Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 16: Nàng có thể phát hiện Hàn Trọng Hoài đối với nàng dường như không 

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bị Ngọc Đào k*ch th*ch, Hồi Thời chỉ hiểu rõ chuyện nam nhân đều là lão sắc phê suy nghĩ bằng nửa th*n d***. Ngược càng thêm tin tưởng cho dù nam nhân nhất thời sẽ nữ nhân xinh mê hoặc, nhưng cuối cùng vẫn sẽ mở mắt , hiểu cái gì là nữ nhân .

Cho nên buông đồ xuống, Hồi Thời một tiếng bò lên bậc thang của chùa, ba quỳ chín dập khẩn cầu Hàn Trọng Hoài bình an.

Nói là rên một tiếng, nhưng thế trận lớn như , ngay cả lão phu nhân cũng thấy, phái truyền tin khen Hàn Trọng Hoài một nha đầu .

Ngọc Đào mặt trời bên ngoài, tuy rằng vài đám mây đen mỏng manh ý đồ che khuất bầu trời, nhưng mặt trời vẫn tản ánh nắng ch.ói mắt.

Đối thủ cố gắng như , là nàng chút chuyện trâu bò, nhưng đáng tiếc là thể chất cá mặn cho phép.

Nàng căn bản dám hỏi Hàn Trọng Hoài rằng nếu ba quỳ chín dập, thể coi nàng là của , bởi vì nếu hỏi kết quả là gật đầu, nàng cũng sẽ nguyện ý quỳ.

Suy nghĩ nửa ngày, nàng tìm ít đệm mềm, bắt đầu lắp lên .

Vốn dĩ cả phồng lên, bởi vì đệm mềm mà càng thêm dày nặng, nhưng mà loại dày nặng che lấp thịt mềm d.a.o động tự nhiên, cho biên độ mềm mại biến thành ngu xuẩn cực lớn.

Hàn Trọng Hoài nhíu mày: "Ngươi đang cái gì ?"

"Nhị thiếu gia chỉ tức giận , còn tức giận thiếu gia, đám Trần thị vệ đều ngăn ở ngoài cửa, nô tỳ sợ Nhị thiếu gia xuống tay với thiếu gia, cho nên tính toán mặc dày một chút thể che ở phía thiếu gia."

Ngọc Đào sờ sờ khóe mắt, "Nô tỳ nguyện ý vì thiếu gia mà c.h.ế.t."

Hàn Trọng Hoài liếc nàng một cái, vẻ mặt nhàn nhạt, hiển nhiên coi lời của nàng là một chuyện.

Nghiêm túc nhét đồ đạc xong, cuối cùng Ngọc Đào còn nhảy nhảy vài cái, thấy đồ đạc sẽ rơi xuống mới thở phào nhẹ nhõm, mà Hàn Trọng Hoài ở một bên nàng nhảy lên giống như một cái thùng nước hề đường cong, ngay cả khóe mắt cũng lười liếc nàng một cái.

Ngọc Đào đương nhiên Hàn Trọng Hoài ghét bỏ nàng, nhét đồ đạc xong, nàng quỳ gối bên cạnh : "Nô tỳ hạ nhân khác , lão phu nhân tới chùa, là bởi vì ba năm hiếu kỳ của lão quốc công gia sắp đầy."

Giọng mềm mại ngọt ngào hề lực sát thương, dễ dàng thể cho dỡ bỏ phòng , "Nô tỳ tình cảm của thiếu gia cùng lão quốc công gia so với các thiếu gia khác đều sâu đậm hơn."

"Có quan hệ gì với ngươi ?"

Tuy rằng giọng điệu của Hàn Trọng Hoài nhàn nhạt, nhưng so sánh với trạng thái c.h.ế.t sống như ngày thường của , giọng điệu như rõ ràng là đang tức giận.

Nghe đang tức giận, trong lòng Ngọc Đào kêu lên một tiếng , hiện tại lực chuyên chú của tương đối tập trung, ước chừng là nàng chuyện.

