Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 12: Thiên sứ phục vụ dẫn đến chảy máu mũi
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu Hàn Trọng Hoài nguyện ý từng tầng từng tầng lột bỏ trái tim của nàng, sẽ phát hiện trái tim nàng vô cùng chân thật, nàng nghiêm túc ở bên cạnh , nguyện ý trả giá tất cả những gì cần trả giá.
hiển nhiên Hàn Trọng Hoài thể cũng bóc tách trái tim nàng.
Nàng chỉ thể cố gắng suy nghĩ và dùng những hành động khó khăn để cho Hàn Trọng Hoài thấy sự thật lòng của nàng, mà nàng cũng cần trả giá quá mức.
Nói để Hàn Trọng Hoài thấy sự thật lòng của nàng, nhưng Ngọc Đào nên như thế nào.
Theo lý thuyết là bởi vì nàng từ chối nhảy nhót mặt cho nên mới cho nàng một bài học, chính vì nàng nên thông minh mà lập tức nhảy nhót mặt một canh giờ.
nàng thực sự nhảy.
Mệt mỏi là một chuyện, chủ yếu là nàng cảm thấy quá x.úc p.hạ.m khác.
Nếu Hàn Trọng Hoài sờ nàng, nàng cũng đều cảm thấy vô vị, dù nàng cũng là thông phòng, vốn nên hôn nên sờ sờ, nhưng Hàn Trọng Hoài để cho nàng nhảy nhót lung tung, mà thì ở một bên bình tĩnh quan sát.
Nàng cảm thấy chính ngay cả nô tài cũng , mà coi như là đồ vật sinh mệnh, giống như b.úp bê lò xo.
Hơn nữa cho dù hiện tại nàng nguyện ý nhảy, ấn theo cảm giác Hàn Trọng Hoài cho nàng cũng muộn, nhất định đồ vật gì đó phân lượng cao hơn mới thể cho hài lòng, xóa bỏ sự cự tuyệt lúc của nàng.
Ai.
Nghĩ tới nghĩ lui, Ngọc Đào mở tay , nếu như tình báo của nàng thành vấn đề, thể là Hàn Trọng Hoài .
Thời điểm còn ở hiện đại, nàng về một nghề nghiệp gọi là Thiên sứ ngón tay.
Đây coi là một nghề nghiệp công ích, nhiệm vụ của thiên sứ là để cho bệnh nhân tê liệt thể giải quyết các vấn đề sinh lý thể hạnh phúc.
Nghĩ đến cái chức nghiệp , Ngọc Đào mở hai tay một chút, nàng thật sự thể ?
Nếu kỹ xảo của nàng , cho Hàn Trọng Hoài vui vẻ, ngược cho càng tệ hơn thì bây giờ?
Trong lòng chuyện, mấy ngày nay Ngọc Đào đều trầm mặc ít , mắt thấy dũng khí kéo dài càng ngày càng ít, một ngày khi Hàn Trọng Hoài xem xong ánh mặt trời, Ngọc Đào ở bên cạnh giường: "Thiếu gia, đỡ ngươi lên giường."
"Không cần, đỡ đại nhân."
Trần Hổ yên tâm khi để cho cánh tay nhỏ nhắn tinh tế của Ngọc Đào đỡ chủ t.ử, thành thạo đỡ chủ t.ử lên giường.
Ngọc Đào canh giữ ở một bên, lúc nàng từng chú ý qua Trần Hổ đỡ Hàn Trọng Hoài, nhưng hôm nay đột nhiên loại cảm giác kỳ quái.
Trần Hổ cũng ôm Hàn Trọng Hoài, giống như chỉ cần nhẹ nhàng đỡ, Hàn Trọng Hoài thể lên giường.
Có khả năng là do Trần Hổ dùng kỹ xảo gì đó.
Đem nước chuẩn xong đặt bên tay Hàn Trọng Hoài: "Thiếu gia, gần đây nô tỳ học một món điểm tâm."
Bánh sơn đỏ rực đặt đĩa sứ xanh, đĩa còn đặt mấy chiếc lá trúc, trang trí như cũng xem như phí tâm.
Hàn Trọng Hoài lướt qua liền thu hồi tầm mắt: "Không cần."
Ngọc Đào còn chuyện, thấy ngón tay Hàn Trọng Hoài gõ gõ bên giường, lập tức im miệng.
Đây là ý tứ Hàn Trọng Hoài kiên nhẫn, nàng chuyện.
