Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 13: Tranh sủng hao tổn tâm huyết
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Trọng Hoài vẫn một tiếng, nàng còn tưởng rằng quen với cái trường hợp nàng nên đối với chuyện nàng lấy lòng vẫn thể bình tĩnh, ai ngờ chảy m.á.u mũi trong im lặng.
mà khi mặt hiện lên một tia kinh ngạc, nhanh khôi phục bộ dáng vân đạm phong khinh, dường như năng lực tiếp nhận mạnh đối với việc nữ nhân khác thấy bản chảy m.á.u cam.
Ngọc Đào đỡ cằm Hàn Trọng Hoài khiến cho ngửa , nàng nếu chảy m.á.u cam mà ngửa thì sẽ đối với thể, nhưng Hàn Trọng Hoài chảy nhiều m.á.u như , còn tưởng rằng nàng cái gì đối với , m.á.u thể trở về một chút cũng .
Nhìn m.á.u đỏ bừng còn chảy xuống nữa, Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài: "Thiếu gia, m.á.u còn chảy nữa ?"
Hỏi xong thấy đáp án, Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài, tựa đầu tay nàng, mặt chút đổi, giống như đang . Nếu bản Hàn Trọng Hoài , Ngọc Đào chỉ thể cẩn thận đỡ đầu , hơn nữa trong tay còn cầm khăn tay để thời thời khắc khắc đều chuẩn chặn m.á.u .
May mắn việc để Hàn Trọng Hoài ngửa đầu phát huy tác dụng, khi cúi đầu xuống cũng còn giọt m.á.u nào chảy xuống.
Ngọc Đào thở phào nhẹ nhõm, vết m.á.u loang lổ giường, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.
Nếu đám Trần Hổ nhưng đây là m.á.u mũi của Hàn Trọng Hoài, cho rằng là nàng tổn thương đến Hàn Trọng Hoài thì bây giờ.
Ngọc Đào liếc mắt đôi môi dính vết m.á.u của Hàn Trọng Hoài, cái miệng sẽ há mồm để giải thích cho nàng ?
Nghĩ đến lẽ là thể, tự chảy m.á.u cũng thấy sợ hãi hô một tiếng.
Vừa lấy nước lau cho Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào lục lọi tìm chăn để .
Bởi vì Hàn Trọng Hoài cúi đầu, ngoại trừ hàm dính một giọt m.á.u, cho nên may mắn xiêm y dính .
Làm xong tất cả mồ hôi đầm đìa, nàng trở bên cạnh Hàn Trọng Hoài, phát hiện khôi phục bình tĩnh thẳng ở một chỗ.
Ở thời đại , bình thường các thiếu gia mười lăm mười sáu tuổi khai trai, ai ngờ bởi vì Hàn Trọng Hoài là thứ xuất, phu nhân chính thất an bài thông phòng cho , thế nhưng cũng tự vụng trộm nếm tanh.
Tất cả những gì mà nàng với , đối với mà hẳn là một chuyện vô cùng mới mẻ đặc biệt, cho nên mới k*ch th*ch chảy m.á.u mũi.
Cảnh tượng mập mờ bởi vì m.á.u mũi của Hàn Trọng Hoài mà chấm dứt, vốn dĩ hai bọn họ nên hổ mới đúng, nhưng Ngọc Đào cảm giác cảm xúc hổ của Hàn Trọng Hoài.
Ngọn lửa rút khỏi mắt , về một Hàn Tứ thiếu gia lạnh nhạt như bình thường.
Nàng vẫn luôn một phế vật cần việc nhưng vẫn cơm ăn vẫn thể ngủ, nhưng bởi vì cảnh hạn chế, còn lâu nàng mới thể thực hiện ước mơ , chuyện cho Ngọc Đào đặc biệt hâm mộ Hàn Trọng Hoài đang , quả thực chính là tiêu chuẩn của giới phế vật.
"Đợi lát nữa nô tỳ sẽ đến phòng bếp nấu canh táo đỏ để bổ m.á.u cho thiếu gia."
Hàn Trọng Hoài khẽ "ừm" một tiếng, cánh tay Ngọc Đào đang nhẹ nhàng đắp chăn cho .
Ngón tay như ngọc cho trong đầu hiện lên cảm xúc mới sinh .
Ngọc Đào vẫn đụng chỗ mà chờ mong nàng chạm nhất, nghĩ tới cho cảm nhận trống từng .
Giống như thể thiếu một cái gì đó.
Bị Hàn Trọng Hoài chăm chú lời nào, đầu Ngọc Đào gối bên giường, bộ dáng nhu thuận: "Thiếu gia thấy tấm lòng của nô tỳ ?"
"Không ."
Ngọc Đào: "..."
Hai tròng mắt to tròn đều lộ , Ngọc Đào Hàn Trọng Hoài, giống như là một tên tra nam rút D vô tình, thế nhưng một chữ liền đ.á.n.h lui tất cả nỗ lực của nàng.