"Khi còn bé phụ mẫu đều chê nô tỳ là nha đầu, bộ dạng đen gầy, thích nô tỳ, mà khi còn bé nô tỳ hiểu chuyện, thích một ít chuyện ngu ngốc để cho bọn họ chú ý tới nô tỳ, một còn trộm đồ nhà hàng xóm bắt , thiếu chút nữa bọn họ đem nô tỳ đ.á.n.h c.h.ế.t, là a bà thấy nô tỳ đáng thương nên mới mang nô tỳ , dạy nô tỳ cái gì đúng cái gì sai, để nô tỳ sai thêm một nữa, trưởng thành thành , đột nhiên nô tỳ nhớ bà ..."

Hai mắt Ngọc Đào thường xuyên sương mù, bộ dạng thể .

nàng xong, nước mắt trong suốt rơi xuống hốc mắt, lướt qua má tụ cằm nàng.

Dáng yểu điệu bao bọc trong đệm mềm, Hàn Trọng Hoài chỉ thể gương mặt xinh của nàng, cho nên thể tránh khỏi xem xong quá trình nước mắt của nàng sinh trượt xuống.

"Bởi vì c.h.ế.t, cho nên nhớ bà ?"

Hàn Trọng Hoài như .

Mặc kệ thái độ của là gì, Ngọc Đào đều nghiêm túc gật gật đầu, nước mắt chảy càng mãnh liệt: "Nô tỳ đáp ứng a bà sống thật ."

Ngọc Đào hít mũi, nàng Hàn Trọng Hoài chút bất đồng với nam nhân bình thường, nhưng một vài chỗ sẽ giống .

Không nam nhân nào sẽ bài xích bộ dáng đáng thương của một nữ nhân xinh , vì tin tưởng nên mới để lộ vết thương mặt .

Hoặc là con nhân tính, khi đối mặt với thời điểm khác đang vạch trần vết thương, đều sẽ sinh cảm xúc mềm lòng.

Xuyên qua đôi mắt m.ô.n.g lung, Ngọc Đào mơ hồ thấy bộ dáng đang rũ mắt của Hàn Trọng Hoài.

Cảm giác bài xích, nàng liền ôm chân tiếp tục : "Phụ mẫu nô tỳ đối với nô tỳ , đối với a bà cũng , a bà già nên việc cho bọn họ cũng đều cần, bên chỉ một chút bạc a gia để cho bà, ngày thường a bà sống tiết kiệm, nhưng nô tỳ sống , những tiểu cô nương khác thứ gì, a bà cũng sẽ mua cho nô tỳ thứ đó, một nô tỳ đỏ mắt với sợi dây tóc đeo đầu các tiểu cô nương khác, a bà liền xin vải vụn cho nô tỳ một cái khác lắm, nhưng khi nô tỳ đeo lên những khác nhạo, nô tỳ là khất cái nhặt đồ khác cần, nô tỳ liền mắng a bà... Nô tỳ thật hiểu chuyện, nhưng chính là như a bà cũng tức giận với nô tỳ."

Ngọc Đào lải nhải nhiều chuyện vụn vặt, cảm giác nước mắt chảy gần như đến cực hạn mới dừng .

Tìm khăn tay lau khô nước mắt, Ngọc Đào về phía Hàn Trọng Hoài, giật phát hiện chính nhiều lời đáy lòng như , c*n m** d***, đáng thương , sợ sẽ bởi mà càng chán ghét nàng.

"Vì sợ Hàn Trọng Giác như ?"

Hàn Trọng Hoài mở miệng , vì Ngọc Đào đến bên cạnh , bao giờ suy nghĩ sâu xa, dù ở trong mắt , chỉ thú vị cùng thú vị, Ngọc Đào thể mang đến cho niềm vui, cho nên liền mở cửa đón nàng Kỳ Lân viện.

