiêu."
"Cái cũng nhất định, nhị phòng là do Nhị phu nhân đương gia, thông phòng cho Tam thiếu gia thì lấy lòng là Tam thiếu gia, như thế nào thể ăn bao nhiêu điểm tâm thì bấy nhiêu."
"Ngươi cũng chỉ nhớ thương điểm tâm!"
Ngọc Đào vô tội chớp chớp mắt, đề tài điểm tâm , là nàng nhắc tới ?
Có đôi khi Bích Thúy cảm thấy Ngọc Đào trở nên thông minh hơn, nhưng đôi khi cảm thấy khi nàng thương hàn càng ngu xuẩn hơn.
"Không tranh giành với Thanh Trúc, ngươi tính nơi nào? Đại thiếu phu nhân cùng Nhị thiếu phu nhân đều dễ đối phó. "Bích Thúy là hầu, sớm đính với biểu nhà , chỉ chờ thời điểm thích hợp sẽ cầu lão phu nhân ban ân điển, nàng cần lo lắng về hôn sự của nên liền thích nha đầu trong phủ tìm hôn sự cho .
"Lại chỉ hai vị thiếu gia mới thể lựa chọn."
"Hiện giờ ngũ thiếu gia cùng Lục thiếu gia mới mười hai, cho dù ngươi thể chờ thì các thiếu gia cũng sẽ nguyện ý."
"Không còn Tứ thiếu gia ?"
Nghe thấy Bích Thúy bỏ qua Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào nhắc nhở một tiếng, bất quá tiếng nhắc nhở của nàng cho Bích Thúy rùng ngày hè nóng nực: "Ngươi điên , nếu là đến chỗ của Tứ thiếu gia, còn bằng chờ Ngũ thiếu gia cùng Lục thiếu gia."
Ở phủ Quốc công, Tứ thiếu gia khác gì Diêm Vương, cho dù từng phong quang, danh tiếng vượt qua những thiếu gia khác.
Bích Thúy xong thì thấy Ngọc Đào giống như ý thức sự kh*ng b* của Hàn Trọng Hoài, nhíu mày : "Ngươi mới chỉ trong chốc lát, Tứ thiếu gia c.h.é.m hai chân của một gã sai vặt, ném khỏi phủ."
Bích Thúy xong tê dại, cảm thấy kh*ng b*, "Ta Xuân Oanh gã sai vặt hiền lành, thấy ai cũng là ba phần , cũng như thế nào chọc đến Tứ thiếu gia."
Ngọc Đào nhớ tới chuyện lúc trong lúc vô tình đụng , khi Hàn Trọng Hoài , nếu c.h.é.m chính là gã sai vặt ở trong hang động, chỉ sợ là gã sai vặt cũng vô tội, Ngọc Đào mở miệng bình luận chuyện , nhưng Bích Thúy mở máy hát.
"Tuổi tác của Tứ thiếu gia cùng Tam thiếu gia kém nửa năm, Tam thiếu gia chính trực, cho tiểu thư Triệu gia thể diện mới một mực mới thông phòng thị, nhưng Tứ thiếu gia kỳ quái, vẫn đề , cho dù là thủ hiếu cho lão quốc công mới thể nạp , cũng thể bạn với nha đầu, nhưng bên cạnh thông phòng, khả năng chỉ là thương ở chân..."
Những lời còn Bích Thúy dám , chỉ dùng ánh mắt “ngươi hiểu mà” để Ngọc Đào.
Đương nhiên là Ngọc Đào là hiểu ý tứ của nàng , vốn dĩ Bích Thúy định dọa nàng, nhưng Ngọc Đào cảm thấy tệ, nếu Hàn Trọng Hoài thật sự , chỗ của thật đúng là một nơi , sắc tâm nhưng công cụ, ít nhất nàng cần lo lắng đến vấn đề thằng nhãi con sẽ đụng đến .
Nghĩ nghĩ, Ngọc Đào thật đúng là nghiêm túc suy nghĩ đến Hàn Trọng Hoài.
Hàn Trọng Hoài thứ tư trong các thiếu gia của phủ Quốc công, là thứ t.ử của đại phòng.
Địa vị của ở phủ Quốc công chút hổ, cũng bởi vì là thứ xuất, mà là bởi vì từng phong quang vô hạn.
Lúc lão quốc công còn sống, thích nhất chính là Hàn Trọng Hoài, tự đem mang đến bên dạy dỗ , còn vì mà trải cẩm tú đại đạo, để cho tuổi còn nhỏ đến trong quân ngũ rèn luyện.
Mà cũng tranh đua lập mấy quân công, mười sáu tuổi phong tướng quân ngũ phẩm, chỉ là khi lão quốc công bệnh qua đời, vận khí của xuống dốc phanh, rơi xuống từ lưng ngựa trong một trận chiến, hai chân tàn phế đó đưa về phủ Quốc công.
Võ tướng nhưng thể thẳng động võ, trong mắt , cả đời của Hàn Trọng Hoài xem như là chấm dứt.
cho dù chấm dứt thì cũng là chủ t.ử thể sai sử hạ nhân, nhân sinh của nàng mới thật sự liếc mắt kết thúc.
"Ngươi sẽ thật sự thông phòng của Tứ thiếu gia ?"
Nửa ngày vẫn thấy Ngọc Đào chuyện, Bích Thúy mở to hai mắt thể tưởng tượng nổi nàng.
Ngọc Đào bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nàng cũng thông phòng cho bất kỳ ai, nếu là thể lựa chọn, nàng chỉ Hàn lão phu nhân.
Ngủ cởi xiêm y cho nàng, rời giường lấy giày cho nàng, mệt mỏi nha đầu bóp chân, nhàm chán còn nha đầu xinh giả bộ khoe mẽ, tranh giành tình cảm.
Này nó mới là nhân sinh!