"Nô tỳ sẽ tiếp tục chứng minh cho thiếu gia thấy nô tỳ thật lòng."
Trong đầu tràn đầy tức giận, nhưng cũng thể tức giận với Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào nghẹn thở, thề son sắt mà hứa hẹn.
Trời đất bao la chuyện Hàn Trọng Hoài coi trọng là lớn nhất, nếu coi trọng nàng mà nàng đắc tội Hàn Trọng Giác, để nàng rơi tay Hàn Trọng Giác thì nhất định chịu nổi.
Đem chăn bẩn đặt ở một góc, tuy rằng Ngọc Đào sợ khi đám Trần Hổ trở về thì sẽ gặp phiền toái, nhưng nàng càng sợ mệt hơn.
Cân nhắc một chút, nàng Hàn Trọng Hoài nhắm mắt ngủ, bộ cái gì cũng phát sinh rời khỏi phòng ngủ ngoài.
Vừa bước chân ngoài gặp Nhạn Từ và Hồi Thời, Nhận Tự thấy nàng phản ứng gì, nhưng Hồi Thời hừ một tiếng.
"Đắc tội với Nhị thiếu gia, ngươi cho rằng ngươi còn thể sống ?"
Ngọc Đào quỳ gối lâu ở trong phòng, bước chân chút lảo đảo, thấy Hồi Thời uy h**p, Ngọc Đào chớp chớp đôi mắt khô khốc, kiều kiều khiếp sợ : "Có thiếu gia che chở cho ."
Thiếu gia tự nhiên là chỉ Hàn Trọng Hoài.
"Thiếu gia cũng sẽ quản ngươi."
Hồi Thời tin tưởng nếu nàng hoặc Nhạn Tự xảy vấn đề, thiếu gia nhất định sẽ bỏ qua mặc kệ, nhưng đổi thành Ngọc Đào, nàng tin thiếu gia sẽ mặt.
Chỉ là khi thấy tấm chăn dính vết m.á.u ở góc phòng, ý nghĩ của nàng d.a.o động một cách mãnh liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-13-tranh-sung-hao-ton-tam-huyet.html.]
Cho dù vẫn là bích nhưng nàng cũng đầu tiên của nữ nhân sẽ chảy m.á.u.
Máu dính mặt giường, Ngọc Đào sắc mặt như ...
"Thiếu gia, nếu là khác thì thôi, nô tỳ tin Ngọc Đào là loại nha đầu gì, lúc ngáng chân nàng, nhưng hết tới khác nàng thể ngã đến mặt thiếu gia, nàng bộ tịch, ở bên cạnh thiếu gia chỉ thể hại thiếu gia..."
Hồi Thời Hàn Trọng Hoài thích ầm ĩ, thích hạ nhân lấy chuyện nhỏ phiền , nhưng lúc nàng thật sự nhịn nữa.
Lúc Hàn Trọng Hoài vẫn để Ngọc Đào trực đêm, trong lòng nàng còn âm thầm may mắn, cảm thấy thiếu gia để Ngọc Đào ở trong lòng, nhiều nhất chính là nhất thời sắc của Ngọc Đào mê hoặc.
Ai ngờ thế nhưng thiếu gia vẫn chạm .
Hồi Thời đợi Hàn Trọng Hoài đáp , nàng nhịn rơi lệ: "Thiếu gia, như , nếu lão quốc công gia ở đây, căn bản sẽ để cho nha đầu như Ngọc Đào bước chân Kỳ Lân viện."
Hàn Trọng Hoài ngược nhớ , lão già thường sẽ tìm cho một cô nương xinh để khai trai, nhất định tìm nữ nhân xinh dáng đủ , bằng để cho các nàng lều trại của bọn họ chính là tiện nghi cho các nàng.
Có còn cảm thán với , hai đại nha đầu vốn dĩ là chọn cho , khi còn bé đều giống như mỹ nhân, hiểu tuổi càng lớn càng càng bình thường.
Lão đầu như , thể cho Ngọc Đào bước chân Kỳ Lân viện.
"Nếu chán ghét nàng, tự nhiên sẽ bảo nàng lăn."
Nếu bảo nàng lăn, tự nhiên là chút hứng thú đối với nàng.
Hồi Thời hiểu ý tứ trong lời của Hàn Trọng Hoài, che mặt cố gắng đem nước mắt nghẹn trở trong bụng, nàng lúc Hàn Trọng Hoài mở miệng nhắc nhở nàng là niệm tình cảm, nếu nàng vẫn dây dưa thôi, chỉ riêng chuyện Tước nhi, hai chân của nàng cũng sẽ còn.
Thu dọn xong t.h.ả.m cục trong phòng, rời khỏi phòng của Hàn Trọng Hoài, Hồi Thời thấy Nhạn Tự thì khống chế mà bắt đầu rơi lệ.