Nếu nàng sống thật , vì nhất định bên cạnh , đắc tội với Hàn Trọng Giác.

Tới tới tới!

Cuối cùng cơ hội cũng tới, quả thật giao lưu mới là nền tảng cho quan hệ tiến bộ của nhân loại, nếu nàng ba quỳ chín dập, lẽ Hàn Trọng Hoài còn thể lộ vẻ mặt chán ghét với làn da rám nắng của nàng, mà hiện tại nàng ở chỗ lóc sướt mướt diễn kịch, ngược thể khiến cho chú ý.

Đè nén tâm tình vui sướng, Ngọc Đào c.ắ.n môi, bộ dáng buồn rầu.

Thời điểm mắt hạnh của nàng cố ý đùa giỡn, lộ vài phần ngây thơ thanh thuần.

Mặc dù là quỳ xuống, nhưng khi nàng ngẩng đầu thẳng cũng thể thấy Hàn Trọng Hoài một cách rõ ràng, nàng cố tình ngẩng đầu lên, để tóc trượt xuống hai bên má, ngửa đầu .

"Nô tỳ cũng nên như thế nào, chính là nhịn thiếu gia nhiều , dối gạt thiếu gia, lúc nô tỳ ở Phúc Hoa viện, cùng các đại nha đầu khác tranh đến chỗ Tam thiếu gia, nhưng khi gặp thiếu gia, liền cảm thấy ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-16-nang-co-the-phat-hien-han-trong-hoai-doi-voi-nang-duong-nhu-khong.html.]

Trên mặt Ngọc Đào bắt đầu ửng hồng, tuy rằng còn ngửa mặt Hàn Trọng Hoài, nhưng trong mắt tụ tập một chút sương mù, "Cảm thấy đến Kỳ Lân viện."

Ngọc Đào từng xem qua một câu , nữ nhân xinh đều thiên phú diễn xuất, bởi vì đủ vui mắt, cho dư thừa tinh lực để phân biệt thật giả.

"Có lẽ cảm giác khi ở cạnh thiếu gia khác với những khác, cho nô tỳ cận."

Tuy rằng Hàn Trọng Hoài trả lời nhưng Ngọc Đào cảm giác nếu thể xong lời của nàng, hơn nữa phát nghi vấn, như ở trong lòng nàng còn là một cái ký hiệu, mà là m.á.u thịt dần dần thành hình.

*

"Lão phu nhân gọi thiếu gia qua?"

Hồi Thời vẫn còn đang ba quỳ chín , bởi vì nhân thủ đủ, Nhạn Tự nên nhờ ai giúp đỡ, lúc của lão phu nhân đến gọi Hàn Trọng Hoài, ngẫm liền cảm thấy .

Nghe như , Ngọc Đào trực tiếp đóng cửa , cài c.h.ặ.t chốt cửa.

Người bên ngoài thiếu chút nữa cửa đập mũi, khi gõ mạnh mấy thì còn tiếng động.

Ngọc Đào thở phào nhẹ nhõm, đầu Hàn Trọng Hoài, còn mở miệng thấy há miệng : "Mở cửa."

"Vì ?" Sợ bên ngoài , Ngọc Đào hạ thấp giọng , khẽ meo meo mà đến gần Hàn Trọng Hoài hỏi, "Rất thể là do Nhị thiếu gia tìm tới."

Ngọc Đào dựa gần, biên độ chớp chớp mắt của nàng tạo thành một luồng khí lưu nho nhỏ, thổi đến ch.óp tai Hàn Trọng Hoài.

"Nếu ?"

Làm thể ... Nghĩ như thế nào cũng là tới ý !

Nhìn vẻ mặt của Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào cảm thấy những lời , rối rắm một chút: "Vậy nô tỳ tìm truyền tin cho bọn Trần thị vệ ?"

"Tại truyền tin? Đến đây là vì ngày giỗ của tổ phụ, gọi thị vệ ở bên cạnh tới, đây là tôn trọng tổ phụ."