Ngậm miệng , Ngọc Đào hạ quyết tâm, hôm nay việc nên thì nhất định , vì nàng ngoan ngoãn ở bên cạnh giường chờ thời cơ.
Vì để cho buồn ngủ nên nàng cố ý tìm cho một việc , chằm chằm mắt con cá đang bơi qua bơi trong cái lu lưu ly, nhưng bởi vì cá nên ánh mắt nàng thường xuyên động đậy, ngược càng mệt mỏi hơn.
Nàng tựa giường mỹ nhân ngủ lúc nào cũng .
Hàn Trọng Hoài còn tỉnh cho nên thấy rõ ràng cái đầu lung lay sắp đổ đang sắp chạm đất, đó đột nhiên ngửa , đầu rơi chăn của , chiếm vị trí thuộc về .
Cổ dài dài mềm mại, từng chạm qua nên xúc cảm đó thua kém với bất kỳ ngọc thạch đồ sứ nào.
Theo chỗ lõm xuống, chủ nhân của xiêm y thành thành thật thật đem quần áo mặc xong, khe rãnh cũng đem quần áo chỉnh tề đẩy khe hở.
Ngọn núi phập phồng cho ánh mắt Hàn Trọng Hoài sáng rực thăm dò, nhưng tay lười duỗi nên dựa gối xuống, còn nhắm mắt Ngọc Đào tỉnh.
Bộ dáng Ngọc Đào giống như là bừng tỉnh, mở to hai mắt sờ sờ cổ , phát hiện đầu còn ở cổ thì nặng nề thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu về phía Hàn Trọng Hoài đang híp mắt , ánh mắt m.ô.n.g lung.
Nàng đây là đem Hàn Trọng Hoài dọa tỉnh, là thời điểm nàng ngủ Hàn Trọng Hoài vẫn còn ngủ.
Mặc kệ là loại khả năng nào thì cũng là chuyện .
Ngọc Đào c.ắ.n môi, chuyện tới mức xin là vô dụng, chỉ hành động mới sức thuyết phục.
Ngồi quỳ ở chỗ đặt chân, tay Ngọc Đào chui trong chăn.
Đầu tiên tay nàng chạm mắt cá chân Hàn Trọng Hoài, ngón tay bò lên , hiểu đột nhiên chột mà bỏ tay ngoài, cách ống quần nhẹ nhàng ấn lên.
"Trước khi hầu hạ lão phu nhân, nô tỳ thường xuyên bóp chân cho lão phu nhân, thiếu gia bệnh đùi nên càng bóp nhiều hơn để khơi thông kinh mạch."
Đem tà niệm của đè xuống, Ngọc Đào bóp cho Hàn Trọng Hoài vài cái, đó cảm thấy vẫn thắng tà niệm.
Chân lâu ngày nên nghĩ như thế nào cũng là cảm giác mềm nhũn, nàng cũng tư tưởng chính sẽ sờ một đôi chân mà da thịt lỏng lẻo xương cốt gầy như que củi, nhưng thực tế chân của Hàn Trọng Hoài cảm giác co , mà ngược cơ bắp còn săn chắc, nàng nhéo vài cái mà tay cảm thấy chua xót.
Nghĩ đến chuyện chân phế, hẳn là cũng cảm giác nàng ấn đến gân mạch của , nhưng Ngọc Đào lệ, chỉ thấy khóe miệng Hàn Trọng Hoài như mà cong lên.
Ngọc Đào:...
Có nàng tự nhấc đá đập chân , việc gì bóp chân cho Hàn Trọng Hoài, nàng là công việc ?!
Quả thật là vũ nhục tiêu chuẩn nghề nghiệp của nàng.
Sờ gân mạch của Hàn Trọng Hoài, thời điểm Ngọc Đào ấn xong cho một , toát một mồ hôi.
Hương thơm lạnh lẽo trong phòng mùi đào xông lên, chỉ còn hương thơm ngọt ngào.
Môi khẽ thở hổn hển, Ngọc Đào đè hai ngón tay che kín môi.
"Bóp xong?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-12-thien-su-phuc-vu-dan-den-chay-mau-mui.html.]
Bình thường đều là đám Trần Hổ khơi thông gân mạch, thủ pháp của bọn họ càng chuẩn xác hữu lực hơn, mà thủ pháp Ngọc Đào bất đồng.
Gân mạch cần khai thông, nhưng cũng cần Ngọc Đào mềm nhũn ngứa ngáy như .
Giọng điệu của Hàn Trọng Hoài mang theo bất mãn rõ ràng, thiếu chút nữa Ngọc Đào đem bàn tay đau nhức của ném xuống, nếu là ném rớt thì cũng cần tiếp tục giúp Hàn Trọng Hoài bóp chân nữa.
