Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hàn Trọng Giác trực tiếp mở miệng đòi là bởi vì hiểu rõ tính tình của Hàn Trọng Hoài.
Lúc hỏi qua Hàn Trọng Hoài nha đầu, chỉ là khi hỏi xong mới phát hiện nha đầu là mà nương nhét Kỳ Lân viện.
Vì kiểm tra xem Hàn Trọng Hoài cố ý thiết kế , chuyển qua nha đầu khác, nhưng Hàn Trọng Hoài cũng quản , tùy ý đem nha đầu của Kỳ Lân viện đưa hậu viện.
Trong Kỳ Lân viện, ngoại trừ hai nha đầu Nhạn Tự và Hồi Thời, dường như Hàn Trọng Hoài cũng thèm để ý đến ai, mà hai nha đầu diện mạo bình thường, cũng hứng thú .
"Nô tỳ là nha đầu thông phòng mà lão phu nhân cho Tứ thiếu gia, lúc rời khỏi Phúc Hoa viện, nô tỳ đáp ứng với lão phu nhân tận tâm tận lực hầu hạ Tứ thiếu gia."
Sau khi Hàn Trọng Giác mở miệng trong phòng liền trầm mặc trong nháy mắt, đó Ngọc Đào thấy Hàn Trọng Hoài ngước mắt về phía .
Ánh mắt lạnh nhạt khác gì ánh mắt của ngày thường, nhưng cho nàng theo bản năng cảm thấy .
Cho nên nàng lập tức khiêng lão phu nhân .
Không nghĩ tới Hàn Trọng Hoài còn mở miệng mà Ngọc Đào xen , thái độ thật đúng là coi Kỳ Lân viện như là bảo vật.
Hàn Trọng Giác nhếch môi: "Ta là tôn nhi ruột thịt của tổ mẫu, tổ mẫu thể cho? Nếu Kỳ Lân viện thiếu thì cùng lắm sẽ cho một nha đầu khác tới đây." Nói xong, Hàn Trọng Giác đưa tay bắt Ngọc Đào.
Ngọc Đào sợ tới mức tránh xe lăn của Hàn Trọng Hoài, bàn tay từ trong khe hở của xe lăn chui trong n.g.ự.c Hàn Trọng Hoài, bởi vì thấy mà thiếu chút nữa mò mẫm thắt lưng Hàn Trọng Hoài.
Kéo kéo thắt lưng Hàn Trọng Hoài: "Tứ thiếu gia, nô tỳ là của ngài." Cho nên nếu ngươi là một nam nhân thì mở miệng một lời !
Cho dù nàng tới Kỳ Lân viện mà trực tiếp đến hậu viện của Hàn Trọng Giác thì cũng sợ sống ngày lành nào, hiện tại nàng còn tới Kỳ Lân viện, nhiều cự tuyệt thư từ của Hàn Trọng Giác như .
"A, nha đầu cho ngươi mặt mũi mà còn hổ!"
Hàn Trọng Giác dám đ.á.n.h Hàn Trọng Hoài, một bụng tức giận, thấy Ngọc Đào thì lập tức giơ tay lên.
Chỉ là Ngọc Đào trốn ở phía xe lăn, bàn tay đang giơ lên của Hàn Trọng Giác còn hạ xuống Trần Hổ cầm cổ tay.
"Nhị thiếu gia, ngươi như sẽ đ.á.n.h đến đại nhân."
Cánh tay Trần Hổ giống như cánh tay sắt, Hàn Trọng Giác giãy dụa , cảm thấy mất mặt nên nhấc thời nâng chân, Trần Hổ càng sợ chủ t.ử thương, dùng chân đỡ, tay chân Hàn Trọng Giác đều kiềm chế, trọng tâm bất nên đặt m.ô.n.g mặt đất.
Bùm một tiếng, Hàn Trọng Giác đỏ mặt đến xanh mét, Ngọc Đào cũng dám nhiều, chỉ sợ đem phần uất ức tính lên đầu nàng.
"Được , các ngươi thật sự ! Chỉ là giày rách lả lơi ong bướm, lão t.ử cần!"
Hàn Trọng Giác tức giận lên, so với Ngọc Đào, lúc càng hận Trần Hổ cho mặt như , "Bất quá chỉ là một nô tài dám đối với như thế, nếu cho ngươi lăn khỏi phủ Quốc công, chữ Hàn của sẽ ngược !
Hàn Trọng Giác buông lời tàn nhẫn, phất tay áo rời .
Trần Hổ cũng thèm để ý , chỉ về phía chủ t.ử : "Đại nhân cảm thấy chỗ nào khỏe ?"
