Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 17: Đã qua giờ tý
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dựa bánh xe để xuống dốc, trong lúc nhất thời bọn họ đuổi kịp, nhưng cũng triệt để vứt bỏ đám . Mắt thấy đoạn đường xuống dốc lập tức sẽ chấm dứt, Ngọc Đào bắt đầu tự hỏi nếu ném Hàn Trọng Hoài, nàng thể chạy nhanh hơn một chút .
Lại tiếp thật đúng là kỳ quái, xe lăn cũng dây thừng trói Hàn Trọng Hoài , nhưng vì đường xuống dốc lảo đảo mà theo quán tính ném khỏi xe lăn.
Đang lúc nàng do dự buông tay, cuối cùng Hàn Trọng Hoài tác dụng: "Bên ."
Mỗi gặp ngã ba đều sẽ mở miệng chỉ thị, Ngọc Đào thở hồng hộc theo chỉ huy mà rẽ đông rẽ tây, đợi đến khi Hàn Trọng Hoài hô dừng , Ngọc Đào phanh gấp một cái, bởi vì theo quán tính mà nửa của nàng lưng ghế, nhưng Hàn Trọng Hoài vẫn còn vững vàng ghế.
Ngọc Đào khom lưng, sợ phát âm thanh , chỉ thể che miệng th* d*c.
Bản năng sống là lớn, cho một vĩnh viễn dựa giả bệnh để tránh t.h.i t.h.ể thao như nàng, thế nhưng chạy qua mấy nam nhân, hơn nữa còn trong trạng thái mang thêm trọng lượng.
"Thiếu gia, ngươi hôm nay chúng sẽ c.h.ế.t ở chỗ ?"
Hàn Trọng Hoài một chút cũng bộ dáng chạy trối c.h.ế.t, vẻ mặt bình tĩnh: "Ngươi sợ c.h.ế.t?"
" ”, Ngọc Đào đắn gật gật đầu, "Thiếu gia quên chuyện xưa nô tỳ với ngươi , nô tỳ sống thật ."
"Vậy thì sẽ c.h.ế.t."
Hàn Trọng Hoài thản nhiên , c.h.ế.t sẽ biện pháp sống, huống chi Ngọc Đào ngu xuẩn đến mức thể c.h.ế.t.
"Ngươi từ nơi về phía nam, ngoài chính là chùa."
"À." Ngọc Đào mặt đất, cẩn thận suy nghĩ một chút về hướng nam, đáng tiếc môn địa lý của nàng thật sự là kém, chỉ bắc nam trái tây đông, mà hiện tại nàng chạy xuống chính là tìm những truy binh về lý tưởng nhân sinh.
"Không ?"
Hàn Trọng Hoài liếc Ngọc Đào đang mặt đất một cái, thấy thở của nàng vững vàng nhưng vẫn ý tứ rời .
Hôm nay là ngày cuối cùng.
Hàn Quốc dành chín năm để nuôi dưỡng , mà cũng nguyện vọng khi c.h.ế.t của Hàn Quốc chính là thấy c.h.ế.t.
Cho nên cho tất cả những mạng của ba năm cơ hội, ba năm nếu là ai bản lĩnh thì thể lấy đầu của , đáng tiếc đến hôm nay mới một tia bọt nước.
"Nếu thiếu gia c.h.ế.t, bọn Trần thị vệ sẽ bỏ qua nô tỳ." Ngọc Đào buông tay, "Vì sống , nô tỳ thể , chỉ thể theo thiếu gia, hôm nay nô tỳ thể sống , chỉ cần xem ý chí cầu sinh của thiếu gia cao ."
Suy nghĩ nửa ngày xem hướng nam ở nơi nào, nhưng thật sự nghĩ , Ngọc Đào một bụng lửa, cũng vui vẻ khi giả bộ cùng Hàn Trọng Hoài.
Nghề nghiệp hiện đại của nàng đặc biệt vô dụng, cô là một y tá chuyên khoa u.n.g t.h.ư.
Mỗi ngày đều qua phòng của bệnh nhân u.n.g t.h.ư, quá nhiều mắc bệnh nan y ý chí sống sót, đối với trạng thái hiện tại của Hàn Trọng Hoài, nàng ước chừng thể một chút.
Người chính là sống.
Cho dù mang theo nàng chạy đông chạy tây chạy trốn truy binh, nhưng cả lộ trống, cho nàng cảm giác ngọn lửa cầu sinh của sắp dập tắt.
Thời điểm khỏi cửa còn , lẽ vấn đề hẳn là ở dàn tế .
