Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Đào cảm thấy Bích Thúy thật sự là một thể tin tưởng , nàng mới tới tìm nàng thần thần bí bí lão quốc công gia cho Hàn Trọng Hoài bước chân khỏi phủ Quốc công, còn mấy ngày lão phu nhân truyền thư, để cho Hàn Trọng Hoài cùng lên núi lễ Phật.
Thường ngày những loại hoạt động đều là do lão phu nhân mang theo mấy tôn nữ cùng , cũng là như thế nào mà nhớ tới mang theo Hàn Trọng Hoài cùng.
Lão phu nhân bên còn cố ý dặn dò, Hàn Trọng Hoài bất tiện nên bảo mang thêm vài hạ nhân hầu hạ ở bên cạnh.
Ngọc Đào ở chỗ để chân các nàng thu dọn đồ đạc, nàng Hồi Thời là cố ý tạo một loại trạng thái bận rộn khiến cho nàng thể nhúng tay , nhưng may mắn nàng ý định nhúng tay là .
"Thiếu gia ngoài ?"
Khóe mắt Ngọc Đào liếc thấy Hàn Trọng Hoài giống như đang , hơn nữa thể là khuôn mặt của nàng, cảm thấy khó hiểu tiện trực tiếp ngẩng đầu thẳng Hàn Trọng Hoài, cho nên dứt khoát tìm một đề tài nhàm chán.
Ngẩng đầu, Ngọc Đào liền phát hiện trực giác của sai, Hàn Trọng Hoài thật đúng là đang , ánh mắt nặng nề đang suy nghĩ cái gì.
"Nô tỳ cao hứng khi thể cùng thiếu gia ngoài, đây là đầu tiên nô tỳ cùng thiếu gia xa."
Hai tay Ngọc Đào đặt mép giường, ánh mắt cong thành trăng lưỡi liềm lóe lên ánh sáng nhỏ vụn.
Đôi mắt Hàn Trọng Hoài chậm rãi chớp chớp, ngoài dự liệu mở miệng: "Hàn Trọng Giác cũng sẽ ."
Ngọc Đào ngẩn , chút hiểu lời của Hàn Trọng Hoài.
Mà lúc Hàn Trọng Hoài phá lệ ý tứ giải thích nghi hoặc với nàng, tay chống đầu, mặt nàng, bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào xuất hiện mặt Ngọc Đào khi chuyện.
"Hắn đề nghị với tổ mẫu rằng hành động bất tiện nên bảo mang thêm vài hạ nhân, ngươi xem vì đề nghị như ?"
Tất nhiên là vì đưa nàng .
Ngọc Đào biểu tình tựa tiếu phi tiếu của Hàn Trọng Hoài, nam nhân cũng vì nàng mà chảy m.á.u mũi, thế nhưng còn đẩy nàng hố lửa.
"Ngươi giả bệnh cũng vô dụng, nếu ở phủ , bắt ngươi sẽ càng dễ dàng."
"Thiếu gia lời , nô tỳ thể giả bệnh chứ."
Bàn tay đang sờ đầu của Ngọc Đào chợt buông xuống, hôm nay Hàn Trọng Hoài uống t.h.u.ố.c gì, đột nhiên hứng thú chuyện phiếm như .
Chỉ là một câu ho nào.
Không thể ở phủ , những lời mà Hàn Trọng Hoài với nàng mục đích rõ ràng, nàng quý trọng đoạn thời gian Hàn Trọng Giác vẫn còn tay mà đả động .
Nếu nàng thể đả động , tất cả đều dễ , nếu nàng thể đả động , Hàn Trọng Giác chuyện gì đối với nàng, đều sẽ một mực ngoài cuộc.
Lại tiếp nàng còn cảm tạ nhắc nhở nàng, bằng đợi đến khi Hàn nhị thiếu gia tay, nàng mới là chuyện gì đang xảy .
"Nô tỳ chỉ là ở bên cạnh thiếu gia." Ngọc Đào hít hít mũi, bộ dáng đáng thương.
" ngươi ở bên cạnh , đối với mà là vô vị."