Nếu thể sớm quăng Hàn Trọng Giác ngoài, tuy rằng chủ t.ử tàn phế nhưng vẫn là tướng quân ngũ phẩm, mà thì chức quan thất phẩm, Quốc công gia để cho khác mượn cớ, khả năng lời của nhi t.ử thứ hai vô dụng, đem một nô bộc như đuổi khỏi phủ Quốc công.
Hàn Trọng Hoài lắc đầu: "Đẩy ngoài một chút."
Giọng trầm thấp tựa nước suối trong vắt trong lũy tre, phối hợp với khí lạnh tản từ tảng băng khiến cho đầu óc của Ngọc Đào rùng một cái.
Nhìn bộ dáng của Trần Hổ, nhất định là Hàn Trọng Hoài sợ Hàn Trọng Giác, thậm chí Hàn Trọng Giác chọc cho phiền, cũng ngại dạy cho Hàn Trọng Giác một ít giáo huấn.
Cho nên Hàn Trọng Giác thể bước Kỳ Lân viện, thuần túy là do Hàn Trọng Hoài để cho tùy ý.
Một sẽ tùy ý để cho khác x.úc p.hạ.m chính như ? Cũng M, là vì cái gì?
Nghĩ đến chuyện Hàn Trọng Giác đến Kỳ Lân viện sẽ mang đến uy h**p cho ai, Ngọc Đào nuốt nước miếng.
Hàn Trọng Hoài cũng , dĩ nhiên cục diện hôm nay là vì chỉnh nàng.
Vì chỉnh nàng, Ngọc Đào nghĩ tới những chuyện khi đến Kỳ Lân viện, chuyện duy nhất nàng đắc tội Hàn Trọng Hoài, chỉ chuyện cự tuyệt nhảy nhót.
Chỉ là bởi vì cái mà trả thù nàng?
Tuy rằng cảm thấy dám tin nhưng Hàn Trọng Hoài Trần Hổ đẩy cửa, nàng chạy bước nhỏ chặn cửa .
"Tứ thiếu gia, nô tỳ luyến tiếc , Kỳ Lân viện là nô tỳ cầu tới, nếu để lão phu nhân nô tỳ đến Kỳ Lân viện, hầu hạ Tứ thiếu gia đuổi ngoài, nhất định lão phu nhân sẽ oán nô tỳ.
Lời Ngọc Đào , giọng và tình cảm đều phong phú, khóe mắt đều nổi lên từng chút lệ quang, nhưng nàng nàng những thứ Hàn Trọng Hoài đều quan tâm, cho nên khi khóe mắt lóe lên lệ quang, hai tay nàng bắt lấy tay Hàn Trọng Hoài ôm ở n.g.ự.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-11.html.]
Cánh tay trắng nõn gầy gò Ngọc Đào ôm c.h.ặ.t, miếng thịt n.g.ự.c nàng đều đè một cái lõm.
Hồi Thời ở một góc trầm mặc an tĩnh chăm chú tất cả trong phòng, thấy cảnh tượng mắt , biểu tình giống như là nuốt một con ruồi sống, nàng từng thấy qua nữ nhân nào mặt dày vô sỉ như Ngọc Đào, hết tới khác tay chủ t.ử nắm, thế nhưng ý tứ rút .
Hàn Trọng Hoài rũ mắt, dường như trong đôi mắt đen bình tĩnh chờ mong của Ngọc Đào.
Hắn đang chờ mong nàng biểu diễn.
Ngọc Đào chớp chớp mắt, lông mi dài rậm dính từng giọt nước mắt trong suốt ở hốc mắt, lông mi dính nước mắt, Ngọc Đào cái gì cũng là một mảnh sương mù, cho dù thấy gương, nàng cũng thể bộ dáng hiện tại của chính là lê hoa đái vũ, khiến cho thương tiếc.
Nàng gối đầu lên chân Hàn Trọng Hoài, thịt mềm đều chạm : "Người bên ngoài đều nô tỳ là vì cãi với Thanh Trúc, bởi vì nàng chỗ Tam công t.ử nên nô tỳ liền tới Kỳ Lân viện, nhưng nô tỳ ..."
Đôi mắt m.ô.n.g lung của Ngọc Đào thấy Hàn Trọng Hoài, nàng thể nắm bắt cái nào, chỉ thể cúi đầu c.ắ.n môi: "Ánh mắt đầu tiên thấy thiếu gia, nô tỳ nghĩ hầu hạ bên cạnh thiếu gia, nô tỳ là hướng về phía thiếu gia, thiếu gia thể cần nô tỳ!"