Phỏng chừng giấc mộng của nàng là thật, quan hệ giữa Hàn Trọng Hoài và lão quốc công giống với truyền thuyết bên ngoài.
những thứ quan hệ gì với nàng, nàng chỉ sống, sống càng phế càng , cơm ăn giường ngủ, tất cả phiền toái đều cách xa .
Đối mặt với ánh mắt của Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào đưa tay bắt lấy tay , tay mềm nhũn vô lực mặc nàng khống chế.
Sau khi nắm lấy tay, Ngọc Đào đặt tay lòng .
Cách một lớp xiêm y, nàng đem tay nhét cổ áo, bởi vì chạy bộ nên nàng tràn một tầng mồ hôi, xúc cảm dính nhớp cũng tính là nhưng Hàn Trọng Hoài buông tay.
Còn thể sinh hứng thú với thể nữ nhân, xem là cứu .
"Nơi mềm mại như , nếu khi c.h.ế.t nơi sẽ cứng , cứng rắn giống như tảng đá, còn mùi , mùi đào ngọt ngào sẽ biến thành tanh hôi thối rữa, còn chuột và bò sát sẽ xuyên qua thể nô tỳ, da thịt trắng nõn như tuyết sẽ tím tái sưng lên phủ đầy vết đốm..."
Thời điểm Ngọc Đào đến mùi hương, Hàn Trọng Hoài liền nhíu mày, theo hình dung của nàng, nếp gấp nơi mi tâm của Hàn Trọng Hoài càng ngày càng sâu.
Là thì đều sẽ nguyện ý những gì mà thích, những gì mà cảm thấy thú vị sẽ một trạng thái kinh tởm như .
"Hướng trái."
Hàn Trọng Hoài rút tay thản nhiên .
Ngọc Đào sửa cổ áo xong, tiếp tục đẩy Hàn Trọng Hoài tiến về phía .
"Ngươi là vì hướng nam ở ."
Hàn Trọng Hoài dùng chính là câu trần thuật, Ngọc Đào phồng má: "Thiếu gia thật thông minh, chờ chúng tránh một kiếp, thiếu gia ngươi dạy nô tỳ phân biệt Đông Nam Tây Bắc như thế nào ?"
Hàn Trọng Hoài để ý tới nàng.
Ngọc Đào nghĩ vận khí của chính quá kém, nghĩ tới ông trời cho nàng một ít may mắn, âm thanh tích tắc vang lên, nàng còn tưởng rằng là con côn trùng nào phát âm thanh, đó giọt mưa liền rơi mặt nàng.
Rơi xuống là mưa phùn, mà là những giọt mưa to bằng hạt đậu.
Bùm bùm, rừng cây trong tầm mắt nàng lập tức bịt kín một tầng sương mù.
Mưa mang theo tia chớp, Ngọc Đào suy nghĩ về độ cao và cây cối dày đặc ở nơi , chỉ thể mang theo Hàn Trọng Hoài chạy như điên trong mưa.
Nhìn dấu bánh xe và dấu chân phía nước mưa rửa sạch, Ngọc Đào thở phào nhẹ nhõm.
Trận mưa to đến vặn, bọn họ thể tạm thời thoát khỏi đuổi g.i.ế.c chính là bởi vì một con đường đầy bánh xe, nhưng mê hoặc chỉ là tạm thời, ít nhất trận mưa thể giúp bọn họ kéo dài một đoạn thời gian tìm .
Vượt qua dòng suối dâng cao, Ngọc Đào cảm thấy thể lực của tiêu hao còn bao nhiêu, thấy một sơn động nàng chút do dự ngừng .
Cửa động lớn, khi Ngọc Đào vài tiếng mèo kêu, con mèo con lớn hướng về phía nàng gào thét, ý đồ đuổi nàng khỏi địa bàn của chúng.
mà Ngọc Đào đưa tay đẩy bọn nó ngã xuống, đám mèo nhận thức sức chiến đấu chênh lệch, bắt đầu cọ chân nàng lấy lòng.
Trong huyệt động một ít đồ linh tinh, trong góc còn bát đĩa, hẳn là cho mấy con mèo con ăn.
Nếu thể nuôi mèo ở chỗ , chứng tỏ trong cũng sẽ dã thú nào.
Trưng dụng tổ mèo từ cỏ dại của bọn mèo con, Ngọc Đào bắt đầu lục lọi xe lăn.
Dưới ghế một cái hộp nhỏ, bình thường đựng một ít đồ linh tinh, bởi vì hôm nay thời tiết oi bức nên nàng nhét chăn của Hàn Trọng Hoài bên trong.
"Còn ."