Chân và tảng đá cũng khác gì , chỉ bóp một nàng cảm thấy nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng mới thể bổ sung m.á.u, nhưng dáng vẻ xem còn nàng phục vụ như trong thời gian dài.
Hàn Trọng Hoài nhắm mắt dựa gối lụa, thích ý mặt giống như là hưởng thụ hết dư vị, mà giống như là đang đường hưởng thụ, chờ nàng tiếp tục bóp chân.
Bàn tay mềm mại mang theo mồ hôi ướt đẫm giống như lúc , khi chăn thì s* s**ng vị trí ống quần , chỉ là bất đồng ở chỗ, nãy ngón tay chạm da thịt thì nhanh ch.óng rút , mà lúc trực tiếp chui ống quần, lau mồ hôi lên .
Làm xong loạt động tác , Ngọc Đào thật cẩn thận liếc mắt Hàn Trọng Hoài một cái, phát hiện vẫn nhắm mắt , giống như vẫn cảm giác cái gì. Như là bình thường nhưng cũng bình thường.
Hai chân tàn phế nên cảm giác khi khác đụng chạm là chuyện bình thường, nhưng nếu cảm giác đụng chạm, để cho nàng tiếp tục ấn chân rốt cuộc là đang hưởng thụ cái gì.
Trong phủ Quốc công, chỉ sợ Hàn Trọng Hoài là ăn mặc tùy ý nhất, cho dù mỗi ngày lão phu nhân đều ở Phúc Hoa viện, nhưng cũng là ngọc bội châu thoa, váy mã diện áo khoác ngoài, đầy đủ thứ. Cho dù tình huống bất ngờ gì thì bà cũng sẽ thất lễ khi gặp khách.
Hàn Trọng Hoài thì khác, ỷ việc xe lăn nên xiêm y đều mặc tùy ý vô cùng, bây giờ đều mặc xiêm y bó , mà là độc nhất vô nhị, ăn mặc theo phong cách của Ngụy Tấn.
Áo choàng rộng, ống quần lớn, hai chân đặt cạnh giống như đang mặc váy .
Đối với việc Ngọc Đào chỉ cảm thấy ghen tị, nếu thể mặc như , ai mặc ba lớp trong ba lớp ngoài giữa cái thời tiết mùa hè như .
Ngón tay theo bắp chân hướng lên , khi sờ đến vết thương gần chân, tay Ngọc Đào dừng .
Đầu ngón tay v**t v* một vết thương lồi lên, nàng c.ắ.n môi nặn một chút nước trong mắt.
"Chính là vết thương cho thiếu gia cách nào trở về sa trường?"
Thời điểm nàng mới ấn chân cho Hàn Trọng Hoài sờ vết thương .
Lại tiếp khi sờ đến vết thương nàng cảm thấy khó hiểu, đồn chân của Hàn Trọng Hoài là vì ngã ngựa mà tàn phế, ở trong tưởng tượng của nàng, hẳn là đôi chân móng ngựa giẫm nát mới đúng, cho dù hai chân Hàn Trọng Hoài vẫn còn thì cũng sẽ dấu vết nứt của xương cốt, nhưng chỉ một vết thương.
Mặc kệ cái khác, Ngọc Đào dịu dàng v**t v* vết thương , động tác của nàng tấm chăn sớm trượt xuống một bên, nàng quỳ gối ở chỗ đặt chân, thắt lưng giống như cành liễu gió bẻ cong.
Đầu lưỡi Ngọc Đào cúi đầu chạm miếng gạc mỏng manh, nước miếng thấm ướt xiêm, Ngọc Đào c.ắ.n môi, chút sợ hãi ngẩng đầu về phía Hàn Trọng Hoài.
Lúc Hàn Trọng Hoài phản ứng gì, đôi mắt nửa mở, con ngươi mạ lưu quang cũng chán ghét hành vi của nàng.
Nhìn hiểu cảm xúc trong mắt Hàn Trọng Hoài, tay Ngọc Đào đặt lên ống quần , từng chút từng chút xắn lên ống quần của .
Da thịt tái nhợt từng chút từng chút đập mắt, Ngọc Đào phát hiện đó ít vết thương.
Chỉ là phần lớn đều là vết thương cũ kỹ chỉ để dấu vết ám sắc, cũng vết sẹo lồi lên.
