Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 19: Hôm qua là ta nói đùa với nàng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban đêm lão phu nhân ngủ ngon lành, Hàn Trọng Giác chút khó ngủ.
Hắn an bài lệnh cho khác giáo huấn Hàn Trọng Hoài một trận, sự tình phát triển theo kế hoạch, nhất là Hàn Trọng Hoài mất tích c.h.ế.t, nhưng vấn đề là mà an bài cũng thấy bóng dáng.
Trong lúc hưng phấn cùng lo lắng, đến nửa đêm Hàn Trọng Giác vẫn ngủ, động tĩnh lập tức truyền cho gã sai vặt.
"Có chuyện gì ?"
"Là bọn thị vệ của Tứ thiếu gia trở về."
"Chỉ bọn họ?"
Gã sai vặt ngoài cửa do dự một chút, giọng nhỏ nhiều: "Bọn họ mang về còn nha hầu hạ Tứ thiếu gia, tăng nhân bọn họ thấy Tứ thiếu gia, nhưng hết tới khác đám thị vệ đem Tứ thiếu gia cùng về, hỏi nha đầu , nhưng nha đầu cũng lời nào..."
Ngoài phòng gió đêm vù vù, Hàn Trọng Giác run rẩy: "Lời là ý gì?!"
"Tiểu nhân cũng rõ."
Giọng của gã sai vặt mang theo nức nở, ngay cả tăng nhân cũng thấy, nhất định là quỷ!
Canh giờ kế tiếp, Hàn Trọng Giác ngủ vô cùng gian nan, thật vất vả mới ngủ còn mơ mấy giấc mộng dọa , chịu đựng đến hừng đông, lập tức mặc xiêm y thẳng đến chỗ ở của Hàn Trọng Hoài, xem rốt cuộc là chuyện gì xảy .
Cửa vỗ ba ba rung động, Trần Hổ thấy tới, phá lệ lộ một khuôn mặt tươi .
Tuy rằng Hàn Trọng Giác đáng hận, nhưng nếu hôm qua nổi lên ý đồ thì cũng sẽ để cho đại nhân nhà ném xe lăn mà lên.
Trong sương mù sáng sớm, Hàn Trọng Giác cảm thấy nụ của Trần Hổ quỷ dị ghê .
"Nhị thiếu gia tới chuyện gì ?"
Vốn dĩ Hàn Trọng Giác định lùi nửa bước, Trần Hổ mở miệng thì to gan hơn: "Nghe các ngươi tìm thấy Hàn Trọng Hoài?!"
"Nhờ phúc của Nhị thiếu gia, đêm qua chúng tìm đại nhân, hiện giờ đại nhân đang nghỉ ngơi."
Nhìn về phía cánh cửa đóng c.h.ặ.t, bộ dáng quỷ quái trong mộng hiện lên mắt, Hàn Trọng Giác nuốt nước miếng, sợ là do những tăng nhân mù quáng, cho sợ hãi một hồi, nhưng sợ thấy thật chỉ thấy quỷ hồn.
Năm đó Hàn Trọng Hoài g.i.ế.c nhiều ở U Châu như , hiện giờ chỉ sợ là một lệ quỷ.
"Nếu đang ngủ, sẽ ..."
Cuối cùng vẫn là chột , Hàn Trọng Giác cửa phòng đóng c.h.ặ.t một lúc lâu, đó dám bước một bước.
Ngày thường Trần Hổ thấy vẻ mặt đều bình thản, hiện giờ mặt Trần Hổ treo nụ , như thế nào cũng thấy quỷ dị, dù đợi lát nữa sẽ khởi hành rời khỏi chùa, nếu Hàn Trọng Hoài chuyện gì lát nữa là thể thấy rõ.
Hàn Trọng Giác tới cũng vội cũng vội, Trần Hổ cũng vì vội tới vội , khỏi trong lòng mắng một tiếng ngốc t.ử, một tên ngốc t.ử như thì cho dù c.h.ế.t một vạn , chủ t.ử của bọn họ cũng sẽ việc gì.
Ngọc Đào ngủ một giấc đặc biệt sâu, đ.á.n.h thức cũng là trạng thái mở mắt .
Hôm qua vận động cả ngày, ít nhất nàng giường mười ngày nửa tháng mới thể khôi phục .
Nghe động tĩnh bên ngoài, Ngọc Đào ôm chăn trở , cảm giác động tĩnh càng lúc càng lớn, ánh mặt trời chiếu lên mặt, lúc Ngọc Đào mới tình nguyện một chân treo lơ lửng giường, ý đồ để cho chân thanh tỉnh .
Đem nàng đ.á.n.h thức là ý chí ngoan cường của nàng, mà là tiếng la hét của Hồi Thời.
