Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 10: Kiều Mị động lòng người người người cướp

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chiêu ở mới, hữu dụng là .

Đối với lão sắc phê mà , chiêu quá phức tạp ngược sẽ ảnh hưởng đến năng lực lý giải của bọn họ, thẳng thắn hờn dỗi cùng lộ thịt chính là chất dinh dưỡng nhất của bọn họ.

Ngọc Đào dám thật sự dựa Hàn Trọng Hoài, nàng cũng rốt cuộc chân của Hàn Trọng Hoài là tình huống gì, nếu lỡ chuyện gì xảy thì chỉ sợ đầu của nàng sẽ còn nữa.

"Thiếu gia, chuyện thật sự liên quan đến nô tỳ, nô tỳ cũng tại Hồi Thời tỷ tỷ tức giận."

"À..."

Hàn Trọng Hoài khẽ đáp, giống như là xảy chuyện gì, nhưng mà phỏng chừng cũng thèm để ý là đúng.

Hồi Thời hồn từ trong diễn xuất vụng về của Ngọc Đào, thấy Ngọc Đào còn đang nũng nịu nũng, trong lòng khinh thường: "Chỉ là hiểu lầm thôi, nô tỳ chỉ cùng Ngọc Đào đàm luận hai câu, tại nàng ngã xuống đất."

Hồi Thời dây dưa với Ngọc Đào nữa, bởi vì chuyện của Tước nhi mà nàng đuối lý, Nhị thiếu gia tìm hạ nhân trong viện đưa lời cho Ngọc Đào là do nàng mở một con mắt nhắm một con mắt, ám chỉ Tước nhi tiếp xúc với Nhị thiếu gia.

Thủ đoạn của Trần Hổ lôi đình, chừng lúc Tước nhi khai chuyện là do nàng chỉ điểm.

Nhìn Ngọc Đào mặt đất, Hồi Thời chỉ bối rối trong chớp mắt, đó bình tĩnh : "Thiếu gia ? Để Hồi Thời đẩy ghế cho ."

Hồi Thời đẩy Hàn Trọng Hoài xa, Ngọc Đào cân nhắc vì Hồi Thời lộ vẻ mặt với nàng.

Nàng thấy Tước nhi theo bên Hồi Thời vài , mơ hồ đoán Tước nhi là của Hồi Thời, hiện giờ Tước nhi ở chỗ Trần Hổ, nếu Hồi Thời thủ đoạn của Hàn Trọng Hoài, hiện tại hẳn là nên sợ tới mức thẳng lưng nổi mới đúng.

vẻ mặt của nàng , giống như là đang trào phúng nàng cái gì cũng hiểu.

Nàng hiểu gì ?

Sẽ là chuyện bên ngoài đồn đại Hàn Trọng Hoài c.h.ặ.t c.h.â.n hạ nhân đều là giả, kỳ thật Hàn Trọng Hoài là một mười phần, hạ nhân phản bội , cũng sẽ rưng rưng tha thứ.

Nghĩ nguyên nhân, Ngọc Đào lập tức đem chuyện ném đầu, ngày hôm đụng Tước nhi mới nhớ tới.

Vẫn là thời điểm ánh mặt trời đỏ cam mới , địa điểm cũng giống như , Tước Nhi hao tổn chút nào, chỉ là thấy nàng thì giống như chuột thấy mèo mà chạy nhanh.

Nếu phản ứng của Tước nhi bất đồng, nàng còn cho rằng thời gian ngược trở .

Không chỉ Tước Nhi bất kỳ tổn thương gì, Hồi Thời cũng như thường ngày, giống như tất cả chuyện hôm qua chỉ là một giấc mộng của nàng.

"La thẩm, Hồi Thời tỷ tỷ tình cảm gì giống bình thường với thiếu gia ?"

Ngọc Đào tựa tủ bếp bên cạnh phòng bếp nhỏ, tay khuấy nước đường, khó hiểu hỏi.

Ngoại trừ Hồi Thời tình cảm đặc biệt với Hàn Trọng Hoài, nàng thật sự thể tưởng tượng việc thể bỏ qua nhẹ nhàng như .

Bị Hàn nhị thiếu gia mua chuộc đưa thư cũng thể từ lớn biến nhỏ, cho dù Hàn Trọng Hoài thèm để ý thì Trần Hổ cũng giống như sẽ như thấy, nhưng hết tới khác Hồi Thời cùng Tước nhi đều chỉnh chỉnh, từ việc Tước nhi thấy nàng thì nhanh ch.óng chạy , thể chân của Tước nhi vẫn còn .

