Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 18: Đại nhân, xe đụng vào hòn đá nên đã hỏng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tên hỗn đản!

Nàng cũng sắp quên tỉnh, thế nhưng Hàn Trọng Hoài hiểu ánh mắt mà nhắc nhở nàng như .

Sau khi chung quanh yên tĩnh chỉ còn tiếng lửa thiêu đốt, Ngọc Đào cũng buông tha việc để cho rơi trạng thái ngủ, nhưng hiển nhiên Hàn Trọng Hoài là một kiên nhẫn, tới mặt nàng, đưa tay nắm lấy mặt nàng, nặng nề nhéo một cái.

Nếu là xoa mặt bình thường thì nhất định Ngọc Đào thể chịu đựng , nhưng hẳn là Hàn Trọng Hoài tinh thông huyệt vị, ngón tay đặt ở bên mắt nàng, nhéo một cái cho nàng mở bừng mắt .

Hàn Trọng Hoài đối diện với tầm mắt của nàng, một lời, ánh sáng phía một loại hương vị âm trầm.

Ngọc Đào: "..."

Tròng mắt lăn lăn, mờ mịt trong mắt Ngọc Đào chậm rãi chuyển hóa thành kinh ngạc: "Thần Minh phù hộ, thế nhưng thiếu gia thể lên!"

Ngọc Đào kích động chắp hai tay với khí.

"Có lẽ là ba quỳ chín dập của Hồi Thời tác dụng."

Hả?

Tay Ngọc Đào cứng đờ, ngẩng đầu Hàn Trọng Hoài lên, như nàng, rõ ràng là đang trào phúng nàng.

Thật sự là một tên hỗn đản, sớm ở cùng một chỗ với sẽ gặp chuyện nguy hiểm như , nàng thật đúng là tình nguyện ba quỳ chín dập ánh mặt trời.

Thành thật mặc xiêm y, khi rời Ngọc Đào còn khôi phục tổ mèo thành nguyên trạng, sờ mấy văn tiền đặt ở bó củi bên cạnh.

Dường như Hàn Trọng Hoài quen bộ dáng keo kiệt của nàng, ném một thỏi vàng ở bên cạnh mấy đồng tiền của nàng.

Thấy , Ngọc Đào tự nhiên thu hồi mấy đồng tiền của túi.

Làm xong tất cả, thấy Hàn Trọng Hoài , nàng vô tội chớp chớp mắt: "Thiếu gia ?"

"Muốn thêm bộ dáng sợ c.h.ế.t của ngươi."

Đây là định g.i.ế.c nàng diệt khẩu ? Ngọc Đào suy nghĩ ý tứ trong lời của , nhưng thấy xong liền thu hồi ánh mắt, trực tiếp ngoài, nàng cũng lãng phí đầu óc suy nghĩ những chuyện nữa mà là ngoan ngoãn theo phía .

Đám Trần Hổ thu dọn xong t.h.i t.h.ể, thấy hai , Ngọc Đào nhiều .

Ấn tượng lúc của đối với Ngọc Đào vô cùng bình thường, chỉ xem nàng như là một thứ mà chủ t.ử cảm thấy hứng thú, nhưng hiện tại suy nghĩ của đổi.

Nghe ý tứ của chủ t.ử, là bởi vì Ngọc Đào đem xe lăn của ném , mới thể .

Rõ ràng Ngọc Đào chính là ân nhân của bọn họ, bọn họ vẫn luôn tìm chủ t.ử nên cũng nghĩ tới chuyện chủ t.ử gặp bất trắc .

Tình cảm của chủ t.ử là lão quốc công gia vô cùng sâu nặng, hôm nay là ngày cuối cùng của ba năm hiếu kỳ, Trần Hổ nghĩ tới nếu chủ t.ử vẫn , chính là phế .

May mắn chủ t.ử .

"Đại nhân, t.h.i t.h.ể xử trí xong, xem lệnh bài của Phúc vương, nhưng cũng thể là bên ngoài cố ý đeo lệnh bài, đem việc giá họa cho Phúc vương..."

Ngọc Đào theo phía Hàn Trọng Hoài, Trần Hổ mở miệng che lỗ tai cũng còn kịp nữa, nàng theo bản năng trừng mắt về phía Trần Hổ, nghĩ Trần Hổ đưa cho nàng vẻ mặt trấn an.

Xem mặc kệ Hàn Trọng Hoài coi nàng là của , dù Trần Hổ cũng còn ngăn cách nàng nữa.

"Đã lệnh bài của , món nợ coi như ở đầu ."

Logic của Hàn Trọng Hoài vô cùng rõ ràng.

Ngọc Đào xong cảm thấy gì, nhưng rõ ràng những khác quá thích động não, Trần Hổ vẻ mặt do dự, ôm quyền : "Đại nhân, thuộc hạ cho rằng việc hẳn là liên quan đến Phúc vương."

Mấy năm nay Phúc vương vẫn luôn an bài nhân thủ ở phủ Quốc công, thể phát hiện mật thám là hai nhóm , hơn nữa khi giao tiếp với Phúc vương ở U Châu, càng cảm thấy Phúc vương chỉ thiện ý, ác ý đối với chủ t.ử.