Lời vấn đề gì, biểu tình của cũng vấn đề gì.

nàng cảm thấy đúng.

Nàng thể phát hiện Hàn Trọng Hoài đối với nàng tựa hồ là khác , nhưng sự khác biệt gì, là cảm thấy nàng đáng thương nên tính toán coi nàng là của , là cảm thấy nàng quá đáng thương cần thiết sống sót, tính toán mang theo nàng cùng c.h.ế.t.

Bất kể là loại nào, nàng là một nha đầu, đều thể chống cự mệnh lệnh của Hàn Trọng Hoài.

Nghe lời mở cửa nữa, Ngọc Đào phát hiện ở cửa căn bản , giống như sớm đoán nàng vẫn sẽ nhận mệnh mở cửa.

Biểu tình của Ngọc Đào bình thường, giống như là từng xảy chuyện gì: "Ngươi chuyện gì?"

"Lão phu nhân mời đại sư đến để lễ tế tự cho lão quốc công gia, mời thiếu gia qua quỳ lạy, cầu lão quốc công gia che chở."

Người truyền tin vô cùng đắn, phía còn hai sa di đầu trọc theo.

càng vấn đề, càng giống như vấn đề.

Ngọc Đào về phía Hàn Trọng Hoài, Hàn Trọng Hoài gật đầu, đồng ý một chuyến.

Nếu đồng ý, Ngọc Đào quyết định vẫn tin tưởng an bài của .

Mấy năm nay c.h.é.m nhiều chân như , nếu như , hẳn sẽ c.h.ế.t, lúc hẳn là thể thuận lợi tránh thoát.

Người dẫn đường càng càng xa, trời càng ngày càng âm u giống như sắp một trận mưa, trong rừng cây, thỉnh thoảng tiếng chim sẻ bén nhọn giương cánh bay .

"Còn bao xa nữa, nơi quá nhiều đá, đẩy ghế dựa cũng dễ dàng."

Nam nhân dẫn đường phía đầu , đ.á.n.h giá Ngọc Đào, cuối cùng ánh mắt dừng Hàn Trọng Hoài: "Nếu như thì giúp ngươi đẩy."

Ngọc Đào nào dám để cho đẩy, liên tục xua tay: "Tự đẩy là , hẳn là sắp tới chứ?"

Nam nhân nghiêng môi gật gật đầu.

Lại một khắc, Ngọc Đào cảm thấy nếu thêm một bước nữa lẽ nàng sẽ xoay chạy trốn, cuối cùng cũng thấy một cái tế đàn nhỏ.

Ngọc Đào cũng cái gọi là tế đàn , chung quanh treo cờ hai màu đen trắng, cống phẩm ở giữa là một con dê nướng, một khối gỗ khổng lồ khắc tên lão quốc công.

mà rõ ràng là khối gỗ đúng, bởi vì phía ngoại trừ tên húy khi còn sống của lão quốc công gia, góc trái chỗ ký tên của nhân chỉ "Hiếu Tôn: Hàn Trọng Hoài."

Nếu như đây là lão phu nhân , như thế nào cũng sẽ chỉ một tên của Hàn Trọng Hoài.

"Hướng bên trái."

Giọng trầm thấp của Hàn Trọng Hoài vang lên, Ngọc Đào đẩy xe lăn chạy .

Bên trái là một con đường nhỏ dốc, Ngọc Đào chạy vài bước, chân liền giẫm lên phía xe lăn, để cho ghế dựa mang theo một đoạn đường, trong lúc nhất thời thế nhưng những đó đuổi theo.

Ngọc Đào thở hổn hển, Hàn Trọng Hoài tên bệnh thần kinh , nếu chạy bên trái, hẳn là sớm nghĩ đến việc vấn đề, một hai tới đây nhất định là vì tế đàn âm trầm quỷ dị , đó để cho nàng mang theo chạy trốn?!  

 

 

Loading...