KIỆU HOA DƯỚI GIẾNG CỔ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:24:50
Lượt xem: 337

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Sau khi thằng béo , bắt đầu chuẩn giấy thế .

 

Cái khác so với giấy bình thường.Sổ tay màu đen ghi chép, thuật tên là Trộm Long Tráo Phượng, cực kỳ hung hiểm, chỉ giống hình dáng, mà còn giống cả thần thái, quan trọng nhất là lừa sự cảm nhận của cô dâu kiệu máu.

 

Vật liệu sử dụng cũng càng thêm khắt khe. 

 

Tre dùng tre già ở nghĩa địa, giấy dùng giấy lót quan tài còn thừa ở cửa hàng quan tài. 

 

Mực, thì dùng m.á.u quạ trộn với tro đáy nồi. Những thứ , bình thường thôi rợn tóc gáy, nhưng đối với , một nghề thủ công giấy, thì dễ như trở bàn tay. 

 

nén vết thương ở cánh tay, đến bãi tha ma ở phía tây thôn. Nghĩa địa ở đây, chôn già cô đơn con cái, âm khí nặng nhất. chọn một bụi tre màu đậm nhất, đốt tre dường như kết một lớp sương giá, chặt về. 

 

Lại đến cửa hàng quan tài duy nhất trong trấn, ông chủ là bạn cũ của ông nội , rõ ý định, tuy sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn đưa cho loại giấy lót nhất.

 

Còn về m.á.u quạ… ngẩng đầu tổ quạ mái hiên nhà . Con quạ già đó, từ khi còn bé sống ở đó , hiểu ý .

 

đến gốc cây, ngẩng đầu nó, nó cũng nghiêng đầu, dùng đôi mắt đen láy như hạt đậu .

 

thở dài, quạ, cho mượn vài giọt m.á.u cứu mạng, nhất định báo đáp.

Nói , nhặt một hòn đá nhỏ mặt đất, búng tay. Hòn đá b.ắ.n trúng chính xác móng vuốt của con quạ già, một giọt m.á.u đỏ tươi vặn nhỏ xuống cái bát chuẩn sẵn. 

 

Con quạ già kêu lên một tiếng, vỗ cánh bay , như đang mắng .

 

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Vật liệu chuẩn xong, chỉ chờ thằng béo mang đồ của Vương Nhị Cẩu về. 

 

Buổi chiều, béo mập hớn hở trở về, chỉ lấy bát tự của Vương Nhị Cẩu, mà còn thực sự moi một chiếc yếm lụa bạc màu từ của Vương Nhị Cẩu.

 

“Anh Bì, đúng là thần ! giá cao thu mua, lập tức lục tung cả tủ tìm ngay, còn liên tục hỏi , cái thứ thật sự bán tiền ?”

 

nhận lấy chiếc yếm. Một mùi sữa tanh lẫn lộn với mùi đồ cũ lâu năm xộc mũi.

 

“Rất , thứ , coi như mỏ neo.”

 

đuổi thằng béo khỏi nhà, khóa cửa .

 

Việc tiếp theo , thể để bất kỳ ai phiền. bát tự của Vương Nhị Cẩu lên giấy vàng, cùng với chiếc yếm lụa đó đốt thành tro, trộn mực chế từ m.á.u quạ. Sau đó, bắt đầu việc.

 

Lần , chú rể, mà là một cô dâu giấy mặc áo cưới đỏ, trùm khăn voan đỏ.

Tre xương, giấy da. tập trung tinh thần cao độ, mỗi một nhát dao, mỗi một nét bút đều chứa đựng bí pháp trong cuốn sách tay màu đen. Khi giấy giấy dần thành hình, âm khí trong nhà càng lúc càng nặng, thậm chí thể cảm thấy, một đôi mắt, đang âm thầm theo dõi

 

Là cô . Cô dâu kiệu máu, ô dường như nhận điều gì đó, đang thăm dò . lạnh trong lòng, động tác tay hề lộ sơ hở.

 

"Chẳng ngươi chú rể quan ? Ta cho ngươi một tình địch, cướp trong lòng của ngươi, xem ngươi cuống lên .”

 

Khi nét vẽ cuối cùng hạ xuống, đường nét cô dâu giấy thành. Tuy rằng trùm khăn voan, rõ mặt, nhưng hình, tư thái toát một vẻ yêu mị khó tả. 

 

c.ắ.n đầu ngón tay, nặn một giọt máu, chấm giữa trán cô dâu giấy.

 

“Dùng m.á.u họ Trần , vì ngươi tạo hồn linh. Từ nay về , ngươi cô hồn, dã quỷ, chú rể của ngươi, là Nhị Cẩu nhà họ Vương. Đi , tìm chú rể của ngươi, đừng đến... phiền nữa.”

 

Lời dứt, cô dâu giấy phảng phất sống . Tuy rằng vẫn yên bất động, nhưng thể cảm giác , một luồng oán niệm mạnh mẽ từ tỏa , xông thẳng về hướng từ đường. 

 

Xong !

 

thở phào một , phịch xuống đất. Tiếp theo, cứ chờ xem kịch thôi.

