Kiều Mị: Thông Phòng Vừa Kiều Vừa Mị - Chương 1: Tiểu Ngọc Đào xuất thủy phù dung

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:01:34
Lượt xem: 8

 

 

Mưa mùa hè để giải nhiệt. Một khắc khi mưa kéo đến sấm sét ầm ầm, một khắc mưa tạnh, ngược càng buồn bực hơn, ngoài cửa sổ hoa lay ơn còn đang nhỏ xuống những giọt nước mưa, cây cối úp sấp xuống cũng bắt đầu gào thét.

Trong phòng, Hàn lão phu nhân đang chuyện với Hàn nhị phu nhân, Tôn ma ma cùng Thanh Trúc hầu hạ ở mặt, Ngọc Đào ở nhĩ phòng chuẩn , cảm nhận nước nóng đập mặt, vô cùng tưởng niệm hai tảng băng lớn trong chính sảnh.

Trà hạt sen xông hương thơm ngát xông mũi, nhưng thơm ngát đến cũng khiến phúc dùng.

"Ngươi cũng , ngươi Nhị phu nhân đến viện lão phu nhân là vì cái gì ?"

Hàn lão phu nhân chỉ thích uống do Ngọc Đào pha, Bích Thúy việc gì để chỉ thể ở bên cạnh thu thập cụ, thỉnh thoảng nâng lỗ tai lên để động tĩnh trong phòng, đáng tiếc mấy tấm rèm trúc cộng thêm kim trướng che khuất, bên trong chính sảnh chỉ thể truyền âm thanh mà ngay cả vài câu cũng thể .

Ngọc Đào thấy Bích Thúy , cũng thèm để ý trong lời của nàng , chỉ hâm mộ gương mặt khô ráo sảng khoái của nàng .

Ở hiện thực nàng là chịu nóng, nghĩ tới khi xuyên sách vẫn chịu nóng, tóc ướt đẫm vì mồ hôi thì thôi, bây giờ thậm chí nàng cũng thể cảm giác n.g.ự.c tích tụ một đống mồ hôi.

Mồ hôi dính nhớp với , pha xong nàng đành dành chút thời gian để yếm.

Quả thật nàng nên khỏi phòng chính, nhưng nếu thì thể bây giờ, rõ ràng mà Hàn nhị phu nhân coi trọng chính là Thanh Trúc, nàng cũng khả năng bộ như hiểu ánh mắt, cứng rắn ở nơi đó, đắc tội Hàn nhị phu nhân cũng việc gì, nàng chỉ sợ đắc tội với nữ chủ mà thôi.

Nàng xuyên cuốn "Nhất phẩm thông phòng" gần một tháng, dựa theo trục thời gian, sai biệt lắm thì thời điểm chính là lúc mà nữ chủ sẽ thông phòng cho nam chủ.

"Nhất phẩm thông phòng" là một quyển tiểu thuyết đại nữ chủ, nữ chủ thăng cấp thỏa đáng, khi phụ mẫu của nữ chủ Thanh Trúc qua đời, nàng bán phủ Quốc công, bắt đầu là một nha quét dọn mạt đẳng, bước đầu tiên là trở thành đại nha sủng ái bên cạnh Hàn lão phu nhân, bước thứ hai trở thành thông phòng của Tam thiếu gia Hàn phủ, đó trải qua nhiều bước, hại c.h.ế.t nguyên phối, thê của Hàn Tam thiếu gia, khi Hàn Tam thiếu gia năm mươi tuổi quan nhất phẩm, cuối cùng nàng cũng trở thành chính thất phu nhân của .

Ngọc Đào cũng xong cuốn sách , chỉ là thấy độc giả tổng kết con đường thăng cấp của nữ chủ ở khu vực bình luận, nếu sớm rằng bản sẽ xuyên sách thì nàng qua nữ xứng pháo hôi cùng tên với nàng, đó thuộc những phần nàng .

Mặc dù chỉ một vài trang nhưng nàng cũng phận của nhân vật .