Đây xem như là tăng khối lượng công việc của nàng, nhưng mà may mắn cho dù mỗi ngày Hàn Trọng Hoài thì cũng sẽ bỏ sót việc vệ sinh thể hàng ngày.
Da thịt của sạch sẽ lộ một cỗ mùi hương lạnh lẽo giống như trong phòng.
Bắt đầu từ vết thương đầu tiên, Ngọc Đào thành kính nâng chân lên, đầu lưỡi l**m vết thương của .
Đầu lưỡi mềm mại chạm da thịt, so với hai tay của nàng còn vô lực hơn mấy , nhưng ngứa ngáy tăng lên vô .
Cảm giác ngứa ngáy xuyên thấu qua miệng vết thương xuyên qua n.g.ự.c, cảm giác l.ồ.ng n.g.ự.c giống như ngày thường mà nhảy lên, Hàn Trọng Hoài nghi hoặc đầu Ngọc Đào đang chuyển động.
Ngọc Đào hôn đến vết thương nhô lên .
Đối đãi với vết thương nàng đặc biệt cẩn thận, đầu lưỡi run rẩy chạm .
Run rẩy là bởi vì nàng thuần túy nghĩ đây là vết thương lớn của Hàn Trọng Hoài, nhất định bôi qua nhiều t.h.u.ố.c, nàng sợ sẽ ăn một miệng tràn đầy vị t.h.u.ố.c.
Trong nháy mắt đụng nàng liền an tâm, phía cũng mùi t.h.u.ố.c, vẫn là hương vị nồng đậm thuộc về bản Hàn Trọng Hoài.
Hương vị Hàn Trọng Hoài, thuần túy còn tưởng rằng trong phòng huân hương, nhưng ngửi lâu nàng mới phát hiện mùi hương lạnh lẽo chỉ nổi da , một loại hương vị khác thuộc về chính .
Cảm giác khó tả giống như một tảng đá đặt ở nơi hoa thơm chim hót, bên cạnh là thác nước Thanh Tuyền, dần dần tảng đá nhuộm mùi của hoa cỏ nước suối.
Miệng vết thương dữ tợn, nhưng tận mắt qua thì vẫn .
Một vết thương dài chừng mười cm thứ gì cắt qua.
Có lẽ là thương đến m.á.u thịt gân mạch nên mới thể cho Hàn Trọng Hoài còn năng lực lên.
Môi lưỡi chạm miệng vết thương, Ngọc Đào hôn l**m thổi khí, chỉ thiếu chút nữa vỗ đầu Hàn Trọng Hoài, đau đớn mau bay , cảm thấy sai biệt lắm, nàng định ngẩng đầu, giọng Hàn Trọng Hoài vang lên.
"Tiếp tục."
Ngọc Đào: "..."
Lão sắc phê quả thật chính là lão sắc phê.
Nhìn làn da bóng loáng , thật nàng còn tình nguyện hôn da thịt môi của hơn, ít nhất giống như vết thương, khi hôn thì chỉ sợ m*t rách da .
Hôm qua nàng ăn quả mơ nhiều, hôm nay liền tác dụng, trong miệng tiết nước miếng, băng lạnh trong phòng tản mát từng trận khí lạnh, da thịt Hàn Trọng Hoài giống như bốc cháy.
Thứ khiến cho Ngọc Đào dừng là một thứ biểu tượng nào đó đang vẫy cờ hò hét, hoan nghênh nàng tiến công.
Đây xem như là thành quả trị liệu của nàng, là chỗ của Hàn Trọng Hoài, căn bản vẫn hư?
Đầu ngón tay của Ngọc Đào đặt đùi Hàn Trọng Hoài, ngón tay như ngọc tràn đầy sức sống đặt đôi chân trắng bệch.
mà còn chờ bàn tay tràn đầy sức sống mang đến cho Hàn Trọng Hoài càng nhiều sự sống, mặt nhuộm màu đỏ tươi.
Lạch cạch...
Ngọc Đào chần chờ ngẩng đầu lên, một giọt m.á.u đỏ tươi vặn từ nhỏ xuống, từ ch.óp mũi nàng lăn xuống.
Không Hàn Trọng Hoài dậy từ khi nào, đầu cúi xuống, đôi mắt đen nhánh nàng, hồn nhiên phát hiện chính chảy m.á.u mũi.
Màu đỏ nồng đậm từ trong mũi cao thẳng trượt xuống vài giọt, Ngọc Đào sợ Hàn Trọng Hoài mất m.á.u mà c.h.ế.t, đầu ngón tay chống mũi , mặt nên bày biểu tình gì.
"Thiếu gia..."