Chăn sạch sẽ dính nước, gian nan đem Hàn Trọng Hoài chuyển đến ổ của mèo, nàng bắt đầu cởi xiêm y của .
Lấy khăn , nàng bắt đầu lau khô cho .
Làm xong tất cả, nàng nghĩ đến cái gì đó, lấy mấy cái đệm mềm từ .
Vốn là dựa cái để thoát c.h.ế.t, ai thế nhưng biến thành gánh nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-17-da-qua-gio-ty.html.]
Đốt củi, Ngọc Đào vội vàng lau khô mà đẩy xe lăn trong mưa.
Hàn Trọng Hoài nàng tới tới lui lui, thấy nàng rời nhưng cũng lộ thần sắc sốt ruột gì.
Mưa lớn rửa sạch hầu hết các dấu vết, nhưng vẫn sẽ để một chút ít.
Ngọc Đào nhớ con đường qua, quét sạch dấu vết khắp nơi, đến một nơi đủ xa thì trực tiếp đem xe lăn đẩy xuống sườn dốc, tạo hiện tượng trơn trượt giống như Hàn Trọng Hoài bỏ xuống sườn núi.
Dù nếu những đó đuổi theo nàng cũng chạy nổi, dựng thẳng một cái c.h.ế.t, Hàn Trọng Hoài chiếc xe lăn cũng vô dụng.
Trở về theo đường cũ, nàng phát hiện nước suối gần như cao hơn, nàng gần như bơi sang phía bên .
Sau khi từ trong nước lên, thể nàng sinh run rẩy thể khống chế , đây chỉ là bởi vì lạnh, mà còn bởi vì thể lực tiêu hao của nàng vượt qua trình độ nàng thể chịu tải.
Trở bên trong sơn động, lửa vẫn còn cháy, Hàn Trọng Hoài trong cỏ dại, hai mắt nhắm , ánh lửa màu cam chiếu rọi mặt , cho dù ở trong sơn động nhưng cả cũng lộ vẻ lười biếng cùng thoải mái.
Nhìn thật khiến cho ghen tị.
Ngọc Đào cởi xiêm y, hai lời liền chui trong chăn.
Tấm chăn nhỏ đắp hai , Ngọc Đào lầm bầm đem Hàn Trọng Hoài đang nghiêng chỉnh cho thẳng , mà cả nàng bao trùm , chăn che lưng nàng.
Thân thể lạnh lẽo ướt át tới gần , Hàn Trọng Hoài lập tức mở mắt .
Hắn Ngọc Đào tất cả đó mới lập tức nhắm mắt nghỉ ngơi dưỡng sức.
Mà đại khái nàng sẽ sinh bài xích đối với việc nàng , cho nên từ đầu đến cuối đều một cái.
Hắn bao giờ gặp qua một như nàng, coi mạng sống như là một thứ quan trọng như .
Mèo chiếm ổ, cam lòng kêu meo meo vài tiếng, nhưng như thế nào cũng thể đẩy hai , chỉ nhận mệnh cuốn lui ở bên chân bọn họ ngủ.
Chỉ chốc lát cũi cháy xong, mà hai cũng ấm lên.
Ngọc Đào nhắm mắt bao lâu lâm mộng , chờ khi nàng tỉnh cảm giác mệt mỏi bớt ít.
Mưa bên ngoài ngừng, sợ khói củi bốc lên cho phát hiện, Ngọc Đào thêm củi nữa, chỉ quấn chăn đem xiêm y nàng tùy tiện vứt xuống bắt đầu treo lên phơi khô.
Làm xong tất cả Ngọc Đào trở về vị trí cũ, cùng Hàn Trọng Hoài trừng mắt .
"Thiếu gia, thể của nô tỳ mềm mại như mây ."
Ngọc Đào chớp chớp mắt, ý đồ hợp lý hóa trạng thái hiện tại, miễn cho Hàn Trọng Hoài bắt .
Tay Hàn Trọng Hoài khẽ lướt qua lưng nàng: "Sưng lên."
Dầm mưa trong thời gian dài cộng thêm mệt mỏi, cho dù ngủ một giấc nhưng Ngọc Đào vẫn thể tránh khỏi phù nề, thịt ấn một cái chính là một cái ổ.
"Có thịt sưng lên vù vù càng dễ sờ ." Ngọc Đào che miệng ngáp một cái, "Thiếu gia , xe lăn của nô tỳ cầm đ.á.n.h lừa truy binh ."
Đến lúc , Ngọc Đào mới sức giải thích với Hàn Trọng Hoài về những gì mà nàng .
"Cái ghế dựa giá bốn trăm lượng."