Tam thiếu gia Hàn gia *chung linh d.ụ.c tú, xưng là Văn Khúc Tinh hạ phàm, nhưng hôn sự của thuận lợi cho lắm.

*Chung linh d.ụ.c tú: Tích tụ những cái , cái

Cô nương từ nhỏ định hôn ước với , khi cập kê thì bắt đầu bệnh tật triền miên, Hàn tam thiếu gia chờ nàng hai năm, đó lão quốc công gia qua đời, Hàn Tam thiếu gia thủ hiếu ba năm, nghĩ tới hiếu kỳ sắp qua, cô nương đợi đến khi cửa buông tay rời khỏi nhân gian, hương tiêu ngọc vẫn.

Mắt thấy hài t.ử nhà đường của năm sáu tuổi, Hàn nhị phu nhân sốt ruột đến mức bốc hỏa, trong hiếu kỳ thể nghị , vì liền tìm cho nhi t.ử một nha đầu thông phòng, tránh để cho đến khi đến tuổi cập quan mà vẫn còn hiểu chuyện.

Nữ chủ Thanh Trúc bộ dáng thanh tú, hiểu quy củ tiến lui, Hàn nhị phu nhân gặp qua nàng vài ở Phúc Hoa viện, hơn nữa bán cho lão phu nhân nên chọn nàng .

Vốn là chỉ chọn một Thanh Trúc, chỉ là nguyên chủ là đá kê cho con đường thăng cấp của nữ chủ, thể ở một bên .

Nguyên chủ là Hàn lão phu nhân yêu thích hơn vì liền năn nỉ ương ngạnh, đó cũng như ý nguyện, cùng với Thanh Trúc thông phòng của Hàn Tam thiếu gia.

Đoạt nam chủ của nữ chủ, thể tưởng tượng kết cục là t.h.ả.m thiết cỡ nào, vốn dĩ Hàn Tam thiếu gia yêu thích nguyên chủ hơn, nhưng trong quá trình ở chung, dần dần phát hiện nguyên chủ hề nội hàm, bụng hẹp hòi nên liền xa lánh nàng, một nguyên chủ phạm một sai lầm lớn, Hàn nhị phu nhân vốn thích nàng nên hạ lệnh đ.á.n.h nàng bốn mươi đại bản, nguyên chủ chịu nổi mà c.h.ế.t ở phòng của hạ nhân.

Ngọc Đào còn nhớ rõ khi nguyên chủ c.h.ế.t, nữ chủ chuyện nguyên chủ tùy ý chôn ở một nơi nào đó, vì nguyên chủ mà rơi vài giọt lệ, đồng thời còn nhắc nhở chính an phận thủ thường.

An phận thủ thường, chỉ là nữ chủ đang tự cảnh tỉnh chính mà bản nàng cũng khắc sâu mấy chữ trán.

Nam chủ là của nữ chủ, bình thường mỹ nữ tỷ với nữ chủ sẽ kết cục .

Đặt đĩa lên khay, Ngọc Đào gương đồng, nha đầu trong gương b.úi tóc, trái đều cài một đóa lụa phấn nhạt, bởi vì mồ hôi mà vài sợi tóc dán lên khuôn mặt, lộ một gương mặt trắng như ngọc, mặt phù dung, liễu như mi, mắt hạnh má đào, chỗ duy nhất khi xuyên sách hẳn là gương mặt xuất chúng hơn ít so với khuôn mặt khi ở hiện đại của nàng.

Đem khuyết điểm vốn của nàng đều vứt bỏ, ưu điểm đều phóng đại đến vô hạn.

Nghĩ nghĩ Ngọc Đào cúi đầu , tầm mắt dừng ở mũi chân mà là n.g.ự.c che khuất, mơ hồ thể thấy thịt trắng dính dính bên trong cổ áo lộ , cả Ngọc Đào đều là mồ hôi nhớp dính chịu : "Ngươi đưa một chuyến, xiêm y."