Sau khi vài tiếng thét ch.ói tai vang lên, liền thấy giọng của Hồi Thời.
Tuy rằng giọng bén nhọn nhưng cách xa nên Ngọc Đào thấy nàng gì, nhưng nghĩ đến lẽ là đang kinh ngạc cảm thán Hàn Trọng Hoài thể lên.
Đêm qua khi bọn họ trở về, Hồi Thời ngất xỉu.
Không bởi vì Hàn Trọng Hoài mất tích dọa cho choáng váng, mà là vì cảm nắng bởi ba quỳ chín dập.
Rửa mặt xong, Ngọc Đào vịn tường híp mắt chậm rãi di chuyển về phía phòng của Hàn Trọng Hoài, đến thì thấy Hàn Trọng Hoài mặc xong xiêm y, Hồi Thời đang vui vẻ ở một bên.
Nhìn cái bộ dáng , xem chỉ nàng là phế vật.
"Giờ mới tới, còn tưởng rằng ngươi mới là chủ t.ử."
Hồi Thời chua lòm , còn tưởng rằng nàng hầu hạ ở đây từ giờ Dần, cũng là sớm hơn nàng một khắc đồng hồ thôi .
Tuy rằng cảm thấy lời của Hồi Thời đạo lý, nhưng Ngọc Đào vẫn phối hợp lắc lư thể một chút, bước chân lảo đảo, bám c.h.ặ.t lấy cửa mới vững chân, suy yếu vô lực mà thỉnh an Hàn Trọng Hoài: "Thân thể nô tỳ khỏe, nghĩ tới bây giờ mới tỉnh dậy , nô tỳ thỉnh an thiếu gia."
Ánh mắt hai , Ngọc Đào miệng Hàn Trọng Hoài mở liền dự cảm .
Quả thật Hàn Trọng Hoài khẽ nhướng mày: "Bên cạnh hầu hạ thì khỏe ?"
Ngọc Đào hít hít mũi, hai chân mềm nhũn trực tiếp quỳ xuống đất: "Nô tỳ sai , tội đáng c.h.ế.t vạn ..."
"Ta thấy ngươi giống như là nhận sai, giống như là cho rằng tính tình của thiếu gia , cho nên mới giả bộ đáng thương lừa gạt."
Hồi Thời nghĩ tới Hàn Trọng Hoài sẽ khiển trách Ngọc Đào, trong lòng vui vẻ, lập tức theo.
Việc là giả bộ đáng thương lừa gạt qua thì còn thể là như thế nào, hai cùng khai pháo, Ngọc Đào nghẹn , khàn giọng : "Cho dù như thế nào thì Ngọc Đào cũng kém Hồi Thời tỷ, hôm qua thiếu gia thể , mở miệng là do Hồi Thời tỷ ba quỳ chín lạy Phật tổ mới thể khiến cho khỏi hẳn."
"Đây là sự thật?"
Hồi Thời về phía chủ t.ử, mặt sợ mừng, còn nhớ rõ khó Ngọc Đào.
Thấy *họa thủy đông dẫn, Ngọc Đào liền thành thật mặt đất nghỉ ngơi.
*Họa thủy đông dẫn: Đây là điển cố, mà xuất phát từ sự kiện chiến tranh thế giới, Anh- Pháp từ chối lập liên minh với Liên Xô và ký với Đức hiệp ước xâm phạm lẫn , đồng thời bỏ mặc đồng minh Tiệp Khắc cho Đức tiêu diệt. Tất cả cho thấy rằng phương Tây hề thực tâm trong việc ngăn chặn Hitler, mà thực họ đang tìm cách hướng cỗ máy chiến tranh Đức nhắm Liên Xô (ở hướng Đông).
- Nghĩa rộng: Tránh né, dẫn một chuyện từ một nơi đến nơi khác cũng gây hại cho .
Vốn dĩ Hàn Trọng Hoài đang Ngọc Đào, nhưng giờ phút thể hướng mắt về phía Hồi Thời, đối diện với biểu tình mặt nàng , trong lúc nhất thời Hàn Trọng Hoài thừa nhận những gì .
trong mắt Hồi Thời, phủ nhận chẳng khác nào thừa nhận, Hồi Thời kích động đến khó thể tự kiềm chế, nàng xem như canh mây tan thấy trăng sáng, ngày thường trong miệng thiếu gia , nhưng trong lòng là ai đối với .
"Thiếu gia, nô tỳ một lòng vì thiếu gia, đừng là quỳ xuống cầu khẩn phật tổ, cho dù hai chân của nô tỳ, nô tỳ cũng cam tâm tình nguyện..."