 

Đêm xuống. Cả thôn tĩnh lặng đến đáng sợ, nhà nhà đóng chặt cửa, ngay cả ch.ó cũng dám sủa một tiếng, tất cả đều , đêm nay, là then chốt. 

 

Vương Phú Quý phái canh ở cửa nhà , mỹ danh là bảo vệ thực chất là giám thị. 

 

rảnh rang, khóa trái cửa, trong nhà tĩnh lặng chờ đợi.

 

Thằng béo ở chỗ  lề mề chịu , sợ. 

 

“Anh Bì, chiêu của ... rốt cuộc ? Chúng đây là đang đấu trí với quỷ, vạn nhất cô mắc bẫy, hai đều xong đời.”

 

tự rót cho một tách , nhấp một ngụm. 

 

“Yên tâm , lòng đàn bà như mò kim đáy biển. bất kể là quỷ, chỉ cần là phụ nữ, thì đều giống . Cô thể để ý một đàn ông thuộc về , nhưng cô tuyệt đối thể dung thứ một phụ nữ khác, cướp đàn ông mà cô để ý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kieu-hoa-duoi-gieng-co/chuong-4.html.]

 

Thằng béo như hiểu mà gật gù.

 

Vừa qua giờ Tý. 

 

Luồng âm phong quen thuộc , một nữa hề báo mà nổi lên.

 

Trong gió, mang theo tiếng của phụ nữ. , trong tiếng còn là u oán, mà là tràn ngập phẫn nộ và ghen tị.

 

“Là ai... là ai dám cướp chú rể của !”

 

Mấy thôn dân canh ở cửa nhà , sợ hãi ôm chặt lấy , run cầm cập.

 

Ngay đó, hướng từ đường, hồng quang đại thịnh,một luồng oán khí mạnh mẽ hơn bất kỳ nào đây, xông thẳng lên trời.

 

Ầm! Cánh cửa từ đường như một luồng sức mạnh vô hình nào đó đ.â.m , văng .

 

Thôn dân phát tiếng thét kinh hoàng, bỏ chạy tán loạn.

 

đến bên cửa sổ, hé một khe hở ngoài, chỉ thấy chiếc kiệu đỏ như m.á.u , tự từ trong từ đường bay ! Bốn vị trí kiệu phu, là bốn bóng mơ hồ do hắc khí ngưng tụ thành.

 

Kiệu m.á.u lơ lửng trung, rèm kiệu tự động lay động gió để lộ bên trong chỗ trống .

 

Nó xoay quanh trung của thôn, như đang tìm kiếm thứ gì đó, nhanh, nó dường như khóa chặt mục tiêu.

 

Kiệu đột ngột xoay chuyển, theo một hướng, nhanh chóng bay . Hướng đó, là nhà của thôn trưởng Vương Phú Quý.

 

“Kịch bắt đầu .” nhẹ nhàng

 

Thằng béo cũng ghé bên cửa sổ, căng thẳng nuốt nước bọt.

 

“Cô... cô thật sự tìm Vương Nhị Cẩu ?”

 

Không. lắc đầu, “cô tìm Vương Nhị Cẩu. Cô ... cướp dâu.”

 

Nhà Vương Phú Quý.

 

Giờ phút loạn thành một nồi cháo. Vương Phú Quý và vợ , đang c.h.ế.t sống dùng chặn cửa, mặt còn chút máu.

 

“Nhị Cẩu, mau, mau trốn cửa sổ ! Chạy càng xa càng .”

 

Vương Nhị Cẩu sớm sợ mất mật, tay chân cùng bò về phía sân . bò đến cửa sổ , còn kịp trèo ngoài. 

 

Binh! Cửa sổ cùng với khung cửa, cùng vỡ tan tành.

 

Một làn khói đỏ cuốn , hóa thành một bàn tay phụ nữ, một phát túm lấy mắt cá chân của Vương Nhị Cẩu.

 

“Chú rể, tìm ngươi .” Giọng lạnh lẽo, vang lên bên tai Vương Nhị Cẩu.

 

Vương Nhị Cẩu phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết tiếng , cưỡng ép từ cửa sổ lôi ngoài.

 

“Cha! Mẹ! Cứu con với!”

 

Vợ chồng Vương Phú Quý trơ mắt con trai lôi , lòng tan nát.

 

“Thả con trai !”

 

Vương Phú Quý vớ lấy một cây d.a.o củi, điên cuồng xông ngoài, nhưng xông đến sân, liền một luồng sức mạnh vô hình đ.á.n.h bay, ngã mạnh xuống đất, thổ huyết.

 

Kiệu m.á.u ở giữa sân từ từ hạ xuống, rèm kiệu mở , một bàn tay trắng bệch thò , kéo Vương Nhị Cẩu trong.

 

Không——! Vương Phú Quý phát tiếng gào thét tuyệt vọng. 

 

Ngay khi rèm kiệu sắp buông xuống, dị biến đột nhiên xuất hiện.

 

Một bóng trắng, như quỷ mị, từ trời giáng xuống, vặn rơi xuống kiệu máu.

 

Bóng trắng , mặc một đồ tang, hình mảnh dẻ, rõ ràng là một giấy. 

 

Không, giấy, là cô dâu thế

 

Loading...