"Cho dù là , tùy tiện là nha đầu xinh nào cũng , vì là Ngọc Đào."
Giọng điệu của Hồi Thời tràn đầy ủy khuất, nam nhân nữ nhân thường để ý đến chuyện gì, ở trong mắt Hồi Thời, Ngọc Đào chính là một nữ nhân ghê tởm đến cực điểm.
Ỷ bộ dáng câu tam đáp tứ, lưng ném qua mị nhãn với bao nhiêu nam nhân, bộ hư vinh, tất cả dã tâm đều mặt.
Hàn Trọng Hoài thích nha đầu như , cho trong lòng nàng vô cùng chua xót, "Không ngày thường ánh mắt của thiếu gia đều sáng như đuốc , ai chuyện gì cũng đều thể rõ, đến chuyện của Ngọc Đào dung túng như !"
"Bởi vì nam nhân đối xử với nữ nhân, bất đồng với nam nhân đối xử với địch nhân."
So với Hồi Thời, Nhạn Tự hiểu rõ hơn một chút, tuy rằng nàng cũng chán ghét Ngọc Đào, nhưng thể phủ nhận dung mạo của Ngọc Đào xuất sắc hơn ít so với bọn họ.
"Thiếu gia cũng là nam nhân, so với các thiếu gia khác xem như là nhất."
Xa , Hàn nhị thiếu gia thấy nữ nhân bộ dạng tồi thì lập tức thể nuốt nước miếng.
"Thiếu gia giống những nam nhân , thiếu gia tuấn như ..."
Hồi Thời mím môi, bộ dáng Hàn Trọng Hoài xuất chúng nhất trong mấy thiếu gia của phủ Quốc công, nàng cảm thấy khác kém cái gì thì sẽ bổ sung cái đó, ví dụ như dung mạo nhị thiếu gia kém một chút, cho nên tham luyến nữ nhân xinh , mà Hàn Trọng Hoài tuấn như , hẳn là quan tâm đối với dung mạo mới đúng.
"Ai thích cái , ngày thường chúng chọn một trái cây cũng chọn màu sắc và hình dạng, gì thì cất trái cây ăn, ăn trái cây xí."
Hồi Thời c.ắ.n môi: "Bộ dáng của cũng tính là ?"
Có thể hầu hạ bên chủ t.ử, đương nhiên khả năng mắt nghiêng mũi lệch, nhưng so với Ngọc Đào chính là đủ.
Nhạn Tự vỗ vỗ tay Hồi Thời: "Nghĩ đến chỗ , chúng thủy chung giống , Ngọc Đào bất quá chỉ là dựa sắc , lấy sắc hầu thể lâu dài, đợi đến khi nàng còn dung mạo, thiếu gia sẽ nàng lấy một cái nữa."
Mặc dù Hồi Thời phản bác, nhưng cũng cảm thấy sẽ như .
Thiếu gia như lạnh lùng, nhưng nếu thật sự là lạnh lùng, bởi vì lão quốc công gia ở đây mà gượng dậy như , thiếu gia tiên y nộ mã, nhị thiếu gia nào dám nhục mạ.
hiện tại Nhị thiếu gia cũng dám chỉ mũi mà mắng.
Nếu Ngọc Đào thể vẫn luôn hầu hạ thiếu gia, nàng cảm thấy cho dù Ngọc Đào còn nhan sắc, thiếu gia cũng sẽ vứt bỏ Ngọc Đào.
Nghĩ đến một nữ nhân giả vờ như sẽ Hàn Trọng Hoài đối xử t.ử tế, Hồi Thời cảm thấy mỗi ngày nàng đều thể tức giận đến mức ngủ .
"Dù thì cũng nên là Ngọc Đào."
"Ngươi cũng đừng chuyện ngu ngốc, chuyện của Tước nhi từ chỗ Trần thị vệ, ngươi dung túng để cho Tước nhi truyền tin Nhị thiếu gia cho mất hứng."
Nhất định là Trần Hổ là hỏi qua thiếu gia nhưng thiếu gia ý định truy cứu nên mới thể nhẹ nhàng bỏ qua như .
sẽ luôn thời điểm tình cảm mài mòn, tình cảm của các chủ t.ử khó cỡ nào, cần gì lãng phí những chuyện .
"Ta ý định cái gì cả."
Hồi Thời ôm Nhạn Tự, "Hiện giờ Ngọc Đào đắc tội Nhị thiếu gia, tự nhiên Nhị thiếu gia chỉnh nàng nên ngươi mới lãng phí thời gian."
Nói như , nhưng Hồi Thời khỏi nghĩ đến việc nếu Ngọc Đào vẫn khỏi Kỳ Lân viện, Nhị thiếu gia để chỉnh nàng?