Ngọc Đào: "..."
Thật sự là một tên hỗn đản rút D vô tình.
Tuy rằng lời của Hàn Trọng Hoài nên Ngọc Đào vẫn ôm một tia may mắn, nhưng lúc xuất phát thì thấy Hàn Trọng Giác cưỡi ngựa, dùng ánh mắt hận thể ăn tươi nuốt sống nàng, tia may mắn của nàng cũng còn nữa.
Hàn Trọng Hoài đặc biệt thưởng thức vẻ mặt tuyệt vọng của nàng, nàng vài .
Đồng hành Hàn Trọng Giác, Ngọc Đào dám xe ngựa của nha , mặc kệ ánh mắt xem thường của Hồi Thời, lúc Hàn Trọng Hoài lên xe nàng cũng nhanh ch.óng chui trong xe.
Hạ rèm xuống, Ngọc Đào chớp chớp mắt Hàn Trọng Hoài: "Thiếu gia, trêu đùa nô tỳ vui ?"
Nếu như trong mắt Hàn Trọng Hoài thấy chính thì cũng sẽ phản ứng nàng một câu, nhưng nếu mở miệng, liền chứng minh đem nàng trong mắt.
Ngọc Đào khẽ nhếch môi, giọng điệu ép đến mềm mại: "Nếu thiếu gia Ngọc Đào, Ngọc Đào tùy thời đều thể."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-15.html.]
Ánh mắt Hàn Trọng Hoài lướt qua Ngọc Đào, tự nhiên nếu cái gì nàng đều sẽ đồng ý, cũng thông phòng nên cái gì.
hết tới khác thích ép buộc nàng chuyện mà nàng , Ngọc Đào giãy dụa.
Hàn Trọng Hoài đầu ngoài cửa sổ, Ngọc Đào thấy thể diễn nửa, chỉ thể thoi thóp thở mà sấp t.h.ả.m.
Mấy ngày nay nàng vẫn luôn nghĩ nên chút gì đó để thể khiến Hàn Trọng Hoài tiếp nhận nàng, c** s*ch bò lên giường xem như là con át chủ bài của nàng, nhưng bộ dáng của Hàn Trọng Hoài, giống như chung suy nghĩ với nàng.
Nàng tự đưa tới cửa, ăn thì nhất định sẽ ăn, nhưng khi ăn, nhận nợ chính là hai chuyện khác .
Mẹ nó, Hàn Trọng Hoài thể giống như một thẳng nam bình thường, cảm thấy hứng thú với thể nàng thì thành thành thật thật ngủ với nàng, khi ngủ xong thì trách nhiệm để cho nàng nam nhân khác ngủ.
Nếu đổi là nam chủ, nhất định sẽ giống như nàng nghĩ, nên ngủ thì ngủ, nên bảo vệ thì bảo vệ, khi nàng biểu hiện cảm xúc ỷ , đến một hồi ngược luyến tình thâm, dùng hành vi biểu hiện xa cách, hoặc là trực tiếp sử dụng mị lực của ngôn ngữ, chứng tỏ phận của chúng khác biệt, thượng ngươi, sủng ngươi, nhưng phận địa vị của chúng khác , vĩnh viễn cũng sẽ cho ngươi trái tim mà ngươi .
Trách Hàn Trọng Hoài nam chủ, với thái độ đối đãi với nữ nhân của , nhất định sẽ khiến cho kêu ngao ngao.
Nam nhân vóc dáng lớn như còn thông suốt, một nữ nhân xinh như nàng để cho tùy ý xử trí nhưng nàng biểu diễn tiết mục, mang đến cho sự thú vị.
là đồ ngốc sống sờ sờ!
*
Đến chùa, để tỏ vẻ thành kính nên Hàn lão phu nhân xuống xe ngựa, dự định tự trong chùa.
Thấy lão phu nhân như , đương nhiên Hàn Trọng Giác cũng xuống ngựa đỡ lão phu nhân, mà Hàn Trọng Hoài cách nào , chỉ thể xe lăn theo phía bọn họ.