Hàn Trọng Hoài chậm rãi, lời cho Ngọc Đào ngẩn .
Cái gì , cũng ý chí sống nữa mà còn tính tiền với nàng.
"Thế nhưng nhiều bạc như , bán nô tỳ cũng bồi thường nổi."
Đáng thương xong, Ngọc Đào đột nhiên , "May mắn nô tỳ nhớ rõ vị trí ghế dựa, đến lúc đó nô tỳ lấy về là ."
Những truy binh cũng khả năng chiếc xe lăn trị giá bốn trăm lượng, thấy ghế dựa lập tức khiêng chạy.
Nói vài câu, Ngọc Đào sợ tiếp sẽ khiến Hàn Trọng Hoài cho rằng nàng đang rình mò bí mật của , hai mắt nhắm định ngủ thêm một giấc.
Giấc ngủ ngủ vô cùng dài, thời điểm tỉnh còn phân biệt xem tất cả là mộng là hiện thực.
Trong bóng tối, ngọn lửa dập tắt sáng lên, ánh sáng chiếu rọi những binh khí lạnh lẽo đang va chạm.
Ngọc Đào bóng lưng mặt, nếu như Hàn Trọng Hoài sinh đôi, hiện tại đang cùng hắc y nhân liều mạng chính là Hàn Trọng Hoài.
Nhìn thấy Hàn Trọng Hoài chiếm thế thượng phong tuyệt đối, Ngọc Đào lập tức nhắm mắt , ý đồ nhanh ch.óng tiến trạng thái ngủ.
Nàng một chút cũng rình mò bí mật của Hàn Trọng Hoài, cũng cuốn trong phiền toái gì.
"Chân của mà việc gì!"
Hàn Trọng Hoài xe lăn ba năm, đều cho rằng dậy nổi, nhưng trạng thái hiện tại của , chân căn bản giống như thương.
Thích khách đem tin tức truyền về chỗ chủ t.ử của , chỉ là Hàn Trọng Hoài đẩy đao về phía , một đao cắt yết hầu của cho cơ hội chuyện.
Có thấy Hàn Trọng Hoài cường thế, ý đồ xuống tay từ chỗ Ngọc Đào đang , chỉ là còn tiếp cận Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài ngăn .
"Đã qua giờ tý."
Hàn Trọng Hoài thấp giọng như lẩm bẩm, giơ tay lên chấm dứt tính mạng một .
"Đại nhân..."
Trong bóng đêm, ngọn lửa bốc khói mịt mù, đám Trần Hổ vội vàng nhưng cũng chậm một bước, tiếng binh khí vang lên, lưng Trần Hổ tràn đầy mồ hôi lạnh, lúc bước huyệt động cơ hồ dám mở mắt, sợ thấy cảnh tượng gì xem, nghĩ tới thấy là chủ t.ử đang ngăn địch.
Nhìn bộ dáng thẳng của Hàn Trọng Hoài, giật nửa khắc mới xông lên đ.á.n.h với thích khách.
Đối với Hàn Trọng Hoài, những thích khách đều rơi thế hạ phong, huống chi hiện tại thêm đám Trần Hổ.
Sau khi giọng của Trần Hổ, trong lòng Ngọc Đào đếm đến một trăm, đó tiếng binh khí nữa.
Đá thích khách khỏi sơn động, đám Người Trần Hổ quỳ một gối xuống đất: "Đại nhân, thuộc hạ đến trễ..."
Tuy rằng nhận sai, nhưng bọn họ tản mát vui sướng như là cực kỳ cao hứng vì đến trễ.
"Đại nhân, chân của là như thế nào mà ."
"Ngươi đây là lời ngu ngốc gì, hiện giờ chân đại nhân lên là may mắn ."
Trần Hổ vỗ đầu nọ chuyện, lúc hoài nghi chân của chủ t.ử việc gì, nhưng sợ là nghĩ sai, nhắc tới việc cho chủ t.ử thương tâm.
Hôm nay phát hiện thật việc gì, cũng thấy chủ t.ử ngày ngày xe lăn, một tàn phế thể dùng hai chân .
"Nàng ném ghế dựa."
Hàn Trọng Hoài nhàn nhạt , còn đợi bọn Trần Hổ hỏi rõ "nàng" là ai, Hàn Trọng Hoài liếc mắt mở miệng, "Mở mắt , ngươi tỉnh ."
"Các ngươi ngoài chờ."
Hàn Trọng Hoài coi như vẫn còn là , ném xiêm y lên Ngọc Đào, để cho đám Trần Hổ lưu thưởng thức cảnh nàng mặc xiêm y.