Tuy rằng nàng chỉ tính toán một thông phòng thành nhiệm vụ của , ý định trạch đấu thăng chức, nhưng việc cho nàng một loại cảm giác nguy cơ nên lời, giống như nếu rõ ràng chuyện thì ngay cả chính đ.á.n.h như thế nào nàng cũng .

“Còn thể tình cảm gì, ngươi Nhạn Tự cùng Hồi Thời hai vị cô nương là do lão quốc công gia để cho đại nhân ?"

Tuy rằng La thẩm là đầu bếp do Hàn Trọng Hoài tìm đến, gia nô của phủ Quốc công, nhưng ở phủ Quốc công vài năm, ít nhiều cũng một chuyện, thấy Ngọc Đào nhắc tới, bà hảo ý nhắc nhở, "Nếu Ngọc Đào cô nương ngươi và Hồi Thời xảy mâu thuẫn, mặc kệ ai đúng ai sai, cô nương ngươi đều ủy khuất cúi đầu !"

"Tại ?"

Bảo nàng cúi đầu thành vấn đề, chỉ cần thể giải quyết sự tình, nàng cúi đầu ai cũng , ngoài thuê nào nhiều tính tình như .

Vấn đề là nàng cảm thấy cúi đầu cũng vô dụng, Hồi Thời giống như là xếp nàng thành kẻ thù một, cùng nàng c.h.ế.t thôi.

"Đại nhân kính trọng lão quốc công gia, Hồi Thời là cô nương do lão quốc công gia chọn cho đại nhân..."

La thẩm ý bảo Ngọc Đào chú ý đến quan hệ trong đó.

Ngọc Đào , nếu thật sự là tầng quan hệ cho Hồi Thời sợ hãi, Hàn Trọng Hoài thật đúng là vô cùng kính trọng lão quốc công gia, kính trọng đến mức đối với một nha đầu cũng thể nhường vài phần.

Ngọc Đào nâng mặt ngẩn , nàng thật là mỗi ngày đều để hâm mộ.

Lúc nàng đang hâm mộ Hồi Thời, Hồi Thời là nha đầu của Kỳ Lân viện, hơn nữa còn cần lấy lòng Hàn Trọng Hoài cũng thể lễ đãi, đây chính là đỉnh cao của một nha đầu.

Không thấy tiếng Ngọc Đào, La thẩm cố ý liếc mắt nàng một cái, thấy nàng đang ghế, thần hồn bay .

Nhìn về phía nàng khỏi đảo qua b* ng*c đang đặt bàn của nàng.

Phần thịt đang đặt bàn là thứ mà chỉ hận thể che giấu cất , nàng ngược coi thịt nơi đó là thịt bình thường , cảm thấy mệt mỏi thì đặt lên bàn.

Lại tiếp những bà t.ử nông thôn như các nàng, lúc khi sinh con n.g.ự.c lớn hơn nữa cũng đều , nhưng loại bất đồng với Ngọc Đào.

Ngọc Đào một vòng eo thon gọn, n.g.ự.c giống như là đào tươi treo cành cây, lớn mà ngu xuẩn, cho nữ nhân thấy cũng nhịn thêm vài .

"Nếu ngươi lo lắng đắc tội với Hồi Thời cô nương, bằng nũng với đại nhân nhiều hơn một chút, ngươi trở thành một nhà, địa vị của ngươi cũng sẽ kém với Hồi Thời cô nương là bao."

La thẩm bộ dáng thất hồn lạc phách của nàng, phỏng đoán mâu thuẫn giữa nàng và Hồi Thời là chuyện cúi đầu là thể giải quyết, vì nàng mà đưa chủ ý.

"Nói thật, tới Kỳ Lân viện lâu như nhưng còn từng thấy đại nhân đối xử với hạ nhân nào giống như đối với ngươi."

La thẩm còn nhớ rõ ngày đó Hàn Trọng Hoài hạ đến phòng bếp nhỏ Ngọc Đào điểm tâm, tuy rằng đó Hàn Trọng Hoài từng đến nữa, nhưng chuyện đủ để cho bọn họ thán phục hồi lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-10-kieu-mi-dong-long-nguoi-nguoi-nguoi-cuop.html.]

So với Hồi Thời, bộ dáng của Ngọc Đào hơn bao nhiêu, thế nào cũng là Ngọc Đào càng thể cho nam nhân vui vẻ.

"Ta đây còn một nhà ?"

Ngọc Đào nâng mặt đầu, nàng còn tưởng rằng hiện tại nàng còn là chính nữa.

“Nha đầu ngốc, đám Hồi Thời cô nương cùng đại nhân là tình cảm bao nhiêu năm, ngươi mới tới Kỳ Lân viện vài ngày, ngươi cùng đại nhân còn ..."