"Đang yên đang lành xiêm y gì?"

Bích Thúy cho rằng Ngọc Đào ăn mặc một chút để Hàn nhị phu nhân , "Đợi đến khi ngươi xiêm y , Nhị phu nhân cũng .”

“Cả đều là mồ hôi." Ngọc Đào , Bích Thúy kỹ bộ dáng của nàng, quả thật thấy mấy giọt mồ hôi trong suốt ở bên tóc mai.

"Như thế nào nóng thành như ?"

Tuy rằng thấy mồ hôi nhưng Bích Thúy cảm thấy Ngọc Đào như cái gì thể gặp khác. Người bên ngoài đổ mồ hôi đều là lôi thôi ghê tởm, mà Ngọc Đào làn da trắng như tuyết, đổ mồ hôi da thịt liền lộ phấn, giống như nh** h** lộ , mềm mại ướt át.

"Vẫn là ngươi , lộ diện ở mặt Nhị phu nhân cũng , đừng để cho Thanh Trúc cướp hết nổi bật."

"Bình thường cũng gặp Nhị phu nhân, cái gì mà đoạt với đoạt nổi bật."

Nếu là danh tiếng của nữ chủ, cho Ngọc Đào mười lá gan nàng cũng dám cướp.

Lời phật hệ như giống như lời từ trong miệng Ngọc Đào, Bích Thúy hừ một tiếng: "Ta thấy khi ngươi khỏi bệnh giống như biến thành một khác, nếu như chỉ sợ ngươi nháo lên, thể tùy ý để cho Thanh Trúc diễu võ dương oai."

Trong Phúc Hoa viện, từ đến nay quan hệ giữa Ngọc Đào và Bích Thúy hơn một chút, đều là đại nha , nhưng lẽ là do Thanh Trúc khí tràng nữ chủ gì đó, ở trong đống nha khác yêu thích.

Bích Thúy chỉ một từng cảm thấy Thanh Trúc chướng mắt các nàng.

"Vốn dĩ nàng cam lòng nha , bây giờ thông phòng, là thông phòng của Tam thiếu gia, về cũng coi như là nửa tiểu thư, cùng chúng bất đồng."

Giọng điệu của Bích Thúy chua xót, giống như chán ghét Thanh Trúc, giống như vì nàng mà bất bình.

Ngọc Đào cảm thấy Bích Thúy thật sự thấy Thanh Trúc sống , nhưng cũng như với nàng, lời từng câu từng câu, rõ ràng đều ý tứ thêm dầu lửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kieu-mi-thong-phong-vua-kieu-vua-mi/chuong-1-tieu-ngoc-dao-xuat-thuy-phu-dung.html.]

Nữ chủ đương nhiên là bất đồng, ở xã hội phong kiến lễ giáo nghiêm ngặt, từ thông phòng đến nhất phẩm phu nhân, cho dù là năm mươi tuổi mới thì cũng là ngưu bức.

Nàng tự hỏi chính cái bản lĩnh , cho nên tuyệt đối sẽ nha đầu thông phòng cướp đoạt nam chủ của nữ chủ.

"Bất đồng thì bất đồng, mỗi đều mệnh riêng của ."

Bích Thúy cầm lấy khay viền vàng điêu khắc bằng gỗ lim hải đường, khẽ chậc một tiếng: "Ngươi nghĩ thông suốt."

Nói là như , nhưng nàng cũng tin Ngọc Đào thể nghĩ như , Ngọc Đào ỷ xinh cùng với chuyện lão phu nhân thích, mơ hồ cho rằng là nha nhất của Phúc Họa Viện, thể để cho Thanh Trúc lướt qua nàng để chiếm cơ duyên nhất .

Chỉ sợ là trong lòng cân nhắc cái gì đó nhưng cho nàng .

Hàn lão phu nhân là cực kỳ quy củ, cho dù là ở trong nội thất, cũng là đai phỉ thúy buộc trán, áo ngoài là hoa hồng tím dệt lụa tơ tằm, đầu là vàng ròng, ngay ngắn ở ghế .