Ngáp cũng đến bên miệng, Ngọc Đào che miệng đem cái ngáp trở về, nghẹn đến nước mắt lưng tròng: "Hồi Thời tỷ một lòng vì thiếu gia, nô tỳ cảm động."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-19-hom-qua-la-ta-noi-dua-voi-nang.html.]
Lần đầu tiên Hồi Thời cảm thấy Ngọc Đào thuận mắt, nếu nàng thị của chủ t.ử, cũng là Ngọc Đào thể tiếp tục ở Kỳ Lân viện.
"Đêm qua bất quá là do đùa với nàng ."
Bên cạnh Hàn Trọng Hoài vẫn chỉ hai nha đầu Nhạn Tự và Hồi Thời, ngày thường Hồi Thời chừng mực, việc chu , gây thêm bất cứ chuyện phiền toái nào cho , lúc thấy biểu tình ngượng ngùng của nàng , đôi mắt lóe lên ánh sáng, cảm thấy cảm động mà chỉ cảm thấy phiền toái.
Hàn Trọng Hoài mở miệng, bầu khí trong phòng lập tức yên tĩnh giống bình thường.
Sắc mặt của Hồi Thời chậm rãi cứng đờ, nàng chủ t.ử một chút, Ngọc Đào, "nàng" trong miệng chủ t.ử rõ ràng là chỉ Ngọc Đào, ý của là đêm qua bọn họ lấy nàng niềm vui.
Nàng tin chuyện , nén nước mắt : "Thiếu gia đây là ý gì? Cái gì gọi là đùa với nàng, ở trong mắt thiếu gia, tâm ý của nô tỳ chỉ là chê ?"
Cũng là ý tứ , nhưng mà vì triệt để cắt đứt niệm tưởng của Hồi Thời, vẻ mặt Hàn Trọng Hoài lạnh nhạt: "Ngươi đang chất vấn ?"
Một nha đầu tra hỏi chủ t.ử là ý gì, lá gan lớn thái quá.
Bị con ngươi lạnh lùng của Hàn Trọng Hoài đảo qua, Hồi Thời theo việc chân khỏi , chủ t.ử của bọn họ cũng trở về, thể run lên, Hồi Thời mang theo nức nở một câu dám.
Hồi Thời rời , Ngọc Đào ngửa mặt mặt đất, thấy nước mắt nàng ngừng rơi xuống.
Đây là do niệm tình quan hệ chủ tớ, nếu là niệm tình cảm, giờ phút thứ chảy trong mắt sẽ là m.á.u.
Trong phòng chỉ còn nàng và Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào rửa tay xong lập tức pha cho Hàn Trọng Hoài một tách .
Sợ là Hồi Thời tức giận đến mức hận thể đem nàng thiên đao vạn quả, hiện tại nàng chỉ thể lấy lòng Hàn Trọng Hoài.
Hai cũng tới chuyện , qua nửa nửa chén bên liền thông báo khởi hành.
Ngày giỗ ba năm của lão quốc công, ngoại trừ đến chùa miếu thắp hương, đương nhiên cả Hàn gia cũng tế bái mộ lão quốc công gia.
Lão phu nhân cố ý đến chùa miếu một ngày là bởi vì mộ viên Hàn gia ở gần đây, bọn họ qua nửa đường vặn thể đụng những khác của Hàn gia.
Nhìn Hàn Trọng Hoài mặc tố y, đột nhiên Ngọc Đào nghĩ đến chuyện trong sơn động hôm qua, Hàn Trọng Hoài thì thào tự , giờ tý là canh giờ đầu tiên trong ngày, nàng nghĩ lẽ lời của Hàn Trọng Hoài liên quan đến ngày giỗ ba năm của lão quốc công.
Cho nên thể Hàn Trọng Hoài nhận ngày lão quốc công qua đời sớm hơn Hàn gia một ngày?
*
"Chân của ngươi!?"
Sau khi Hàn Trọng Giác vội vàng rời khỏi viện của Hàn Trọng Hoài liền tức giận chính dễ dàng hù dọa như , do dự nên tiếp tục tìm Hàn Trọng Hoài thêm một chuyến , lão phu nhân khởi hành lập tức chạy đến cửa.
Đầu tiên phát hiện bên cạnh Trần Hổ một đạo ảnh cao ngất đặc biệt quen thuộc, đợi đến khi qua hành lang lộ sườn mặt, Hàn Trọng Giác kinh hãi thiếu chút nữa nhảy dựng lên tại chỗ.
Hắn từ xuống , thật sự tin tưởng chân của Hàn Trọng Hoài trở .
Hàn Trọng Hoài liếc mắt : "Chân của tự nhiên ở , chẳng lẽ trong mắt Nhị ca, lúc chân của nên thẳng mà nên trôi nổi trung?"