La thẩm ám chỉ đem ngón tay dựa , "Nói một câu dễ , ngày nào ngươi vẫn hầu hạ đại nhân, thì ngày đó ngươi cũng tính là của Kỳ Lân viện."

Đạo lý mà La thẩm Ngọc Đào hiểu , chỉ là nàng vẫn lười suy nghĩ kỹ mà thôi.

Nàng nghĩ nàng là do lão phu nhân đưa đến Kỳ Lân viện, chỉ cần Hàn Trọng Hoài sẽ đuổi , nàng thể ở chỗ ăn no chờ c.h.ế.t.

Hiện tại địch ý của Hồi Thời nhắc nhở nàng, nếu là ở địa bàn của Hàn Trọng Hoài, cũng để cho Hàn Trọng Hoài coi nàng là của , bằng cho dù bây giờ qua cửa ải của Hồi Thời, nhưng Hàn Trọng Hoài cưới thê t.ử, mặc kệ nàng thành thật đến , Hàn Trọng Hoài coi nàng là của , chính thất của cũng nhất định sẽ nguyện ý nuôi một ngoài ăn .

Ngọc Đào trầm tư suy nghĩ, một mùi bánh ngọt mang theo hương mật ong ngọt ngào lò, nàng nếm thử hai cái bỏ bánh một đĩa mang đến chính sảnh.

Nàng thể quá phóng túng bản , nếu nàng cự tuyệt nhảy nhót ở chỗ Hàn Trọng Hoài, nên cân bằng khối lượng công việc của một cách thích hợp.

Nàng chỉ nghĩ nếu bắt đầu cố gắng việc, lúc chậm rãi lười biếng sẽ cho thể chấp nhận , bằng giai đoạn liền bày một bộ dáng lười biếng, như đối với nàng đều ấn tượng nàng vẫn luôn như , sẽ yêu cầu nàng nhiều việc.

vấn đề chính là Hàn Trọng Hoài " ", nếu , nàng cũng thể công việc của , nhất định nghiên cứu một con đường mới.

Để đạt mục tiêu của , một phế nhân thiếu ăn mặc cần động não, từ giờ phút trở nàng cần cố gắng!

Sau khi chuẩn xong điểm tâm, khi bước chính sảnh Ngọc Đào còn cố ý pha .

Trà ở chỗ Hàn Trọng Hoài kém chỗ lão phu nhân, khi pha xong nàng nếm một ngụm, hương thơm xông mũi.

Lại đến cũng thật kỳ quái, lão phu nhân luôn nàng pha mang theo mùi đào, nhưng nàng thử qua nhiều mà vẫn uống vị đào trong nước, cũng là tác dụng tâm lý của lão phu nhân .

mà vì lấy lòng lão phu nhân nên nàng từng bỏ một ít công phu học cách pha .

Tìm khay hải đường điêu khắc gỗ lim, Ngọc Đào đặt cùng điểm tâm lên, bước chính sảnh phát hiện thời gian đến đúng.

Trong phòng chỉ Hàn Trọng Hoài, thế nhưng Hàn Nhị thiếu gia cũng ở đây.

Hồi Thời rót cho hai vị thiếu gia, thấy Ngọc Đào cầm nước cửa, trào phúng liếc nàng một cái.

Không rõ vì trào phúng, Ngọc Đào vô tội, đại khái lẽ là do Hồi Thời cho rằng nàng Hàn nhị thiếu gia tới nên mới cố ý pha đem tới, nhưng nếu nàng Hàn Trọng Giác ở chỗ , nàng căn bản sẽ xuất hiện.

Bị Hàn Trọng Hoài , đó là công việc của nàng, nhưng Hàn Trọng Giác , nàng chỉ cảm thấy chịu thiệt.

Đi tới bên cạnh Hàn Trọng Hoài, Ngọc Đào đem mà Hồi Thời pha đẩy lùi qua một chút, đem bánh đặt ở trong tầm tay của Hàn Trọng Hoài.

Khay đặt lên bàn, thể thấy đó chỉ một phần.

Trong đầu Hàn Trọng Giác mới hiện lên ý nghĩ Ngọc Đào thức thời, nghĩ tới chỉ mới chốc lát nàng đ.á.n.h thẳng mặt.

Hàn Trọng Hoài là phế nhân thể bao nhiêu mà cho nàng hết lòng một mực như , đến Kỳ Lân viện còn là do nàng chủ động cầu xin.

Nghĩ đến đây Hàn Trọng Giác lập tức cảm thấy mặt mũi của chính Ngọc Đào đè mặt đất chà đạp, tuy rằng vài phần hứng thú đối với nha đầu , nhưng nhịn chuyện nàng coi trọng , ỷ vài phần tư sắc mà mở phòng nhuộm mặt .

"Tứ thật diễm phúc, thể mỹ nhân như ở bên cạnh hầu hạ."