Hàn nhị phu nhân ở phía bên trái ăn mặc thỏa đáng, đồ trang sức họa tiết hoa lan, áo khoác ngoài là hoa văn kim chi ngọc diệp, phía là váy đính hoa mẫu đơn.

Bích Thúy nâng khay trong rót , Hàn lão phu nhân thấy là nàng thì hỏi: "Ngọc Đào ?"

Chính bưng chén nhưng lão phu nhân gọi tên nha đầu bên cạnh, ngược nụ mặt Bích Thúy càng sáng lạn hơn: "Ngọc Đào pha xong, ngại trời quá nóng nên trở về phòng xiêm y."

"Nha đầu chính là dễ dàng nóng lên, ngày thường đều hận thể dán đầu băng."

Hàn lão phu nhân một câu, đó tiếp tục cùng Hàn nhị phu nhân tán gẫu chuyện vặt vãnh bên , chỉ là Thanh Trúc ở một bên quạt tên Ngọc Đào thì lóe lên.

Trong phủ bảy vị thiếu gia, ba phía tuổi còn nhỏ, bốn phía , đại thiếu gia cùng Nhị thiếu gia đều cưới phu nhân, thị thông phòng cũng ít, mặc dù Tam thiếu gia cùng Tứ thiếu gia đều cưới phu nhân, nhưng Tam thiếu gia là thiếu gia xuất là con vợ cả, còn đến tuổi nhược quán là thứ cát sĩ, tiền đồ một mảnh sáng lạn, mà Tứ thiếu gia là con vợ lẽ sủng ái.

Kỳ thật nếu để cho nàng chọn, nàng tình nguyện chọn thiếu gia thứ xuất, chính thất phu nhân thích sẽ để cho cưới chính thất xuất hiển hách, đáng tiếc năm xưa Tứ thiếu gia thương nặng khiến cho hai chân tàn phế, tính cách âm lệ, thật sự cho cách nào chọn.

Nàng nhị phu nhân ý bộ dáng đoan trang của , nhưng nàng cũng bộ dáng của chỉ là đoan trang mà thôi.

So với Ngọc Đào xa tính là xinh , nếu Ngọc Đào cũng phòng của Tam thiếu gia, chỉ sợ là Tam thiếu gia càng thích Ngọc Đào hơn.

nàng bài xích chuyện Ngọc Đào cùng đến thông phòng cho Tam thiếu gia, bởi vì Ngọc Đào thì nhưng mười phần đầu óc.

Tính tình của Tam thiếu gia lạnh lùng tự kiềm chế, bằng nhiều năm như cũng thị thông phòng, một lòng hướng học, đối với sắc sẽ nhất thời mê hoặc, nhưng khi nhận rõ sẽ dạng nữ t.ử nào ở bên cạnh mới là nhất.

Thanh Trúc lòng để cho Ngọc Đào tới phụ trợ cho , nhưng một tháng nay Ngọc Đào giống như là đổi tính tình, lão phu nhân nhắc tới chuyện nhị phòng cũng một lời, giống như là hứng thú đối với chỗ của Tam thiếu gia, nếu cái gì giống , thì chính là Ngọc Đào ngày càng dụng tâm lấy lòng lão phu nhân, hiện tại trong mấy nha đầu, Ngọc Đào chính là lão phu nhân sủng ái nhất.

Hiện giờ Hàn nhị phu nhân đây, dựa theo tính tình của Ngọc Đào, nhất định là lộ mặt, nhưng hiện giờ giống như là cố ý tránh , chẳng lẽ thật sự là cảm thấy chỗ Tam thiếu gia là nơi ?

Nếu như thì Ngọc Đào tính toán ? Chẳng lẽ chấp nhận mệnh mà sánh đôi với hầu quản sự, cả đời nô tài trâu ngựa.

Nếu thật sự là như , thì nàng chính là ngu xuẩn đến thể cứu chữa.