Hàn Trọng Hoài mở miệng, chỉ nhàn nhạt liếc Trần Hổ một cái.

Chỉ là một cái liếc mắt liền cho Trần Hổ khàn giọng, mấy năm nay chủ t.ử đối với việc đều lười biếng mệt mỏi, ngẫu nhiên chủ mở miệng, chủ t.ử cũng cự tuyệt, thời gian trôi qua khiến cho cũng sắp quên chủ t.ử là như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-18-dai-nhan-xe-dung-vao-hon-da-nen-da-hong.html.]

Nhất định chủ t.ử cũng phát hiện chuyện nhận , trọng điểm là cần việc là do Phúc vương , mà là chủ t.ử đem việc tính đến đầu Phúc vương.

"Đi ở phía dẫn đường."

Hàn Trọng Hoài về phía Ngọc Đào trốn ở chỗ bóng tối giả bộ vô hình, "Bốn trăm lượng."

Tầm mắt bóng đêm cản trở, mặt đất nước, Ngọc Đào xoay một chút thiếu chút nữa ngã một cái, thật sự là trời giúp nàng.

Dựa trí nhớ tới chỗ ném xe lăn, nàng cố ý hỏi Trần Hổ mượn đuốc, chiếu một vòng thế nhưng ngay cả bánh xe cũng thấy.

"Đám thật là nghèo kiết hủ lậu, đuổi g.i.ế.c chúng còn quên khiêng xe lăn ."

Giọng mềm mại tràn đầy oán giận, ngọn đuốc đặt ở một bên gió ngược, Ngọc Đào cố gắng dùng khói do đuốc sinh để hun khiến cho nước mắt lưng tròng.

Thấy xe lăn thấy , một chút Trần Hổ cũng đáng tiếc bốn trăm lượng , chỉ cảm thấy may mắn, nếu tìm cái ghế, chủ t.ử xuống lên thì bây giờ.

Quỳ mặt đất quan sát dấu vết lưu , Trần Hổ kêu lên một tiếng : "Đại nhân, lẽ xe lăn bọn họ đẩy xuống vách núi."

Bên cạnh sườn núi vẫn còn dấu chân, nghĩ đến lẽ là những đó Ngọc Đào đ.á.n.h lừa, thật sự xuống chân núi tìm kiếm, tìm nên tức giận đạp ghế xuống.

Đối với Ngọc Đào mà , nơi khác gì vách núi sâu ngàn trượng, nhưng đối với đám Trần Hồ, nơi thể dễ dàng điều tra.

Trần Hổ cầm đuốc nhảy xuống tìm một lát, đó cất cao giọng : "Đại nhân, bánh xe đụng tảng đá nên vỡ vụn."

Nghe như , Ngọc Đào nhanh ch.óng nắm lấy đầu, tránh cho việc bất kỳ cơ hội nào tiếp xúc tầm mắt với Hàn Trọng Hoài.

"Đại nhân, chúng trở về chùa là như thế nào?"

Tuy rằng Trần Hổ chủ t.ử xe lăn, nhưng sợ chủ t.ử an bài khác, chủ t.ử nguyện ý lấy bộ dáng xuất hiện mặt quốc công phủ .

"Trở về chùa."

Đêm khuya kéo dài, giờ phút Hàn Trọng Hoài mệt mỏi.

Quét mắt Ngọc Đào, bởi vì buồn ngủ nên ngược Hàn Trọng Hoài thả cho nàng một con ngựa, nhắc tới bốn trăm lượng .

Hàn Trọng Hoài biến mất, trong chùa rối loạn một thời gian.

mà lão phu nhân lớn tuổi nên thể lo lắng thức đêm, cho nên đến buổi tối trong chùa khôi phục yên tĩnh.

Tăng nhân canh cửa thấy đuốc, phỏng đoán là tìm thấy , mấy tăng nhân tiến lên nghênh đón: "Các ngươi chỉ tìm vị nữ thí chủ ?"

Mấy về phía Ngọc Đào đang uể oải ỉu xìu, "Nữ thí chủ cùng Hàn Tứ thiếu gia rời ?"

Nếu như lạc thì .

Ngọc Đào cúi đầu phản ứng bọn họ.

"Chính là chuyện gì? Chẳng lẽ..."

Trần Hổ ở bên cạnh nổi nửa: "Chẳng lẽ mấy vị thấy đại nhân nhà chúng ?!"

Tầm mắt mấy tăng nhân khẽ thấp, cho dù hai mắt tầm mắt thế nào cũng thấy xe lăn, trong gió đêm bọn họ đồng loạt rùng một cái.

Tuy rằng Phật tổ ở trong lòng, cũng cản trở bọn họ sợ quỷ a.

"Dám hỏi thí chủ, chỉ các ngươi mới Tứ thiếu gia ." Tăng nhân gì còn , xong đầu gõ trúng một cái.

Thị vệ thô lỗ mắng một tiếng.

Đợi đến khi bọn Trần Hổ trong chùa, các tăng nhân vẫn còn đang .

"Các ngươi thấy ?"

Mấy cái đầu trọc đồng loạt lắc lư: "Không thấy..."

Có Phật Tổ che chở, nhưng như thế nào mà bọn họ cảm thấy càng ngày càng lạnh.  

 

 

Loading...