Hàn Trọng Giác ngoài nhưng trong , "Nghe biểu cũng đang chuẩn tới đây, phế nhân đều là chờ c.h.ế.t, nhưng Tứ ngươi đầu t.h.a.i , chỗ hỏng nhưng buổi tối vẫn còn mỹ nhân để ôm."

Lời của Hàn Trọng Giác nửa điểm khách khí, rõ ràng khác gì chỉ mũi Hàn Trọng Hoài mắng là thái giám.

Ngọc Đào ở bên cạnh cúi đầu, hai lỗ tai dựng thẳng lên, nàng chỉ Hàn Trọng Hoài thể một tay c.h.é.m chân , đối với những thiếu gia khác trong phủ sẽ bộ dạng như thế nào.

Bích Thúy từng với nàng, lúc chân Hàn Trọng Hoài phế là đại tướng quân, ngay cả quốc công gia lão t.ử nhưng cũng nể ba phần.

Bị mắng là thái giám, chỉ sợ nam nhân bên cạnh sẽ tức giận nhảy dựng lên, nhưng Hàn Trọng Hoài công năng nhảy, cho nên vẻ đặc biệt bình tĩnh: "Một chờ c.h.ế.t thì quá mức tịch mịch, chúng , bồi một chút thì như thế nào?"

Con ngươi đen trắng rõ ràng, vầng sáng lưu chuyển thâm thúy.

Câu hỏi lễ phép cho Hàn Trọng Giác nhảy dựng lên, chỉ mũi Hàn Trọng Hoài: "Đồ phế nhân như ngươi, ngươi như còn dám uy h**p !"

Ngửi thấy nước uống mang theo một mùi đào nhàn nhạt, Hàn Trọng Hoài nâng chén lên uống thêm một ngụm.

Tất cả trong phòng đều chờ Hàn Trọng Hoài uống xong mở miệng, ngay cả tay Hàn Trọng Giác cũng chậm chạp buông, chỉ chờ Hàn Trọng Hoài tiếp một câu, nhưng thấy Hàn Trọng Hoài buông chén xuống mà vẫn đáp lời.

Giống như mệt mỏi phản ứng với kẻ ngốc.

Nếu là bên ngoài như , Hàn Trọng Giác sớm một cước đá qua, nhưng năm xưa chịu thiệt tay Hàn Trọng Hoài quá nhiều, Hàn Trọng Giác tức giận đến mức hai gò má đỏ bừng nhưng cũng dám tiến lên nửa bước.

Hàn Trọng Hoài là một võ tướng, chân phế chẳng khác nào tương lai, theo lý thuyết thì một thiếu gia đích xuất như căn bản cần sợ Hàn Trọng Hoài, nhưng bên cạnh còn mấy thị vệ vẫn ở , ai Hàn Trọng Hoài nổi điên lên thể thật sự để bồi .

"Ngươi nhiều nhất cũng chỉ thể kiêu ngạo thêm vài năm, những nô tài của ngươi cũng thật sự là trung thành, ngươi như thế nhưng bọn họ còn rời , nhưng mà cho dù hiện tại bọn họ thì phủ Quốc công chúng cũng nuôi nhàn rỗi, sớm muộn gì cũng đem bọn họ đ.á.n.h ngoài."

Hàn Trọng Giác càng hận thêm một chút, rõ ràng mới là đích xuất nhưng tổ phụ thích Hàn Trọng Hoài hơn, để cho ít bạc, hơn nữa khi tướng quân Hàn Trọng Hoài cũng tích góp, bạc của Kỳ Lân viện bỏ của chung, cho nên khuyên nương cắt xén của Hàn Trọng Hoài thì cũng cách nào.

Nhìn lướt qua Trần Hổ đang bên cạnh chằm chằm , Hàn Trọng Giác mạnh mẽ lên, mục đích của chuyến : "Mỹ nhân đặt ở bên cạnh ngươi cũng là minh châu phủ bụi trần, nha đầu mà lúc trúng, *Khổng Dung còn nhường lê, ngươi dùng thì đem nàng nhường cho ."

*Khổng dung nhường lê: Điển tích Khổng Dung nhường lê. Tích kể rằng, Dung, tên đầy đủ là Khổng Dung, sinh cuối đời Nam Hán, là cháu đời thứ 20 của Khổng Tử, từng giữ một chức quan lớn trong triều đình. Thuở ấu thời, lúc Khổng Dung mới bốn tuổi, nhường những quả lê to và ngon ngọt cho các , còn thì chịu ăn quả nhỏ. Trên cơ bản, nội dung chính của điển tích là , tuy nhiên dựa nội dung sơ khai nhiều phiên bản .

 

 

Loading...