Vừa từ nhĩ phòng Ngọc Đào liền hối hận.

Vốn tưởng rằng nhĩ phòng đủ ngột ngạt, nhưng khỏi nhĩ phòng nàng mới cái gì là mồ hôi như mưa.

Đoán chừng Hàn nhị phu nhân còn ở Phúc Hoa viện đợi một hồi, Ngọc Đào xiêm y xong cũng vội vàng trở về nhĩ phòng, mà là dựa một bên hành lang dựa tường, về phía núi giả nước chảy ở trong phủ .

phủ Quốc công nhiều núi giả, nhiều nơi để tránh nóng, nơi nàng cách Phúc Hoa viện xa, là một dãy núi giả bằng thạch nhũ.

Nơi núi và nước tự nhiên là gió mát.

Chỉ là hôm nay Ngọc Đào qua, mới trong động phát hiện nơi sớm khác chiếm.

Từ ánh mặt trời ch.ói chang chuyển sang nơi ánh sáng tối tăm, ánh mắt nàng mơ hồ trong chốc lát nên thấy bóng , mở miệng mới dừng bước chân.

"Ai phái ngươi tới đây?"

Giọng nam t.ử mở miệng chút hương vị biếng, lời thong thả, tuy rằng đang đặt câu hỏi nhưng cũng giống như là để ý câu trả lời của nàng.

Thời điểm bước chân Ngọc Đào dừng còn kịp nữa, nam nhân xe lăn trong huyệt động nghiêng mặt, tầm mắt của từ đang quỳ mặt đất chuyển đến mới xông , con ngươi hẹp dài ở trong cảnh nửa tối nửa sáng trở nên vô cùng đặc biệt.

Ánh mắt lười biếng trượt một vòng mặt Ngọc Đào, dường như cảm thấy ánh mắt nâng cao như quá mệt mỏi, tầm mắt của liền thẳng, đối diện với nơi n.g.ự.c đang phập phồng của nàng.

Ngọc Đào sợ chạy thì sẽ nóng nên một đường vô cùng thỏa, nhưng một chỗ chỉ cần quá độ lớn, công cụ phụ trợ định, nàng thở hổn hển cũng thể run rẩy theo.

Không nghĩ tới sẽ gặp ở chỗ , hơn nữa còn là chủ t.ử trong phủ, Ngọc Đào nhanh ch.óng hành lễ: "Tứ thiếu gia khỏe."

Hành lễ xong Ngọc Đào ngẩng đầu, thấy ánh mắt Hàn Trọng Hoài vẫn dời , trong lòng mắng một tiếng *lão sắc phê, cổ khẽ cúi xuống: "Nô tỳ vô tình xông , quấy nhiễu Tứ thiếu gia, thỉnh Tứ thiếu gia cần so đo với nô tỳ."

*Lão sắc phê: Ý chỉ những kẻ háo sắc

Lại tiếp đây đầu tiên nàng gặp Hàn Trọng Hoài ở nơi râm mát, nửa tháng nàng sấp một cái bàn đá bên cạnh sườn núi giả mơ màng buồn ngủ, nửa híp mắt thì cảm giác ánh sáng vật thể che khuất khiến nàng sợ tới mức nhảy dựng lên, ngờ đến chính là Hàn Trọng Hoài.

Nhìn thấy đẩy xe lăn rời , ai lúc đột nhập biến thành nàng.

Không thấy động tĩnh của Hàn Trọng Hoài, bước chân của Ngọc Đào thăm dò len lén cọ ngoài, cọ đến ánh mặt trời ch.ói chang, nàng xoay chuồn mất.

Thắt lưng quấn trong khăn lụa hoa nhạt hiện lên ánh mặt trời, giống như ánh mặt trời phơi nắng hóa , mảnh khảnh giống như là sợi tơ lay động.

Một lát Hàn Trọng Hoài mới thu hồi ánh mắt, về phía nam nhân chân đang run rẩy ngừng: "Người ngươi đưa tin tức là nàng?"

 

 

Loading...