Hàn Trọng Giác cảm thấy tình nguyện thấy Hàn Trọng Hoài trôi nổi trung còn hơn là dùng hai chân mặt đất.
"Rốt cuộc là xảy chuyện gì?!"
Đối mặt với tình huống hiện tại, Hàn Trọng Giác nên cái gì, liền đen mặt nổi giận.
So với tâm tình nóng nảy của , Hàn Trọng Hoài càng vẻ tự tại bình tĩnh: "Chân của lên, nhị ca cao hứng?"
Tất nhiên là cao hứng!
Hàn Trọng Giác sự bình tĩnh của Hàn Trọng Hoài khiêu khích, lên phía , chỉ là còn đụng vạt áo của Hàn Trọng Hoài đám Trần Hổ ngăn ở phía .
"Đám nô tài vô pháp vô thiên các ngươi!"
Trần Hổ chắp tay: "Nhị thiếu gia, ty chức chức quan trong , cũng là gia bộc của phủ Quốc Công."
"Cho dù thì như thế nào, một chức võ quan cửu phẩm nho nhỏ, bổn thiếu gia còn thể mắng nột nô tài như ngươi"
Hàn Trọng Giác nhớ nụ lúc của Trần Hổ, nghĩ liền cảm thấy lúc đang nhạo , "Hôm nay sẽ g.i.ế.c ngươi, xem ai dám để đền mạng cho ngươi.."
"Phật môn thanh tịnh, hôm nay còn là ngày giỗ của tổ phụ, Nhị ca ngươi đang cái gì ?"
Sáng sớm Hàn Trọng Thời đến chùa để đón Hàn lão phu nhân, từ chỗ Hàn lão phu nhân chuyện chân của Hàn Trọng Hoài khỏi, khuyên Hàn Trọng Giác xong, Hàn Trọng Thời về phía đường tàn phế ba năm: "Chúc mừng ngươi."
"Tạ tam ca."
Hàn Trọng Hoài khẽ nhướng mày, trả lời một câu.
Mặc dù là , nhưng Hàn Trọng Hoài cũng thuận mắt đối với mấy Hàn gia , khi còn bé vì cơm ăn nên cố gắng dỗ ngọt lão quốc công, dễ dàng mà đ.á.n.h rớt mấy .
Trong mắt mấy đều là ngu xuẩn, học võ bất quá là vì để lão quốc công yêu thích, năm đó khả năng sách của Hàn Trọng Thời còn kém một đoạn.
Trước Hàn Trọng Thời từng khi dễ , bất quá là do lui một bước chuyện khác, Hàn Trọng Thời chậm rãi ngoi đầu, vì thể hiện sự khác biệt giữa và Hàn Trọng Giác, bộ tịch tỏ vẻ là một công t.ử lạnh lùng.
A, bộ dáng lạnh lùng , cũng kém so với khi còn bé.
Có lẽ là học .
Nghĩ đến những thứ Hàn Trọng Hoài liền cảm thấy thú vị, nhưng mà đó phát hiện ánh mắt Hàn Trọng Thời dừng ở Ngọc Đào một lát.
Ánh mắt thật đúng là khác thoải mái.
"Chân là , chờ trở về sẽ cầm thiệp mời Trương ngự y đến xem một chút."
Lão phu nhân đ.á.n.h giá Hàn Trọng Hoài, thời điểm xe lăn bà còn vài phần thương hại đối với , hiện giờ lên, ngược tâm tình nhạt , dặn dò một tiếng, lão phu nhân liền Hàn Trọng Giác dìu lên xe ngựa.
Hàn Trọng Giác thất hồn lạc phách, lên ngựa thiếu chút nữa ngã xuống, còn cách nào khác nên chỉ thể xe ngựa.
Ngọc Đào một vòng, cảm thấy hình như chân Hàn Trọng Hoài lên nhưng ai cao hứng, chờ đến mộ phần cảm giác càng lúc càng mạnh, đích mẫu của Hàn Trọng Hoài là Quốc công phu nhân trực tiếp đổi sắc mặt, thấy Hàn Trọng Hoài tựa như thấy quỷ.
Bà như cũng kỳ quái, kỳ quái chính là quốc công gia bên cạnh bà , sắc mặt cũng kém phu nhân của là bao, lúc bái tế còn thiếu chút nữa xảy sai lầm.
Ngọc Đào theo Hàn Trọng Hoài ở ngoài đám , đôi chân dài của Hàn Trọng Hoài, xem, phế vật vẫn là nhất, phế vật thì cơm ăn giường ngủ, phế vật thì chính hao tâm tổn trí.