Chủ trì ở ngoài cửa nghênh đón, đến lượt Hàn Trọng Hoài tới khẽ nhíu mày, đưa tay ngăn cản đám Trần Hổ đang theo phía Hàn Trọng Hoài.
"A Di Đà Phật, mấy vị thí chủ v.ũ k.h.í sắc bén, sát khí, tiện tiến phật môn."
Ngọc Đào như , cảm thấy thế nào cũng đúng, là sát khí mới cần đến Phật môn gột rửa, cảm thụ ngã phật từ bi .
dường như nơi chỉ một nàng là hiểu rõ, chủ trì xong, sắc mặt của lão phu nhân lập tức khó coi: "Vì dâng hương còn mang theo thị vệ, là sợ sẽ hại ngươi ?!"
Hàn Trọng Hoài tôn t.ử , nếu lão phu nhân thích thì cũng , chán ghét cũng , cứng rắn tính là chút sợ hãi.
Từ nhỏ Hàn Trọng Hoài theo lão quốc công gia, mười lăm tuổi chiến trường g.i.ế.c giặc, đạt cái biệt danh tiểu Diêm Vương. Tôn t.ử của g.i.ế.c vô , lão phu nhân chỉ nghĩ cảm thấy phát hoảng, mấy năm nay chân của Hàn Trọng Hoài thương thành tàn phế, ngày ngày co đầu rút cổ ở Kỳ Lân viện, sự sợ hãi từng sinh của bà mới còn.
"Tổ mẫu , chẳng lẽ Tứ lo lắng sẽ hại ngươi ?"
Hàn Trọng Giác tủm tỉm, khi qua Hàn Trọng Hoài, tầm mắt thuận tiện lướt qua Ngọc Đào.
Tuy rằng đang nhưng ánh mắt lùng, rõ ràng là trong lòng đang tính toán chuyện .
Ngọc Đào khẩn trương chờ Hàn Trọng Hoài trả lời, chỉ thấy sắc mặt của Hàn Trọng Hoài thản nhiên : "Trần Hổ, các ngươi ở bên ngoài, cần theo."
Trần Hổ chút do dự, nhưng vẫn chắp tay lệnh: "Vâng, đại nhân."
Nghe xưng hô của Trần Hổ, Hàn Trọng Giác tức giận, tuy rằng Hàn Trọng Hoài trọng thương nên giao binh quyền, nhưng bởi vì lập quân công, phong hào ngũ phẩm tướng quân, treo một chức quan nhàn rỗi ở Binh Bộ, tính trong mấy thiếu gia của phủ Quốc công, chỉ một vẫn là phận gì.
"Tứ như là đúng , tuy rằng thị vệ nhưng Nhị ca sẽ chiếu cố ngươi thật ."
Hàn lão phu nhân thấy lời thì cảm thấy thư thái, nhưng thấy Hàn Trọng Hoài trầm mặc , khỏi nhíu mày, chê Hàn Trọng Hoài cảm ơn.
Ngọc Đào đẩy Hàn Trọng Hoài, dần dần thấy bóng dáng bọn Trần Hổ, bọn Trần Hổ chùa, rõ ràng chính là do Hàn Trọng Giác an bài, Hàn Trọng Giác chỉ khó nàng mà còn đối phó với Hàn Trọng Hoài.
Chỉ là Ngọc Đào rũ mắt, sắc mặt Hàn Trọng Hoài bình tĩnh, là do nắm chắc là quan tâm đến sống c.h.ế.t.
"Hồi Thời tới đẩy ghế, ngươi phía ."
Hàn Trọng Hoài mở miệng chỉ huy, Hồi Thời thấy thì vui vẻ, vội vàng đẩy Ngọc Đào , chỉ là nàng đẩy vài bước phát hiện ánh mắt thiếu gia rơi xuống thắt lưng Ngọc Đào, để Ngọc Đào ở phía , thuần túy là cảm thấy phong cảnh chung quanh quá kém, xem một ít cảnh sắc khác .
Rõ ràng Ngọc Đào cũng ý thức việc , eo vặn vẹo như rắn nước vô cùng quyến rũ, là cô nương đắn gì.