Theo lý thuyết nếu nàng thật lòng tỏ tình thì đêm đầu tiên đến Kỳ Lân viện nên ở trong phòng Hàn Trọng Hoài thắp một ngọn đèn nhỏ, để cho thưởng mỹ nhân ánh đèn, mà nàng thì nũng nịu tâm tình.
Đáng tiếc tư tưởng giác ngộ của nàng đủ, nhưng đến trễ so với đến vẫn hơn, hiện tại nàng bổ sung hẳn là cũng thể cho nàng thêm vài phần.
"Ngươi tới là vì ?"
Giọng lười biếng khàn vang lên đầu, Ngọc Đào ngẩn , nàng còn tưởng rằng Hàn Trọng Hoài sẽ để ý tới .
Sau khi dùng sức mở mắt nhắm mắt , bộ dáng Hàn Trọng Hoài phản chiếu trong mắt nàng vô cùng rõ ràng.
Trên mặt hiện lên biểu tình hứng thú.
Vẻ mặt giống như hướng về phía thể của nàng, mà là hướng về phía nàng.
Ngọc Đào theo bản năng gật đầu: "Thiếu gia thể cần nô tỳ."
"Vì ?"
Trên mặt Hàn Trọng Hoài hiện lên một tia nghi hoặc, đầu nghiêng một chút, thế nhưng vài phần đáng yêu.
Chỉ là lời cách xa với sự đáng yêu .
Hiển nhiên chỉ quan tâm đến quan hệ logic của nội dung trong lời , đem câu "Thiếu gia thể cần nô tỳ" lý giải thành một câu cầu xin.
"Bởi vì nô tỳ tận tâm hầu hạ thiếu gia."
Ngọc Đào phản ứng chuyện còn đang ôm tay Hàn Trọng Hoài, đó càng ôm c.h.ặ.t hơn, "Nô tỳ còn để thiếu gia thấy một tấm chân tâm của nô tỳ, nô tỳ thể cứ như rời khỏi bên cạnh thiếu gia."
Từ sự khoan dung của Hàn Trọng Hoài đối với Hồi Thời, là nhớ tình cũ, cho nên chỉ cần nàng để cho tán thành nàng, coi nàng như là của , nàng sẽ bớt nhiều phiền toái.
"Thật lòng?"
Hàn Trọng Hoài lặp lặp một , vẫn hỏi Ngọc Đào tính toán biểu hiện sự thật lòng của như thế nào, nhưng thần thái thích ý , giống như là đang chờ đợi biểu hiện của Ngọc Đào.
Hồi Thời nghĩ tới một hồi phong ba cứ như mà bình , nhưng mà Ngọc Đào đắc tội Nhị thiếu gia, phỏng chừng cũng thể sống mấy ngày lành.
Nàng còn đang suy nghĩ xem nên như thế nào để đem Ngọc Đào đưa ngoài viện, để nhị thiếu gia cho Ngọc Đào nếm thử đau khổ thì thấy lời của Ngọc Đào.
Trừng mắt qua, chỉ thấy xiêm y của Ngọc Đào mở , lộ bờ vai bóng loáng trắng như tuyết, nàng nâng cằm lên, vài sợi tóc tản mặt, một đôi mắt hạnh ngập nước đầy quyến rũ, bộ dáng mặc cho khi dễ.
Hồi Thời mà lục phủ ngũ tạng đều đau, nữ nhân như !
"Thiếu gia..."
Hồi Thời động, Ngọc Đào mới vô lực sấp mặt đất nhanh ch.óng bò dậy lên, tiên cầm lấy chỗ đẩy xe lăn của Hàn Trọng Hoài, đem Trần Hổ đang ngơ ngác đẩy sang một bên.
"Thiếu gia ? Nô tỳ đẩy ."
Sau gáy Hàn Trọng Hoài mắt, đầu vai lộ cũng là sương trắng, trong phòng còn chút lạnh, Ngọc Đào nhún nhún vai đem xiêm y kéo như cũ.
Phát hiện Hồi Thời đang , Ngọc Đào : "Hồi Thời tỷ tỷ bận rộn một hồi nhất định là mệt mỏi, nơi của thiếu gia , tỷ tỷ mau nghỉ ngơi ."
Nói xong nàng phát hiện lửa giận trong mắt Hồi Thời càng thêm tràn đầy, Ngọc Đào lập tức hiểu, thể nghỉ ngơi nàng còn mất hứng cái gì.
Xích mích giữa đồng nghiệp đều là chuyện nhỏ, Ngọc Đào cúi đầu đỉnh đầu của Hàn Trọng Hoài.
Làm thế nào mới thể khiến cho Hàn Trọng Hoài hài lòng mới là chuyện đắn.